Chương 7
K gồng người, hai tay nắm chặt lấy mép bàn gỗ mục, móng tay cào xé vào lớp sơn bong tróc, tạo ra những tiếng rít khô khốc vang vọng trong căn phòng im ắng đến ngột ngạt.
Anh nhìn xuống cổ tay trái.
Vết thương trước đó đã đóng vảy, nhưng không phải là sẹo.
Nó là một hình xăm mực đen, đường nét tinh xảo đến rợn người, vẽ chính con mắt của em bé vừa mỉm cười với anh.
Con mắt ấy mở to, tròng trắng đục ngầu, đồng tử co lại thành một chấm đen nhỏ xíu, dường như vẫn đang quan sát, phán xét, và ghi nhớ từng nhịp đập yếu ớt của trái tim anh.
K thở hắt ra, hơi thở tạo thành những đám sương mù mỏng manh trong không khí ẩm ướt.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh phản kháng dữ dội.
Những khớp xương phát ra tiếng lạo xạo, như thể chúng đang già đi nhanh chóng trước mắt.
Đây là quy luật của Vạn Cổ Ma Giới.
Mỗi lần anh đối mặt với sự thật, mỗi lần ký ức bị xé toạc, tuổi thọ sinh học của anh lại bị rút ngắn.
Anh cảm thấy da dẻ mình nhăn nheo hơn, những nếp nhăn mới xuất hiện quanh khóe mắt và khóe miệng, sâu và sắc như những vết cắt.
Anh là một người trẻ, nhưng cơ thể anh đang vội vã chạy về phía cái chết.
Anh bước tới tấm gương vỡ vụn treo trên tường.
Hình ảnh phản chiếu trong đó méo mó, kỳ quái.
Khuôn mặt anh trông già đi mười tuổi chỉ trong vài giờ đồng hồ.
Mái tóc đen nhánh giờ đây đã điểm những sợi bạc trắng bệch, nổi bật như những sợi chỉ gai chôn vào da đầu.
K đưa tay chạm vào gương, ngón tay run rẩy.
"Luật Vô Sát," anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn.
"Không được gây hại cho bất kỳ ai." Nhưng ai là 'ai'?
Nếu kẻ thù là chính ký ức bị chèn ép, nếu nỗi đau đến từ bên trong, thì anh có đang tự sát khi cố gắng nhớ lại?
Hay anh đang phạm tội khi để mặc nó ngủ yên?
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang.
K quay người lại, cơ bắp co cứng bản năng.
Bóng đổ dài qua khe cửa, kéo dài như một lưỡi dao đen kịt cắt ngang sàn nhà.
Người Bảo Vệ.
Nó không nói gì, chỉ đứng đó, im lìm như một bức tượng đá phủ đầy rêu phong.
Nhưng K có thể cảm thấy ánh mắt của nó.
Một ánh mắt trống rỗng, không có cảm xúc, nhưng đầy ắp sự chờ đợi.
Chờ đợi anh lựa chọn.
Chờ đợi anh vỡ lẽ.
K nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Anh biết rằng nếu anh không làm gì, vòng lặp sẽ tiếp tục.
Anh sẽ quên đi em bé, quên đi nỗi đau, và trở về trạng thái vô tri vô giác.
Nhưng nếu anh nhớ lại, anh sẽ phải đối mặt với cái giá.
Cái giá của sự trẻ hóa giả tạo, của tuổi thọ đảo ngược, và của những bí mật mà anh đã cố tình chôn vùi.
"Em bé đó là ai?" K hỏi, giọng nói vang lên trong sự im lặng, như một tiếng hét bị bóp nghẹt.
Người Bảo Vệ không đáp.
Nó chỉ đưa tay ra, chỉ về phía cánh cửa gỗ nặng phía sau K.
Cánh cửa đó chưa bao giờ mở ra trước đây.
Hoặc ít nhất, là trong những ký ức còn sót lại của anh.
K nhìn theo ngón tay chỉ trỏ của nó.
Trên cánh cửa, những ký tự cổ xưa khắc sâu vào gỗ, phát ra ánh sáng mờ ảo, xanh nhạt.
Chúng không phải là ngôn ngữ nào anh từng biết, nhưng chúng vang lên trong đầu anh, như một bài hát ru kinh hoàng.
*"Tàn lá tái sinh.
Luật vô sát.
Huyết mạch đứt gãy.
Ký ức hồi sinh."*
K cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến.
Những ký tự đó không chỉ là lời cảnh báo.
Chúng là một lời mời gọi.
Một lời mời gọi bước vào bóng tối, nơi mà ranh giới giữa thực và ảo tan biến hoàn toàn.
Anh biết rằng cánh cửa này dẫn đến nơi xuất phát.
Nơi tất cả bắt đầu.
Và cũng là nơi tất cả kết thúc.
K bước tới cánh cửa.
Mỗi bước chân, anh cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn, như thể trọng lực đang tăng lên gấp bội.
Da dẻ anh chảy xệ thêm một chút nữa.
Tóc anh bạc thêm một mảng nữa.
Anh đang già đi.
Nhanh chóng.
Và đau đớn.
Nhưng anh không dừng lại.
Vì anh biết, nếu anh dừng lại, anh sẽ chết.
Không phải chết về thể xác, mà chết về tinh thần.
Anh sẽ trở thành một cái xác không hồn, một con rối trong vòng lặp vô tận.
Anh đặt tay lên tay nắm cửa.
Sự lạnh lẽo đó truyền dọc theo cánh tay, xuyên qua da thịt, và thấm vào xương tủy.
Nó giống như sự lạnh lẽo của bàn tay em bé.
Sự sống thật sự.
K hít một hơi thật sâu, và đẩy mạnh cánh cửa.
Cánh cửa mở ra với một tiếng creak dài, chói tai, như tiếng rên rỉ của một linh hồn bị giam cầm.
Bên trong không phải là một căn phòng.
Đó là một hành lang dài, tối tăm, được lót bằng những tấm thảm màu đỏ thẫm, đã phai màu theo thời gian.
Mùi hương thoang thoảng lan tỏa.
Không phải mùi ẩm mốc, mà là mùi hoa nhài.
Mùi hoa nhài ngọt ngào, nhưng ẩn chứa một mùi thối rữa bên dưới.
Mùi của sự phân hủy.
Mùi của ký ức bị chôn vùi.
K bước vào hành lang.
Cánh cửa đóng sập lại phía sau anh, khóa chặt.
Tiếng khóa lách cách vang lên, như một bản án tử.
Anh không còn đường lui.
Anh chỉ có thể tiến về phía trước.
Vào bóng tối.
Vào sự thật.
Hành lang dường như không có điểm kết thúc.
Những ngọn nến đặt hai bên tường tự nhiên cháy lên, ngọn lửa xanh nhạt, không khói, nhưng tỏa ra một nhiệt độ lạnh lẽo.
Ánh sáng yếu ớt chiếu rọi lên những bức tranh treo trên tường.
K dừng lại, nhìn chằm chằm vào bức tranh đầu tiên.
Đó là một bức chân dung.
Một người đàn ông trung niên, khuôn mặt điển trai, đôi mắt sáng ngời, nụ cười tự tin.
K nhận ra khuôn mặt đó.
Nhưng không phải là anh hiện tại, với khuôn mặt nhăn nheo và mái tóc bạc.
Đó là anh trong quá khứ.
Khi anh còn trẻ.
Khi anh còn tin tưởng vào cuộc sống.
Khi anh chưa biết đến Vạn Cổ Ma Giới.
K cảm thấy tim mình thắt lại.
Anh không nhớ mình từng có một bức chân dung như vậy.
Anh không nhớ mình từng có một cuộc sống như vậy.
Ký ức của anh trống rỗng, như một trang giấy trắng.
Nhưng bức tranh này nói lên một câu chuyện khác.
Một câu chuyện về một người đàn ông hạnh phúc.
Một người đàn ông có mục đích sống.
Anh bước tiếp.
Bức tranh thứ hai.
Cùng một người đàn ông, nhưng khuôn mặt đã bắt đầu mệt mỏi.
Đôi mắt tối sầm, nụ cười gượng gạo.
Nền tranh tối hơn, những bóng đen bắt đầu xuất hiện ở góc tranh.
K nhìn kỹ hơn.
Những bóng đen đó không phải là ngẫu nhiên.
Chúng là những hình dáng người.
Những người phụ nữ, những đứa trẻ.
Họ đang nhìn anh.
Với ánh mắt đầy sợ hãi.
K lùi lại một bước.
Tim anh đập thình thịch.
"Ai là những người này?" anh tự hỏi.
"Tại sao họ lại sợ hãi?"
Anh bước tiếp, tay run rẩy chạm vào bức tranh thứ ba.
Bức tranh này tối đen.
Chỉ có một khuôn mặt nổi bật lên từ bóng tối.
Đó là khuôn mặt của em bé.
Nhưng không phải là em bé ngây thơ, vô tư như anh đã thấy trước đó.
Em bé trong bức tranh này đang khóc.
Nước mắt chảy dài trên má, biến thành những dòng máu đỏ tươi.
Và trong đôi mắt em bé, K thấy chính mình.
Một phiên bản của mình, đầy tội lỗi, đầy sự hủy diệt.
K lùi lại, va phải bức tường.
Hơi thở anh gấp gáp.
"Đây là gì?" anh hét lên, giọng nói vang vọng trong hành lang, bị những ngọn nến xanh nuốt chửng.
"Đây là ký ức của tôi hay của ai đó khác?"
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Không phải từ Người Bảo Vệ.
Mà từ chính trong đầu anh.
Giọng nói của em bé.
*"Cha ơi, cha đã quên mất chúng ta rồi.
Cha đã quên mất những gì cha đã làm."*
K quay người lại, nhưng hành lang trống rỗng.
Chỉ có ánh nến xanh le lói.
Anh quay lại nhìn bức tranh.
Em bé vẫn đang khóc.
Những giọt máu từ mắt em bé chảy xuống, thấm vào khung tranh, và lan rộng ra.
K cảm thấy một nỗi đau nhói trong tim.
Một nỗi đau thân thuộc.
Như thể anh đã từng trải qua nó nhiều lần.
Anh đưa tay lên, chạm vào vết xăm con mắt trên cổ tay.
Nó nóng lên.
Như thể nó đang sống.
Và nó đang nói với anh.
*"Nhìn kỹ hơn, Cha.
Nhìn vào đôi mắt của con.
Và nhớ lại."*
K nhắm mắt lại.
Anh cố gắng tập trung.
Anh cố gắng đẩy lùi những ký ức hỗn loạn.
Anh nhớ ra một mảnh.
Một mảnh nhỏ.
Một căn phòng.
Một bữa tối.
Tiếng cười nói.
Và rồi, một tiếng hét.
Tiếng hét của một người phụ nữ.
Tiếng hét của một đứa trẻ.
Và tiếng bước chân của anh.
Bước đi xa dần.
Không quay lại.
K mở mắt ra.
Nước mắt chảy dài trên má anh.
Không phải vì buồn bã.
Mà vì kinh hoàng.
Anh nhớ ra.
Anh không phải là nạn nhân.
Anh là kẻ thủ ác.
Anh bước tiếp, nhanh hơn.
Những bức tranh sau đó hiển thị những hình ảnh ngày càng khủng khiếp.
Anh giết người.
Anh hủy diệt.
Anh để mặc những người thân yêu chết đi.
Và sau đó, anh bị trừng phạt.
Bị đẩy vào Vạn Cổ Ma Giới.
Bị buộc phải sống trong vòng lặp.
Bị buộc phải già đi nhanh chóng, để trả giá cho từng giây phút anh đã lãng phí cuộc sống của người khác.
Hành lang cuối cùng cũng có điểm kết thúc.
Một cánh cửa nhỏ, bằng sắt đen, không có tay nắm.
Trước cánh cửa, có một chiếc ghế gỗ.
Và trên chiếc ghế, có một người phụ nữ.
K dừng lại.
Tim anh ngừng đập.
Người phụ nữ đó có mái tóc trắng bạc, dài đến tận sàn nhà.
Khuôn mặt nhăn nheo, da chảy xệ, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời, đầy trí tuệ.
Cô ta đang ngồi đó, im lìm, như một bức tượng.
K nhận ra cô ta.
Đó là mẹ anh.
Nhưng không phải là mẹ anh trong ký ức.
Đó là mẹ anh khi cô ta già đi.
Khi cô ta chết.
Nhưng cô ta đang sống.
Hoặc ít nhất, là trông như vậy.
K bước tới, run rẩy.
"Mẹ?" anh gọi, giọng nói vỡ vụn.
Người phụ nữ không đáp.
Cô ta chỉ nhìn anh.
Với ánh mắt đầy thương cảm.
Và đầy trách móc.
K ngồi xuống bên cạnh cô ta.
Anh đưa tay ra, chạm vào bàn tay cô ta.
Nhưng không phải là lạnh lẽo của cái chết.
Đó là lạnh lẽo của sự sống.
Sự sống thật sự.
"Con đã về," K nói, nước mắt chảy dài.
"Con nhớ ra tất cả."
Người phụ nữ mỉm cười.
Một nụ cười yếu ớt, nhưng đầy yêu thương.
"Con không cần nhớ," cô ta nói, giọng nói nhẹ nhàng, như tiếng gió thổi qua rừng cây.
"Con chỉ cần tha thứ cho chính mình."
K lắc đầu.
"Con không thể.
Con đã giết họ.
Con đã hủy diệt họ."
"Không phải con," người phụ nữ nói.
"Đó là vòng lặp.
Đó là sự sợ hãi.
Đó là sự vô tri.
Con không phải là kẻ thủ ác.
Con là nạn nhân của chính ký ức mình."
K nhìn vào đôi mắt của mẹ.
Anh thấy sự thật.
Không phải sự thật về những gì anh đã làm.
Mà là sự thật về những gì anh đã trở thành.
Anh đã trở thành một kẻ yếu đuối.
Một kẻ chạy trốn.
Và bây giờ, anh phải đối mặt với nó.
Người phụ nữ đưa tay ra, chạm vào trán anh.
Một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa trong cơ thể anh.
Những vết nhăn trên mặt anh bắt đầu mờ đi.
Mái tóc bạc bắt đầu chuyển sang màu đen.
Cơ thể anh trẻ hóa.
Nhanh chóng.
K nhìn vào bàn tay mình.
Những vết nhăn trên da tay mờ đi.
Những vết sẹo biến mất.
Anh đang trẻ lại.
Nhưng không phải là sự trẻ hóa của Vạn Cổ Ma Giới.
Đó là sự trẻ hóa của sự tha thứ.
Nhưng rồi, anh nhìn vào mắt mẹ.
Và anh thấy một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó đáng sợ.
Trong đôi mắt của mẹ, anh thấy chính mình.
Nhưng không phải là phiên bản trẻ trung, vô tội.
Đó là phiên bản của anh, đầy tội lỗi, đầy sự hủy diệt.
Và nó đang cười.
K lùi lại, hoảng sợ.
Mẹ là ai?"
Người phụ nữ không đáp.
Cô ta chỉ mỉm cười.
Và rồi, cô ta tan biến.
Biến thành những hạt bụi vàng, bay lên không trung, và tan biến vào bóng tối.
K ngồi đó, một mình.
Trong hành lang tối tăm.
Với những bức tranh kinh hoàng treo trên tường.
Và với vết xăm con mắt trên cổ tay, đang phát sáng rực rỡ.
Anh biết rằng, anh mới chỉ bắt đầu.
Và sự thật, còn kinh hoàng hơn những gì anh tưởng tượng.
K đứng dậy.
Anh nhìn vào cánh cửa sắt đen.
Không có tay nắm.
Nhưng anh biết cách mở nó.
Bằng ký ức.
Bằng sự thật.
Anh cắn vào ngón tay mình, để máu chảy ra.
Anh đặt ngón tay流血 lên cánh cửa.
Cánh cửa rung lên.
Và rồi, từ từ, mở ra.
Bên trong, không phải là một căn phòng.
Mà là một thế giới.
Một thế giới mà anh đã từng sống.
Một thế giới mà anh đã từng hủy diệt.
Và bây giờ, anh phải sống lại nó.
Một lần nữa.
K bước vào.
Và cánh cửa đóng sập lại phía sau anh.
Vòng lặp tiếp tục.
Nhưng lần này, anh không quên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận