Chương 3
Mùi mốc meo, ẩm ướt và nồng nặc mùi formalin len lỏi vào mũi, kích thích những dây thần kinh vốn đã nhạy cảm quá mức sau cú sốc vừa rồi.
Lam quỳ sụp xuống, từng khớp xương trên cơ thể anh phát ra những âm thanh khô khốc, lạo xạo như cành cây khô bị bẻ gãy giữa đêm đông.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.那双 bàn tay từng thon gọn, trắng trẻo giờ đây đã biến dạng.
Da thịt chảy xệ, lộ rõ những thớ gân xanh đen ngoằn ngoèo như mạng nhện dưới lớp da mỏng manh, trong suốt.
Những đốm đồi mồi loang lổ hiện ra từng mảng một, như những vết mực đen thấm vào giấy cũ, lan tỏa nhanh chóng từ cổ tay lên đến cẳng tay.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể phản bội lại ý chí.
Cơ bắp không còn săn chắc, chúng teo tóp, mềm nhũn như thịt thối.
Lam thở hổn hển, mỗi nhịp thở đều kéo theo một cơn đau nhói ở lồng ngực, nơi trái tim đập loạn nhịp, yếu ớt và bất thường.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn vào tấm gương vỡ phía trước.
Gương mặt phản chiếu trong đó không còn là khuôn mặt trẻ trung, đầy sức sống của một chàng trai hai mươi mấy tuổi.
Đôi mắt trũng sâu, hõm hốc, bao quanh bởi những quầng thâm tím bầm như vết bầm tím sau một trận đấm đá tàn khốc.
Làn da trước đây căng mọng giờ đã nhăn nheo như vỏ cây khô, những nếp nhăn sâu hoắm cắt ngang trán và khóe miệng, kéo dài xuống cằm tạo thành những đường rãnh sâu thẳm.
Thời gian trong căn phòng này không chảy theo quy luật tuyến tính.
Nó xoắn ốc, gấp rút, ép buộc cơ thể anh phải trải qua hàng thập kỷ sự suy thoái trong vài phút ngắn ngủi.
Lam nhớ lại lời của bà già trong công viên: "Con đã bán ký ức để đổi lấy sự tồn tại." Câu nói ấy giờ đây vang lên trong đầu anh như một lời nguyền rủa.
Anh cảm thấy tuổi trẻ của mình đang bị hút đi, không phải qua lỗ chân lông, mà từ sâu thẳm trong tủy xương, từ những ký ức ngọt ngào nhất, những khoảnh khắc hạnh phúc nhất.
Mỗi khi anh nhớ lại một nụ cười của mẹ, một buổi chiều hè oi bức, một tiếng cười giòn tan của bạn bè, anh cảm thấy da dẻ mình lại nhăn thêm một nếp, tóc bạc thêm một sợi.
Sự thật kinh hoàng dần hé lộ.
Trong thế giới "Vạn Cổ Ma Giới" này, tuổi thọ đảo ngược không chỉ là một hiện tượng sinh học.
Nó là một hệ thống trao đổi.
Để giữ được sự trẻ trung giả tạo, để duy trì vẻ ngoài của một người trưởng thành trong xã hội đảo lộn này, con người phải tiêu thụ ký ức.
Ký ức là nhiên liệu.
Và Lam, trong cơn hoảng loạn của mình, đã vô tình đốt cháy cả kho tàng ký ức của chính mình để chạy trốn khỏi bóng tối.
Anh nhìn vào mắt mình trong gương.那双 mắt không còn sự minh mẫn, thông minh mà anh từng tự hào.
Chúng đục ngầu, mờ ảo, giống như hai vũng nước đọng lại sau cơn mưa.
Sự sợ hãi không còn là cảm xúc, nó đã trở thành một phần của cấu trúc cơ thể anh.
Lam nhận ra rằng anh không còn là Lam nữa.
Anh đang trở thành một vật thể, một cái xác không hồn đang chờ đợi sự sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng giữa sự tuyệt vọng ấy, một tia sáng lạnh lẽo, sắc bén của lý trí vẫn còn sót lại.
Anh phải hiểu ra điều gì đó.
Phải có một quy luật, một lỗ hổng trong hệ thống này.
Nếu ký ức là nhiên liệu, thì ai là người thu thập?
Và tại sao anh lại bị chọn?
Bóng người già nua từ góc tối bước tiến lại gần, từng bước một, chậm chạp nhưng chắc chắn, tạo ra những âm thanh lạo xạo trên sàn gỗ.
Lam cố gắng lùi lại, nhưng lưng anh đã chạm vào tường lạnh giá, trơn trượt bởi lớp rêu mốc.
Không còn đường lui.
Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác quen thuộc, kinh dị đến tột cùng.
Bóng người dừng lại trước mặt anh, cúi xuống, và Lam nhận ra khuôn mặt đó.
Đó không phải là một ông già.
Đó là một đứa trẻ.
Một đứa trẻ năm tuổi, với đôi mắt đen láy, ngây thơ nhưng ẩn chứa một sự trống rỗng đáng sợ.
Đứa trẻ mặc một bộ đồ ngủ trắng tinh, sạch sẽ đến mức vô hồn, tương phản mạnh mẽ với sự uế tạp, mục nát của căn phòng.
Mái tóc vàng hoe, mềm mại, nhưng khi nhìn kỹ, Lam thấy từng sợi tóc đang chuyển dần sang màu trắng bạc, như tuyết rơi trên đỉnh núi cao.
Đứa trẻ mỉm cười, một nụ cười hồn nhiên, nhưng môi mỏng và sắc lẹm như lưỡi dao cạo.
"Chào anh, Lam," đứa trẻ nói, giọng nói trong trẻo, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Anh đã về đến nơi an toàn rồi."
Lam nuốt khan, cổ họng khô khốc.
"Anh là ai?
Tại sao anh lại có khuôn mặt của...
của tôi?"
Đứa trẻ lắc đầu, mái tóc vàng bay nhẹ nhàng.
"Tôi không phải là anh.
Tôi là phiên bản của anh mà anh đã vứt bỏ.
Phiên bản ngây thơ, vô tư, chưa từng trải qua đau khổ.
Nhưng trong thế giới này, ngây thơ là một tội lỗi.
Nó khiến anh yếu đuối.
Vậy nên, anh đã bán nó đi.
Bán cho tôi.
Để đổi lấy sự trưởng thành giả tạo, sự cứng rắn giả tạo."
Lam cảm thấy máu lạnh chạy dọc sống lưng.
Ký ức ùa về, nhưng không phải là ký ức của anh.
Đó là ký ức của đứa trẻ.
Những buổi sáng thức dậy trong căn phòng trắng xóa, không có cửa sổ, không có cửa ra vào.
Những bữa ăn được đưa vào qua một khe hở nhỏ, thức ăn lạnh ngắt, không mùi vị.
Và những giấc mơ, những giấc mơ về một thế giới bên ngoài, nơi có mặt trời, có gió, có tiếng cười.
Nhưng mỗi khi anh mơ, anh thức dậy với cơ thể già đi một chút.
Da nhăn thêm một nếp.
Tóc bạc thêm một sợi.
"Anh đã nghĩ rằng mình đang chiến đấu để sống," đứa trẻ tiếp tục, bước lại gần hơn, ngón tay nhỏ nhắn, trắng bệch chạm nhẹ vào má Lam.
"Nhưng thực ra, anh đang chiến đấu để quên đi.
Để quên đi nỗi đau của sự cô đơn.
Để quên đi sự thật rằng anh không bao giờ thuộc về thế giới này.
Anh là một sản phẩm.
Một thí nghiệm."
Lam gạt tay đứa trẻ ra, nhưng sức lực của anh gần như cạn kiệt.
Anh nhìn vào đôi mắt đen láy của đứa trẻ, và trong đó, anh thấy chính mình.
Không phải Lam hiện tại, già nua, suy thoái.
Mà là Lam trong quá khứ, trước khi tất cả bắt đầu.
Trước khi anh bước vào "Vạn Cổ Ma Giới".
Trước khi anh ký vào那份 hợp đồng ma thuật,那份 hợp đồng mà anh không nhớ rõ nội dung, chỉ nhớ rằng anh đã ký để cứu ai đó.
Để cứu anh trai anh?
Hay để cứu chính mình?
Cuộc đối thoại với bóng tối không mang lại câu trả lời rõ ràng.
Nó chỉ làm sâu sắc thêm sự mơ hồ, sự bối rối trong tâm trí Lam.
Đứa trẻ không phải là kẻ thù.
Nó là nạn nhân.
Và Lam cũng vậy.
Cả hai đều là nạn nhân của một hệ thống tàn bạo, nơi tuổi trẻ là hàng hóa, ký ức là tiền tệ, và sự thật là thứ xa xỉ nhất.
Lam ngồi sụp xuống, đầu cúi gằm, suy nghĩ rối bời.
Ông nhận ra rằng chiến thắng trong thế giới này không mang lại niềm vui, mà chỉ là sự trì hoãn cái chết.
Mỗi lần ông lấy tuổi trẻ từ người khác, ông không thực sự trở nên trẻ trung hơn, mà chỉ cảm thấy một sự trống rỗng lớn hơn.
Cảm giác tội lỗi, cảm giác mất mát, cảm giác cô đơn...
tất cả đều tích tụ lại, tạo thành một khối u khổng lồ trong tâm hồn.
Và khối u ấy đang lớn dần, ăn mòn lý trí, ăn mòn nhân tính.
Anh nhớ lại những người anh gặp trong bệnh viện.
Những bệnh nhân già nua, nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.
Họ không chết.
Họ tồn tại.
Nhưng sự tồn tại ấy có ý nghĩa gì?
Khi cơ thể trẻ lại, nhưng tâm trí thì già cỗi, mệt mỏi, chán chường.
Khi họ có thể chạy nhảy, nhưng không còn niềm vui để chạy.
Khi họ có thể yêu đương, nhưng không còn trái tim để yêu.
Chiến thắng là vô nghĩa.
Đó là bài học đầu tiên Lam học được trong "Vạn Cổ Ma Giới".
Không có kẻ chiến thắng.
Chỉ có những người sống sót.
Và sự sống sót ấy, đôi khi, còn tệ hơn cái chết.
Cái chết là sự giải thoát.
Sự sống sót là sự tra tấn vĩnh cửu.
Lam nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay run rẩy, không còn khả năng nắm chặt.
Anh nhớ lại đôi tay của anh trai anh, đôi tay mạnh mẽ, vững chãi, luôn bao bọc, bảo vệ anh.
Giờ đây, đôi tay ấy đã biến mất, cùng với ký ức về nó.
Chỉ còn lại nỗi đau, nỗi đau của sự mất mát, của sự hối hận.
"Vậy thì, mục đích của sự sống là gì?" Lam tự hỏi, giọng nói yếu ớt, vang lên trong không gian tĩnh lặng.
"Nếu chiến thắng là vô nghĩa, nếu ký ức là hàng hóa, nếu tuổi trẻ là ảo tưởng...
thì chúng ta còn lại gì?"
Đứa trẻ không trả lời.
Nó chỉ mỉm cười, một nụ cười buồn bã, đầy thương hại.
"Anh sẽ hiểu thôi.
Khi anh nhớ lại tất cả.
Khi anh đối mặt với sự thật."
Đột nhiên, ánh sáng từ cửa sổ bật lên, chiếu rọi vào căn phòng.
Ánh sáng ấy không vàng ấm, mà trắng xóa, lạnh lẽo, như ánh sáng của một phòng phẫu thuật.
Lam nhìn thấy phản chiếu của mình trong tấm gương lớn đối diện.
Nhưng hình ảnh trong gương không phải là một ông già.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, với khuôn mặt quen thuộc, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, vô hồn.
“Con đã nhớ lại chưa?” Giọng nói vang lên, không phải từ đứa trẻ, mà từ chính trong đầu Lam.
Giọng nói của anh trai anh.
Giọng nói đầy đau đớn, đầy tuyệt vọng.
“Con đã làm gì với tôi, Lam?
Con đã bán linh hồn của tôi để đổi lấy sự sống sót của chính con.
Con là kẻ phản bội.
Con là kẻ ích kỷ.”
Lam hét lên, tay ôm chặt lấy đầu.
Cơn đau xé toạc não bộ, như có hàng nghìn mũi kim chích vào cùng một lúc.
Ký ức ùa về, không còn bị chèn ép, không còn bị bóp méo.
Anh nhớ ra tất cả.
Anh nhớ ra ngày hôm đó, khi anh trai anh bị bệnh, bị lão hóa nhanh chóng, sắp chết.
Anh nhớ ra cuộc gặp với bà già trong công viên.
Anh nhớ ra那份 hợp đồng.
Anh nhớ ra rằng anh đã đồng ý.
Anh đã đồng ý bán ký ức của anh trai, bán linh hồn của anh trai, để đổi lấy sự trẻ trung, sự sống sót cho chính mình.
Anh trai anh không chết.
Anh bị mắc kẹt trong một trạng thái nửa sống nửa chết, trong cơ thể của đứa trẻ năm tuổi.
Đứa trẻ không phải là phiên bản ngây thơ của Lam.
Đứa trẻ là anh trai anh.
Lam mới là kẻ đã giết chết anh trai mình.
“Không!” Lam gào lên, nước mắt chảy dài trên những nếp nhăn sâu hoắm.
“Không phải như vậy!
Anh không muốn điều đó!
Anh chỉ muốn cứu anh!”
“Cứu?” Giọng nói trong đầu cười, một nụ cười mỉa mai, đầy chua chát.
“Con đã cứu ai?
Con đã cứu chính con.
Con đã để anh chết trong đau đớn, trong cô đơn.
Con đã lấy tuổi trẻ của anh, lấy ký ức của anh, để sống tiếp cuộc đời của con.
Con là kẻ ăn thịt người.
Con là kẻ ma cà rồng.”
Lam ngã xuống sàn, cơ thể run rẩy không kiểm soát.
Sự thật quá kinh hoàng.
Quá tàn khốc.
Anh không thể chấp nhận.
Anh không thể sống với nỗi tội lỗi này.
Nhưng anh không thể chết.
Vì nếu anh chết, anh trai anh sẽ thực sự chết.
Sự tồn tại của anh trai anh gắn liền với sự tồn tại của anh.
Một mối liên kết ma thuật, một lời nguyền rủa vĩnh cửu.
Lam đứng dậy, bước về phía tấm gương.
Anh đặt tay lên mặt kính lạnh giá, và nhìn vào đôi mắt của chính mình.
Đôi mắt đó giờ đây chứa đựng một sự quyết tâm mới.
Không phải sự quyết tâm để chiến thắng.
Mà là sự quyết tâm để chịu đựng.
Để chịu đựng nỗi đau, chịu đựng ký ức, chịu đựng sự già nua.
Anh chọn nỗi đau, chọn ký ức, chọn sự già nua, chứ không phải sự trẻ trung giả tạo.
Anh sẽ không bán thêm bất kỳ ký ức nào nữa.
Anh sẽ mang theo nỗi tội lỗi này, mang theo sự thật này, cho đến ngày cuối cùng.
Nhưng khi anh quay đi, anh nghe thấy một tiếng cười từ phía sau.
Không phải tiếng cười của đứa trẻ.
Không phải tiếng cười của anh trai.
Đó là tiếng cười của bà già.
Tiếng cười vang vọng, dai dẳng, như một lời cảnh báo, như một lời nguyền rủa.
“Chúc mừng sinh nhật, con yêu,” bà già nói, giọng nói vang lên ngay bên tai Lam, dù bà ta không hề có mặt ở đó.
“Mùa mới đã bắt đầu.
Và lần này, con sẽ không còn lựa chọn.”
Lam quay lại, nhưng căn phòng trống rỗng.
Chỉ có tấm gương, phản chiếu hình ảnh của một người đàn ông già nua, với đôi mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.
Và trong góc phản chiếu, phía sau lưng anh, một bóng đen mờ ảo đang dần hiện hình, với đôi mắt đỏ rực, đói khát.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận