Chương 4

Kim đồng hồ trên bức tường phòng khách không chạy.

Âm thanh phát ra từ bộ máy cơ học bên trong không phải là tiếng tích tắc đều đặn, nhịp nhàng như những chiếc đồng hồ bình thường.

Đó là một tiếng rè rĩ, khô khốc, giống như móng tay của một người chết đang cào lên bảng đen, xuyên thủng màng nhĩ và găm sâu vào tủy sống của Lam.

Mỗi lần kim giây lùi lại một ô, âm thanh đó càng thêm chói tai, như một lời trách móc vô hình, lặp đi lặp lại trong đầu anh.

Lam ngồi co ro trên ghế bành da đã bạc màu, đôi mắt đỏ ngầu, mí mắt sưng húp vì thiếu ngủ và sợ hãi tột độ.

Anh không dám chạm vào chiếc đồng hồ.

Anh biết quy luật của "Vạn Cổ Ma Giới": thời gian ở đây không trôi đi theo dòng chảy tự nhiên, nó bị mắc kẹt, bị bóp méo, và giờ đây, nó đang tràn ngược về quá khứ, nuốt chửng hiện tại.

Càng cố gắng nắm bắt khoảnh khắc này, quá khứ càng bóp nghẹt tương lai.

Lam nhìn xuống đôi tay mình.

Da dẻ trên mu bàn tay anh, vốn đã nhăn nheo như vỏ cây khô héo từ chương trước, giờ đây lại xuất hiện thêm những đốm đồi mồi mới, đậm màu hơn, lan rộng ra như những vết mực đen trên giấy trắng.

Anh run rẩy đưa tay lên chạm vào mặt mình.

Làn da chảy xệ, hõm sâu dưới hốc mắt.

Mái tóc anh, vốn đã bạc phơ, giờ đây rụng rụng từng缕, rơi xuống sàn nhà như những sợi chỉ bạc lạnh lẽo.

Anh đang già đi.

Nhanh hơn bình thường.

Mỗi giây trôi qua là một năm tuổi thọ bị tước đoạt.

"Thời gian không tha thứ," một giọng nói thì thầm, không phải từ bên ngoài, mà từ chính trong đầu anh.

Giọng nói ấy mang âm sắc của chính anh, nhưng già cỗi, khàn đặc, đầy vẻ mỉa mai.

"Con đã chọn sự thật.

Và sự thật là con đang chết dần."

Lam nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu.

Không khí trong phòng nồng nặc mùi mốc meo, mùi của sự thối rữa và mùi của nước hoa cũ kỹ, mùi của bà già mà anh chưa từng gặp nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.

Anh nhớ lại lời nguyền rủa của bà ta: *"Mùa mới đã bắt đầu."* Mùa nào?

Mùa của sự già nua?

Mùa của cái chết?

Hay mùa của sự tái sinh đau đớn?

Anh mở mắt ra, nhìn vào góc phòng.

Bóng tối ở đó dường như đặc quánh lại, tạo thành một khối u đen kịt, пульсating nhẹ nhàng như một trái tim đang đập.

Lam muốn hét lên, muốn chạy trốn khỏi căn phòng này, khỏi chiếc đồng hồ chết tiệt này, khỏi chính cơ thể đang phản bội mình này.

Nhưng chân anh như bị đóng đinh vào sàn nhà.

Một sự tê liệt tâm lý, một nỗi sợ hãi nguyên thủy, đang giam cầm anh.

Anh là tù nhân của chính ký ức mình, và nhà tù này đang thu hẹp lại từng phút một.

***

"Bố không giết ai cả," Lam nói, giọng run rẩy, vỡ vụn.

Ông cố giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay ông đang co quắp, gân xanh nổi lên trên da tay nhăn nheo như những con sâu trắng đục bò dưới lớp da mỏng manh.

"Đó là lời nói dối thứ ba của bố trong vòng một phút," bé gái đáp, giọng lạnh lùng, vô cảm.

Nó ngồi đối diện với Lam trên chiếc ghế nhỏ, chân trần thò ra ngoài, đung đưa nhẹ nhàng.

Trong tay nó là con búp bê nhựa cũ kỹ, mặt đã bị trầy xước, một bên mắt bị rơi ra.

Nó dùng ngón tay nhỏ bé, trắng bệch, bẻ gãy cánh tay nhựa của con búp bê.

Âm thanh ấy vang lên khô khốc, vang vọng trong căn phòng im ắng, như tiếng xương gãy.

Lam nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc như giấy nhám.

bố chỉ đang cố gắng cứu anh trai.

anh ấy cần thời gian.

Cần sự trẻ trung."

"Thời gian?" Bé gái nhếch môi, một nụ cười méo mó, không có chút tình cảm nào.

"Bố lấy thời gian của ai?

Của anh trai?

Hay của chính bố?" Nó ném con búp bê đã gãy tay xuống sàn.

Con búp bê lăn vài vòng, dừng lại trước chân Lam.

Khuôn mặt vô hồn của nó hướng lên, nhìn chằm chằm vào Lam.

"Bố là kẻ ăn thịt người," bé gái nói, lặp lại lời mà Lam vừa nghe thấy trong đầu mình ở chương trước.

"Bố ăn thịt ký ức.

Bố ăn thịt tuổi trẻ.

Và giờ, bố phải trả giá."

Lam cảm thấy tim mình đập thình thịch, mạnh mẽ đến mức đau đớn.

"Con là ai?" anh hỏi, giọng khàn đặc.

"Tại sao con lại ở đây?

Tại sao con biết những chuyện này?"

Bé gái không trả lời.

Nó chỉ đứng dậy, bước chậm rãi về phía Lam.每一步 nó đi, Lam cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn, khớp xương kêu lên những tiếng rên rỉ đau đớn.

Tóc anh tiếp tục rụng, rơi xuống sàn nhà, tạo thành một đống bạc trắng dưới chân anh.

"Con là phần mà bố đã vứt bỏ," bé gái nói, dừng lại trước mặt Lam.

Nó với tay lên, chạm nhẹ vào má anh.

Ngón tay nó lạnh như băng.

"Con là nỗi đau.

Con là ký ức.

Con là sự thật mà bố không dám nhìn vào."

Lam cố gắng lùi lại, nhưng lưng anh đã tựa vào ghế.

Anh không thể động đậy.

Anh nhìn vào đôi mắt của bé gái.那双 mắt không màu, không đen, không nâu, mà là màu trắng đục, như sữa đông đặc.

Trong đó, Lam nhìn thấy chính mình.

Một phiên bản của anh, già nua, tàn phá, đầy tội lỗi.

"Bố phải chọn," bé gái nói, giọng điệu ngọt ngào, nhưng lại đáng sợ hơn cả tiếng gầm gừ của quái vật.

"Chọn tiếp tục sống trong dối trá, và chết trong đau đớn.

Hoặc chọn đối mặt với sự thật, và sống trong địa ngục."

**

Bóng tối hóa hình.

Một con quái vật cao lớn, không mặt, với những cánh tay dài ngoằng, tiến lại gần.

Nó không nói gì, chỉ đứng đó, chờ đợi.

Những cánh tay của nó cử động chậm rãi, như những con rắn đang bò, hướng về phía Lam.

NVC nhìn quanh.

Không có vũ khí.

Không có lối thoát.

Căn phòng đã trở thành một mê cung kín mít, những bức tường đang khép lại, nuốt chửng anh.

Quái vật giơ tay lên, chuẩn bị tấn công.

Những ngón tay dài, nhọn hoắt, như những cây kim khâu khổng lồ, hướng thẳng vào tim Lam.

Lam nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.

Anh chấp nhận.

Anh chấp nhận nỗi đau, chấp nhận sự già nua, chấp nhận tội lỗi của mình.

Anh không còn sợ hãi nữa.

Chỉ còn lại sự trống rỗng, sự kiệt quệ.

Nhưng không có gì xảy ra.

Ông mở mắt ra.

Quái vật vẫn đứng đó, nhưng những cánh tay của nó đã hạ xuống.

Nó không tấn công.

Nó chỉ đứng đó, như một bức tượng sống, nhìn chằm chằm vào Lam.

Lam nhìn vào quái vật.

Và rồi, anh nhìn thấy điều kỳ lạ.

Trên ngực của quái vật, nơi lẽ ra phải là tim, có một vết sẹo.

Một vết sẹo hình chữ thập.

Vết sẹo giống hệt vết sẹo mà anh đã có từ khi sinh ra, vết sẹo mà anh luôn giấu kín, không ai biết.

"Con là ai?" Lam hỏi, giọng khàn đặc, đầy kinh ngạc.

Quái vật không nói.

Nhưng từ trong miệng không mặt của nó, một giọng nói vang lên.

Giọng nói của anh trai anh.

Giọng nói của người đã chết.

*"Em đã cứu anh.

Nhưng em cũng đã giết anh.

Giờ, anh ở đây, để trừng phạt em.

Hoặc để cứu em."*

Lam sững sờ.

Anh trai anh?

Con quái vật này là anh trai anh?

Hay đó chỉ là ảo giác, là sự trừng phạt của tâm trí anh?

"Là thật hay giả?" Lam hỏi, giọng run rẩy.

*"Đó không còn quan trọng nữa,"* giọng nói của anh trai đáp.

*"Điều quan trọng là em có dám bước vào bóng tối, hay em sẽ chết trong ánh sáng giả tạo?"*

Lam nhìn vào vết sẹo trên ngực quái vật.

Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ, như thể vết sẹo đó đang gọi anh, đang mời gọi anh chạm vào nó.

Anh biết rằng, nếu anh chạm vào nó, mọi thứ sẽ thay đổi.

Có thể anh sẽ chết.

Có thể anh sẽ trở thành quái vật.

Hoặc có thể, anh sẽ tìm thấy câu trả lời cho tất cả những bí ẩn này.

Anh bước về phía quái vật.

Mỗi bước chân đều nặng nề, đau đớn.

Da anh tiếp tục nhăn nheo, tóc anh tiếp tục rụng.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh đưa tay ra, chạm vào vết sẹo trên ngực quái vật.

***

NVC không đánh trả.

Không chạy trốn.

Ông chỉ ngồi xuống, ôm đầu, và bắt đầu khóc.

Tiếng khóc của một đứa trẻ già nua, vỡ vụn trước sự thật.

Và khi nước mắt rơi xuống sàn nhà, chúng không thấm vào gỗ.

Chúng trôi ngược lại, lên mắt ông, xóa mờ mọi ký ức.

Những ký ức về anh trai, về bà già, về vụ tai nạn, về mọi thứ anh đã trải qua, tất cả đều bị xóa sạch, như thể chúng chưa bao giờ tồn tại.

Đồng hồ trên tường ngừng chạy.

Kim giây dừng lại ở vị trí số 12.

Một sự im lặng tuyệt đối, đáng sợ.

Và một giọng nói, nhỏ bé, ngây thơ, vang lên từ phía sau lưng Lam.

*"Chúc mừng sinh nhật, con yêu.

Con vừa tròn một tuổi."*

Lam quay lại.

Không có ai.

Chỉ có tấm gương.

Nhưng trong gương, hình ảnh của anh đã thay đổi.

Anh không còn là một người đàn ông già nua.

Anh là một đứa trẻ.

Một đứa trẻ sơ sinh, da nhăn nhúm, mắt mở to, đầy sợ hãi và kinh hoàng.

Và trong góc phản chiếu, phía sau lưng đứa trẻ trong gương, một bóng đen mờ ảo đang dần hiện hình, với đôi mắt đỏ rực, đói khát.

Nhưng lần này, bóng đen đó không phải là quái vật.

Đó là chính Lam.

Người đàn ông già nua, với vết sẹo hình chữ thập trên ngực, đang cười.

Một nụ cười mỉa mai, đầy chua chát.

*"Vòng lặp đã bắt đầu,"* giọng nói của Lam già vang lên.

*"Và lần này, con sẽ không còn lựa chọn."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập