Chương 8

Tiếng khóc của K không còn là tiếng của một đứa trẻ sợ hãi.

Nó đã biến đổi, trở nên thô ráp, khàn đặc như tiếng cào của móng tay lên bảng đen, vang lên từ sâu trong cổ họng một người đàn ông đang nghẹn thở.

Tôi đứng đó, tay còn đang cầm chiếc đèn pin nhỏ xíu, ánh sáng run rẩy chiếu vào khuôn mặt K.

Nhưng khuôn mặt đó...

nó đang thay đổi trước mắt tôi.

Những nếp nhăn trên trán K, vốn sâu hoắm như những vết nứt trên đá khô hạn, đang từ từ bít lại.

Da dẻ xám xịt, mỏng như giấy cũ, bỗng chốc trở nên căng mọng, hồng hào.

Tóc bạc như cước, thưa thớt và rụng từng缕, nay lại mọc dài ra, đen nhánh và óng ả.

Quá trình này diễn ra nhanh chóng, bạo lực, giống như một cuộn phim bị tua ngược với tốc độ điên cuồng.

Tôi muốn hét lên, muốn lùi lại, nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh vào sàn nhà lạnh lẽo.

"Tại sao?" Tôi thì thầm, giọng nói của mình nghe xa lạ, vỡ vụn.

"Tại sao anh lại trông giống tôi?"

K ngừng khóc.

Đôi mắt của anh ta, vừa rồi còn đục ngầu bởi đục thủy tinh thể và sự già nua, giờ đây đã trong trẻo, sắc bén, và đáng sợ hơn cả.

Đó là đôi mắt của một kẻ săn mồi.

Một kẻ đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt cả một đời người.

"Không phải giống," K nói, giọng điệu trầm ấm, đầy quyền uy, trái ngược hoàn toàn với hình hài non nớt đang hiện ra.

"Anh *là* tôi.

Hay đúng hơn, tôi là cái bóng mà anh đã cố gắng xua đuổi."

Tôi lùi bước, gót chân va vào bàn khám y tế kim loại lạnh ngắt.

Tiếng "clack" vang lên khô khốc trong căn phòng im ắng.

Mùi formalin nồng nặc, vốn luôn hiện diện trong không khí này, bỗng trở nên ngọt ngào, ghê tởm như mùi hoa thối rữa.

Tôi nhìn xuống tay mình.

Những vết nhăn trên da tôi, những đốm đồi mồi, sự run rẩy của các khớp ngón tay...

tất cả đều là bằng chứng cho sự thật tàn khốc của thế giới này.

Ở Vạn Cổ Ma Giới, chúng ta sinh ra là những ông cụ, già cỗi và yếu ớt.

Chúng ta già đi trong những năm tháng thanh xuân, và chỉ khi đạt đến đỉnh điểm của sự suy tàn, cơ thể mới bắt đầu hồi sinh.

K đang trẻ hóa.

Từ một cụ già 80 tuổi, anh ta đang trở về thành một thanh niên 20 tuổi.

Điều đó có nghĩa là anh ta đang tiến gần đến cái chết.

Trong luật lệ đảo ngược này, sự trẻ hóa là tiền奏 của sự hủy diệt.

Tóc đen là dấu hiệu của tử thần.

Da mịn màng là tấm vải liệm.

"Anh đang giết chính mình," tôi nói, cố gắng giữ giọng nói ổn định.

Trí tuệ của tôi, thứ duy nhất còn lại sau khi thể xác già cỗi, đang cố gắng phân tích tình huống.

"Nếu anh trở về tuổi 20, anh sẽ chết.

Tại sao anh lại muốn điều đó?"

K mỉm cười.

Nụ cười ấy không có sự ngây thơ của trẻ con, cũng không có sự hiền lành của người già.

Đó là nụ cười của sự thỏa mãn, của một kẻ vừa giành được chiến thắng trong một ván cờ mà đối thủ thậm chí không biết mình đang chơi.

"Vì tôi cần sức mạnh," K nói, đứng dậy.

Chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình nay ôm sát vào cơ bắp săn chắc đang hình thành.

"Và tôi cần anh ở đây.

Để chứng kiến."

Tôi nhìn xung quanh.

Căn phòng khám y tế vốn quen thuộc giờ đây trở nên kỳ quặc.

Những bức tường trắng tinh đang thấm đẫm một chất lỏng màu nâu sẫm, giống như máu khô hoặc cà phê loãng.

Những thiết bị y tế – ống nghe, huyết áp kế, kim tiêm – đang rung chuyển nhẹ, phát ra những âm thanh rên rỉ như những sinh vật nhỏ bé đang đau đớn.

Tôi nhận ra rằng mình không còn ở trong bệnh viện.

Hoặc nếu có, thì đó là một bệnh viện trong tâm trí của ai đó.

"Đây là đâu?" tôi hỏi, mặc dù tôi biết câu trả lời.

Hoặc ít nhất, tôi nghĩ mình biết.

"Đây là nơi sự thật bị chôn vùi," K đáp, bước về phía tôi.

Mỗi bước chân của anh ta đều nặng nề, vang lên như tiếng búa đe.

"Nơi anh đã giấu đi ký ức của chính mình.

Nơi anh đã tự lừa dối bản thân rằng mình là một bác sĩ nhân từ, chữa lành cho những người già nua.

Nhưng thực ra, anh là kẻ gây ra nó."

Tôi lắc đầu, cảm giác chóng mặt ập đến.

"Anh nói gì vậy?

Tôi đã chữa bệnh cho họ.

Tôi đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi về tuổi già."

"Chữa bệnh?" K cười nhạo.

"Anh đã tiêm cho họ thứ gì?

Hay là sự quên lãng?

Anh đã lấy đi ký ức của họ, thay thế bằng những ảo giác hạnh phúc, để họ có thể chấp nhận cái chết của mình một cách dễ dàng.

Và giờ, anh muốn tôi làm điều tương tự với anh."

Tôi nhớ lại.

Những mũi tiêm.

Những chai thuốc màu xanh dương.

Những bệnh nhân mỉm cười khi rời khỏi phòng khám, đôi mắt họ trống rỗng, không còn nỗi sợ hãi, nhưng cũng không còn sự sống.

Tôi đã nghĩ đó là sự giải thoát.

Nhưng giờ, nhìn vào đôi mắt sắc lẹm của K, tôi nhận ra đó là sự hủy diệt.

Tôi đã giết chết linh hồn họ để cứu vớt thể xác đang già cỗi.

"Không," tôi nói, giọng run rẩy.

"Tôi không làm điều đó.

Tôi không nhớ điều đó."

"Đó là vấn đề," K nói, dừng lại ngay trước mặt tôi.

Mùi hương của anh ta, trước đây là mùi thuốc súng và bụi bặm, giờ đây là mùi hoa hồng tươi mới, ngọt ngào đến ngạt thở.

"Anh không nhớ.

Vì anh đã chôn vùi nó.

Và bây giờ, tôi đang đào nó lên."

Tôi nhìn vào vết xăm con mắt trên cổ tay mình.

Nó đang phát sáng, nhưng không phải ánh sáng vàng ấm áp như trước.

Nó là ánh sáng đỏ, rực cháy, giống như lửa.

Nỗi đau âm ỉ lan tỏa từ vết xăm, leo lên cánh tay, xâm nhập vào mạch máu, đốt cháy tĩnh mạch.

Tôi gào thét, quỳ xuống sàn nhà.

"Đừng!" tôi hét lên.

"Đừng làm vậy!"

K cúi xuống, đặt tay lên vai tôi.

Bàn tay anh ta nóng hổi, mạnh mẽ, trái ngược với sự lạnh lẽo của cơ thể tôi.

"Hãy nhìn kỹ, anh trai.

Hãy nhìn vào ký ức mà anh đã cố quên."

Ánh sáng từ vết xăm bùng nổ, bao trùm lấy tôi.

Căn phòng biến mất.

Tôi không còn ở trong bệnh viện.

Tôi đang đứng giữa một cánh đồng lúa mì vàng óng.

Gió thổi mạnh, làm rung chuyển những bông lúa, tạo ra âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm.

Trước mặt tôi là một ngôi nhà gỗ cũ kỹ, mái ngói đỏ tươi.

Một ngôi nhà mà tôi chưa bao giờ thấy, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.

Tôi bước về phía ngôi nhà.

Cánh cửa mở ra, mời gọi.

Bên trong, ánh sáng mờ ảo.

Tôi đi vào.

Căn phòng khách.

Những bức tranh treo trên tường.

Những khuôn mặt trong tranh...

chúng đang nhìn tôi.

Và chúng đang cười.

"Đây là ký ức của anh," giọng nói của K vang lên từ khắp nơi, không rõ nguồn gốc.

"Ký ức về ngày anh giết chết mẹ anh."

Tôi đứng đờ người.

Trong căn phòng đó, một người phụ nữ đang ngồi trên ghế bành.

Bà ta già nua, da nhăn nhúm, mắt mờ đục.

Nhưng tôi biết đó là ai.

Đó là mẹ tôi.

Hay đúng hơn, đó là phiên bản già nua của mẹ tôi, trước khi bà ta bắt đầu quá trình trẻ hóa.

"Con ơi," bà ta nói, giọng yếu ớt.

"Con đã về."

Tôi muốn chạy.

Nhưng tôi không thể di chuyển.

Tôi nhìn vào tay mình.

Trong tay tôi là một con dao.

Con dao phẫu thuật.

Lưỡi dao sáng loáng, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ.

"Con không cần phải sợ," mẹ tôi nói, đưa tay ra.

"Mẹ sẽ giúp con.

Mẹ sẽ giúp con quên."

Tôi nhớ lại.

Tôi nhớ cảm giác của lưỡi dao khi đâm vào da thịt.

Sự kháng cự yếu ớt của cơ thể già nua.

Tiếng máu phun ra, nóng hổi.

Và sau đó...

sự im lặng.

Sự bình yên.

Tôi đã giết mẹ mình để giải thoát bà ta khỏi nỗi đau của tuổi già.

Và sau đó, tôi đã quên đi tất cả.

Tôi đã tự tạo ra một nhân cách mới, một bác sĩ nhân từ, để che đậy tội ác của mình.

"Không!" tôi hét lên, cố gắng xé toạc ảo giác.

"Đó không phải là tôi!

Tôi không làm điều đó!"

"Đó chính là anh," K nói, giọng lạnh lùng.

"Và bây giờ, anh phải trả giá."

Ảo giác vỡ tan.

Tôi quay lại căn phòng khám y tế.

K đang đứng đó, tay cầm một chiếc kim tiêm đầy chất lỏng màu xanh dương.

Ánh mắt anh ta không còn sự thù hận, mà là sự thương cảm.

Một sự thương cảm đáng sợ hơn cả thù hận.

"Anh nghĩ mình đã chiến thắng," K nói, tiến lại gần.

"Anh nghĩ mình đã vượt qua giới hạn bản thân bằng cách quên đi quá khứ.

Nhưng sự thật là, anh đã chạy trốn.

Và bây giờ, anh phải đối mặt với nó."

Tôi nhìn vào chiếc kim tiêm.

Tôi biết thứ gì bên trong đó.

Đó là ký ức.

Đó là sự thật.

Và đó là cái chết.

"Đừng," tôi nói, nước mắt chảy dài trên má.

"Xin anh."

K lắc đầu.

"Không thể.

Luật vô sát đã bị vi phạm.

Khi anh giết mẹ anh, anh đã phá vỡ quy luật tự nhiên.

Và giờ, anh phải bị trừng phạt."

Anh ta đưa kim tiêm lại gần cổ tôi.

Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi nỗi đau.

Nhưng thay vì nỗi đau, tôi cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa trong cơ thể.

Những vết nhăn trên da tôi bắt đầu mờ đi.

Mái tóc bạc chuyển sang màu đen.

Cơ thể tôi trẻ hóa.

Nhưng lần này, tôi không thấy hạnh phúc.

Tôi thấy sợ hãi.

Vì tôi biết rằng, khi tôi trở về tuổi 20, tôi sẽ chết.

K sẽ tiếp tục sống.

K sẽ trở thành phiên bản già nua của tôi, và sẽ chờ đợi vòng lặp tiếp theo.

Tôi mở mắt ra.

K đang mỉm cười.

Nhưng nụ cười ấy không còn là của một kẻ thù.

Nó là nụ cười của một người anh trai, đang đưa ra cho em trai mình món quà cuối cùng.

Sự giải thoát.

"Hãy ngủ ngon," K thì thầm.

Và rồi, thế giới tối sầm lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập