Chương 2

Lam mở mắt.

Không phải từ giấc ngủ, mà từ một khoảng trống trắng xóa, nơi thời gian dường như đã ngừng chảy, chỉ còn lại mùi vị kim loại gỉ sét và sự thối rữa của giấy tường ẩm mốc.

Anh nằm trên một chiếc giường bệnh viện cũ kỹ, khung sắt lạnh lẽo truyền vào da thịt anh một cơn ớn lạnh thấu xương.

Mùi formol nồng nặc pha trộn với mùi mốc ẩm át ngạt khứu giác, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự quên lãng và cái chết chậm rãi.

Ánh sáng từ cửa sổ bị che khuất bởi những tấm rèm vải mục nát, rách nát từng mảng, để lộ ra những tia sáng yếu ớt, xám xịt.

Những tia sáng ấy giống như những ngón tay xương xẩu, vô hình nhưng đầy ác ý, đang vuốt ve trần nhà bong tróc, vẽ nên những đường cong méo mó trên tường.

Lam cố gắng cử động cánh tay.

Cơ thể anh nặng trịch, không phải vì mệt mỏi sau một đêm dài, mà như thể trọng lực ở nơi này đã bị nhân lên gấp bội.

Mỗi cử động đều kéo theo những tiếng kêu rắc rắc của khớp xương, âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng im ắng đáng sợ.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Da dẻ mỏng manh, xanh xao, nổi rõ những mạch máu xanh tím chằng chịt như mạng nhện.

Nhưng điều khiến tim anh đập loạn nhịp không phải là sự yếu ớt, mà là những đốm nâu tàn xuất hiện dày đặc trên mu bàn tay.

Đó là dấu hiệu của tuổi già.

Trong thế giới này, nơi trẻ sơ sinh sinh ra với khuôn mặt nhăn nheo và trí tuệ minh mẫn, những đốm tàn này là dấu hiệu của sự suy thoái nhanh chóng.

Anh đang già đi.

Nhanh hơn bình thường.

Hoặc có lẽ, anh đã già đi trong khi ngủ quên.

"Không," Lam thì thầm, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn.

Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng đầu óc quay cuồng.

Ký ức của đêm qua như một mớ bòng bong rối rắm.

Anh nhớ thấy gương vỡ.

Anh nhớ thấy vô số khuôn mặt của chính mình.

Và anh nhớ thấy anh trai mình, người đã biến mất, giờ đây lại hiện hình với một khuôn mặt biến dạng, miệng nở nụ cười mỉa mai.

*Anh đã bán linh hồn mình.* Lời nói ấy vang vọng trong đầu anh, không ngừng lặp lại như một lời nguyền.

Lam liếc nhìn quanh phòng.

Căn phòng trống rỗng, chỉ có chiếc giường sắt và một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ dán, mặt bàn bị trầy xước nặng.

Không có cửa sổ nào nhìn ra bên ngoài, chỉ có một khung cửa sổ nhỏ, bị che kín bởi rèm vải.

Nhưng anh biết, bên kia cánh cửa kia, hành lang bệnh viện cũ kỹ đang chờ đợi anh.

Và trong hành lang đó, bóng tối không còn lạnh lẽo nữa.

Nó mời gọi.

Lam bước xuống khỏi giường.

Đôi chân anh run rẩy, không vững chãi.

Anh đi đến trước gương soi nhỏ trên bàn.

Hình ảnh phản chiếu hiện lên mờ nhạt.

Khuôn mặt anh gầy guộc, hốc hác.

Đôi mắt trũng sâu, bao quanh bởi những quầng thâm màu tím sẫm.

Nhưng điều khiến anh rùng mình là ánh mắt trong gương.

Nó không sợ hãi.

Một sự tò mò lạnh lùng, giống như ánh mắt của một kẻ quan sát đang nhìn một con thú thí nghiệm.

Lam chạm tay vào mặt kính.

Và trong khoảnh khắc ấy, anh nghe thấy một tiếng thì thầm, rất khẽ, đến từ chính phía sau lưng mình.

"Em tìm thấy nó chưa?"

Lam quay phắt lại.

Không có ai.

Chỉ có bóng tối từ hành lang tràn vào, nuốt chửng căn phòng.

Nhưng lần này, bóng tối không lạnh lẽo.

Nó ấm áp, như hơi thở của một người mẹ.

Lam nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài, mưa rơi.

Nhưng những giọt mưa không rơi xuống.

Chúng bay lên, từ mặt đất lên bầu trời, như thể thế giới này đang bị đảo ngược.

Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ anh trai anh, mà từ chính giọng nói của Lam.

*"Chào mừng trở lại, em trai."* Lam quay lại.

Không có ai ở đó.

Chỉ có tấm gương vỡ, và trong từng mảnh kính vỡ, anh thấy vô số khuôn mặt.

Tất cả đều giống anh.

Tất cả đều đang khóc.

Và tất cả đều đang cười.

Lam lao ra khỏi phòng, bỏ lại phía sau những mảnh kính vỡ và sự im ắng chết chóc.

Hành lang bệnh viện dài ngoằn ngoèo, những bức tường sơn màu xanh lá cây nhạt đã bị bong tróc, lộ ra lớp vữa xám xịt bên dưới.

Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy lập lòe, phát ra tiếng vo ve khó chịu, giống như tiếng côn trùng rít lên trong đêm.

Anh không biết mình đang chạy trốn điều gì, nhưng bản năng sinh tồn đang thúc đẩy anh.

Anh cần phải tìm ra sự thật.

Anh cần phải biết mình đã làm gì.

Anh rẽ vào một cánh cửa mở hé ở cuối hành lang.

Cánh cửa mở ra một căn phòng nhỏ, tràn ngập ánh sáng trắng惨淡 (mờ nhạt).

Đứa trẻ đang ngồi trên một chiếc giường sắt, đung đưa hai chân không xương.

Nó mặc một bộ đồ bệnh nhân trắng, rộng thùng thình, làm nổi bật sự gầy guộc của cơ thể.

Khuôn mặt đứa trẻ nhăn nhúm, da chảy xệ, giống như một ông lão tám mươi tuổi.

Nhưng đôi mắt nó thì sáng ngời, minh mẫn, và đáng sợ.

Nó nhìn Lam với một ánh mắt không có cảm xúc, như thể đang nhìn một vật thể vô tri.

"Em là ai?" Lam hỏi, giọng nói run rẩy, cố gắng giữ sự bình tĩnh.

Đứa trẻ không trả lời ngay.

Nó mỉm cười, một nụ cười khiến những nếp nhăn trên mặt nó chùng xuống, tạo nên một hình ảnh ghê rợn.

"Em là ai?" nó lặp lại, giọng nói trong trẻo, nhưng mang theo một sự mệt mỏi của tuổi già.

"Em không nhớ sao?

Em đã quên tất cả.

Em đã bán ký ức của chúng ta để đổi lấy sự tồn tại.

Để được sống thêm một ngày nữa.

Để được cảm thấy...

trẻ trung."

Lam lùi lại một bước, lưng va vào tường lạnh lẽo.

"Tôi không hiểu em đang nói gì.

Tôi không bán ký ức.

Tôi không làm gì cả."

Đứa trẻ lắc đầu, tóc bạc trắng của nó bay phất phơ trong không khí tĩnh lặng.

"Em nói dối.

Em luôn nói dối.

Em nói dối chính mình.

Em nói dối anh trai em.

Và giờ, em đang nói dối tôi." Đứa trẻ đứng dậy, bước xuống khỏi giường.

Những bước chân của nó không phát ra âm thanh, nhưng Lam cảm thấy sàn nhà rung lên, như thể có một lực lượng vô hình đang đè nặng lên nó.

"Chúng ta đã ký một giao kèo.

Khi em còn là một đứa trẻ già nua, khi em còn minh mẫn nhưng yếu ớt.

Em đã ước muốn được mạnh mẽ.

Được trẻ trung.

Được sống lâu.

Và tôi đã cho em điều đó.

Đổi lại, em phải trả giá."

"Giá gì?" Lam hỏi, giọng nói nghẹn lại.

"Ký ức," đứa trẻ trả lời, bước lại gần Lam.

"Mỗi lần em sử dụng sức mạnh đó, em sẽ mất đi một phần ký ức.

Những ký ức đau buồn.

Những ký ức hạnh phúc.

Cho đến khi em không còn là chính mình.

Cho đến khi em trở thành...

một cái vỏ trống rỗng."

Lam nhìn vào đôi mắt của đứa trẻ.

Trong sâu thẳm đôi mắt ấy, anh thấy sự thương hại.

Không phải sự thương hại của một kẻ yếu thế, mà là sự thương hại của một kẻ đã nhìn thấy quá nhiều.

"Tôi không muốn như vậy," Lam thì thầm.

"Tôi muốn nhớ.

Tôi muốn biết tôi là ai."

"Quá muộn rồi," đứa trẻ nói.

"Em đã mất quá nhiều.

Bây giờ, chỉ còn lại một cách để lấy lại chúng.

Em phải giết người đã lấy chúng từ em."

"Anh trai tôi?" Lam hỏi, tim đập thình thịch.

Đứa trẻ mỉm cười.

Em phải giết chính mình."

Lam đẩy đứa trẻ ra.

Nó ngã xuống giường, nhưng không hề giận dữ, chỉ nhìn anh với ánh mắt thương hại.

NVCP chạy ra khỏi phòng, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.

Anh cần phải chạy.

Chạy xa khỏi những lời nói đó.

Chạy xa khỏi sự thật.

Hành lang dường như dài ra vô tận.

Những bóng người bắt đầu xuất hiện ở hai bên hành lang.

Họ đứng im lìm, mặc những bộ đồ bệnh nhân trắng, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt trống rỗng.

Họ nhìn Lam đi qua, nhưng không ai nói gì.

Không ai cử động.

Chỉ có ánh mắt của họ, dán chặt vào lưng anh, như thể đang đếm từng bước chân.

Lam chạy nhanh hơn.

Hơi thở anh gấp gáp, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Anh rẽ vào một ngã rẽ, nhưng hành lang lại dẫn anh quay trở lại điểm xuất phát.

Anh quay lại, chạy theo hướng ngược lại, nhưng kết quả vẫn vậy.

Anh bị mắc kẹt trong một vòng lặp vô tận.

Và mỗi lần anh quay lại, những bóng người ấy lại tiến lại gần hơn một chút.

Họ không nói gì, nhưng Lam có thể cảm thấy sự hiện diện của họ, nặng nề và áp đảo.

Bỗng nhiên, Lam dừng lại.

Anh nhìn thấy một tấm gương lớn ở cuối hành lang.

Tấm gương ấy không hề bị vỡ.

Nó nguyên vẹn, phản chiếu hình ảnh của anh và những bóng người phía sau.

Nhưng trong gương, Lam không thấy mình.

Anh thấy một đứa trẻ già nua, đang ngồi trên một chiếc giường sắt, đung đưa hai chân không xương.

Và phía sau đứa trẻ, là hình ảnh của anh trai anh, với khuôn mặt biến dạng, miệng nở nụ cười mỉa mai.

"Bàn tay xương xẩu kéo NVCP vào trong tấm gương vỡ.

Thế giới xung quanh sụp đổ.

Những bức tường, hành lang, những phiên bản của chính anh đều biến thành bụi tro.

NVCP rơi vào một không gian trắng xóa, không lên, không xuống, không trước, không sau."

Anh tỉnh dậy trên một chiếc ghế đá cũ kỹ trong một công viên vắng vẻ.

Cỏ mọc um tùm, phủ kín lối đi.

Những chiếc ghế đá khác xung quanh đều trống rỗng, chỉ có một bà già ngồi đối diện anh.

Bà ta mặc một bộ váy đen, tóc bạc trắng, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt thì sáng ngời, giống như đôi mắt của đứa trẻ trong bệnh viện.

Bà ta đang đan len, những sợi len đỏ tươi tạo nên một hình dạng kỳ lạ, giống như một con rắn đang quấn quanh một cái cây.

"Con đã về rồi," bà già nói, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng mang theo một sự uy nghiêm đáng sợ.

Lam nhìn bà ta, cố gắng tìm kiếm sự quen thuộc trong khuôn mặt ấy.

"Bà là ai?"

Bà già ngừng đan, nhìn Lam với ánh mắt đầy thương hại.

"Con không nhớ sao?

Con đã quên tất cả.

Con đã bán ký ức của con để đổi lấy sự tồn tại.

Để được sống thêm một ngày nữa.

Để được cảm thấy...

trẻ trung."

Lam hét lên, cố gắng nhảy khỏi ghế đá.

Nhưng anh không thể di chuyển.

Cơ thể anh bị đóng băng.

Bà già đứng dậy, bước lại gần.

Bà ta đưa tay ra, chạm vào trán Lam.

"Mừng sinh nhật con," bà nói.

Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc Lam.

Anh nhìn thấy những hình ảnh flashes: Tiếng còi xe.

Tiếng thủy tinh vỡ.

Máu đỏ tươi.

Và khuôn mặt của anh trai anh, đang mỉm cười, trước khi biến mất vào bóng tối.

Và rồi, mọi thứ trở nên trắng xóa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập