Chương 41

Sương mù trong Vạn Cổ Ma Giới không chỉ là hơi nước ngưng tụ, nó là một chất lỏng dày đặc, nhớt và sống động.

Nó len lỏi vào từng lỗ chân lông của Đan Lương, xâm nhập qua da thịt đang suy thoái để ăn mòn trực tiếp lên hệ thần kinh căng thẳng tột độ.

Cơ thể hắn ở giai đoạn "trưởng thành" sinh học 25 tuổi — ngưỡng cửa mà sự hủy hoại bắt đầu từ bên trong ra ngoài.

Mỗi bước đi đều mang theo tiếng rên rỉ của những sợi cơ co giật không kiểm soát được, như thể chúng đang phản bội lại ý chí chủ nhân.

Tóc bạc mọc nhô lên trên đỉnh đầu hắn, lạnh buốt và cứng đờ dưới lớp sương ẩm ướt.

Mùi ozon từ chương trước vẫn còn bám dính trong khoang mũi, nhưng giờ đây nó đã trộn lẫn với mùi đất ẩm mốc của khu rừng cổ thụ phía sau biệt thự họ Lý.

Đan Lương đứng sững người giữa một khoảng trống bất thường.

Những cây dương xỉ khổng lồ xung quanh không lay động dù gió đang thổi mạnh.

Chúng bị đóng băng trong thời gian, chỉ có bóng đổ của hắn — thứ vừa mới xuất hiện với khuôn mặt trắng bệch và ký hiệu "T-Đ-A" — là duy nhất di chuyển.

Hắn cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực hẹp hòi.

Không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà vì một sự nhận biết kinh hoàng: bóng đó không phản chiếu ánh sáng.

Nó tự phát ra một loại năng lượng âm u, hút lấy nhiệt độ từ cơ thể hắn.

Mỗi giây trôi qua, cảm giác lạnh buốt lan tỏa nhanh hơn, đóng băng máu trong tĩnh mạch.

Đan Lương nghiến răng, cố gắng duy trì sự tỉnh táo.

Lý trí mách bảo rằng đây là ảo giác do stress tâm lý quá tải sau cú sốc về ký ức mẹ mình.

Nhưng cơ thể hắn phản ứng ngược lại: mồ hôi lạnh toát ra, chân tay run rẩy không kiểm soát được.

Hắn đưa tay lên chạm vào cổ họng nơi bàn tay vô hình vừa nãy siết chặt.

Da thịt ở đó vẫn còn đỏ rực, dấu vết của một chấn thương tâm lý đã vật chất hóa thành hiện thực đau đớn.

"Đây là đâu?" hắn thầm hỏi chính mình, giọng nói khô khốc và lạc điệu trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau sương mù dày đặc trước mặt.

Không phải của hắn.

Bước đi đó chậm rãi, đều đặn, và mang theo nhịp đập của một chiếc đồng hồ cơ đang sắp hết dây cót.

Hắn quay lại nhìn về hướng biệt thự họ Lý.

Cánh cửa chính đóng chặt, không còn vết nứt nào như lúc nãy.

Toàn bộ biến cố vừa xảy ra dường như bị xóa bỏ khỏi thực tại, chỉ để lại hắn và bóng ma của quá khứ trong khu rừng này.

Sự cô lập tuyệt đối là một công cụ tra tấn tinh thần hiệu quả nhất.

Đan Lương biết mình đang ở bên bờ vực sụp đổ tâm trí, nhưng bản năng sinh tồn — thứ duy nhất còn sót lại sau mười năm trốn chạy thực tại — buộc hắn phải bước tiếp.

Hắn tiến vào lòng sương mù.

Những hạt nước lạnh chạm vào mặt hắn giống như những ngón tay nhỏ bé đang mò mẫm tìm kiếm điểm yếu trên khuôn mặt.

Hắn nhắm mắt lại một giây, rồi mở ra thật rộng để tập trung nhìn rõ từng chi tiết của môi trường xung quanh.

Trong sự mờ ảo đó, hình ảnh một người đàn ông cao lớn xuất hiện phía trước khoảng mười mét.

Người đàn ông mặc áo choàng đen tuyền, không có bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt bị che khuất bởi mũ rộng vành thấp xuống.

Tay phải hắn cầm một cây gậy gỗ sẫm màu, đầu gậy chạm nhẹ vào đất đá ẩm ướt.

Đó là Giáo Luật — thực thể mà Đan Lương chỉ nghe kể trong những huyền thoại đen tối nhất của Vạn Cổ Ma Giới.

Hắn không xuất hiện để chiến đấu, mà để phán xét.

Giáo Luật không nói lời nào.

Sự im lặng của hắn còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét kinh hoàng nào.

Hắn từ từ đưa cây gậy ra, đầu nhọn hướng về phía Đan Lương nhưng không chạm vào người hắn.

Thay vào đó, nó chạm nhẹ vào khoảng không khí giữa hai người họ.

Ngay lập tức, thực tại xung quanh bắt đầu nứt vỡ.

Không phải là những vết nứt vật lý trên tường hay mặt đất, mà là sự phân mảnh của các lớp ký ức.

Ảo ảnh xuất hiện trước mắt Đan Lương.

Chúng không mang màu sắc đỏ tươi của máu me như hắn từng mong đợi trong nỗi sợ hãi nguyên thủy.

Thay vào đó, chúng là những khung hình đen trắng, mờ nhòe và đầy nhiễu hạt, giống như băng ghi hình cũ kỹ bị hỏng hóc.

Cảnh đầu tiên hiện ra: một căn phòng bệnh viện với ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy đều đặn.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc lên mũi hắn mạnh đến mức khiến Đan Lương suýt nữa nôn mửa.

Trong ảo ảnh đó, người phụ nữ nằm trên giường không phải là mẹ của hắn theo cách hiểu thông thường.

Đó là một bóng ma mờ nhạt, da thịt xám xịt và teo tóp vì bệnh tật kéo dài.

Nhưng khuôn mặt lại rõ ràng đáng kinh ngạc — đôi mắt mở to, trợn ngược nhìn trần nhà với vẻ tuyệt vọng sâu thẳm mà Đan Lương chưa từng thấy trong ký ức thực tế của mình.

"Con không nghe sao?" giọng nói của người phụ nữ vang lên trực tiếp bên tai hắn, xuyên qua hàng rào ảo giác.

"Máu này không phải của con."

Đan Lương cố gắng hét lên để phá vỡ ảo ảnh, nhưng cổ họng hắn bị tê liệt bởi một sức ép vô hình từ phía Giáo Luật đang đứng im lìm ở đó.

Cây gậy gỗ vẫn chạm vào không khí, tạo ra những vòng sóng lan tỏa như nước khi ném đá xuống hồ yên tĩnh.

Mỗi làn sóng đều mang theo một mảnh ký ức khác, chèn ép vào tâm trí hắn với cường độ gia tăng.

Cảnh thứ hai xuất hiện chồng lên cảnh đầu tiên.

Lần này là phòng khách biệt thự họ Lý, nhưng trong quá khứ — mười năm trước.

Đứa trẻ ngồi trên ghế sofa không phải là hình ảnh ngây thơ vô lo mà Đan Lương luôn nhớ về.

Nó đang cầm một con dao nhỏ, lưỡi dao sáng lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp của ngọn nến.

Đứa trẻ nhìn thẳng vào camera ảo giác này, rồi quay sang nhìn "Đan Lương" trong ký ức với nụ cười lạnh lùng đầy sự tính toán.

"Bố đã hứa sẽ bảo vệ mẹ," đứa trẻ nói, giọng trầm và già nua không phù hợp với hình hài thiếu nhi.

"Nhưng bố cần sức mạnh để làm điều đó."

Đan Lương lùi bước, chân hắn va vào gốc cây dương xỉ cứng đờ.

Cảm giác bị phản bội xé toạc lồng ngực hắn ra.

Tại sao ký ức lại khác biệt hoàn toàn so với những gì hắn tin là sự thật trong suốt mười năm qua?

Sự nghi ngờ bắt đầu nảy mầm và lan rộng như căn bệnh ung thư tâm trí.

Nếu đây không phải là thực tại, thì đâu mới là ranh giới giữa ảo giác và chân lý?

Giáo Luật bước tiến một bước duy nhất.

Tiếng gót giày chạm đất vang lên giòn tan, đánh dấu sự kết thúc của giai đoạn quan sát.

Cây gậy hạ xuống chậm rãi, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Đan Lương.

Không có tiếng gió rít theo cú đấm hay vung gậy.

Chỉ có áp lực tâm lý thuần túy — một sức nặng vô hình đè nén lên ý thức, đe dọa làm vỡ tan bộ não vốn đã quá tải bởi những thông tin mâu thuẫn này.

Đây là cú đánh quyết định.

Nó không nhằm gây thương tích vật lý ngay lập tức mà muốn buộc Đan Lương phải đối mặt với sự thật tồi tệ nhất: rằng tất cả những gì hắn trải qua từ khi rời khỏi biệt thự đều là một phần của lời nguyền tâm linh, và bản thân hắn mới là nguồn gốc của nó.

Đan Lương không né tránh.

Trong khoảnh khắc đó, nỗi sợ hãi biến thành thứ gì đó khác — sự chấp nhận tuyệt vọng thay vì sự kháng cự vô nghĩa.

Hắn hiểu rằng chạy trốn sẽ chỉ khiến bóng ma theo đuổi mãi mãi trong tâm trí bị chia cắt này.

Thay vào lại lao người về phía trước, hướng thẳng vào đầu gậy đang hạ xuống với tốc độ chậm chạp nhưng không thể được.

Hắn nhắm chặt mắt và mở lòng đón nhận cú va chạm tinh thần đó.

"Nếu đây là sự thật," hắn thầm nghĩ, giọng nói run rẩy trong suy tưởng, "thì hãy cho tôi thấy nó."

Cây gậy chạm vào trán Đan Lương.

Không có tiếng đau đớn hay âm thanh vỡ vụn của xương sọ.

Thay vào đó, một luồng năng lượng lạnh buốt nhưng kỳ lạ lại êm dịu lan tỏa khắp cơ thể hắn.

Giáo Luật tan rã ngay lập tức thành những hạt bụi ánh sáng màu bạc óng ánh, bay lên cao và biến mất trong sương mù dày đặc.

Không còn là kẻ thù đáng sợ nữa, thực thể đó trở về trạng thái năng lượng thuần khiết — một phần của luật tự nhiên mà Đan Lương vừa vi phạm nghiêm trọng bằng cách từ chối đối diện với nó quá lâu.

Hắn sập xuống đất, quỳ gối trên nền lá khô mục rữa.

Hơi thở gấp gáp xé toạc phổi yếu ớt của mình ra từng mảnh nhỏ li ti đau đớn tột cùng nhưng lại mang đến cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có trước đây bao giờ từ sâu thẳm bên trong linh hồn đang bị tổn thương nặng nề bởi những bí mật chôn vùi lâu đời không ai dám hé lộ cho bất kỳ người nào khác biết rõ sự thật đằng sau bức màn kịch tính đầy lừa dối này suốt nhiều thập kỷ qua mà chẳng hề hay gì cả về điều xảy ra tiếp theo nữa đâu.

bạn đọc thân mến của chúng ta cùng nhau chia sẻ niềm vui lẫn nỗi buồn trong cuộc sống hằng ngày luôn thay đổi không ngừng nghỉ như thế nào đó đúng chứ?

Không, đợi đã.

Những đốm đồi mồi trên tay hắn không biến mất.

Chúng vẫn ở đó, sần sùi và lạnh lẽo dưới ánh sáng mờ ảo của rừng sâu ban đêm tối đen như mực bao trùm lấy toàn bộ khu vực rộng lớn xung quanh đây khắp nơi từ chân trời này sang phía bên kia địa ngục trần gian đầy rẫy những oan hồn lang thang tìm kiếm sự giải thoát cuối cùng cho chính linh hồn bất tử của họ mãi mãi không bao giờ có thể đạt được mục đích mong muốn thiết tha cháy bỏng ấy dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhất thôi cũng đủ để thay đổi hoàn toàn vận mệnh bi thảm chờ đợi phía trước rồi đây sắp tới gần kề bên tai hắn mà không cần phải nói thêm điều gì nữa cả đâu.

Đan Lương mở mắt ra.

Sương mù đang dần tan biến, tiết lộ con đường mòn dẫn về phía ngôi làng cổ cách đó vài dặm xa tít tận cuối chân trời mờ ảo nơi mặt trời đang lặn xuống sau dãy núi đá đen ngòm cheo leo chắn ngang lối đi trước mặt hắn lúc này đây đúng giờ phút hiện tại ngay bây giờ rồi.

Bầu trời phía tây bắt đầu chuyển màu đỏ tím đậm đặc, báo hiệu sự khởi đầu của "Giờ Ngủ" — thời điểm nguy hiểm nhất khi ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mờ nhạt đến mức không thể phân biệt rõ ràng được nữa đối với bất kỳ ai đủ may mắn còn giữ lại chút ít lý trí minh mẫn cho riêng mình trong thế giới điên loạn này.

Hắn biết rằng mình cần phải di chuyển nhanh chóng trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng ý thức còn sót lại của chính bản thân đang kiệt quệ vì thiếu ngủ triền miên suốt nhiều ngày đêm liền không ngừng nghỉ nghỉ ngơi đâu hết thảy chỉ có một mục tiêu duy nhất thôi là tìm ra nguồn gốc thực sự đằng sau tất cả những điều kỳ lạ xảy ra liên tiếp gần đây mà thôi đúng chứ?

Nhưng khi hắn đứng dậy, chuẩn bị bước đi thì phát hiện thấy thứ gì đó nằm giữa hai trang giấy cuốn sách cũ kỹ rơi từ túi áo của chính mình ra ngay trước mặt lúc nãy không biết ai đã đưa vào đó hay là tự nhiên xuất hiện như một món quà tặng cho những người dũng cảm dám đối diện với nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng mỗi chúng ta mọi lúc mọi nơi bất kể thời gian nào cả đâu.

Đó là một tấm ảnh đen trắng bị rách nát đôi nửa.

Mặt trước hiển thị khuôn mặt cười tươi rạng rỡ của đứa trẻ mười năm trước — người mà Đan Lương luôn tin tưởng là vô tội và ngây thơ hồn nhiên chưa hề biết gì về sự tàn khốc của thế giới đầy rẫy những dối trá lừa lọc gian manh độc ác đến mức kinh hoàng đáng sợ nhất từ xưa cho tới nay.

bạn đọc thân mến?

Nhưng mặt sau tấm ảnh mới thực sự khiến hắn quên cả thở.

Trên đó là dòng chữ viết tay bằng mực đỏ tươi như máu vừa mới được vẽ lên cách đây chưa đầy vài phút trước thôi: "Con đã trở về nhà." Và bên dưới cùng, một ký hiệu quen thuộc khắc sâu vào tâm trí Đan Lương từ những ngày thơ ấu xa xôi đã qua lâu rồi mà không ai có thể giải thích rõ ràng nguồn gốc xuất xứ của nó cả đâu.

Mặt nạ bằng da người từ từ trượt ra, lộ rõ gương mặt mà Đan Lương tưởng đã chết mười năm trước.

Huyết khí bùng nổ, không khí xung quanh lập tức đóng băng thành những lưỡi dao sắc bén.

Hắn giơ kiếm lên
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập