Chương 1

Mùi mốc meo không chỉ nằm trên bề mặt tường vôi bong tróc, nó thấm sâu vào từng thớ gỗ mục rữa, vào da thịt, và đặc biệt là vào phổi của Lam.

Căn nhà ở rìa khu dân cư bỏ hoang này giống như một xác chết đang phân hủy chậm rãi, thở ra hơi thở ẩm ướt và lạnh lẽo.

Lam khập khiễng bước lên bậc thang đầu tiên.

Tiếng khớp gối kêu lên *rắc* một tiếng dài, chói tai trong sự im lặng chết chóc.

Ở tuổi hai mươi lăm theo sổ hộ khẩu, cơ thể anh lại mang dáng dấp của một ông lão bảy mươi.

Da anh nhăn nhúm như vỏ cây khô, gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo dưới lớp da mỏng tang, và đôi tay run rẩy không ngừng dù anh cố siết chặt nắm đấm.

Đây là luật lệ của Vạn Cổ Ma Giới.

Sinh ra trong sự già cỗi, trưởng thành trong sự suy tàn, và chỉ những ai sống sót qua ngưỡng tuổi "già" mới được ban phước lành của sự trẻ hóa.

Nhưng Lam không phải là người may mắn.

Anh thuộc thế hệ "chết yểu" – những đứa trẻ sinh ra với trí tuệ minh mẫn nhưng thể xác yếu ớt, bị xã hội gạt bỏ như rác thải khi họ bắt đầu bước vào giai đoạn suy thoái nhanh chóng ở độ tuổi hai mươi.

Lam leo tiếp.

Mỗi bước chân là một trận chiến với trọng lực.

Trái tim anh, nhỏ bé và yếu ớt, đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.

Hơi thở của anh đứt quãng, từng tiếng ho khan vang lên, mang theo vị sắt gỉ của máu.

Tại sao anh lại ở đây?

Tại sao anh lại tìm đến ngôi nhà của người đã chết?

Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu anh, nhưng ký ức của anh bị che phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, giống như sương mù bao trùm lấy khu dân cư này vào mỗi buổi chiều tà.

Anh nhớ lại lời thì thầm của bà nội trước khi bà qua đời – hay đúng hơn, là trước khi bà bắt đầu quá trình "trẻ hóa" kỳ lạ và biến mất vào rừng sâu.

*"Đừng tin vào gương, Lam.

Đừng tin vào bóng tối.

Và đừng bao giờ nghe tiếng gõ cửa từ bên trong."*

Lam dừng lại ở bậc thang cuối cùng.

Trước mặt anh là một cánh cửa gỗ sồi đen, đóng kín.

Trên cánh cửa không có tay nắm, chỉ có một khe hở nhỏ dưới chân.

Từ khe hở đó, một luồng không khí lạnh lẽo tràn ra, mang theo mùi hương lạ lùng – mùi thuốc bắc tanh tưởi pha lẫn mùi hoa tử đinh hương thối rữa.

Lam đặt tay lên cánh cửa.

Gỗ lạnh như băng.

Anh đẩy nhẹ.

Cánh cửa không mở.

Nó khóa chặt từ bên trong.

Rồi thì, từ sâu trong căn phòng phía sau, một âm thanh vang lên.

Cộc.*

Tiếng gõ cửa.

Nhưng không phải từ bên ngoài.

Nó vang lên từ bên trong căn phòng, như thể có ai đó đang gõ vào bức tường từ phía kia.

Lam rùng mình.

Làn da nhăn nhúm của anh nổi da gà.

Anh biết ai đang ở trong đó.

Không, anh biết *cái gì* đang ở trong đó.

***

Lam dùng hết sức lực còn lại, dùng vai húc vào cánh cửa.

Mảnh gỗ vỡ vụn, bay ra như những viên đạn nhỏ.

Anh lao vào căn phòng, ngã quỵ xuống nền nhà lạnh giá.

Căn phòng tối om, chỉ có một khe sáng yếu ớt lọt qua khe hở trên trần nhà, chiếu xuống một đống đổ nát ở giữa phòng.

Bóng đen trong góc phòng bỗng nhiên dãn rộng.

Nó không phải là bóng tối thông thường.

Nó có chất lỏng, nặng nề, và sống động.

Nó dãn ra, tạo thành một hình người cao lớn, không có đầu, không có tay chân rõ ràng, chỉ có một khối u tối đen đang蠕动.

Từ khối u đó, một cái miệng gaping mở ra, to bằng cái bát, không có môi, không có răng, chỉ là một khoảng trống vô tận.

Từ đó phát ra tiếng rít khe khẽ, như gió thổi qua khe hở cửa sổ, nhưng âm thanh đó lại vang lên trong đầu Lam, trực tiếp vào thùy não.

đi..."*

Tiếng nói đó không phải là âm thanh.

Nó là cảm giác.

Cảm giác của sự tuyệt vọng, của nỗi đau tột cùng, và của sự trống rỗng.

Lam cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh không nghe lời.

Cơ bắp của anh, vốn đã yếu ớt, giờ đây tê liệt hoàn toàn.

Anh nhìn thấy cái miệng gaping đó mở to hơn, và từ đó, một thứ chất lỏng đen kịt bắt đầu nhỏ xuống, tạo thành những vũng nước đen trên sàn nhà.

Lam biết đây là "Vật Rỗng".

Những sinh vật được sinh ra từ nỗi sợ hãi và ký ức bị chôn vùi của những người chết yểu.

Chúng không giết người bằng móng vuốt hay răng nanh.

Chúng giết người bằng cách ăn mòn ý chí, bằng cách khiến nạn nhân quên đi lý do tại sao mình còn sống.

Lam cố gắng hét lên, nhưng cổ họng anh khô khốc.

Anh nhìn thấy đôi mắt của mình trong bóng tối.

Không, không phải là mắt của anh.

Đó là đôi mắt của một đứa trẻ – một đứa trẻ già nua, với đôi mắt sâu thẳm và đầy sợ hãi.

Anh nhận ra đó là hình ảnh của chính mình khi còn là một đứa trẻ "già nua", bị bỏ lại trong trại chăm sóc, chờ đợi cái chết đến lấy đi mạng sống.

Vật Rỗng tiến lại gần.

Bước chân của nó không có tiếng động, nhưng mỗi bước đi lại khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn.

Lam cảm thấy phổi mình như bị bóp nghẹt.

Anh cố gắng bò lùi lại, nhưng lưng anh va phải tường.

Không còn đường lui.

*"Tại sao...

lại?"* Tiếng nói trong đầu Lam trở nên rõ ràng hơn, vang vọng như tiếng chuông báo tử.

Lam không trả lời.

Anh không thể.

Anh chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cái miệng gaping đó, chờ đợi sự kết thúc.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một phần nào đó của anh – phần kiên định và thông minh mà anh luôn tự hào – đang chiến đấu.

Nó nhắc anh rằng đây không phải là thực tại.

Đây là ảo giác.

Đây là bẫy tâm lý.

Lam nhắm mắt lại.

Anh hít một hơi thật sâu, dù không khí trong phòng có độc hại đến đâu.

Anh tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.

*Thump-thump.

Thump-thump.* Anh đếm nhịp.

Khi đếm đến mười, anh mở mắt ra.

Vật Rỗng vẫn đứng đó, nhưng cái miệng gaping đã đóng lại.

Nó đứng sững, như thể đang chờ đợi điều gì đó.

Lam nhận ra rằng mình không thể chiến đấu với nó bằng sức mạnh thể xác.

Anh phải chiến đấu bằng tâm trí.

Anh phải tìm ra điểm yếu của nó.

Và điểm yếu của một ảo giác chính là sự thật.

***

Lam kiệt sức, ngã ngồi xuống nền nhà lạnh giá.

Vật Rỗng đứng sững trước mặt anh, dừng lại ngay trước khi móng tay chạm vào cổ anh.

Nó không giết anh.

Nó chỉ đứng đó, nhìn anh với cái miệng gaping, và từ từ rút lui vào bóng tối.

Lam thở phào nhẹ nhõm, nhưng niềm vui đó ngắn ngủi.

Anh biết rằng mình vừa thoát chết một cách hèn nhát.

Anh đã không chiến thắng.

Anh chỉ sống sót.

Chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.

Câu hỏi thật sự là: Sống có mục đích gì khi mỗi ngày trôi qua là một ngày gần hơn với sự suy tàn?

Lam nhìn vào đôi tay run rẩy của mình.

Những đốm đồi mồi trên da anh dường như sáng hơn trong ánh sáng yếu ớt.

Anh cảm thấy sự già nua lan tỏa khắp cơ thể, như một dòng sông đen đang cuốn trôi anh.

Anh đứng dậy, chân bước không vững.

Anh cần phải rời khỏi đây.

Căn nhà này là một cái bẫy, và anh đã suýt nữa thì mắc bẫy.

Nhưng khi anh quay lại, anh thấy rằng cánh cửa anh vừa phá vỡ giờ đây đã đóng kín trở lại.

Không có vết nứt, không có mảnh vỡ.

Nó nguyên vẹn như thể chưa bao giờ bị chạm vào.

Lam sờ vào cánh cửa.

Gỗ lạnh lẽo và trơn láng.

Anh quay lại nhìn căn phòng.

Đống đổ nát ở giữa phòng giờ đây đã biến mất.

Thay vào đó là một tấm gương lớn, được phủ bởi một tấm vải đen.

Tấm vải đen đang bay phấp phới trong luồng gió vô hình.

Lam bước tới gần tấm gương.

Tim anh đập nhanh hơn.

Trực giác mách bảo anh rằng đây là cạm bẫy tiếp theo.

Nhưng anh không thể cưỡng lại sự tò mò.

Anh là một người thông minh, và trí tò mò là thứ duy nhất còn lại của anh sau khi cơ thể đã bắt đầu phân rã.

Anh nâng tấm vải đen lên.

Nó rơi xuống sàn nhà với một tiếng *phập* nhẹ.

***

Lam nhìn vào tấm gương.

Khuôn mặt trong gương không phải là anh.

Đó là khuôn mặt của anh trai anh, người đã mất tích ba năm trước.

Nhưng anh trai anh trong gương không phải là một người già.

Anh ấy trẻ trung, da dẻ mịn màng, tóc đen nhánh.

Đó là hình ảnh của một người "trẻ hóa" – những người đã sống sót qua ngưỡng tuổi già và được ban phước lành của sự vĩnh cửu.

Nhưng anh trai anh đang khóc.

Nước mắt của anh trai trong gương chảy xuống má, nhưng những giọt nước mắt đó không trong suốt.

Chúng đen kịt, giống như chất lỏng từ cái miệng gaping của Vật Rỗng.

*"Lam..."* Anh trai anh nói, giọng nói run rẩy.

*"Anh đã làm gì sai?"*

Lam lùi lại một bước.

Tim anh như ngừng đập.

Anh không nhớ rõ về anh trai mình.

Ký ức về anh ấy mờ nhạt, như một bức tranh bị phai màu.

Nhưng cảm giác tội lỗi lại rõ ràng, đau đớn như một con dao cứa vào tim.

biết..."* Lam lắp bắp.

*"Anh biết mà,"* anh trai anh trong gương tiếp tục, giọng nói trở nên sắc lạnh.

*"Anh đã bán linh hồn mình để sống sót.

Anh đã bán ký ức của chúng ta để đổi lấy sự tồn tại."*

Lam lắc đầu.

*"Không phải vậy.

Tôi không nhớ điều đó."*

*"Bởi vì anh đã chôn vùi nó,"* anh trai anh nói, và khuôn mặt anh ấy bắt đầu biến dạng.

Da mặt anh ấy nhăn nhúm lại, giống như da của Lam.

Tóc anh ấy bạc trắng, và cơ thể anh ấy bắt đầu suy thoái trước mắt Lam.

*"Và giờ, nó đang quay lại đòi nợ."*

Lam nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong gương.

Nhưng không phải là hình ảnh của một ông lão.

Đó là hình ảnh của một đứa trẻ – một đứa trẻ già nua, với đôi mắt đầy sợ hãi.

Và trong tay đứa trẻ đó là một con dao.

Lam nhớ lại.

Anh nhớ lại đêm đó.

Đêm mà anh trai anh biến mất.

Anh nhớ lại tiếng hét.

Anh nhớ lại cảm giác của con dao trong tay mình.

Và anh nhớ lại lý do tại sao anh đã làm điều đó.

Không phải vì thù hận.

Mà vì tình yêu.

Anh đã giết anh trai mình để cứu anh ấy khỏi sự đau đớn của sự suy tàn.

Anh đã nghĩ rằng đó là ân sủng.

Nhưng hóa ra, đó là tội ác.

Và bây giờ, tội ác đó đang quay lại để trừng phạt anh.

Lam rớt mảnh kính.

Nó vỡ tan tành.

***

Lam đứng dậy, chân bước không vững.

Anh quay lại cửa ra vào.

Bóng tối từ hành lang tràn vào, nuốt chửng căn phòng.

Nhưng lần này, bóng tối không lạnh lẽo.

Nó ấm áp, như hơi thở của một người mẹ.

Lam nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài, mưa rơi.

Nhưng những giọt mưa không rơi xuống.

Chúng bay lên, từ mặt đất lên bầu trời, như thể thế giới này đang bị đảo ngược.

Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ anh trai anh, mà từ chính giọng nói của Lam.

*"Chào mừng trở lại, em trai."*

Lam quay lại.

Không có ai ở đó.

Chỉ có tấm gương vỡ, và trong từng mảnh kính vỡ, anh thấy vô số khuôn mặt.

Tất cả đều giống anh.

Tất cả đều đang khóc.

Và tất cả đều đang cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập