Chương 39
Nó cuộn xoáy, co giật như những con rắn độc đang hấp hối trước khi thối rữa hoàn toàn vào không khí loãng của căn phòng đá cẩm thạch trắng.
Mùi ozon nồng nặc xộc lên mũi Đan Lương, cay xé họng, khiến hắn phải nín thở để tránh hít phải thứ hơi thở chết chóc ấy.
Sự im lặng trong khoảnh khắc này nặng nề hơn cả tiếng gầm rú kinh tởm vừa vang lên từ xác "Người Bảo Vệ".
Nó không phải là sự vắng bóng âm thanh, mà là một sự hiện diện của tĩnh mịch — loại tĩnh mịch thường thấy.
nổ, khi mọi thứ đã bị xé toạc ra khỏi thực tại.
Đan Lương quỳ xuống trên nền đá lạnh lẽo.
Bàn tay hắn run rẩy, những ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào vết thương hằn sâu trên cánh tay trái nơi lưỡi dao của gã khổng lồ vừa cứa vào.
Da thịt nơi đó không chỉ bị cắt đứt mà dường như đang tái sinh theo một cách đáng sợ.
Những sợi cơ màu đỏ tươi phơi ra ngoài, nhưng thay vì chảy máu, chúng tiết ra một thứ dịch nhầy trong suốt, lạnh buốt.
Dịch ấy lan tỏa dọc theo tĩnh mạch, mang lại cảm giác tê dại từ đầu ngón tay leo lên vai.
Hắn cố gắng kéo tay áo xuống để che giấu vết thương, nhưng cử động của hắn bị chậm chạp bởi sự mệt mỏi tột cùng của cơ thể già nua này.
Trước mặt xác chết đang tan rã, không khí bắt đầu dày đặc hơn.
Những bóng đen từ góc phòng lao vào trung tâm với tiếng gầm rú kinh dị, âm thanh chói tai như kim loại ma sát vào nhau.
Ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến trên tay Đan Lương chập chờn, chiếu rõ hình dạng của những thứ đang tiến lại gần.
Chúng không phải là quái vật vô tri mà hắn đã tưởng tượng khi bước vào "Vạn Cổ Ma Giới".
Khi ánh trăng mờ ảo — hay có lẽ chỉ là phản chiếu của tấm gương đen phía sau lưng — chạm vào chúng, Đan Lương nhận ra một sự thật khiến máu trong người hắn đông cứng lại.
Chúng là những "Dị Biến Thể" mang hình hài con người.
Nhưng không phải con người bình thường.
Chúng giống như những bức tượng sáp bị nung chảy rồi đúc lại vội vã.
Khuôn mặt phẳng lì, không có lỗ mũi hay miệng, chỉ còn hai hốc mắt sâu hoắm chứa đựng sự trống rỗng tuyệt đối.
Chúng di chuyển với tư thế cong lưng, bàn tay dài ngoắc ra phía trước, móng vuốt sắc nhọn cào vào sàn đá tạo nên những đường kẻ trắng xóa.
Tiếng bước chân của chúng không phát ra âm thanh, nhưng Đan Lương cảm nhận được rung động lan truyền qua lòng bàn chân mình đặt trên nền nhà.
Mỗi bước đi là một lần nhấn mạnh sự hiện diện đáng sợ của cái chết đang rình rập.
Hắn lùi lại một bước, gót giày chạm vào xác "Người Bảo Vệ" vẫn còn nóng hổi.
Mùi thối rữa từ xác gã khổng lồ giờ đã trộn lẫn với mùi ozon và mùi kim loại tanh tưởi tỏa ra từ những Dị Biến Thể.
Tim Đan Lương đập mạnh trong lồng ngực già nua, từng nhịp đập vang lên như tiếng trống chiến trường báo hiệu cái chết sắp đến.
Hắn không có vũ khí.
Con dao nhỏ hắn mang theo đã bị gãy khi đâm vào cổ họng gã khổng lồ trước đó.
Giờ đây, hắn chỉ còn đôi tay run rẩy và trí tuệ minh mẫn đang dần bị xói mòn bởi nỗi sợ hãi tột cùng.
Một trong những Dị Biến Thể lao thẳng về phía hắn với tốc độ đáng kinh ngạc.
Nó không hét lên, không cảnh báo, mà chỉ là một khối thịt vô tri tìm cách nghiền nát mọi thứ cản trở nó.
Đan Lương định né tránh, nhưng cơ thể già nua của anh phản ứng chậm chạp hơn dự kiến.
Lưỡi dao bằng xương — hay có lẽ là móng vuốt dài nhọn từ ngón tay giữa của sinh vật đó — lao thẳng vào vùng ngực hắn.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi cái lạnh thấu xương của lưỡi sát khí chạm vào da thịt, Đan Lương đã không né tránh hoàn toàn.
Thay vì lùi lại để nhận một vết thương chí mạng ở tim hoặc cổ họng, anh chủ động xoay người, dùng lực quán tính của cú lao từ kẻ thù làm đòn bẩy.
Lưỡi dao xuyên qua lớp áo mỏng manh, cắm sâu vào cơ ngực trái của hắn — lệch tim chỉ vài centimet.
Cảm giác đau đớn dữ dội xé toạc ý thức, nhưng Đan Lương không gào lên.
Anh dùng chính vết thương đó làm điểm tựa để khóa chặt cánh tay của Dị Biến Thể.
Hắn nắm lấy bàn tay xương xẩu kia bằng cả hai tay mình, siết chặt đến khi các khớp ngón tay phát ra tiếng kêu lạo xạo khó chịu.
Máu từ vết thương trên ngực hắn bắn lên mặt sinh vật phẳng lì ấy.
Nhưng điều kỳ lạ xảy ra ngay sau đó: máu của Đan Lương không chảy xuống đất mà bám vào bề mặt lạnh lẽo của kẻ thù, lan tỏa như những mạch dây thần kinh sống.
Dị Biến Thể giật thót mình, toàn thân co rút lại trong một cơn dữ dội.
Nó không tấn công nữa.
Thay vào đó, nó bắt đầu rên rỉ — một âm thanh chói tai, giống như tiếng trẻ con khóc lóc khi bị đánh thức giữa đêm đen.
Những bóng đen khác dừng lại ở mép ánh sáng nến, lưỡng lự.
Chúng không tiến lên thêm nữa mà chỉ đứng đó, những hốc mắt trống rỗng hướng về phía Đan Lương đang run rẩy cầm chặt lấy cánh tay của đồng loại — hay kẻ thù?
Không ai biết rõ bản chất của chúng trong thế giới điên cuồng này.
Nhưng hành động tự sát vừa rồi đã tạo ra một khoảng lặng đáng sợ.
Đan Lương thở hổn hển, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Anh nhận ra rằng luật "Vô Sát" mà bản sao già nua nhắc đến không phải là sự kiêng kỵ giết chết kẻ thù bằng vũ lực.
Nó là về việc từ chối tham gia vào vòng xoáy bạo lực vô nghĩa của nơi này.
Khi hắn để cho chúng chạm vào mình, khi hắn chấp nhận đau đớn thay vì phản kháng lại với sức mạnh thuần túy, ranh giới giữa người và quái vật bắt đầu mờ nhạt đi.
Ánh sáng từ ngọn nến cuối cùng cũng tắt ngấm.
Căn phòng chìm vào bóng tối tuyệt đối, chỉ còn lại ánh sáng xanh lét phát ra từ những vết thương trên cơ thể Đan Lương và sự phản chiếu kỳ lạ từ tấm gương đen phía sau lưng hắn.
Trong màn đêm dày đặc, không có xác quái vật nằm rải rác như hắn từng mong đợi thấy sau một trận chiến khốc liệt.
Không có vệt máu tươi rơi xuống sàn đá lạnh giá.
Chỉ còn lại những bộ quần áo rỗng tuếch — hay đúng hơn là lớp vỏ bọc ngoài của những Dị Biến Thể — đang rơi lả tả xuống sàn nhà, để lộ ra bên trong đó là.
không gì cả.
Những đống bụi tro màu xám nhạt xuất hiện tại vị trí từng con quái vật đứng trước kia.
Chúng tan rã thành hơi khói mỏng manh, bay lên trần nhà cao vút và biến mất vào hư vô.
Những Dị Biến Thể đã không bị giết chết theo nghĩa thông thường.
Chúng tự hủy hoại chính mình khi tiếp xúc với sự chấp nhận đau đớn của Đan Lương.
Luật Vô Sát ở đây không bảo vệ tính mạng; nó bảo vệ bản ngã khỏi bị xé nát bởi những ảo tưởng về quyền lực và sự sống sót.
Khi hắn ngừng chiến đấu, chúng cũng mất đi lý do để tồn tại trong hình hài đó.
Hắn ngồi sụp xuống giữa đống bụi tro lạnh giá.
Cơ thể kiệt sức hoàn toàn.
Mỗi hơi thở đều gây ra ở vết thương trên ngực, nhưng nỗi sợ hãi đã lùi lại nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng kỳ lạ.
Hắn nhìn vào đôi bàn tay của mình — những ngón tay gầy guộc, run rẩy, đầy bụi tro xám.
Chúng trông như thể thuộc về một người già trăm tuổi chứ không phải một thanh niên vừa bước qua cánh cửa địa ngục này vài ngày trước.
Sự lão hóa trong "Vạn Cổ Ma Giới" không chỉ diễn ra theo thời gian sinh học mà còn gia tốc thông qua mỗi lần hắn đối mặt với cái chết và lựa chọn sống sót bằng cách từ bỏ sự kháng cự.
Đan Lương cố gắng đứng dậy, chân tay bủn rủn.
Hắn cần rời khỏi căn phòng này trước khi những bóng đen khác tìm hiểu ra quy luật mới của mình.
Nhưng khi anh đặt trọng lượng cơ thể lên hai bàn chân, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng — nơi tấm gương đá đen đang phản chiếu bóng dáng chập chờn của hắn trong màn đêm dày đặc.
Không phải là tiếng gầm gừ của quái vật, không phải lời thì thầm điên rồ của bản sao già nua.
Đó là một giọng nói trong trẻo, ngây thơ đến mức đáng sợ, thuộc về một đứa trẻ chưa đầy bảy tuổi đang ngồi trên đầu giường bệnh trắng muốt mà giờ đã biến thành đống tro tàn bên cạnh hắn.
"Ông cụ ơi," tiếng nói ấy vang lên, rõ ràng và sắc bén như lưỡi dao mới được mài giũa trong bóng tối.
"Ông đã đợi em lâu rồi đúng không?"
Đan Lương đứng chết lặng giữa đống tro tàn lạnh ngắt.
Mồ hôi lạnh bám đầy sống lưng cậu, ướt sũng lớp áo sơ mi mỏng manh.
Không khí xung quanh như bị đông cứng lại trong một khoảnh khắc dài vô tận.
Cậu không cử động.
Ngay cả việc hít thở cũng trở thành một nỗ lực tuyệt vọng để duy trì sự tỉnh táo.
Giọng nói ấy tiếp tục vang lên, ngọt ngào và đầy thiện ý giả tạo.
Nó len lỏi vào tai cậu, xâm nhập sâu thẳm vào những khe nứt của lý trí đang vỡ vụn.
"Em đã cố gắng gọi ông rất nhiều lần," đứa trẻ nói, giọng điệu bình thản như thể đang kể một câu chuyện cổ tích buồn.
"Nhưng thế giới này ồn ào quá.
Tiếng máy móc, tiếng khóc than, và cả sự im lặng chết chóc của những người lớn giả vờ không nghe thấy."
Đan Lương nhắm chặt mắt lại.
Cậu cố gắng đẩy lùi hình ảnh đứa trẻ ra khỏi đầu mình.
Đây là ảo giác.
Thuốc men đã tác động lên não bộ sau cú sốc chấn thương cách đây hai ngày.
Nhưng mùi hương.
Mùi hương của sữa mẹ và đất ẩm ướt đang tỏa ra xung quanh, rõ ràng đến mức khiến mũi cậu cay xè.
Hắn mở mắt ra.
Trong màn đêm đen đặc như mực, một bóng hình nhỏ bé ngồi ngay trước mặt hắn.
Nó không có khuôn mặt rõ rệt, chỉ là một khoảng trống trắng bệch giữa hai vầng tóc rối bời.
Nhưng Đan Lương biết đó là ai.
Hoặc ít nhất, trí nhớ bị bóp méo của hắn cho rằng đó là ai.
"Ông sai rồi," đứa trẻ nói, lắc đầu nhẹ nhàng tạo ra tiếng leng keng kỳ lạ giống như va chạm của những chiếc chuông đồng nhỏ.
"Em không phải ảo giác.
Em mới là phần thực duy còn sót lại trong tòa nhà này."
Đan Lương lùi bước gót chân đập vào một mảnh kính vỡ sắc lẹm.
Cơn đau nhói lên từ lòng bàn chân, kéo hắn trở về với hiện tại tàn khốc.
Máu chảy ra, đỏ tươi và ấm áp trên nền đá lạnh lẽo.
Hắn nhìn xuống đôi giày của mình, thấy vết rách nhỏ xíu đang rỉ máu.
Sự thật vật lý ấy không mang lại sự an ủi mà chỉ tăng thêm cảm giác cô lập tột độ.
"Tôi muốn về nhà," Đan Lương thì thầm, giọng khàn đặc vì sợ hãi và kiệt sức.
"Tôi cần gọi điện cho ai đó."
"Nhà?" Đứa trẻ cười khẽ, một âm thanh sắc lạnh cắt ngang không khí tĩnh mịch.
"Ông nghĩ nơi nào là nhà?
Phòng bệnh viện đầy mùi thuốc sát trùng?
Hay căn hộ nhỏ bé với những bức tường đang thấm mồ hôi của quá khứ?"
Hắn lắc đầu, tóc tai rũ xuống che khuất đôi mắt hoảng loạn.
Không có câu trả lời đúng đắn cho điều đó nữa.
Mọi nơi hắn đã từng gọi là 'an toàn' giờ đều trở nên thù địch và xa lạ.
Những bức tường dường như đang co lại, áp sát hơn mỗi giây trôi qua.
Áp lực không khí tăng lên, ép ngực khiến việc hít thở càng thêm khó khăn.
Đứa trẻ đứng dậy, bước chậm rãi về phía hắn với những bước đi uyển chuyển của một con búp bê cơ khí hỏng hóc.
Những khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xạo mỗi khi di chuyển.
"Ông đã hứa sẽ ở lại," nó nói, giọng điệu đột ngột trở nên giận dữ và cay đắng.
"Ông hứa rằng ông sẽ không bỏ rơi em trong bóng tối này nữa."
Đan Lương nhận ra mình chưa bao giờ gặp đứa trẻ này.
Nhưng ký ức của hắn bị xé toạc bởi một cảm giác tội lỗi dày đặc như sương mù.
Hắn nhớ những đêm thức trắng bên giường bệnh, nghe tiếng máy thở lên xuống đều đặn nhưng vô hồn.
Hắn nhớ mùi tanh của thuốc kháng sinh và sự tuyệt vọng của người thân đang cố níu giữ lấy mạng sống mong manh kia.
"Em là ai?" hắn hỏi, giọng run rẩy không thể kiểm soát được nữa.
Đứa trẻ dừng lại ngay trước mặt hắn.
Khoảng cách giữa chúng chỉ còn vài centimet.
Hắn có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt mình, mang theo mùi vị của đất ẩm và hoa mai tàn thiu.
"Em là thứ ông đã giấu đi," nó trả lời trực diện vào đôi mắt đen tối của Đan Lương.
"Em là sự thật mà ông không dám nhìn thẳng."
Bàn tay nhỏ bé, trắng bệch như sáp nến đưa ra trước mặt hắn.
Những ngón tay dài và gầy guộc chìa ra với một cử chỉ mời gọi đầy ma quái.
Trên lòng bàn tay xuất hiện một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ, kim giây đang chạy ngược lại với tốc độ chóng mặt.
"Nhìn vào nó," đứa trẻ ra lệnh, giọng nói vang lên từ mọi hướng cùng lúc, tạo thành hiệu ứng âm thanh đáng sợ như trong nhà hát lớn bị đổ sập.
"Nhìn xem thời gian đã làm gì với ông."
Đan Lương nhìn chiếc đồng hồ.
Mặt số bằng xương ngà voi đang vỡ vụn dần trước mắt hắn.
Những con số La Mã biến mất một cách kỳ lạ, thay vào đó là những ký tự không thể đọc được, giống như ngôn ngữ của sâu bọ hoặc nấm mốc.
Kim giây quay ngược lại với tốc độ điên cuồng, tạo ra âm thanh vo ve chói tai làm tê liệt thính giác của hắn.
Hắn cố gắng ngoảnh đi nhưng cổ mình bị khóa cứng tại chỗ.
Một sức mạnh vô hình giữ chân hắn dính chặt xuống sàn nhà đá lạnh giá.
Những bóng tối xung quanh bắt đầu dịch chuyển, tạo thành những đường nét rõ ràng hơn của một căn phòng bệnh viện mà hắn đã quen thuộc trong ký ức đau thương nhất cuộc đời mình.
Bức tường phía sau đứa trẻ biến mất, lộ ra khung cảnh bên kia: Một chiếc giường bệnh trắng toát với rèm che đang lay động nhẹ nhàng theo luồng gió vô hình.
Trên đó nằm một người phụ nữ gầy guốc đến mức khủng khiếp, da dẻ xám xịt và phủ đầy những ống dẫn nhựa trong suốt.
Đan Lương nín thở.
Hắn nhận ra khuôn mặt ấy.
Đó là mẹ hắn.
Nhưng không phải mẹ hiện tại của hắn, mà là phiên bản từ mười năm trước, khi bệnh ung thư giai đoạn cuối đang ăn mòn từng tế bào cơ thể bà.
Đứa trẻ quay sang nhìn người phụ nữ trên giường với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và ghen tị pha trộn lẫn nhau.
"Cô ấy sắp chết rồi," nó nói, giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn.
"Và ông đang đứng ở đây, xem cảnh đó xảy ra mà không làm gì cả."
"Không phải như vậy!" Đan Lương hét lên, tiếng vang của hắn bị bóp nghẹt bởi sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng ảo giác này.
"Tôi đã cố gắng!
Tôi đã gọi bác sĩ!
Tôi."
"Cô ấy chết vì ông quá sợ hãi," đứa trẻ cắt ngang nó, giọng nói sắc nhọn như lưỡi dao cạo rạch qua không khí tĩnh mịch.
"Ông đứng đó và nhìn mà không dám chạm vào cô ấy vì sợ rằng sự hiện diện của mình sẽ đẩy cô ấy đi nhanh hơn."
Đan Lương lắc đầu kịch liệt từ chối tin vào những lời lẽ độc ác kia.
Ký ức của hắn trở nên mơ hồ, chồng chéo lên nhau như những lớp phim nhựa trong suốt bị dán đè lên nhau.
Hắn nhớ mùi hương hoa nhài mà mẹ hay dùng trước khi qua đời.
Hắn nhớ cảm giác bàn tay lạnh giá của bà nắm chặt lấy cổ tay mình trong khoảnh khắc cuối cùng.
Nhưng cũng có một ký ức khác, đen tối hơn, đang cố gắng ngoi lên từ đáy tâm trí bị chôn vùi sâu thẳm nhất: Hình ảnh hắn đứng sững người bên giường bệnh, mắt trợn to nhìn theo dòng máu đỏ tươi chảy ra khỏi mũi mẹ mình mà không hề di chuyển lấy một li.
"Đấy là sự thật," đứa trẻ nói, tiến gần hơn nữa cho đến khi khuôn mặt trắng bệch của nó chạm vào trán lạnh lẽo của Đan Lương.
"Và bây giờ ông phải trả giá cho khoảnh khắc ấy."
Chiếc đồng hồ trên tay đứa trẻ đột ngột ngừng hoạt động hoàn toàn.
Âm thanh vo ve biến mất, nhường chỗ cho sự im lặng tuyệt đối đến mức đáng sợ.
Không còn tiếng thở nặng nhọc nào từ người phụ nữ trên giường bệnh nữa.
Không còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ vỡ vụn phía xa.
Chỉ có một mình Đan Lương và bóng ma của quá khứ đang chờ đợi phán xét cuối cùng mà hắn không dám thừa nhận trước chính bản thân mình trong suốt mười năm ròng rã tránh né thực tại đau đớn này.
Một bàn tay lạnh lẽo bất ngờ bám chặt lấy cổ Đan Lương, nghẹt thở trong im lặng đáng sợ.
Hắn giãy giụa điên cuồng, móng tay xé rách không khí trước mặt, cố gắng đẩy lùi kẻ vô hình kia.
Nhưng bóng ma ấy lại
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận