Chương 6
Nó là một cú đấm trực diện vào võng mạc, thô bạo và vô cảm.
NVC quỳ sụp xuống, tay che mắt, cảm giác như có một lưỡi dao nhỏ đang cứa vào từng tế bào thần kinh thị giác.
Mùi hương của sự thối rữa không đến từ xác chết, mà từ sự sống.
Một mùi hương ngọt ngào, dính nhớt, giống như mật ong đã lên men quá độ, hòa quyện với mùi thuốc mỡ và mồ hôi của những cơ thể đang cố gắng bám trụ vào hiện thực.
NVC mở mắt, từng chút một.
Thế giới trước mặt anh không phải là con phố quen thuộc với những bức tường bê tông xám xịt của ngôi nhà ác mộng.
Đây là một mê cung.
Một khu ổ chuột được xây dựng từ những mảnh vỡ của thời gian.
Những ngôi nhà nhỏ bé, xiêu vẹo, được ghép lại từ những tấm ván mục và kính vỡ, san sát nhau như những chiếc răng hỏng trong hàm miệng của một gã khổng lồ chết đói.
Và ở đây, con người là quái vật.
NVC nhìn thấy một đứa trẻ đang bò trên nền đất bẩn thỉu.
Nhưng đó không phải là một đứa trẻ.
Cơ thể nhỏ bé ấy sở hữu khuôn mặt của một cụ già tám mươi tuổi.
Da nhăn nheo, chảy xệ, những đốm đồi mồi phủ kín hai má.
Đôi mắt浑浊, đục ngầu, nhưng lại toát lên một sự minh mẫn đáng sợ, một trí tuệ vượt xa tuổi tác sinh học.
Đứa trẻ – hay nên gọi là một linh hồn già cỗi bị giam cầm trong thân xác non nớt – ngước lên nhìn NVC.
Nó không khóc.
Một nụ cười khinh miệt, đầy trải nghiệm của những thế kỷ đau khổ.
*"Lại thêm một kẻ mới,"* giọng nói của đứa trẻ vang lên, khàn khàn, như tiếng cọ xát của giấy nhám.
*"Ngươi đến để tìm lối ra, hay để tìm cái chết?"*
NVC đứng dậy, chân tay run rẩy.
Cơ thể anh vẫn còn mang dư chấn của vòng lặp thứ 493.
Cảm giác mất phương hướng khiến anh muốn nôn mửa.
Anh nhìn xung quanh.
Hàng chục, hàng trăm "đứa trẻ" như vậy đang lang thang trên những con đường hẹp.
Họ mang theo những gánh hàng rong, những chiếc giỏ tre cũ kỹ.
Nhưng họ không bán rau củ hay thịt cá.
Họ bán ký ức.
Những lọ thủy tinh nhỏ li ti, được buộc bằng dây ruy-băng màu đen, chứa đầy một chất lỏng sẫm màu, đen ngòm như mực tàu.
Khi lắc nhẹ, chất lỏng ấy chuyển động như những đám mây giông bão thu nhỏ, hoặc như những bóng người đang vật lộn trong bóng tối.
NVC bước đi, chân anh chạm vào những mảnh kính vỡ dưới đất.
Tiếng lạo xạo vang lên, khô khan và lạnh lẽo.
Anh cảm thấy mình như một con thú hoang lạc vào lãnh địa của những con ma.
Không khí ở đây nặng nề, ngột ngạt, như thể chính thời gian cũng đang bị tắc nghẽn, không thể chảy trôi.
Mỗi hơi thở anh hít vào đều mang theo vị đắng chát của sự tuyệt vọng.
Anh cần phải hiểu.
Anh cần phải biết nơi này là đâu.
Và tại sao, khi anh bước ra khỏi cánh cửa của ngôi nhà, anh lại thấy mình đang đứng giữa một thế giới mà logic thông thường đã hoàn toàn sụp đổ.
NVC đi sâu hơn vào khu chợ.
Càng đi sâu, sự méo mó càng trở nên rõ rệt.
Những người bán hàng – những thiếu niên với khuôn mặt 80 tuổi – ngồi trên những chiếc ghế gỗ rách nát, mắt lim dim, dường như đang ngủ hoặc đang mơ.
Nhưng khi NVC đi qua, họ mở mắt ra.
Những con ngươi đen láy, sâu thẳm, không có đồng tử, nhìn xuyên qua da thịt, vào thẳng tâm trí anh.
*"Ký ức của một người yêu,"* một người bán hàng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy ma mị.
*"Chưa từng bị ô nhiễm.
Nguyên vẹn.
Chỉ cần một lọ.
Ngươi sẽ quên đi nỗi đau ly biệt."*
*"Ký ức của một tội lỗi,"* người bên cạnh chen vào, giọng cười gằn.
*"Một cái chết mà ngươi đã gây ra.
Trả giá bằng tuổi thọ của ngươi.
Ngươi sẽ trẻ lại, nhưng tâm hồn sẽ trống rỗng."*
NVC lắc đầu, bước nhanh hơn.
Anh không muốn nghe.
Anh không muốn mua.
Những lời mời chào ấy nghe quá quen thuộc.
Chúng giống như những lời thì thầm trong đầu anh mỗi khi anh tỉnh dậy sau một giấc mơ kinh hoàng.
Nhưng anh không thể quay lại.
Phía sau anh, bóng tối của ngôi nhà vẫn đang rình rập, chờ đợi anh trượt ngã.
Rồi anh nhìn thấy nó.
Một chiếc gương vỡ nằm trên mặt đất, giữa một đống rác rưởi.
Gương không còn nguyên vẹn.
Những mảnh kính sắc lẹm phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bầu trời xám xịt.
NVC cúi xuống, nhìn vào mảnh gương lớn nhất.
Anh mong thấy khuôn mặt của mình.
Một khuôn mặt trẻ trung, khỏe mạnh, của một người đàn ông ở độ tuổi ba mươi.
Nhưng những gì anh thấy lại làm anh chết lặng.
Trong gương, khuôn mặt của anh đang già đi.
Nhanh chóng.
Da anh chảy xệ, tóc anh bạc trắng, những nếp nhăn sâu hoắm hiện lên trên trán và khóe mắt.
Nhưng đó không phải là sự già đi tự nhiên.
Đó là sự phân rã.
Như thể cơ thể anh đang tan biến, đang trở về với bụi đất.
Và bên cạnh phản chiếu của anh, trong góc gương, một bóng đen đang đứng đó.
Bóng đen không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khoảng trống, một sự thiếu hụt của ánh sáng.
Nhưng nó đang nhìn anh.
Và nó đang cười.
NVC giật lùi lại, tim đập thình thịch.
Anh nhìn quanh.
Không có ai.
Chỉ có những "đứa trẻ" già nua đang tiếp tục công việc của chúng.
Không ai chú ý đến anh.
Không ai chú ý đến chiếc gương.
Anh cúi xuống lần nữa, tay run rẩy chạm vào mảnh kính.
Lạnh như băng.
Và rồi, anh nghe thấy một tiếng thì thầm.
Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong đầu anh.
*"Ngươi không thể thoát ra, NVC.
Vì ngươi chưa bao giờ bước vào."*
Câu nói ấy như một tiếng sét đánh ngang tai.
NVC lùi lại, chân anh vấp phải một chiếc thùng sắt rỗng.
Tiếng vang lên, khô khan, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Những "đứa trẻ" xung quanh ngừng hoạt động.
Tất cả cùng quay đầu lại, nhìn anh.
Hàng trăm đôi mắt đục ngầu, đầy trí tuệ và sự khinh miệt, khóa chặt lấy anh.
Tiếng cười bắt đầu vang lên.
Không phải tiếng cười vui vẻ.
Đó là tiếng cười của sự điên rồ, của sự tuyệt vọng, của những linh hồn bị mắc kẹt trong một vòng lặp vô tận.
Tiếng cười vang lên như tiếng vỡ kính, xé toạc không khí, xé toạc tâm trí NVC.
Anh nhắm mắt lại, nhưng tiếng cười vẫn tiếp tục.
Nó钻进 vào tai, vào não, vào từng tế bào trong cơ thể anh.
Anh cảm thấy đầu mình đau nhói, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nát sọ não của anh.
Anh quỳ xuống, ôm đầu, cố gắng chặn lại những âm thanh đó.
Nhưng chúng không thể bị chặn lại.
Chúng là một phần của anh.
Chúng là tiếng cười của chính anh, từ những vòng lặp trước, từ những lần anh đã thất bại, từ những lần anh đã quên lãng.
*"Sống có mục đích gì?"* giọng nói của bà già vang lên trong đầu anh, hòa quyện với tiếng cười của đám đông.
*"Nếu cuối cùng cũng chỉ là sự quên lãng, thì tại sao phải nhớ?"*
NVC mở mắt ra.
Những "đứa trẻ" vẫn đang cười.
Nhưng bây giờ, anh thấy rõ hơn.
Những khuôn mặt nhăn nheo của chúng không phải là biểu hiện của tuổi tác.
Chúng là biểu hiện của nỗi đau.
Nỗi đau của việc phải sống mãi mãi, phải nhìn thấy mọi thứ tan rã, phải chứng kiến sự hủy diệt của chính bản thân mình, lặp đi lặp lại, không bao giờ kết thúc.
Và anh nhận ra một sự thật kinh hoàng.
Khu chợ này không có lối ra.
Nó là một vòng tròn.
Một vòng tròn khép kín.
Mỗi bước chân anh đi, anh chỉ đang di chuyển trên cùng một quỹ đạo.
Anh không tiến lên.
Anh đang quay lại.
Quay lại điểm xuất phát.
Quay lại nỗi đau.
Quay lại sự quên lãng.
Anh đứng dậy, chân tay run rẩy.
Anh phải đi tiếp.
Dù biết rằng không có lối ra, anh vẫn phải đi.
Vì nếu anh dừng lại, anh sẽ trở thành một trong những "đứa trẻ" này.
Anh sẽ ngồi xuống, bán ký ức của mình, và chờ đợi kẻ thừa kế tiếp theo.
NVC bước đi.
Tiếng cười vẫn vang lên, nhưng giờ đây, nó nghe xa hơn, mờ nhạt hơn.
Như thể anh đang chìm xuống đáy biển, nơi áp lực của nước ép chặt lấy lồng ngực, bóp nghẹt hơi thở.
Rồi anh gặp hắn.
Người Bảo Vệ.
Hắn không có hình dạng.
Hắn là một bóng tối, một khoảng trống di chuyển giữa ánh sáng yếu ớt của khu chợ.
Hắn không tấn công.
Hắn chỉ đứng đó, chờ đợi.
Và khi NVC tiến lại gần, hắn mở ra một cuốn sách.
Cuốn sách được làm từ da người.
Màu sắc ngả vàng, cũ kỹ, nhưng vẫn mềm mại, ẩm ướt.
Trên trang sách, không có chữ.
Chỉ có những hình ảnh.
Những hình ảnh chuyển động, sống động, như những thước phim ngắn.
NVC nhìn vào trang đầu tiên.
Anh thấy chính mình, đang nằm trên giường, trong ngôi nhà ác mộng.
Anh thấy mình đang tỉnh dậy, với nỗi kinh hoàng trong mắt.
Anh thấy mình bước ra khỏi phòng, bước ra khỏi nhà, và bước vào khu chợ này.
Trang thứ hai.
Anh thấy mình đang mua một lọ ký ức.
Anh uống nó, và quên đi mọi thứ.
Anh trở về nhà, và vòng lặp bắt đầu lại.
Trang thứ ba.
Anh thấy mình cố gắng phá vỡ vòng lặp.
Anh chiến đấu với bóng đen.
Anh chiến đấu với chính mình.
Và anh thua.
Anh bị thương, chảy máu, và cuối cùng, anh chết.
Nhưng cái chết không phải là kết thúc.
Nó là sự bắt đầu của một vòng lặp mới.
NVC lùi lại, tim đập thình thịch.
Những hình ảnh tiếp tục cuộn lên.
Hàng trăm, hàng nghìn trang.
Mỗi trang là một vòng lặp.
Mỗi vòng lặp là một thất bại.
Mỗi thất bại là một sự quên lãng.
Và rồi, anh nhìn thấy trang cuối cùng.
Trên trang cuối cùng, không có hình ảnh của anh.
Chỉ có một khoảng trống.
Một khoảng trống màu đen, sâu thẳm, vô tận.
Và trong khoảng trống ấy, một dòng chữ hiện lên, bằng máu tươi.
*"Luật Vô Sát: Để sống, ngươi phải giết chết chính mình."*
NVC đọc lại dòng chữ ấy.
Ý nghĩa của nó không rõ ràng.
Nhưng anh cảm thấy một sự rung động trong lòng.
Một sự nhận thức.
Chiến thắng không phải là thoát khỏi vòng lặp.
Chiến thắng là chấp nhận nó.
Chấp nhận sự hủy diệt.
Chấp nhận cái chết.
Và từ cái chết đó, tìm ra ý nghĩa.
Nhưng ý nghĩa là gì?
NVC nhìn vào cuốn sách da người.
Người Bảo Vệ vẫn đứng đó, im lặng.
Bóng tối của hắn bao trùm lấy anh, lạnh lẽo, suffocating.
Anh cảm thấy mình đang bị hút vào trong cuốn sách.
Vào trong những vòng lặp vô tận.
Và rồi, anh nhìn thấy nó.
Giữa khu chợ, giữa những "đứa trẻ" già nua, giữa những lọ ký ức đen ngòm, một chiếc giỏ xuất hiện.
Chiếc giỏ được đan bằng tre, cũ kỹ, nhưng sạch sẽ.
Bên trong chiếc giỏ, một em bé sơ sinh đang nằm đó.
Em bé ấy không có khuôn mặt nhăn nheo.
Em bé ấy có làn da hồng hào, mịn màng, không hề có nếp nhăn.
Em bé ấy mở mắt ra.
Đôi mắt trong veo, trong sáng, không có sự minh mẫn của trí tuệ, nhưng có sự thuần khiết của sự vô tư.
Em bé nhìn thẳng vào NVC.
Và em bé khóc.
Tiếng khóc của em bé vang lên, trong trẻo, đau đớn, và tuyệt vọng.
Nó xé toạc màn im lặng của khu chợ.
Nó xé toạc tiếng cười của những "đứa trẻ".
Nó xé toạc bóng tối của Người Bảo Vệ.
NVC nhìn vào em bé.
Và anh nhận ra.
Em bé ấy không phải là một phần của vòng lặp.
Em bé ấy là một ngoại lệ.
Em bé ấy là tương lai.
Một tương lai không bị đảo ngược.
Một tương lai nơi trẻ em sinh ra với sự non nớt, và người già chết đi với sự bình yên.
Nhưng tại sao em bé ấy lại ở đây?
Tại sao em bé ấy lại khóc?
Và quan trọng hơn, tại sao NVC lại cảm thấy một nỗi đau nhói trong tim, như thể em bé ấy là con của anh?
NVC bước về phía chiếc giỏ.
Mỗi bước chân, anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ hơn, như thể anh đang tan biến.
Anh cúi xuống, nhìn vào đôi mắt của em bé.
Và trong đôi mắt ấy, anh thấy chính mình.
Một phiên bản của mình, chưa từng bị ô nhiễm bởi vòng lặp, chưa từng bị đánh dấu bởi sự quên lãng.
Em bé đưa tay ra, nắm lấy ngón tay của NVC.
Nhưng không phải là sự lạnh lẽo của cái chết.
Đó là sự lạnh lẽo của sự sống.
Sự sống thật sự.
Và rồi, em bé ngừng khóc.
Em bé mỉm cười.
Một nụ cười ngây thơ, vô tư, và đáng sợ.
*"Cha ơi,"* em bé nói, giọng nói trong trẻo, vang lên trong đầu NVC.
*"Cha đã quên mất chúng ta rồi."*
NVC nhìn vào em bé, và anh nhận ra.
Anh đã quên.
Anh đã quên đi tất cả.
Không chỉ là những vòng lặp.
Mà là cả lý do tại sao anh lại ở đây.
Lý do tại sao anh lại phải chiến đấu.
Lý do tại sao anh lại phải sống.
Và bây giờ, anh nhớ ra.
Nhưng nhớ ra, có nghĩa là phải đối mặt.
Đối mặt với sự thật.
Đối mặt với tội lỗi.
Đối mặt với cái giá phải trả.
NVC nhìn vào cuốn sách da người.
Người Bảo Vệ vẫn đứng đó, chờ đợi.
Và anh biết.
Lựa chọn của anh không phải là thoát khỏi vòng lặp.
Lựa chọn của anh là phá vỡ nó.
Bằng cách nào?
Bằng cái gì?
Anh nhìn vào em bé.
Em bé vẫn mỉm cười.
Và trong nụ cười ấy, NVC thấy một sự mời gọi.
Một sự mời gọi vào bóng tối.
Vào sự hủy diệt.
Vào sự tái sinh.
Và anh biết.
Anh sẽ chấp nhận.
Dù biết rằng, chiến thắng cuối cùng sẽ là vô nghĩa.
Dù biết rằng, câu trả lời cho câu hỏi "Sống có mục đích gì?" sẽ không bao giờ đến.
Nhưng anh sẽ sống.
Sống trong đau đớn.
Sống trong ký ức.
Sống trong sự thật.
Và vòng lặp, lần này, sẽ khác.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận