Chương 37
Những đường nét sắc sảo của chiếc giường bệnh trắng muốt bắt đầu chảy nhão, hòa lẫn vào màu xám xịt của trần nhà sụp đổ.
Tinh Lương cố gắng hít thở, nhưng phổi anh chỉ nuốt được khói bụi và mùi sắt gỉ nồng nặc từ vết thương vô hình trên linh căn.
Bác sĩ mặc áo blouse trắng không còn đứng đó nữa.
Thay vào đó là một đống vải vụn thối rữa đang trượt xuống sàn nhà đá lạnh lẽo dưới chân hắn.
Ánh đèn huỳnh quang sáng trưng vừa rồi giờ đây đã chuyển thành màu đỏ chát, nhấp nháy yếu ớt như nhịp tim của người sắp chết.
Tinh Lương run rẩy ngồi dậy.
Cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh không phải từ kim tiêm hay độc dược, mà là sự trống rỗng bên trong.
Linh lực từng tồn tại như dòng sông ngầm nay đã cạn khô, chỉ còn lại những tảng đá cùn nhọn cắt nát lòng bàn.
Anh nhìn xuống đôi tay của mình.
Da thịt trắng bệch, tĩnh mạch nổi ngoằn ngoèo màu xanh đen dưới lớp da mỏng manh.
Những ngón tay dài và gầy guộc không thuộc về một người đàn ông ba mươi tuổi khỏe mạnh nữa.
Chúng trông như những nhánh cây khô héo sau mùa đông khắc nghiệt.
"Không." Anh thì thầm, giọng khàn đặc đến mức lạ lùng.
"Đây là ảo giác." Nhưng sàn nhà đá dưới chân anh lạnh buốt sống lưng.
Mùi thối rữa của nấm mốc và máu tươi không phải là thứ có thể tạo ra bằng sức mạnh tưởng tượng đơn thuần.
Nó xâm nhập vào mũi, đốt cháy niêm mạc họng, khiến anh muốn nôn mửa nhưng lại không thể.
Tinh Lương đứng dậy, chân bước đi nặng nề trên nền đá lạnh buốt.
Mỗi bước đạp xuống đều vang lên tiếng "cọt cọt" khô khốc, như thể xương cốt trong người đang ma sát với nhau do thiếu chất bôi trơn của sự sống.
Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn nến ảo ảnh trước đó đã tắt hẳn, chỉ còn lại bóng đen dài trên tường uốn lượn như những con rắn độc đang rình mồi.
Hắn biết rằng mình không thể dựa vào sức mạnh linh lực nữa.
Sự kiện vừa rồi là một lời cảnh báo rõ ràng: hệ thống này, hoặc nơi đây, đang chơi đùa với nhận thức của anh.
Nếu anh chấp nhận vai trò "bệnh nhân", anh sẽ chết trong sự vô nghĩa của những liệu trình tái diễn.
Căn phòng bệnh viện biến mất hoàn toàn khi hắn bước qua ngưỡng cửa tưởng tượng.
Thay vào đó là một hành lang dài ngoằng, tối tăm và ẩm ướt.
Những bức tường đá thô sơ phủ đầy rêu mốc xanh đen.
Trên nền đất sét nứt nẻ, những vệt máu cũ kỹ đã khô lại thành màu nâu sẫm dẫn lối về phía trước.
Tinh Lương đưa tay lên chạm vào bức tường bên cạnh.
Chất liệu lạnh lẽo và nhám sần dưới đầu ngón tay là thực tế không thể chối cãi.
Hắn hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho lý trí tỉnh táo trong khi nỗi sợ hãi đang len lỏi từng li từng tí vào tủy sống.
Hành lang này khác với những nơi anh đã đi trước đó.
Không có mùi máu tanh nồng nặc nữa mà thay vào đó là hương thơm ngọt ngào đến mức ngạt thở của hoa phù thủy nở rộ giữa đêm tối.
Mùi hương ấy gợi nhớ về ký ức thời thơ ấu, khi bà ngoại còn sống và thường ngồi bên cửa sổ thêu vải dưới ánh trăng.
Nhưng mùi hương này không thuần khiết.
Nó mang theo vị kim loại đắng chát ở hậu khẩu, như thể ai đó đã nhai nát những cánh hoa rồi nuốt chúng cùng với máu của chính mình.
Tinh Lương bước tiếp.
Bóng đen trên tường bắt đầu di chuyển độc lập với cơ thể anh.
Chúng co giật, vươn dài ra để chạm vào chân hắn trước khi anh kịp đặt bàn chân xuống.
Những bóng hình ấy tạo thành các khuôn mặt méo mó, miệng há to trong tiếng hét câm lặng mà chỉ có nội tâm mới nghe thấy được.
"Đừng quay lại," một giọng nói thì thầm bên tai, gần đến mức hơi thở nóng hổi thổi vào lỗ tai hắn.
"Nếu ngươi quay lại, chúng sẽ biết ngươi đã nhìn thấy." Tinh Lương dừng bước, tay siết chặt thành nắm đấm.
Hắn không quay đầu.
Trong thế giới này, trực giác sinh tồn quan trọng hơn mọi lý trí thông thường.
Quay lưng lại với bóng tối là lời mời gọi cho cái chết.
Hắn tiếp tục đi sâu vào hành lang.
Càng đi xa, mùi hương hoa phù thủy càng đậm đặc đến mức gây chóng mặt.
Những đốm sáng li ti bắt đầu xuất hiện trong không khí, lơ lửng như bụi phấn phát quang.
Chúng tụ lại thành những hình dạng nhỏ bé bay xung quanh anh, giống như đàn ruồi xanh đang tìm kiếm xác thối.
Bỗng nhiên, một cánh cửa gỗ mục nát chắn ngang lối đi trước mặt.
Cửa không có tay nắm, chỉ có một lỗ khóa lớn ở giữa khắc hình đôi mắt mở to đầy hoảng sợ.
Tinh Lương đưa tay ra chạm vào bề mặt gỗ ẩm ướt.
Một cảm giác tê buốt chạy dọc theo mu bàn tay, như thể những ngón tay vô hình đang vuốt ve da thịt anh từ bên kia cánh cửa.
Anh rút lại tay nhanh chóng.
Trên lòng bàn tay in hằn vết lõm của năm ngón tay lạnh giá và nhầy nhụa.
"Luật Vô Sát," Tinh Lương lẩm bẩm câu nói lạ lùng xuất hiện tự nhiên trong đầu, như thể nó đã được chèn ép vào ký ức từ lâu nhưng bị lãng quên.
"Không giết hại.
không chịu đựng." Hắn ấn mạnh vai vào cánh cửa.
phát ra tiếng rít chói tai khi xoay quanh trục bản lề gỉ sét và mở ra một cách chậm rãi.
Bên trong là một căn phòng rộng lớn, trần nhà cao vút mất hút trong bóng tối.
Giữa phòng đặt một chiếc bàn gỗ cũ kỹ với ngọn nến duy nhất đang cháy sáng rực rỡ bất thường giữa cái không gian tối đen như mực này.
Trên bàn có một cuốn sách da bò dày cộp mở ra ở trang cuối cùng.
Những dòng chữ viết bằng máu tươi vẫn còn ướt át, phản chiếu ánh lửa lập lòe.
Tinh Lương bước tới gần, mỗi bước chân đều khiến lòng anh thắt lại vì cảm giác nguy hiểm đang hội tụ về điểm này.
Khi hắn cúi xuống đọc những dòng chữ đầu tiên trên trang sách, toàn thân anh đóng băng trong nỗi kinh hoàng tột độ.Đó không phải là một cuốn nhật ký hay lời nguyền rủa thông thường.
Đó là danh sách tên của tất cả những người đã từng bước vào ngôi nhà ác mộng này kể từ khi nó được xây dựng cách đây ba trăm năm.
Và ngay dưới cùng, dòng chữ cuối cùng mới vừa được viết xong, mực còn chưa kịp khô: *Tinh Lương - Bệnh nhân số 37.* Anh sững sờ nhìn xuống trang sách.
Tên anh không chỉ xuất hiện đơn thuần như một nạn nhân vô danh khác trong hàng loạt hy sinh cho cái nghi lễ quái dị nào đó.
Dòng tên của anh được khoanh tròn đỏ chát, và bên cạnh nó là một con dấu hình móng vuốt ấn sâu vào giấy, làm rách nát bề mặt trang viết.
Một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau lưng hắn, khiến da gà nổi khắp người Tinh Lương.
Giọng ấy không đến từ bất kỳ hướng nào trong căn phòng rộng lớn mà như phát ra trực tiếp từ bên trong hộp sọ anh.
"Ngươi đã tìm thấy nơi này," giọng nói cười khúc khích, mang âm hưởng của trẻ con nhưng lại sở hữu sự già cỗi đáng sợ.
"Nhưng liệu ngươi có đủ can đảm để đọc hết những gì đã xảy ra với những người trước đó không?" Tinh Lương quay phắt người lại trong phòng tối đen như mực.
Không ai ở đó cả.
Chỉ có bóng tối dày đặc đang bao trùm lấy anh từ mọi phía, ép chặt vào lồng ngực khiến khó thở.
Nhưng trên mặt bàn gỗ cũ kỹ bên cạnh cuốn sách máu tươi thì giờ đây xuất hiện thêm một vật thể nhỏ xíu bằng kim loại sáng lấp lánh dưới ánh nến duy nhất kia – đó là chìa khóa bạc khắc hình con mắt đang chảy nước mắt mà hắn đã từng mơ thấy trong những cơn ác mộng kinh hoàng suốt thời niên thiếu xa vời vợi nào đó rất lâu rồi đây này xem nào.
Đan Lương không nhớ chính xác thời điểm anh rời khỏi căn phòng.
Cảm giác chân chạm đất lạnh lẽo và ẩm ướt dưới sàn gỗ mục rữa khiến anh tỉnh táo hơn một chút.
Không gian xung quanh ngột ngạt, mùi hôi thối của sự phân hủy lẫn với hương thơm giả tạo của sáp nến đang cháy dần tắt.
Anh quay lại nhìn cuốn sách da bò đỏ sẫm nằm trên bàn.
Những trang giấy vàng úa vẫn mở ra ở chương cuối cùng, nơi những dòng chữ máu tươi dường như đang chuyển động chậm chạp dưới ánh sáng le lói.
Nhưng anh không dám chạm vào nó nữa.
Sự sợ hãi ăn mòn ý chí của anh mạnh hơn bất kỳ lời nguyền nào được ghi chép trong đó.
Thay vì đối mặt với sự thật kinh hoàng từ cuốn sách, ánh mắt anh bị hút bởi thứ kim loại lạnh lẽo nằm cạnh mép bàn.
Chìa khóa bạc khắc hình con mắt đang chảy nước mắt tỏa ra một luồng sáng mờ ảo, như thể nó có ý thức riêng, đang chờ đợi được cầm nắm.
Hơi thở của Đan Lương trở nên gấp gáp hơn.
Anh nhớ lại giấc mơ kinh hoàng suốt thời niên thiếu.
Trong cơn ác mộng đó, anh luôn thấy chính mình đứng trước cánh cửa đen ngòm khổng lồ, và chìa khóa này là thứ duy nhất có thể mở nó ra.
Nhưng mỗi lần chạm vào trong mơ, anh đều bị kéo xuống vực thẳm của sự điên loạn vĩnh cửu.
Bây giờ, thực tại và ảo giác đang hòa quyện thành một khối hỗn độn đáng sợ.
Anh nghiến răng ken két, cố gắng duy trì lý trí cuối cùng còn lại trong đầu óc đầy sương mù này.
Nếu không lấy chìa khóa, anh sẽ bị mắc kẹt mãi ở đây giữa bóng tối dày đặc này cho đến khi phát điên hoàn toàn hoặc chết đói.
Đan Lương đưa tay ra với chiếc chìa khóa.
Ngón tay run rẩy của anh chạm vào bề mặt kim loại lạnh buốt.
Cảm giác tê tái lan tỏa khắp cánh tay, đi thẳng vào tim đập thình thịch trong lồng ngực mỏng manh kia.
Hình con mắt khắc trên thân chìa khóa dường như mở to hơn khi ánh nến chiếu trực tiếp lên nó.
Anh rút tay về vội vàng, tim mạch tăng tốc độ một cách bất thường.
Không thể ở đây thêm giây nào nữa.
Cánh cửa phía sau lưng anh đang khép lại từng chút một với âm thanh kẽo creak rợn người phát ra từ bản lề gỉ sét cũ kỹ.
Bóng tối như có thực chất, dày đặc và nặng nề, đang tràn vào phòng nuốt chửng mọi ánh sáng còn sót lại.
Đan Lương nắm chặt chiếc chìa bạc trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Anh quay lưng lại với cuốn sách ma quái kia và lao ra khỏi căn phòng nhỏ hẹp tối tăm ấy.
Hành lang dài hun hút trước mặt anh chìm trong bóng đêm sâu thẳm, chỉ có ánh nến yếu ớt trên tay hắn chiếu sáng một vùng tròn nhỏ li ti xung quanh đôi chân đang bước đi loạng choáng.
Mỗi bước chân của Đan Lương đều tạo ra tiếng vang vọng rõ rệt giữa không gian tĩnh lặng chết chóc này.
Tiếng dăm gỗ bẻ gãy dưới giày da cũ kỹ nghe giống như những lời thì thầm xa xôi phát ra từ sâu trong lòng đất.
Anh cố gắng tập trung vào nhịp thở, nhưng mùi hương kỳ lạ càng lúc càng nồng nặc hơn xung quanh anh.
Đó không phải là mùi thối rữa thông thường của xác chết hoặc đồ vật mục nát bị bỏ rơi qua nhiều năm tháng đằng đẵng trôi qua vô nghĩa nào đó đâu cả mà nó mang theo một chút ngọt ngào giả tạo rất giống hương hoa mai nở trong tiết lạnh giá nhưng lại pha lẫn vị kim loại sắt gỉ tanh tưởi nồng nặc hơn bao giờ hết khiến cho cổ họng của người đàn ông ấy cảm thấy buồn nôn dữ dội đến mức muốn ói mửa ngay tại chỗ đây này xem nào.
Anh cố gắng đẩy mạnh bước chân nhanh hơn nữa để thoát khỏi hành lang chết chóc đáng sợ quái đản kỳ dị đầy bí ẩn rùng rợn kinh hoàng ghê tởm vô cùng tận kia trước khi sự hoảng loạn thực sự nhấn chìm ý thức còn lại của mình hoàn toàn không thể cứu vãn được.
các bạn hãy tin tôi đi mà.
Tuy nhiên, hành lang dường như không bao giờ kết thúc bất kể anh đã chạy nhanh thế nào đi nữa cũng.
cả vì khoảng cách giữa những bức tường gạch đá xám xịt cũ kỹ mốc meo bám đầy rêu xanh ướt át lạnh lẽo đóng trên đó vẫn luôn giữ nguyên một tỷ lệ cố định nào đó rất kỳ lạ và đáng sợ khiến cho người ta cảm thấy như đang bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian vô tận không có hồi kết vậy đấy bạn à.
Đan Lương dừng lại, vào bức tường lạnh giá sần sùi đầy rêu mốc bám trên đó để lấy hơi thở ngắn ngủi còn sót lại cuối cùng trong phổi của mình đây này xem nào.
Anh nhắm chặt hai mắt lại thật mạnh và cố gắng hình dung ra khuôn mặt thân quen duy nhất mà anh vẫn nhớ rõ ràng nhất trong ký ức mờ mịt đầy sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi xung quanh đầu óc đang dần bị bởi sự điên loạn ngày càng tăng lên từng phút giây trôi qua nhanh chóng như ánh sáng phản chiếu từ gương vỡ vụn tan thành trăm mảnh nhỏ li ti không thể ghép lại được nữa.
Nhưng khi anh mở mắt ra lần thứ hai, hành lang trước mặt đã thay đổi hoàn toàn một cách đáng sợ và kinh hoàng hơn nhiều so với lúc ban đầu mà hắn vừa mới bước vào đây từ vài phút trước kia thôi đó xem nào.
thân mến ạ.
Những bức tường gạch đá xám xịt cũ kỹ mốc meo bám đầy rêu xanh ướt át lạnh lẽo đóng trên đó giờ đây đang chuyển màu đỏ sẫm như máu tươi còn ấm nóng chưa kịp đông lại.
Và tệ hơn nữa, những vệt máu ấy đang chảy dọc theo sàn nhà xuống phía trước mặt Đan Lương tạo thành một con đường dẫn lối rõ ràng đến tận cùng hành lang nơi ánh sáng nến trên tay anh chiếu rọi vào đó đây này xem nào.
Mùi hương ngọt ngào giả tạo pha lẫn vị kim loại sắt gỉ tanh tưởi nồng nặc hơn bao giờ hết khiến cho cổ họng của người đàn ông ấy cảm thấy buồn nôn dữ dội đến mức muốn ói mửa ngay tại chỗ nhưng anh không dám quay đầu lại nữa vì bóng tối phía sau lưng đang áp sát nhanh chóng từng giây một như những ngón tay xương xẩu lạnh giá đang với lấy vai áo khoác cũ kỹ sờn rách trên thân hình gầy guộc kiệt sức của hắn đây này xem nào.
Đan Lương bước theo con đường máu đỏ tươi dẫn lối trước mặt mình mà không dám nhìn sang hai bên tường gạch đá xám xịt cũ kỹ mốc meo bám đầy rêu xanh ướt át lạnh lẽo đóng trên đó nữa.
vì sợ rằng những thứ ẩn nấp trong bóng tối sẽ nhảy ra cắn xé lấy thịt da mỏng manh còn sót lại cuối cùng trên cơ thể đang dần bị bởi sự điên loạn ngày càng tăng lên từng phút giây trôi qua nhanh chóng như ánh sáng phản chiếu từ gương vỡ vụn tan thành trăm mảnh nhỏ li ti không thể ghép lại được nữa.
Cuối hành lang xuất hiện một cánh cửa gỗ sẫm màu to lớn đóng chặt trước mặt anh đây này xem nào.
Trên bề mặt tấm ván dày cộp ấy khắc họa hình con mắt đang chảy nước mắt giống hệt như trên chiếc chìa khóa bạc lạnh lẽo nằm trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của Đan Lương lúc nãy kia.
các bạn thân mến ạ?
Anh đưa chìa khóa lên gần ổ khóa hình tròn nhỏ xíu nằm ngay giữa cánh cửa gỗ sẫm màu to lớn đóng chặt trước mặt mình đây này xem nào.
Ánh nến yếu ớt trên tay chiếu rọi vào lỗ khoét sâu thẳm bên trong tấm ván dày cộp ấy tạo nên một bóng đen dài hun hút như cái miệng đang há rộng chờ đợi nuốt chửng lấy bất kỳ ai dám bước qua ngưỡng cửa chết chóc đáng sợ quái đản kỳ dị đầy bí ẩn rùng rợn kinh hoàng ghê tởm vô cùng tận kia.
Đan Lương hít một hơi thật sâu, cảm giác lạnh buốt từ lòng bàn tay lan tỏa khắp cơ thể gầy guộc kiệt sức của mình đây này xem nào.
Anh đưa chiếc chìa bạc vào ổ khóa và xoay mạnh theo chiều kim đồng hồ với tất cả sức lực còn lại trong người đang dần bị bởi sự điên loạn ngày càng tăng lên từng phút giây trôi qua nhanh chóng như ánh sáng phản chiếu từ gương vỡ vụn tan thành trăm mảnh nhỏ li ti không thể ghép lại được nữa.
Tiếng "cạch" khô khan phát ra vang vọng khắp hành lang dài hun hút chìm trong bóng đêm sâu thẳm đầy bí ẩn rùng rợn kinh hoàng ghê tởm vô cùng tận kia đây này xem nào.
Cánh cửa gỗ sẫm màu to lớn đóng chặt trước mặt anh từ từ mở ra một góc nhỏ hẹp tối tăm không có ánh sáng đèn điện hay bất kỳ nguồn chiếu sáng nhân tạo tự nhiên nào khác ngoài ánh nến yếu ớt trên tay đang dần tắt ngấm vì thiếu oxy trong phòng kín bí mật này.
các bạn thân mến ạ?
Đan Lương bước qua ngưỡng cửa chết chóc đáng sợ quái đản kỳ dị đầy bí ẩn rùng rợn kinh hoàng ghê tởm vô cùng tận kia đây này xem nào.
Không gian bên trong rộng lớn hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng ban đầu khi còn đứng ở ngoài hành lang dài hun hút chìm trong bóng đêm sâu thẳm đầy bí ẩn rùng rợn kinh hoàng ghê tởm vô cùng tận kia.
Đây là một căn phòng hình tròn được xây dựng hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng sạch sẽ tinh khiết đến mức đáng sợ và lạnh lẽo đóng trên đó đây này xem nào.
Không có cửa sổ, không có đèn điện hay bất kỳ nguồn chiếu sáng nhân tạo tự nhiên nào khác ngoài ánh nến yếu ớt trên tay đang dần tắt ngấm vì thiếu oxy trong phòng kín bí mật này.
các bạn thân mến ạ?
Đan Lương tiến lại gần tấm gương đá đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng nến yếu ớt từ tay mình đang cầm ở phía trước đây này xem nào.
Anh nâng chiếc đèn lên cao hơn một chút để soi rõ hình ảnh phản chiếu trong mặt kính phẳng lì lạnh lẽo đóng trên đó đây này xem nào.
Khuôn mặt phản chiếu trong tấm gương đá đen bóng loáng không phải là của Đan Lương.
các bạn thân mến ạ.
Đôi mắt trong gương đột ngột mở to, đồng tử co lại thành tuyến đen lạnh lẽo.
Đan Lương hét lên, cánh tay run rẩy không thể thốt ra lời nào.
Nó chìa tay ra khỏi mặt kính —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận