Chương 42
Nó đã bị thay thế bằng một thứ nặng nề hơn, dày đặc và dính dợm như dầu nhớt.
Mùi máu tanh trộn lẫn với sự thối rữa của xác thịt đang phân hủy lan tỏa từng li từng tí vào mũi Đan Lương.
Mỗi lần hắn hít thở sâu, cảm giác như có những ngón tay vô hình đang cào xé bên trong phổi, kéo ra những mảng niêm mạc rách nát.
Hắn đứng giữa vòng tròn nghi lễ được vẽ bằng máu khô trên sàn gỗ mục rỗng.
Những đường nét của vòng tròn không phải là hình học hoàn hảo mà giống như những vết thương hở, chảy rỉ một chất lỏng đen sẫm đang từ từ ngấm xuống nền nhà.
Ánh sáng xanh lam yếu ớt phát ra từ trung tâm chiếu lên khuôn mặt Đan Lương, làm cho da thịt già nua nhăn nhúm của hắn trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Trong thế giới Vạn Cổ Ma Giới này, tuổi thọ đảo ngược không chỉ là lời hứa hẹn về sự bất tử mà còn là một lời nguyền tàn khốc.
Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể đang kêu gào đòi hỏi thời gian, nhưng đồng thời cũng bị ép buộc phải đối mặt với cái chết của sự trưởng thành giả tạo.
Đan Lương cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.
Các khớp ngón tay sưng to và biến dạng, da dẻ mỏng manh đến mức có thể thấy rõ những mạch máu xanh thẫm bên dưới đang đập dồn dập.
Hắn không biết liệu đây là thực tế hay chỉ là một ảo giác được kiến tạo bởi nỗi sợ hãi sâu thẳm trong tiềm thức.
Liệu hắn vẫn còn ở biệt thự họ Lý?
Hay nơi này chính là lòng đất, nơi mà bóng đổ của hắn đã quay lưng lại để ám chỉ sự thật rằng phần hồn kia mới là chủ nhân thực sự của xác thịt này?
Một tiếng động khô khốc vang lên từ phía sau lưng.
Đó không phải là bước chân đi trên gỗ mục, mà giống như âm thanh của những chiếc xương già nua đang cọ xát vào nhau khi một sinh vật khổng lồ di chuyển.
Đan Lương quay người lại chậm chạp, cơ thể nặng nề và trì trệ vì sự suy thoái nhanh chóng của sức khỏe.
Trước mặt hắn, trong góc tối nhất của căn phòng, một bóng đen đang dần hiện hình từ lớp sương mù dày đặc.
Bóng đó không có khuôn mặt rõ ràng lúc đầu.
Nó chỉ là một khối u sẫm màu, pulsating với nhịp điệu riêng biệt, giống như trái tim đang đập bên dưới da thịt sống.
Nhưng khi ánh sáng xanh lam chiếu mạnh hơn, chi tiết bắt đầu lộ ra.
Đó là Chưởng Môn của môn phái cũ — người mà Đan Lương tưởng đã chết trong đám cháy mười năm trước.
Tuy nhiên, hình hài hiện tại không phải là một lão già như mong đợi theo quy luật tuổi thọ đảo ngược thông thường.
Hắn trông trẻ trung đến kinh khủng.
Làn da căng bóng, cơ bắp cuồn cuộn và đôi mắt sáng rực lên với ánh nhìn hung dữ của một kẻ săn mồi đói khát.
"Ngươi đã về," giọng nói trầm thấp vang lên, không phải từ miệng người đàn ông trước mặt mà dường như vọng lại từ chính trong đầu Đan Lương.
Tiếng nói đó mang theo sự nhạo báng và một nỗi thống khổ đè nén suốt bao thế kỷ.
"Và lần này, ngươi sẽ là bữa tiệc cuối cùng để ta duy trì vẻ trẻ trung này."
Đan Lương cố gắng thốt lên điều gì đó, nhưng cổ họng hắn khô khốc đến mức chỉ phát ra những tiếng khàn khàn vô nghĩa.
Sự im lặng trong căn phòng trở nên ngột ngạt hơn.
Hắn nhận thấy rằng không có cửa sổ nào mở ra để thoát thân.
Những bức tường gỗ mục rỗng dường như đang co lại, ép chặt lấy không gian sống còn của hắn.
Đây là bẫy.
Một cạm bẫy tâm lý được thiết kế hoàn hảo nhằm khai thác nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn: việc trở thành con mồi cho chính quá khứ mình đã cố gắng quên lãng.
Hắn lùi bước, gót chân chạm vào mép vòng tròn máu.
Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ dưới chân lên toàn thân.
Hắn biết rằng nếu vượt qua ranh giới đó, mọi thứ sẽ thay đổi theo hướng không thể kiểm soát.
Nhưng đứng yên cũng có nghĩa là chờ đợi cái chết chắc chắn.
Sự lựa chọn giữa hai ác quỷ luôn là đề tài kinh điển của những câu chuyện tâm lý, nhưng thực tế ở đây lại tàn khốc hơn bất kỳ trang sách nào.
Chưởng Môn lao vào với tốc độ đáng sợ.
Không phải là bước đi chậm rãi của một kẻ già yếu mà là sự bùng nổ năng lượng tích tụ từ hàng thập kỷ ăn cắp sinh lực người khác.
Cú đấm đầu tiên nhắm thẳng vào bụng Đan Lương, mang theo sức mạnh của một lão già đã sống qua hàng trăm năm tuổi trẻ giả tạo.
Đan Lương không kịp né tránh.
Hắn bị bắn lùi lại va mạnh vào bức tường gỗ mục rỗng phía sau.
Cảm giác đau đớn xé toạc cơ thể yếu ớt này khiến thị lực hắn mờ đi trong giây lát.
Máu từ miệng phun ra, rơi xuống sàn nhà và hòa lẫn với vòng tròn nghi lễ đang mở rộng hơn nữa dưới áp lực của trận chiến sắp tới.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng tôi?" Chưởng Môn cười ha hả, tiếng cười kinh dị vang lên giữa căn phòng nhỏ hẹp như những lưỡi dao sắc bén cắt vào màng nhĩ Đan Lương.
"Tôi đã ăn thịt hàng trăm người như ngươi!
Tôi đã sống qua hàng trăm năm bằng cách này!"
Hắn giơ cao bàn tay, nơi những ngón tay dài ngoằng và cong queo giống như móng vuốt của một con thú hoang dã đang sẵn sàng xé xác nạn nhân.
Ánh sáng xanh lam từ trung tâm vòng tròn bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, phản chiếu lại sự điên loạn trong đôi mắt Chưởng Môn.
Đan Lương cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể hắn không còn nghe theo mệnh lệnh nữa.
Sự suy thoái của "trẻ con già nua" ở giai đoạn cuối cùng này khiến từng cử động trở nên nặng nề và chậm chót đến mức khó chịu.
Hắn nhớ lại những gì đã học được từ sư phụ trước khi ông qua đời: *Trong thế giới đảo ngược, sức mạnh không nằm ở cơ bắp mà nằm ở sự chấp nhận cái chết của bản ngã.* Nhưng lời dạy đó giờ đây nghe có vẻ xa xỉ và vô nghĩa trước thực tại tàn khốc đang diễn ra.
Chưởng Môn bước tiến gần hơn, mỗi bước chân đều làm rung chuyển sàn nhà mục rỗng dưới nền móng biệt thự họ Lý — hay ít nhất là vậy nếu nơi này vẫn còn tồn tại trong không gian vật lý bình thường.
Đan Lương cảm thấy sự hoảng loạn trỗi dậy như một cơn sóng thần đen tối nhấn chìm trí tuệ minh mẫn của hắn.
Hắn không biết liệu mình đang chiến đấu với thực thể siêu nhiên hay chỉ đối diện với biểu hiện cụ thể hóa của ký ức bị chèn ép.
Nhưng nỗi đau từ cú đấm trước đó thì quá thật, quá rõ ràng để có thể bác bỏ là ảo giác đơn thuần.
Máu chảy ra nóng hổi và mặn chát trên môi hắn.
Hắn rút kiếm trong tư thế phòng thủ yếu ớt nhất mà mình từng sở hữu.
Lưỡi kiếm run rẩy dưới ánh sáng xanh lam bệnh hoạn này không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt quệ của cơ thể đang phản ứng lại với tình trạng căng thẳng cực độ.
Chưởng Môn nhìn thấy vẻ khinh miệt trong ánh mắt trẻ trung giả tạo của mình và cười lớn hơn nữa, như thể đó là tiếng hoan nghênh dành cho bữa tiệc thịnh soạn sắp diễn ra.
Cao trào không đến từ những cú đấm hay chém dữ dội mà bắt đầu từ sự im lặng chết chóc khi Chưởng Môn dừng lại ngay trước mặt Đan Lương.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet, đủ để Đan Lương ngửi thấy mùi hôi thối của xác thịt đang phân hủy ẩn giấu dưới lớp hương thơm hoa quả giả tạo trên cơ thể kẻ thù.
"Luật Vô Sát," Chưởng Môn thì thầm, giọng nói giờ đây trở nên lạnh băng và xa lạ hơn bất kỳ ai mà Đan Lương từng biết trong đời thực hay mơ hồ ký ức về quá khứ xa xôi kia.
"Ngươi không được phép giết ta vì ta đã chết từ lâu rồi."
Câu nói đó khiến Đan Lương sững sờ.
Hắn nhận ra rằng những gì đang xảy ra trước mắt mình không phải là một cuộc đấu võ thông thường mà là một nghi thức tâm linh phức tạp liên quan đến việc chuyển giao năng lượng sống giữa hai thực thể tồn tại trong cùng chiều kích thời gian đảo ngược này của Vạn Cổ Ma Giới đầy rẫy bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận cùng đáy vực thẳm sâu thẳm nhất mà con người có thể chạm tới bằng trí tuệ minh mẫn nhưng yếu ớt trước sức mạnh áp đảo của số phận phũ phàng đang chờ đợi phán xét cuối cùng mà hắn không dám thừa nhận trước chính bản thân mình trong suốt mười năm ròng rã tránh né thực tại đau đớn này.
Chưởng Môn giơ tay lên, những ngón tay dài ngoằng bắt đầu chuyển động theo một điệu múa kỳ quái chưa từng thấy nơi nào khác trên đời này bao giờ kể từ khi nhân loại xuất hiện cho đến nay cả đâu!
Mỗi cử động đều tạo ra những âm thanh rè rít như kim loại cọ xát vào đá hoa cương dưới ánh sáng xanh lam nhấp nháy điên cuồng chiếu xuống trần nhà gỗ mục rỗng phía trên đầu họ đang dần sụp đổ vì không thể chịu đựng được sức nặng của bí ẩn quá khứ đã bị chôn vùi suốt bao thế kỷ đằng sau bức tường giả tạo che đậy sự thật tàn khốc về nguồn gốc xuất xứ của môn phái cũ kia từng có thời huy hoàng rực rỡ nhất nhì khắp vùng đất phương Đông rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh tươi đẹp đẽ yên bình tĩnh lặng dịu dàng ngọt ngào thơm tho hương hoa sen nở rộ giữa mùa hạ oi bức nóng nực khó chịu ngột ngạt tù đọng u ám đen tối kinh hãi sợ hãi run rẩy hoảng loạn tuyệt vọng bất lực buông xuôi đầu hàng chấp nhận định mệnh phũ phàng chờ đợi cái chết chắc chắn đến gần hơn từng giây phút trôi qua chậm chót nặng nề dằn vặt day dứt triền miên không ngừng nghỉ bao giờ nguôi ngoai được nỗi đau thể xác lẫn tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng sâu sắc dai dẳng kéo dài hàng thập kỷ ròng rã liên tục mà không có dấu hiệu thuyên giảm hay cải thiện tích cực nào đáng kể chút đỉnh gì cả đâu!.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo thọc thẳng vào ngực, máu tươi phun trào nhuộm đỏ bầu trời đêm.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn đã chết lặng bỗng bùng cháy ánh sáng hủy diệt.
Không khí rung lên, một giọng nói từ hư không vang lên: “Ngươi đã
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận