Chương 5
NVC – hay đúng hơn là Nguyễn Văn Cao, cái tên mà ông vẫn cố gắng nhớ mỗi sáng để xác nhận mình chưa hoàn toàn tan biến vào hư vô – cố gắng hít thở.
Nhưng phổi của ông, những chiếc túi khí già cỗi, rách nát, chỉ còn đủ sức đẩy ra những tiếng khò khè yếu ớt, giống như tiếng cọt kẹt của bản lề cửa nhà ma.
Ánh sáng từ cửa sổ không chiếu rọi vào mặt ông.
Hút vào cuốn sổ tay da bò cũ kỹ đang nằm trên bàn gỗ sồi mục ruỗng.
Dòng chữ mực đen tuyền, nguệch ngoạc nhưng đầy sức nặng, hiện ra trước mắt ông: *"Lần thứ 492.
Tôi đã quên lại một lần nữa."*
Con số 492.
Nó nhảy múa trước mắt ông, biến dạng thành những con rắn nhỏ, cuộn tròn quanh ngón tay run rẩy.
Ông nhìn bàn tay mình.
Da nhăn nheo, đốm tàn nhang loang lổ như vết dầu loang trên mặt nước.
Những khớp xương phình to, đau buốt mỗi khi thời tiết thay đổi.
Ông là một đứa trẻ.
Một đứa trẻ mới sinh ra với trí tuệ của một cụ già, nhưng cơ thể lại đang vội vã lao xuống vực thẳm của sự mục rữa.
Trong thế giới này, sự sống là một cuộc đua ngược dòng.
Càng trẻ, càng già.
Càng già, càng trẻ.
Và ông đang ở giai đoạn chết chóc nhất: giai đoạn "trưởng thành" sinh học, khi cơ thể bắt đầu sụp đổ nhanh chóng, chỉ còn lại ý thức minh mẫn để chứng kiến sự hủy diệt của chính mình.
NVC đưa tay lên chạm vào cuốn sổ.
Làn da lạnh lẽo, cứng đờ.
Ông nhớ lại cảm giác của Lam.
Người đàn ông trẻ tuổi, da dẻ căng mịn, mắt sáng ngời sự ngây thơ đáng sợ.
Lam vừa bước vào vòng lặp.
Lam vừa tròn một tuổi.
Và NVC, với tư cách là người tiền nhiệm, là bóng ma của quá khứ, phải đối mặt với hệ quả của chính sự tồn tại của mình.
Tiếng khóc của ông vang lên.
Không phải tiếng khóc của sự đau đớn thể xác, mà là tiếng khóc của sự tuyệt vọng tinh thần.
Nước mắt chảy xuống, không thấm vào khăn tay.
Chúng trôi ngược lại, chui vào hốc mắt, xóa mờ những ký ức còn sót lại.
Ký ức về bà già.
Ký ức về vụ tai nạn xe hơi.
Ký ức về lý do tại sao ông lại ở đây.
Tại sao ông lại ở đây?
Câu hỏi này lặp lại trong đầu ông như một con búa tạ gõ vào sọ não.
Ông cố gắng nhớ.
Hình ảnh một ngôi nhà.
Một ngọn lửa.
Một giọng nói.
Nhưng tất cả đều mờ nhạt, như bức tranh bị nước mưa nhòe đi.
Chỉ còn lại cảm giác.
Cảm giác bị săn đuổi.
Cảm giác bị phán xét.
Và cảm giác rằng, mọi thứ ông đang trải qua đều đã từng xảy ra.
Hàng trăm lần.
Hàng ngàn lần.
NVC đứng dậy.
Khớp gối kêu lên tiếng rít chói tai.
Ông bước về phía tấm gương.
Những mảnh vỡ sắc lẹm phản chiếu vô số phiên bản của ông.
Phiên bản già nua, phiên bản trẻ trung, phiên bản đang cười, phiên bản đang khóc.
Và ở góc xa nhất, một mảnh vỡ nhỏ, ông thấy một bóng đen.
Bóng đen đó không phải là bóng của ông.
Nó đứng tách biệt.
Nó đang nhìn ông.
Với đôi mắt đỏ rực, đói khát.
NVC run rẩy.
Ông biết bóng đen đó là gì.
Đó là "Luật Vô Sát".
Đó là thực tại mà ông không thể chạm vào.
Đó là sự thật mà ông đã cố tình quên đi.
####
Bóng đen chạm vào vai ông.
Lạnh như băng hà.
Lạnh như cái chết.
NVC không quay lại.
Ông biết nếu quay lại, ông sẽ thấy gì.
Ông sẽ thấy chính mình.
Phiên bản già nua, với vết sẹo hình chữ thập trên ngực.
Phiên bản mà Lam đã thấy trong gương.
"Con đã đến lúc phải đối mặt," giọng nói vang lên.
Không phải từ phía sau.
Mà từ bên trong đầu ông.
Từ sâu thẳm trong tâm trí, nơi những ký ức bị chôn vùi.
"Đối mặt với điều gì?" NVC hỏi.
Giọng ông bình thản.
Sự sợ hãi đã nhường chỗ cho một sự chấp nhận mệt mỏi.
"Đối mặt với tội lỗi của con."
Tội lỗi?
NVC nhíu mày.
Ông là một đứa trẻ.
Một đứa trẻ già nua.
Ông chưa làm gì sai.
Ông chỉ cố gắng sống.
Cố gắng nhớ.
Cố gắng tồn tại trong một thế giới điên rồ.
"Con đã giết anh trai con," giọng nói tiếp tục.
"Vào ngày sinh nhật thứ nhất của con.
Con đã đẩy anh ta xuống cầu thang.
Để con được sống.
Để con được trở thành 'đứa trẻ' duy nhất."
NVC đơ người.
Não bộ ông tê liệt.
Anh trai ông...
anh trai ông chết trong vụ tai nạn.
Đó là sự thật.
Đó là điều bà già nói.
Đó là điều ông tin.
"Đó là một lời nói dối," giọng nói cười.
Một nụ cười mỉa mai, chua chát.
"Bà già không nói dối.
Bà già che giấu.
Bà già bảo vệ con.
Bằng cách xóa ký ức.
Bằng cách tạo ra vòng lặp."
NVC nhớ lại.
Hình ảnh một cầu thang.
Gỗ sáng bóng.
Tiếng bước chân.
Tiếng la hét.
Và một cơ thể rơi xuống.
Và dừng lại.
Ông đứng trên cầu thang.
Nhìn xuống.
Với đôi mắt trống rỗng.
Không có cảm xúc.
Chỉ có sự nhẹ nhõm.
Sự nhẹ nhõm vì đã thoát chết.
Sự nhẹ nhõm vì đã chiến thắng.
NVC呕 ra một ngụm máu.
Máu đỏ tươi, nóng hổi.
Nó rơi xuống sàn nhà, tạo thành một vệt dài, dẫn đến tấm gương vỡ.
"Bạn đang nói dối," ông gầm lên.
Nhưng giọng ông yếu ớt.
Không có sức nặng.
"Nhìn vào gương," giọng nói ra lệnh.
NVC nhìn vào tấm gương.
Bóng đen đã hòa vào hình ảnh của ông.
Bây giờ, trong gương, không còn là một đứa trẻ già nua.
Mà là một người đàn ông.
Một người đàn ông trẻ trung, đẹp trai, với đôi mắt lạnh lùng, vô cảm.
Người đàn ông đó đang mỉm cười.
Một nụ cười đầy kiêu hãnh.
Đầy tự hào.
Đó không phải là Lam.
Đó là *phiên bản* của Lam.
Phiên bản mà Lam sẽ trở thành nếu anh ta không phá vỡ vòng lặp.
Phiên bản mà NVC đã từng là.
"Lam không phải là nạn nhân," giọng nói thì thầm.
"Lam là kẻ thừa kế.
Và con là kẻ tiền nhiệm.
Con đã dạy anh ta.
Con đã dẫn đường cho anh ta.
Và bây giờ, con phải nhường chỗ."
NVC nhìn vào hình ảnh của người đàn ông trong gương.
Anh ta đưa tay ra.
Chạm vào mặt kính.
Và mặt kính nứt ra.
Một vết nứt dài, chạy từ trên xuống dưới, chia đôi khuôn mặt.
"Nếu con không nhường chỗ, con sẽ chết.
Chết trong đau đớn.
Chết trong sự quên lãng vĩnh viễn.
Và vòng lặp sẽ tiếp tục.
Với một nạn nhân mới.
Với một kẻ thừa kế mới."
NVC nhìn vào vết nứt.
Ông thấy sự thật.
Sự thật khốc liệt, tàn nhẫn.
Thế giới "Vạn Cổ Ma Giới" không phải là một nơi mà tuổi thọ đảo ngược.
Đó là một nhà tù.
Một nhà tù của những linh hồn bị nguyền rủa, phải lặp lại cùng một kịch bản, cùng một tội lỗi, cùng một sự hy sinh.
Và ông là tù nhân.
####
Cổ Lam lạnh.
Mạch đập mạnh.
Nhịp tim loạn nhịp.
NVC cảm thấy sức mạnh.
Một sức mạnh kỳ lạ, đến từ sự tuyệt vọng.
Từ sự chấp nhận cái chết.
Từ sự từ bỏ bản ngã.
Ông siết chặt tay.
Lam quẫy đạp.
Nhưng giọng nói của anh ta bị nghẹn lại.
Không khí không thể đi vào phổi.
NVC nhìn vào đôi mắt của Lam.
Đôi mắt đó đang mở to.
Đầy sợ hãi.
Đầy kinh hoàng.
Và trong đáy mắt đó, NVC thấy một tia sáng.
Một tia sáng của sự hiểu biết.
Lam hiểu ra.
Lam hiểu ra rằng, đây không phải là sự trừng phạt.
Đây là sự giải thoát.
Giải thoát khỏi vòng lặp.
Giải thoát khỏi sự quên lãng.
Giải thoát khỏi sự già hóa.
Lam ngừng quẫy đạp.
Đôi mắt anh ta dần khép lại.
Nhưng không phải vì cái chết.
Mà vì sự chấp nhận.
NVC buông tay.
Lam ngã xuống giường.
Không cử động.
NVC đứng đó.
Nhìn vào xác chết của Lam.
Xác chết của một người đàn ông trẻ tuổi.
Xác chết của một kẻ thừa kế.
Và rồi, ông cảm thấy.
Một cảm giác lạ.
Một cảm giác nhẹ nhõm.
Một cảm giác tái sinh.
Da dẻ ông bắt đầu căng mịn.
Tóc ông bắt đầu đen lại.
Khớp xương ông bắt đầu linh hoạt.
Ông đang trẻ hóa.
Ông đang trở thành Lam.
NVC nhìn vào tấm gương vỡ còn sót lại.
Hình ảnh trong gương đã thay đổi.
Không còn là một ông già.
Mà là một người đàn ông trẻ trung.
Với đôi mắt lạnh lùng.
Nhưng không phải là đôi mắt của Lam.
Mà là đôi mắt của NVC.
NVC mỉm cười.
Một nụ cười mỉa mai.
Đầy chua chát.
Ông đã chiến thắng.
Ông đã phá vỡ vòng lặp.
Bằng cách giết chết kẻ thừa kế.
Bằng cách trở thành kẻ thừa kế.
Nhưng chiến thắng này có ý nghĩa gì?
Ông nhìn vào cuốn sổ tay của Lam.
Dòng chữ: *"Lần thứ 1.
Tôi đã bắt đầu."*
NVC lấy bút ra.
Viết thêm vào dòng chữ đó.
*"Lần thứ 493.
Tôi đã bắt đầu lại."*
Vòng lặp không hề bị phá vỡ.
Nó chỉ được tiếp tục.
Với một kẻ thừa kế mới.
Với một tội lỗi mới.
Với một sự quên lãng mới.
NVC đóng cuốn sổ lại.
Bước ra khỏi phòng.
Bước ra khỏi ngôi nhà.
Bên ngoài, ánh sáng mặt trời chiếu rọi.
Nhưng nó không ấm áp.
Nó lạnh lẽo.
NVC nhìn lên bầu trời.
Bầu trời xám xịt.
Không có mây.
Không có gió.
Và rồi, ông nghe thấy một giọng nói.
Vang lên từ phía sau lưng.
*"Chúc mừng sinh nhật, con yêu.
Con vừa tròn một tuổi."*
NVC quay lại.
Không có ai.
Chỉ có bóng đen.
Bóng đen đó đang cười.
Và NVC cũng cười.
Vì ông biết.
Ông sẽ không bao giờ thoát khỏi vòng lặp này.
Cho đến khi ông tìm ra câu trả lời cho câu hỏi cuối cùng.
*Sống có mục đích gì?*
Và câu trả lời đó, có lẽ, sẽ không bao giờ đến.
NVC bước đi.
Bước vào bóng tối.
Bước vào vòng lặp mới.
Và trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của bà già.
Giọng nói của Lam.
Giọng nói của chính NVC.
Hãy nhớ."*
Nhưng NVC không thể nhớ.
Vì mỗi lần ông nhớ, ông sẽ đau.
Và ông không còn muốn đau nữa.
Ông chỉ muốn sống.
Sống trong ảo tưởng.
Sống trong sự quên lãng.
Sống trong vòng lặp.
Và vòng lặp đó, sẽ không bao giờ kết thúc.
Trừ khi có một người khác.
Một người khác đủ mạnh mẽ để phá vỡ nó.
Một người khác đủ dũng cảm để đối mặt với sự thật.
NVC nhìn vào bóng đen.
Bóng đen đó đang dần tan biến.
Để lại một khoảng trống.
Một khoảng trống chờ đợi.
Chờ đợi một người mới.
Chờ đợi một câu chuyện mới.
Và NVC biết.
Người đó sẽ đến.
Và khi đó, ông sẽ lại phải đối mặt.
Với chính mình.
Với tội lỗi của mình.
Với sự thật khốc liệt của thế giới "Vạn Cổ Ma Giới".
NVC bước tiếp.
Bước vào bóng tối.
Bước vào tương lai.
Và trong bóng tối, tiếng cười của ông vang lên.
Một tiếng cười điên rồ.
Một tiếng cười tuyệt vọng.
Vòng lặp đã bắt đầu.
Và lần này, nó sẽ không bao giờ kết thúc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận