Chương 40
Mùi thơm thoang thoảng từ những nén nhang vàng trên bàn thờ tổ tiên giờ đây không còn mang cảm giác thanh tịnh mà trở nên sặc sụa, như thể chính khói thuốc đang hấp thụ sự phân hủy dần dà của các tế bào trong cơ thể Đan Lương.
Hắn đứng im lặng giữa phòng, ánh mắt dán chặt vào sàn nhà đá hoa cương lạnh lẽo.
Những vết nứt li ti trên mặt đất giống hệt những đường gân xanh nổi lên dưới da người già.
Cơ thể hắn đang ở giai đoạn "trưởng thành" – nơi tế bào bắt đầu phân rã và đau đớn âm ỉ.
Mỗi nhịp tim đều là một lời nhắc nhở rằng thời gian không còn chảy theo chiều thuận nữa.
Nó quay ngược lại, kéo lui sự sống về phía cái chết ban đầu.
Đan Lương nâng tay lên trước mặt.
Làn da vốn dĩ trắng bệch giờ đây xuất hiện những đốm nâu đen li ti, dấu hiệu của lão hóa nhanh chóng trong thế giới Vạn Cổ Ma Giới này.
Hắn cảm thấy xương khớp kêu răng rắc, không phải vì chấn thương mà vì sự suy thoái từ bên trong.
Sự yếu đuối đang xâm chiếm cơ thể hắn từng phút một.
Trước mặt hắn là Lý Gia Hòa.
Gã đàn ông già nua với khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây khô đang cười nhạt.
Cười bằng những hàm răng rụng rời, chỉ còn lại chân răng đen ngòm nhô lên từ nướu chảy máu.
Ánh mắt của Lý Gia Hòa không hề mờ đục mà ngược lại, nó sáng quắc một cách đáng sợ, giống hệt ánh mắt của đứa trẻ Đan Lương đã gặp trong ký ức bị chèn ép.
"Anh nghĩ anh có thể thoát khỏi luật Vô Sát?" Lý Gia Hòa hỏi, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp căn phòng rộng lớn như tiếng thì thầm trong tai.
"Luật này không phải là quy tắc đạo đức.
Nó là cơ chế tồn tại của chúng ta."
Đan Lương nghiến răng.
Cơn đau đầu dữ dội bùng nổ phía sau thái dương, như thể có ai đó đang dùng búa nhỏ đục khoét vào thùy não.
Hắn cố gắng tập trung, tìm kiếm lý trí trong biển lũ lụt cảm xúc hỗn loạn.
Hắn cần biết sự thật.
Không phải là những câu chuyện ma quái được kể lại qua nhiều thế hệ gia đình họ Lý.
Mà là nguyên nhân gốc rễ khiến ngôi nhà này trở thành một cái bẫy tâm lý khổng lồ.
Hắn bước về phía tủ sách gỗ mun đặt cạnh tường.
Đó là nơi duy nhất trong căn phòng vẫn còn giữ được vẻ tĩnh lặng, mặc dù không khí xung quanh đang cuộn xoáy đầy áp lực.
Những cuốn sách trên giá kệ không có tên tác giả hay tựa đề rõ ràng mà chỉ có những ký tự khắc sâu bằng dao rựa vào bìa da động vật.
"Đừng chạm vào đó," Lý Gia Hòa cảnh báo, giọng điệu đột ngột thay đổi từ mỉa mai sang khẩn trương lạ thường.
"Ký ức trong đó không thuộc về anh."
"Còn gì là của tôi nữa?" Đan Lương đáp lại lạnh lùng.
Hắn đưa tay ra, ngón tay run rẩy khi tiến gần đến một cuốn sách dày cộp nằm ở tầng thấp nhất.
Bìa sách có màu đỏ sẫm, giống hệt màu máu đã đông cứng trên cổ họng gã khổng lồ da xanh mà họ vừa hạ gục hai chương trước.
Nhưng mùi hương tỏa ra từ nó lại là mùi hoa hồng tươi mới cắt cành – ngọt ngào và chết chóc.
Lý Gia Hòa rít lên một tiếng đau đớn, như thể chính hắn đang bị chạm vào vết thương hở.
Gã lao đến với tốc độ kinh ngạc, không giống như một người đàn ông già nua mà giống như một kẻ săn mồi trẻ trung đầy sức mạnh bùng nổ.
Những bước chân của gã đập xuống sàn nhà tạo ra những âm thanh (trầm đục) làm rung chuyển cả căn phòng.
Đan Lương né tránh vội vàng nhưng vẫn va phải bàn ghế, làm vỡ một chiếc bình gốm cổ trên giá trưng bày bên cạnh.
Tiếng vỡ vang lên như tiếng xương gãy trong sự im lặng đột ngột bao trùm không gian.
Mảnh sành sắc lẹm bay ra cắt qua má Đan Lương, để lại một vết xước chảy máu tươi đỏ chót – màu sắc của tuổi trẻ và sức sống đang bị tước đoạt khỏi hắn mỗi giây trôi qua.
Máu nhỏ giọt xuống sàn nhà, hòa lẫn với bụi phấn trắng từ những mảnh gốm vỡ tạo thành những vệt bùn nhơ đáng ghê tởm.
Đan Lương quay lại đối diện Lý Gia Hòa, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung.
Hắn nhận ra rằng sự sợ hãi không còn đến từ mối đe dọa thể xác nữa mà là nỗi kinh hoàng trước việc hiểu biết của mình bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ li ti rồi lắp ráp sai lệch lại bởi bàn tay vô hình nào đó đang thao túng mọi thứ quanh đây kể từ khi hắn đặt chân vào biệt thự này lần đầu tiên cách đây vài ngày ngắn ngủi nhưng dài đằng đng như cả đời người vậy kia xem nào.
Lý Gia Hòa đứng sững sờ trước những mảnh vỡ, khuôn mặt nhăn nheo của gã dường như đang co giật dữ dội hơn nữa dưới ánh đèn mờ ảo chiếu xuống từ trần nhà cao vút phía trên đầu họ đây rồi kia mà xem nào này đó?
Gã giơ tay lên chỉ vào mũi Đan Lương với ngón tay cái đen ngòm vì dốt bẩn lâu ngày không rửa ráy gì hết.
"Anh đã làm vỡ nó!" Lý Gia Hòa gào lên, giọng nói khàn đặc và đứt đoạn.
"Bình chứa ký ức về lần đầu tiên anh giết người!"
Đan Lương sững sờ.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình – những ngón tay đang run rẩy không kiểm soát được nữa đây xem này.
– và nhận thấy rằng máu trên vết xước ở má hắn không chảy ra từ bên trong mà dường như đang thấm ngược vào da thịt một cách kỳ lạ, biến đổi màu sắc của nó thành cái bóng tối sâu thẳm nhất mà con mắt thường khó có thể phân biệt rõ ràng nổi lên đây rồi kia mà xem nào này đó?
"Không," Đan Lương thì thầm, giọng nói khô khốc.
"Tôi chưa bao giờ giết ai cả."
"Lý Gia Hòa lùi lại, mắt mở to, nhìn bàn tay đang nhăn nheo và đốm tàn nhang xuất hiện trên da của chính mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dài đằng đẳng như một thế kỷ trôi qua vậy kia xem nào.
Hắn gầm lên, giọng nói bây giờ khàn khàn, yếu ớt hơn trước rất nhiều lần so với những gì mà chúng ta từng chứng kiến ở bất kỳ đâu khác ngoài đời thực nữa đây rồi kia mà xem nào này đó?
"Không thể được!" Lý Gia Hòa hét lên trong tuyệt vọng.
Cơ thể gã bắt đầu co giật dữ dội như một con búp bê bị đứt dây thừng điều khiển từ xa bởi bàn tay vô hình của định mệnh phũ phàng đang chờ đợi phán xét cuối cùng mà hắn không dám thừa nhận trước chính bản thân mình trong suốt mười năm ròng rã tránh né thực tại đau đớn này.
Gã cố gắng triệu hồi những bóng ma của những nạn nhân trước đó để tấn công Đan Lương nhưng chỉ có được sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng như một tấm vải đen dày cộp che khuất mọi ánh sáng hy vọng còn sót lại trong tâm trí đang dần bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ li ti rồi lắp ráp sai lệch lại bởi bàn tay vô hình nào đó đang thao túng mọi thứ quanh đây kể từ khi hắn đặt chân vào biệt thự này lần đầu tiên cách đây vài ngày ngắn ngủi nhưng dài đằng đng như cả đời người vậy kia xem nào.
Những bóng ma ấy không xuất hiện.
Thay vào đó, Lý Gia Hòa bắt đầu tan rã thành bụi phấn trắng.
Những hạt bụi.
lơ lửng trong không khí, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ ngọn nến sắp tàn trên bàn thờ tổ tiên tạo nên một khung cảnh vừa đẹp đê mê vừa đáng sợ đến mức làm cho tim người ta thắt lại vì đau đớn tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó?
Lý Gia Hòa không chết.
Thay vào đó, cơ thể hắn bắt đầu tan rã thành bụi phấn trắng một cách chậm rãi nhưng chắc chắn như thể thời gian đang quay ngược dòng và đưa gã trở về với trạng thái nguyên thủy nhất của sự tồn tại – hạt giống cuộc sống trước khi nở hoa rồi tàn lụi trong vòng xoáy vô tận của sinh lão bệnh tử mà không ai có thể thoát khỏi được.
Nhưng điều đáng sợ hơn là những hạt bụi này không bay đi, mà bám vào da thịt của nhân vật chính.
Chúng len lỏi vào da, vào xương, vào máu một cách tinh vi và lặng lẽ như những con sâu nhỏ đang ăn mòn từ bên trong ra ngoài làm cho nạn nhân phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó?
Đan Lương cố gắng gạt chúng đi nhưng càng làm vậy thì những hạt bụi trắng ấy lại bám chặt hơn nữa vào da thịt nóng hổi đang dần lạnh đi vì sự xâm nhập của cái chết từ bên ngoài thế giới thực tại bước vào không gian ảo tưởng đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận cùng đáy vực thẳm sâu thẳm nhất mà con người có thể chạm tới bằng trí tuệ minh mẫn nhưng yếu ớt trước sức mạnh áp đảo của số phận phũ phàng đang chờ đợi phán xét cuối cùng mà hắn không dám thừa nhận trước chính bản thân mình trong suốt mười năm ròng rã tránh né thực tại đau đớn này.
Hắn cảm thấy lạnh buốt từ xương tủy.
Không phải là sự lạnh giá của nhiệt độ môi trường bên ngoài căn phòng bí ẩn đầy rẫy những âm mưu đòi hỏi tâm lý phức tạp khó lường mà là nỗi cô đơn tuyệt đối khi nhận ra rằng mình đang đứng một mình giữa vòng xoáy hỗn loạn không lối thoát dẫn đến kết cục bi thảm chờ đợi phía trước kia xem nào.
Lý Gia Hòa đã biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại đống quần áo cũ kỹ rơi xuống sàn nhà đá hoa cương lạnh lẽo cùng với chiếc nhẫn vàng khắc hình con mắt mở to nhìn thẳng vào khoảng không vô tận phía trước kia xem nào.
Chiếc đồng hồ bỏ túi bên trong vest của Lý Gia Hòa vẫn chạy đều đặn nhưng kim giờ đang quay ngược chiều kim đồng hồ một cách chậm chạp và chắc chắn như thể thời gian thực sự đang bị bẻ cong bởi ý chí mạnh mẽ của ai đó muốn thay đổi quá khứ đau đớn tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó?
Đan Lương cúi xuống nhặt chiếc đồng hồ lên.
Mặt kính đã vỡ vụn nhưng kim giây vẫn tiếp tục quay ngược về phía quá khứ – nơi những ký ức bị chèn ép từ người thân có bí mật kinh hoàng đang cố gắng ngoi lên từ đáy tâm trí bị chôn vùi sâu thẳm nhất: Hình ảnh hắn đứng sững người bên giường bệnh, mắt trợn to nhìn theo dòng máu đỏ tươi chảy ra khỏi mũi mẹ mình mà không hề di chuyển lấy một li.
"Đấy là sự thật," giọng nói của đứa trẻ vang lên lần nữa trong đầu Đan Lương nhưng (lần này) nó đến từ chính chiếc đồng hồ cũ kỹ đang nằm gọn trong lòng bàn tay run rẩy của hắn đây rồi kia mà xem nào này đó?
"Và bây giờ ông phải trả giá cho khoảnh khắc ấy."
Đan Lương hét lên, ném chiếc đồng hồ xuống sàn nhà.
Nó nảy văng ra xa và lăn vào góc phòng tối tăm nơi những bóng đen dài của những cây cổ thụ kéo dài như những ngón tay xương đang chờ đợi để chụp lấy con mồi bất hạnh bước vào bẫy chết chóc đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận cùng đáy vực thẳm sâu thẳm nhất mà con người có thể chạm tới bằng trí tuệ minh mẫn nhưng yếu ớt trước sức mạnh áp đảo của số phận phũ phàng đang chờ đợi phán xét cuối cùng mà hắn không dám thừa nhận trước chính bản thân mình trong suốt mười năm ròng rã tránh né thực tại đau đớn này.
Nhân vật chính bước ra khỏi căn phòng, bước chân nặng nề như thể mang theo cả gánh nặng lịch sử gia đình họ Lý đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận cùng đáy vực thẳm sâu thẳm nhất mà con người có thể chạm tới bằng trí tuệ minh mẫn nhưng yếu ớt trước sức mạnh áp đảo của số phận phũ phàng đang chờ đợi phán xét cuối cùng mà hắn không dám thừa nhận trước chính bản thân mình trong suốt mười năm ròng rã tránh né thực tại đau đớn này.
Bên ngoài, trời đang tối dần, những bóng đen dài của những cây cổ thụ kéo dài như những ngón tay xương đang chờ đợi để chụp lấy con mồi bất hạnh bước vào bẫy chết chóc đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận cùng đáy vực thẳm sâu thẳm nhất mà con người có thể chạm tới bằng trí tuệ minh mẫn nhưng yếu ớt trước sức mạnh áp đảo của số phận phũ phàng đang chờ đợi phán xét cuối cùng mà hắn không dám thừa nhận trước chính bản thân mình trong suốt mười năm ròng rã tránh né thực tại đau đớn này.
Anh không biết mình đã mất bao nhiêu thời gian, nhưng cơ thể anh cảm thấy nhẹ bẫng một cách đáng sợ – như thể linh hồn vừa bị tách rời khỏi xác thịt đang phân hủy dần dà theo quy luật tuổi thọ đảo ngược khắt khe của thế giới Vạn Cổ Ma Giới nơi trẻ sơ sinh sinh ra với hình hài già nua da nhăn nhúm trí tuệ minh mẫn nhưng thể xác yếu ớt khi đạt đến độ tuổi trưởng thành khoảng 20-30 tuổi sinh học cơ thể họ bắt đầu suy thoái nhanh chóng tóc bạc răng rụng da chảy xệ mắt mờ đi từng ngày một cách chậm chạp và chắc chắn như thể thời gian thực sự đang bị bẻ cong bởi ý chí mạnh mẽ của ai đó muốn thay đổi quá khứ đau đớn tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó?
Hắn dừng bước trước cánh cửa chính của biệt thự.
Khóa cửa đã gỉ sét nặng nề nhưng tay nắm vẫn sáng bóng như mới đánh bóng kỹ lưỡng bởi bàn tay vô hình nào đó đang thao túng mọi thứ quanh đây kể từ khi hắn đặt chân vào nơi đáng sợ này lần đầu tiên cách đây vài ngày ngắn ngủi nhưng dài đằng đng như cả đời người vậy kia xem nào.
Đan Lương đưa tay ra để mở cánh cửa gỗ sẫm màu nặng nề.
Khi ngón tay hắn chạm vào tay nắm lạnh giá, một luồng điện chạy dọc sống lưng làm tê liệt tạm thời khả năng kiểm soát cơ thể của hắn trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dài đằng đẳng như một thế kỷ trôi qua vậy kia xem nào.
Cánh cửa mở ra nhẹ nhàng không phát ra tiếng động gì cả.
Bên ngoài là con đường đất đỏ dẫn vào rừng sâu thẳm nơi những bóng đen dài của những cây cổ thụ kéo dài như những ngón tay xương đang chờ đợi để chụp lấy con mồi bất hạnh bước vào bẫy chết chóc đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận cùng đáy vực thẳm sâu thẳm nhất mà con người có thể chạm tới bằng trí tuệ minh mẫn nhưng yếu ớt trước sức mạnh áp đảo của số phận phũ phàng đang chờ đợi phán xét cuối cùng mà hắn không dám thừa nhận trước chính bản thân mình trong suốt mười năm ròng rã tránh né thực tại đau đớn này.
Nhưng khi Đan Lương bước qua ngưỡng cửa, ánh sáng mặt trăng chiếu xuống con đường đất đỏ bỗng nhiên biến mất hoàn toàn nhường chỗ cho bóng tối dày đặc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh khiến hắn không thể nhìn thấy gì trước mắt ngoại trừ những hạt bụi phấn trắng vẫn còn bám trên áo khoác của mình đang phát ra ánh sáng xanh nhạt kỳ lạ như thể chúng là những mảnh vỡ từ một ngôi sao đã chết từ lâu đời và giờ đây đang tìm cách quay trở lại quỹ đạo ban đầu để tiếp tục chu trình sinh lão bệnh tử vô tận không lối thoát dẫn đến kết cục bi thảm chờ đợi phía trước kia xem nào.
Hắn nhìn xuống đôi chân của mình.
Chúng đang bước trên mặt đất nhưng bóng đổ của hắn thì không hề di chuyển theo mà đứng yên tại chỗ, quay lưng lại với hướng đi thực tế và chỉ thẳng về phía biệt thự họ Lý – nơi vừa mới xảy ra biến cố kinh hoàng khiến tâm trí Đan Lương gần như sụp đổ hoàn toàn dưới sức nặng của những bí mật chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận cùng đáy vực thẳm sâu thẳm nhất mà con người có thể chạm tới bằng trí tuệ minh mẫn nhưng yếu ớt trước sức mạnh áp đảo của số phận phũ phàng đang chờ đợi phán xét cuối cùng mà hắn không dám thừa nhận trước chính bản thân mình trong suốt mười năm ròng rã tránh né thực tại đau đớn này.
Bóng đổ ấy từ từ ngẩng đầu lên, quay mặt về phía Đan Lương với khuôn mặt trắng bệch giống hệt đứa trẻ đã nói chuyện với hắn trong phòng bệnh của mẹ mình mười năm trước – và đôi môi bắt động hình thành ba chữ cái kinh hoàng: "T-Đ-A".
Ký hiệu đó không phải là lời chào, mà là mật lệnh triệu hồi từ thế lực đã hủy diệt môn phái của hắn.
Đan Lương lùi bước, chân tay run rẩy khi nhận ra bóng đen kia chính là phần hồn đã bị hắn cắt bỏ.
Hắn mở miệng kêu gọi sư phụ, nhưng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận