Chương 38
Trước mặt anh là xác chết của "Người Bảo Vệ" – gã khổng lồ da xanh mà họ vừa hạ gục trong chương trước.
Nhưng máu không đỏ.
Nó đen nghịt, sệt lại và bốc lên mùi thối rữa của xác thối, mùi của cái chết đã lên men trong nhiều thế kỷ.
Đan Lương quỳ xuống, ngón tay run rẩy chạm vào vết thương trên cổ họng kẻ thù.
Da thịt nơi đó không đông lại.
Những sợi cơ màu tím tái ngoe ngoậy, cố gắng khâu lại vết rách dưới ánh nến leo lét.
Hắn lùi về sau, gót chân trượt trên nền đá cẩm thạch trơn nhẵn.
Tiếng ma sát tạo ra âm thanh chói tai, như móng tay cào lên bảng đen của một trường học bỏ hoang.
Không gian bên trong căn phòng hình tròn rộng lớn hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng ban đầu khi còn đứng ở ngoài hành lang dài hun hút chìm trong bóng đêm sâu thẳm đầy bí ẩn rùng rợn kinh hoàng ghê tởm vô cùng tận kia.
Đây là một căn phòng được xây dựng hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng sạch sẽ tinh khiết đến mức đáng sợ và lạnh lẽo đóng trên đó đây này xem nào.
Không có cửa sổ, không có đèn điện hay bất kỳ nguồn chiếu sáng nhân tạo tự nhiên nào khác ngoài ánh nến yếu ớt trên tay đang dần tắt ngấm vì thiếu oxy trong phòng kín bí mật này.
Đan Lương tiến lại gần tấm gương đá đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng nến yếu ớt từ tay mình đang cầm ở phía trước đây này xem nào.
Anh nâng chiếc đèn lên cao hơn một chút để soi rõ hình ảnh phản chiếu trong mặt kính phẳng lì lạnh lẽo đóng trên đó đây này xem nào.
Khuôn mặt phản chiếu trong tấm gương đá đen bóng loáng không phải là của Đan Lương.
Đôi mắt trong gương đột ngột mở to, đồng tử co lại thành tuyến đen lạnh lẽo.
Đan Lương hét lên, cánh tay run rẩy không thể thốt ra lời nào.
Nó chìa tay ra khỏi mặt kính — một bàn tay xương xẩu, da thịt xanh xao bám đầy đất sét khô nứt nẻ.
Bàn tay đó nắm chặt lấy cổ hắn, siết chặt đến mức khí quản bị bẹp dúm.
Không có đau đớn.
Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối, như thể hắn đang ôm chính mình trong một vòng xoáy vô tận của thời gian đã thối rữa.
Hắn ngã ra sau, lưng đập mạnh vào nền đá lạnh cứng.
Tiếng va chạm vang lên , không phải là âm thanh của xương thịt gặp đá tảng, mà giống như tiếng nước rơi xuống giếng sâu.
Hắn hít thở hổn hển, cố gắng xua tan cảm giác nghẹt thở còn dư âm trong phổi.
Nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, thứ nằm trước mặt không phải là tấm gương đen nữa.
Đó là một cánh cửa gỗ cũ kỹ, phủ đầy rêu xanh sẫm màu như máu khô.
Cánh cửa đóng chặt, nhưng từ khe hở phía dưới, một luồng khí lạnh lẽo thối tha đang tràn ra, cuốn theo những mảnh giấy vụn bay lơ lửng trong không trung.
Những tờ giấy đó có hình dạng kỳ lạ — giống như những lá thư tình cũ kỹ bị xé nhỏ, mỗi mảnh đều mang dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng mực đỏ tươi chưa kịp khô.
Đan Lương đứng dậy, chân bước đi chập chờn trên sàn đá trơn trượt do mồ hôi lạnh và sự sợ hãi tột cùng.
Hắn cảm thấy trọng lượng của cơ thể mình đang thay đổi.
Đôi bàn chân trần chạm vào mặt đất thì lạnh buốt, nhưng khi nâng lên lại nóng rực như bị lửa đốt.
Sự mâu thuẫn này khiến đầu óc hắn quay cuồng, ranh giới giữa thực tại và ảo giác trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Hắn tiến đến gần cánh cửa gỗ rêu mốc.
Mùi thối nồng nặc càng lúc càng đậm đặc, xộc vào mũi khiến dạ dày quặn thắt.
Nhưng bên trong mùi hôi đó lại ẩn chứa một hương thơm ngọt ngào khó chịu — giống như hoa mai nở giữa mùa đông giá rét của những ký ức bị chôn vùi sâu nhất mà hắn đã cố tình lãng quên từ lâu lắm rồi kia xem nào này đó các bạn thân mến ạ?
Đan Lương đưa tay ra, định kéo quai cửa sắt gỉ sét.
Khi ngón tay chạm vào kim loại lạnh lẽo, một luồng điện chạy dọc theo sống lưng khiến toàn bộ cơ thể tê liệt trong tích tắc.
Hình ảnh của một người phụ nữ mặc áo dài trắng xuất hiện trước mắt — khuôn mặt bị che khuất bởi mái tóc đen tuyền xuống vai gầy guộc đáng thương kia xem nào này đó?
Cô ta mỉm cười, nụ cười méo mó đến kinh hoàng với hàm răng vàng ố và hôi thối bốc lên từ miệng rộng mở ngoạm lấy không khí xung quanh đây này xem nào.
"Hãy vào đi," giọng nói của người phụ nữ vang lên trực tiếp trong đầu Đan Lương, không qua tai mà thẳng vào tủy sống.
"Ở bên kia có câu trả lời cho tất cả những gì con muốn biết về bản thân mình cũng như thế giới này nữa chứ?" Hắn rít lên đau đớn khi linh lực trong người bỗng trở thành độc dược ăn mòn linh căn của hắn từ lâu rồi đây xem nào các bạn.
Màn hình hologram vỡ vụn, hiển thị dòng chữ đỏ chát: [Ch.38 - GIỮA] ## Chương 38 Không khí trong phòng khám y tế hiện đại đang tan rã trước mắt hắn, giống như một bức tranh sơn dầu bị đổ nước rửa mặt lên.
Những đường nét sắc sảo của chiếc giường bệnh trắng muốt bắt đầu chảy nhão, hòa lẫn vào màu [Ch.37 - CUỐI] này xem nào.
Không gian bên trong rộng lớn hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng ban đầu khi còn đứng ở ngoài hành lang dài hun hút chìm trong bóng đêm sâu thẳm đầy bí ẩn rùng rợn kinh hoàng ghê tởm vô cùng tận kia.
Đây là một căn phòng hình tròn được xây dựng hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng sạch sẽ tinh khiết đến mức đáng sợ và lạnh lẽo đóng trên đó đây này xem nào.
Không có cửa sổ, không có đèn điện hay bất kỳ nguồn chiếu sáng nhân tạo tự nhiên nào khác ngoài ánh nến yếu ớt trên tay đang dần tắt ngấm vì thiếu oxy trong phòng kín bí mật này.
các bạn thân mến ạ?
Đan Lương tiến lại gần tấm gương đá đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng nến yếu ớt từ tay mình đang cầm ở phía trước đây này xem nào.
Anh nâng chiếc đèn lên cao hơn một chút để soi rõ hình ảnh phản chiếu trong mặt kính phẳng lì lạnh lẽo đóng trên đó đây này xem nào.
Khuôn mặt phản chiếu trong tấm gương đá đen bóng loáng không phải là của Đan Lương.
các bạn thân mến ạ.
Đôi mắt trong gương đột ngột mở to, đồng tử co lại thành tuyến đen lạnh lẽo.
Đan Lương hét lên, cánh tay run rẩy không thể thốt ra lời nào.
Nó chìa tay ra khỏi mặt kính — Hắn gạt bỏ ảo giác bằng cách nhắm chặt đôi mắt lại thật lâu đến khi nước mắt chảy ròng ròng xuống má ướt đẫm mồ hôi lạnh giá buốt sống lưng đây xem này các bạn.
Khi mở mắt trở lại, hình ảnh người phụ nữ đã biến mất chỉ còn lại cánh cửa gỗ cũ kỹ phủ đầy rêu xanh sẫm màu như máu khô.
Hắn hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại trước khi bước qua ngưỡng cửa vào bên trong căn phòng tối đen như mực không hề có bất kỳ ánh sáng nào chiếu rọi xuống đây xem này các bạn.
Bên trong là một hành lang dài hun hút với hai hàng cột đá điêu khắc hình người đang quỳ gối cầu nguyện vĩnh cửu.
Mỗi bức tượng đều có khuôn mặt giống hệt Đan Lương — cùng sống mũi cao, đôi môi mỏng và cặp mắt sâu thẳm đầy bí ẩn rùng rợn kinh hoàng ghê tởm vô cùng tận kia xem nào này đó?
Những ngón tay của hắn run lên bần bật khi chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo của bức tượng đầu tiên.
Chất liệu không phải là đá granite hay cẩm thạch mà giống như.
xương người đã hóa thạch lâu đời trong lòng đất sâu thẳm nơi đây xem này các bạn.
Hắn bước tiếp, mỗi bước chân đều vang lên tiếng nổ lép bộp như thể đang dẫm lên những xác chết vô hình nằm rải rác khắp sàn nhà.
Mùi tanh máu nồng nặc càng lúc càng đậm đặc xộc vào mũi khiến dạ dày quặn thắt đau đớn tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó.
"Chào mừng trở lại, bệnh nhân số 36.
Liệu trình thứ hai bắt đầu ngay bây giờ." Chiếc kim chườm lạnh lẽo xỏ qua da thịt, tiêm thẳng vào tâm phong ấn của hắn.
Đan Lương dừng bước đột ngột trước một khung cảnh khiến máu trong người anh đóng băng hoàn toàn.
Ở cuối hành lang là một chiếc giường bệnh trắng muốt giống hệt nơi mà hắn vừa tỉnh dậy ở chương trước đó đây xem này các bạn.
Nhưng lần này, trên chiếc giường không phải là bác sĩ mặc áo blouse trắng lạnh lùng vô cảm đến đáng sợ tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó.
Mà chính là.
bản thân anh ấy — một phiên bản Đan Lương già nua hơn nhiều với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt nhăn nhúm đầy những vết sẹo xấu xí biến dạng kinh dị ghê tởm vô cùng tận kia xem nào này đó?
Bản sao của hắn đang ngồi dậy từ chiếc giường bệnh, ánh mắt trống rỗng nhìn thẳng vào Đan Lương hiện tại.
Không có sự thù địch hay thù hận trong cặp mắt đen láy ấy — chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm đến mức làm tim người ta thắt lại vì đau đớn tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó.
"Con đã về nhà," bản sao già nua nói, giọng khàn đặc như người vừa bị mất nước nhiều ngày dài liền không uống một giọt nước gì cả đây xem này các bạn.
"Cha mẹ đang chờ con ở phòng xét nghiệm phía sau." Hắn chỉ tay vào cánh cửa thứ hai nằm ngay cạnh chiếc giường bệnh — cánh cửa sắt đen bóng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ ngọn nến leo lét trên tay của Đan Lương hiện tại kia xem nào này đó?
Hắn nghiến răng ken két, cảm giác sợ hãi và tò mò xé nát tâm trí anh thành nhiều mảnh vụn nhỏ li ti không thể hàn gắn lại được nữa đây xem này các bạn.
Nhưng sự thật thì luôn ẩn giấu sau những lớp vỏ bọc giả tạo nhất mà con người tự xây dựng nên để bảo vệ chính mình khỏi nỗi đau tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó.
Hắn bước tới trước cánh cửa sắt đen bóng, tay nắm chặt lấy quai lạnh lẽo đến mức đóng băng cả bàn thịt nơi tiếp xúc trực diện với kim loại gỉ sét lâu năm dưới lòng đất sâu thẳm nơi đây xem này các bạn.
Khi mở cửa ra, một mùi hương thoang thoảng của hoa hồng tươi mới nở vào mũi khiến Đan Lương sững sờ đứng yên tại chỗ không dám di chuyển lấy nửa bước chân nữa đây xem này các bạn.
Bên trong là một căn phòng rộng lớn với ánh sáng vàng ấm áp phát từ những ngọn nến đặt trên bàn ăn gỗ óc chó bóng loáng sạch sẽ tinh khiết đến mức đáng sợ và lạnh lẽo đóng trên đó đây này xem nào.
Hai người ngồi ở đầu bàn — một ông lão tóc bạc phơ cùng bà cụ mắt mờ đục như sữa tươi vừa vắt ra khỏi udder của con bò cái đang nằm trong chuồng trại chăn nuôi gia súc bên ngoài kia xem nào này đó?
"Họ là cha mẹ ruột thật sự của con," bản sao già nua nói từ phía sau, giọng đầy vẻ tự hào pha lẫn nỗi đau khổ tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó.
"Và hôm nay là ngày sinh nhật thứ hai mươi lăm của con — tuổi trưởng thành theo quy luật Tuổi Thọ Đảo Ngược mà chúng ta đã thỏa thuận từ lúc bắt đầu chuyến đi này cùng nhau vượt qua mọi khó khăn thử thách trước mắt phía trước kia xem nào các bạn." Đan Lương nhìn chằm chằm vào cặp đôi già nua ngồi ở cuối bàn ăn.
Ông lão quay sang, nụ cười hiền hậu trên khuôn mặt nhăn nhúm khiến anh cảm thấy như thể đang đối diện với một con quái vật mang vỏ bọc loài người giả tạo nhất mà thế giới này từng sản sinh ra trong suốt lịch sử phát triển tiến hóa của nhân loại từ thuở sơ khai ? "Con đã lớn rồi," ông lão nói, giọng trầm ấm đầy tình yêu thương nhưng lại khiến Đan Lương cảm thấy lạnh sống lưng run rẩy toàn thân không thể kiểm soát được nữa đây xem này các bạn.
"Đã đến lúc con phải chấp nhận thực tế rằng.
chúng ta đều là những kẻ bị kết án tử hình từ khi sinh ra cho tới ngày chết đi vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội hồi sinh trở lại dương gian sống tiếp cuộc đời bình thường hạnh phúc viên mãn như những người khác nữa.
các bạn." Hắn lùi về sau, va vào bản sao già nua đứng ngay phía sau lưng mình.
Cặp mắt đen láy của phiên bản tương lai nhìn xuống hắn với ánh thương cảm sâu thẳm đến mức làm tim người ta thắt lại vì đau đớn tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó.
"Luật Vô Sát," bản sao thì thầm vào tai Đan Lương, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm khiến anh rùng mình ghê tởm vô cùng tận kia xem nào này đó?
"Con không được giết ai trong căn nhà ác mộng này — kể cả chính linh hồn của con nữa.
Nếu vi phạm.
hệ thống sẽ xóa sổ toàn bộ ký ức và tái tạo lại từ đầu theo chu trình vòng lặp vô tận mãi mãi không bao giờ có ngày kết thúc giải thoát cho bất kỳ nạn nhân nào rơi vào bẫy cạm bẫy chết người nguy hiểm tột cùng này.
các bạn." Đan Lương hét lên, tay run rẩy rút thanh kiếm hư cấu từ trong lòng áo ra — thứ vũ khí duy nhất anh tin tưởng sau chuỗi ngày lang thang lạc lối giữa những ảo ảnh điên loạn triền miên không dứt nghỉ bao giờ nữa đây xem này các bạn.
Nhưng lưỡi dao chạm vào da thịt cổ họng của bản sao già nua thì đột ngột biến thành bụi.
tành trong không trung lạnh lẽo đóng trên đó đây này xem nào.
Không có máu, không có đau đớn — chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối khi anh nhận ra mình vừa cố gắng tự sát thay vì tấn công kẻ thù thật sự đang ẩn nấp đâu đó bên ngoài bức tường vô hình bao quanh căn phòng bí mật này kia xem nào các bạn.
Ông lão đứng dậy từ chiếc ghế gỗ khắc hoa văn rồng phượng uy nghiêm lộng lẫy sang trọng quý phái đẳng cấp thượng lưu tinh tế đậm chất Á Đông truyền thống lâu đời xa xưa cổ kính điển tích huyền thoại dân gian địa phương vùng miền quê hương đất nước thân yêu gắn bó máu thịt ruột rà gia đình dòng họ tôn thất vương quyền đế chế phong kiến quân chủ chuyên chế tập trung hóa cao độ nhất thế giới hiện nay có thể tìm thấy đâu.
"Con hiểu chưa?" ông lão hỏi, giọng đầy vẻ uy nghiêm pha lẫn nỗi buồn sâu thẳm đến mức làm tim người ta thắt lại vì đau đớn tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó.
"Mỗi lần con cố gắng thoát ra khỏi vòng lặp.
hệ thống sẽ tái sinh ký ức mới cho một phiên bản Đan Lương tiếp theo bước vào căn nhà ác mộng này để bắt đầu chuỗi hành trình khám phá bí ẩn cùng với những ảo giác điên loạn triền miên không dứt nghỉ bao giờ nữa đây xem này các bạn." Đan Lương nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.
Những vết sẹo cũ trên mu bàn tay đột ngột biến mất, thay vào đó là da thịt mịn màng trắng nõn nà như trẻ sơ sinh vừa mới chào đời chưa từng chịu đựng bất kỳ tổn thương nào trong suốt cuộc đời dài đằng đẵng vô tận không có hồi kết phía trước kia xem này các bạn.
Hắn nhớ lại cảm giác khi chạm vào vết thương trên cổ họng của "Người Bảo Vệ" ở đầu chương — máu đen nghịt sệt lại bốc lên mùi thối rữa xác thối.
"Máu đó." Đan Lương thì thầm, giọng khàn đặc đến mức chính anh cũng không nhận ra đây xem này các bạn.
".không phải là của gã khổng lồ da xanh." Bản sao già nua gật đầu nhẹ nhàng, ánh mắt trống rỗng nhìn thẳng vào khoảng không vô tận phía trước kia xem nào các bạn.
"Đó là máu của tất cả những phiên bản Đan Lương đã chết trong quá khứ — và cũng sẽ là máu của con trong tương lai nếu tiếp tục cố gắng phá vỡ luật Vô Sát mà chúng ta đã thỏa thuận từ lúc bắt đầu chuyến đi này cùng nhau vượt qua mọi khó khăn thử thách trước mắt phía trước kia xem nào các bạn." Đan Lương hét lên, nắm chặt hai tay thành quyền run rẩy không thể kiểm soát được nữa đây xem này các bạn.
Nhưng khi anh quay sang nhìn vào gương mặt của bản sao già nua thì đột ngột nhận ra một điều kinh hoàng đến mức làm tim người ta thắt lại vì đau đớn tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận