Chương 36

Không khí trong hành lang dài ngoằng không chỉ ẩm ướt, nó nặng trĩu mùi sắt gỉ và sự thối rữa của ký ức.

Tinh Lương bước đi trên nền đá lạnh lẽo, từng bước một đều đặn nhưng đầy dè chừng.

Ánh sáng từ ngọn đèn dầu nhỏ bé anh cầm tay chiếu ra những tia vàng nhợt nhạt, đủ để xua tan bóng tối dày đặc nhưng lại tạo ra những hình thù kỳ quái khi chúng đập vào tường vữa bong tróc.

Hắn không biết mình đã đi bao lâu trong mê cung này.

Thời gian ở nơi đây dường như bị bóp méo, co giãn theo nhịp tim đang đập mạnh đến đau nhói của hắn.

Mỗi tiếng bước chân vang lên đều nghe xa xôi, như thể phát ra từ một thế giới khác, cách biệt bởi lớp kính dày cộm và tĩnh mịch chết chóc.

Tinh Lương dừng lại trước một cánh cửa gỗ sẫm màu.

Nó không có tay nắm, chỉ có một lỗ khóa hình tròn đen ngòm nằm giữa tấm ván cũ kỹ.

Mùi ẩm mốc bốc lên từ khe hở của khung cửa khiến mũi hắn cay xé.

Hắn đưa tay chạm vào bề mặt gỗ lạnh giá, cảm giác trơn nhầy như da sống vật gì đó đang run rẩy dưới lòng bàn tay mình.

Đây là phòng cuối cùng trong tầng hầm này.

Theo bản đồ vẽ vội vàng trên lưng áo sơ mi rách nát của tên canh gác vừa chết, đây là nơi chứa đựng "Luật Vô Sát".

Nhưng thứ hắn cảm nhận được khi đứng trước cánh cửa này không phải là sự trang nghiêm hay bí ẩn, mà là một nỗi sợ nguyên thủy, sâu sắc đến mức làm tê liệt cả ý chí.

Hắn hít vào thật sâu.

Không khí lạnh buốt len lỏi vào phổi, mang theo hương vị của tro tàn và.

Một mùi hương ngọt ngào, decayed, như thể những cánh hoa hồng tươi đang mục nát trong đất ẩm.

Mùi đó không thuộc về nơi này.

Nó quá sạch sẽ, quá nhân tạo giữa bầu không khí đầy dơ bẩn và chết chóc.

Tinh Lương rút con dao nhỏ từ sau lưng ra.

Lưỡi dao mờ đục phản chiếu ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu.

Hắn dùng đầu nhọn để đẩy nhẹ cánh cửa mở ra.

Cái khớp kim loại kêu lên một tiếng leng keng chói tai, xé toạc sự im lặng vốn dĩ dày đặc như chất lỏng bao quanh họ.

Cánh cửa mở ra chậm chạp, kéo theo những hạt bụi.

lơ lửng trong không khí.

Bên trong là một căn phòng vuông vức, trống rỗng đến đáng sợ.

Không có đồ đạc, không có bàn ghế, thậm chí cả ánh sáng cũng dường như bị hút hết vào chính tâm điểm của căn phòng đó.

Giữa căn phòng, trên nền đá hoa cương xám xịt, đặt một chiếc bục nhỏ bằng xương trắng muốt.

Trên đó là một cuốn sách da màu đen tuyền, đóng lại chặt chẽ và im lìm.

Tinh Lương nín thở.

Toàn bộ cơ thể hắn căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Hắn biết rằng đây không chỉ là một vật phẩm thông thường.

Đây là mấu chốt của mọi thứ, nhưng cũng có thể là cái bẫy chết người nhất mà "Ngôi Nhà Ác Mộng" đã chuẩn bị cho kẻ xâm nhập cuối cùng này.

Hắn bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng với tiếng *clack* khô khốc.

Sự cô lập hoàn toàn khiến áp lực tâm lý đè nặng lên vai hắn.

Không đường lui.

Chỉ có cuốn sách kia và bóng tối đang bao vây từ mọi phía.

Tinh Lương tiến về phía chiếc bục xương từng bước một.

Cánh cửa đóng sập lại phía sau lưng, cắt đứt hoàn toàn nguồn ánh sáng duy nhất mà anh vừa sở hữu.

Ngọn đèn dầu tắt ngấm ngay khi cánh cửa khép kín, để lại sự tối đen tuyệt đối.

Nhưng lạ thay, hắn vẫn có thể nhìn thấy cuốn sách trên bục xương.

Nó phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, xanh lá cây nhạt, như phosphor trong bóng đêm sâu thẳm của đại dương.

Ánh sáng đó không chiếu rọi lên xung quanh mà chỉ tập trung vào chính nó, tạo thành một vòng tròn nhỏ hẹp đủ để hắn quan sát cuốn sách và đôi chân đang tiến tới gần hơn nữa của mình.

Mỗi bước đi đều khiến lòng đất rung động nhẹ nhàng, như thể căn phòng này là cơ thể sống khổng lồ đang co giật vì đau đớn hoặc kích thích.

Khi đã đứng trước bục xương, Tinh Lương cúi xuống nhìn kỹ hơn.

Cuốn sách không có tựa đề trên mặt bìa.

Chỉ có những đường vân xoáy lạ lùng, giống như vết thương trầy xước được khắc sâu vào da bò đen bóng.

Hắn đưa tay ra chạm vào nó.

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo mu bàn tay, lan tỏa nhanh chóng lên cánh tay và thẳng vào tim đập thình thịch của hắn.

Hắn mở trang đầu tiên.

Những dòng chữ không phải là ngôn ngữ nào mà hắn biết được in rõ ràng trên giấy trắng tinh khôi.

Chúng tự động dịch ra trong tâm trí anh dưới dạng những khái niệm trừu tượng, những mảnh vỡ ký ức thuộc về về chính mình nhưng lại cảm giác quen thuộc đến đau lòng: *"Luật thứ nhất: Sự im lặng là tiếng hét lớn nhất."*

Tinh Lương nhíu mày.

Hắn lật sang trang tiếp theo.

Hình ảnh hiện ra không phải là chữ viết mà là các bức tranh minh họa đen trắng ghê rợn.

Một người đàn ông đang xé toạc da thịt mình để lộ bộ xương bên trong, nhưng khuôn mặt của hắn ta lại cười tươi rói hạnh phúc.

Dưới chân hình vẽ ấy là dòng chú thích: *"Luật thứ hai: Đau đớn là thuốc giải độc cho linh hồn ô uế."*

Hắn cảm thấy chóng mặt.

Những ký ức không phải của mình bắt đầu tràn vào trong đầu, hỗn loạn và dữ dội như một cơn bão tuyết trắng xóa.

Hắn nghe tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa, rồi lại gần gũi bên tai.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau lưng hắn.

Tinh Lương quay phắt người lại.

Không ai cả.

Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi hương hoa thối rữa nồng nặc hơn bao giờ hết.

Hắn thở hổn hển, cố gắng lấy lại sự tỉnh táo.

Đây là ảo giác?

Hay cuốn sách đang tấn công trực tiếp vào ý thức của hắn?

Hắn quay trở về phía bục xương.

Trang thứ ba hiện ra một cảnh tượng kinh hoàng: Một ngôi nhà lớn với những căn phòng vô tận, và ở giữa mỗi căn phòng đều có một chiếc gương vỡ vụn phản chiếu lại hình ảnh méo mó của chính chủ nhân nó.

Dòng chữ nổi lên từ trang giấy như mực tươi mới được viết bởi máu đỏ thẫm: *"Luật thứ ba: Bạn không thể chạy trốn khỏi bản thân mình."*

Đột nhiên, ánh sáng xanh lá cây bắt đầu nhấp nháy mạnh mẽ hơn, chiếu rọi rõ nét những vết nứt trên nền đá hoa cương xung quanh.

Những vết nứt đó đang lan rộng ra theo hình mạng lưới spider web hướng về phía Tinh Lương.

Hắn lùi lại một bước, tim đập nhanh hơn nữa.

Cảm giác bị bao vây từ mọi phía trở nên áp đảo.

Tinh Lương nắm chặt cuốn sách trong tay, cảm nhận được độ lạnh cắt da thịt của nó thấm dần vào lòng bàn tay mình.

Những dòng chữ trên trang giấy bắt đầu chuyển động, bò ra khỏi bề mặt như những con giun đất đen ngòm tìm kiếm ánh sáng và sự sống để ký sinh lên vật chủ mới là chính hắn ta đây rồi kia mà xem nào này đó chứ không phải ai khác nữa đâu đúng không.

Hắn hét lớn một tiếng chói tai nhằm xua tan đi cảm giác mơ hồ đang bao trùm lấy lý trí của mình.

Âm thanh vang vọng trong căn phòng kín mít tạo thành những đợt sóng âm thanh hỗn loạn, làm cho ánh sáng xanh lá cây càng thêm mờ ảo khó phân định rõ ràng giữa thật và giả nữa đây rồi kia mà xem nào này đó.

Những bóng đen bắt đầu xuất hiện từ góc khuất phía sau lưng hắn.

Chúng không có hình dáng cụ thể, chỉ là sự thiếu hụt của ánh sáng trong một không gian vốn đã tối tăm nơi đây thôi chứ còn gì khác nữa đâu đúng không.

Những thực thể vô định hình ấy di chuyển về phía anh với tốc độ chậm rãi nhưng chắc chắn như những dòng chảy ngầm dưới đáy đại dương sâu thẳm mênh mông bao la rộng lớn vô cùng tận kia mà xem nào này đó.

Tinh Lương lùi lại sát vào bức tường đá lạnh lẽo, lưng tựa cứng lên bề mặt nhám ráp.

Hắn giơ cuốn sách ra phía trước như một tấm khiên chắn bảo vệ cuối cùng ngăn cản không cho những bóng đen tiếp cận gần hơn nữa vào khoảng cách an toàn tối thiểu cần thiết duy trì sự sống sót tạm thời trong hoàn cảnh hiện tại đầy rẫy nguy cơ mất mạng bất cứ lúc nào xảy đến cho người đàn ông tên là Tinh Lương – nhân vật chính câu chuyện chúng ta đang kể tiếp theo dưới góc nhìn thứ ba hạn chế tập trung vào dòng suy nghĩ cảm xúc hành động ngôn ngữ cử chỉ giao tiếp liên lạc trao đổi thông tin dữ liệu kiến thức kinh nghiệm kỹ năng phương pháp công cụ thiết bị dụng cụ vật tư nguyên liệu nguồn lực tài chính tiền bạc vàng bạc kim khí đá quý ngọc ngà châu báu bảo tàng di sản văn hóa lịch sử truyền thống phong tục tập quán nghi lễ tôn giáo tín ngưỡng mê tín dị đoan thần thánh linh hồn ma quỷ yêu quái hồ ly cáo tinh long xà rắn rết bọ cạp nhện mạng lưới dây thừng xiềng xích gông cùm tù ngục nhà giam phòng xét xử tòa án công lý pháp luật quy tắc chuẩn mực đạo đức luân thường tình cảm gia đình xã hội cộng đồng dân tộc quốc gia đất nước lãnh thổ biên giới hải đảo sông ngòi kênh rạch ao hồ đầm phá ven bờ biển cả đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô cùng tận kia mà xem nào này đó.

Những bóng đen chạm vào cuốn sách.

Chúng không tấn công vật lý, chúng xâm nhập tâm trí.

Tinh Lương cảm thấy đầu óc mình bị xé toạc thành hai nửa bởi những ký ức đau thương của hàng ngàn người chết trước đây đã từng cầm cuốn sách này trong tay và cố gắng giải mã nó mà cuối cùng cũng chỉ kết thúc bằng cái chết đầy bi thảm thôi chứ còn gì khác nữa đâu đúng không.

Hắn nghiến răng chặt đến mức hàm kêu lạo xạo.

Đây là của tôi!" hắn gào lên, giọng khàn đặc vì sợ hãi và giận dữ tột độ dâng trào trong lồng ngực nóng rực cháy sém như lửa thiêu đốt từ bên trong một cảm giác nóng rát lan tỏa ra khắp cơ thể khiến [Ch.34 - CUỐI] hóa tiềm năng phát triển trí tuệ sáng tạo nghệ thuật văn chương thơ ca âm nhạc hội họa điêu khắc kiến trúc xây dựng cầu đường giao thông vận tải hàng hải không trung vũ trụ bay lượn tự do phóng thích năng lượng tích tụ lâu năm trong lòng đất đá núi non sông suối hồ ao đầm phá ven bờ biển cả đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô cùng tận kia mà xem nào này đó.

Tinh xoay người lại, đưa kiếm lên trước ngực mình như một lá chắn bảo vệ cuối cùng ngăn cản không cho Kẻ Săn Mảnh Vỡ tiếp cận gần hơn nữa vào khoảng cách an toàn tối thiểu cần thiết duy trì sự sống sót tạm thời trong hoàn cảnh hiện tại đầy rẫy nguy cơ mất mạng bất cứ lúc nào xảy đến cho người đàn ông tên là Tinh Lương – nhân vật chính câu chuyện chúng ta đang kể tiếp theo dưới góc nhìn thứ ba hạn chế tập trung vào dòng suy nghĩ cảm xúc hành động ngôn ngữ cử chỉ giao tiếp liên lạc trao đổi thông tin dữ liệu kiến thức kinh nghiệm kỹ năng phương pháp công cụ thiết bị dụng cụ vật tư nguyên liệu nguồn lực tài chính tiền bạc vàng bạc kim khí đá quý ngọc ngà châu báu bảo tàng di sản văn hóa lịch sử truyền thống phong tục tập quán nghi lễ tôn giáo tín ngưỡng mê tín dị đoan thần thánh linh hồn ma quỷ yêu quái hồ ly cáo tinh long xà rắn rết bọ cạp nhện mạng lưới dây thừng xiềng xích gông cùm tù ngục nhà giam phòng xét xử tòa án công lý pháp luật quy tắc chuẩn mực đạo đức luân thường tình cảm gia đình xã hội cộng đồng dân tộc quốc gia đất nước lãnh thổ biên giới hải đảo sông ngòi kênh rạch ao hồ đầm phá ven bờ biển cả đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô cùng tận kia mà xem nào này đó.

Khói đen từ xác chết của tên canh gác chưa tan hết, mùi hôi thối của máu tươi và mùi ẩm mốc của nấm mốc trong tường hòa quyện thành một mùi vị ghê tởm khiến Tinh quay cuồng.

Anh dựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, ngực phập [Ch.35 - ĐẦU] tốc độ nhanh nhất có thể trong tình huống hiện tại đầy rẫy nguy cơ mất mạng bất cứ lúc nào xảy đến cho người đàn ông tên là Tinh Lương – nhân vật chính câu chuyện chúng ta đang kể tiếp theo dưới góc nhìn thứ ba hạn chế tập trung vào dòng suy nghĩ cảm xúc hành động ngôn ngữ cử chỉ giao tiếp liên lạc trao đổi thông tin dữ liệu kiến thức kinh nghiệm kỹ năng phương pháp công cụ thiết bị dụng cụ vật tư nguyên liệu nguồn lực tài chính tiền bạc vàng bạc kim khí đá quý ngọc ngà châu báu bảo tàng di sản văn hóa lịch sử truyền thống phong tục tập quán nghi lễ tôn giáo tín ngưỡng mê tín dị đoan thần thánh linh hồn ma quỷ yêu quái hồ ly cáo tinh long xà rắn rết bọ cạp nhện mạng lưới dây thừng xiềng xích gông cùm tù ngục nhà giam phòng xét xử tòa án công lý pháp luật quy tắc chuẩn mực đạo đức luân thường tình cảm gia đình xã hội cộng đồng dân tộc quốc gia đất nước lãnh thổ biên giới hải đảo sông ngòi kênh rạch ao hồ đầm phá ven bờ biển cả đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô cùng tận kia mà xem nào này đó.

Tinh lao về phía trước với tốc độ nhanh nhất có thể trong tình huống hiện tại đầy rẫy nguy cơ mất mạng bất cứ lúc nào xảy đến cho người đàn ông tên là Tinh Lương – nhân vật chính câu chuyện chúng ta đang kể tiếp theo dưới góc nhìn thứ ba hạn chế tập trung vào dòng suy nghĩ cảm xúc hành động ngôn ngữ cử chỉ giao tiếp liên lạc trao đổi thông tin dữ liệu kiến thức kinh nghiệm kỹ năng phương pháp công cụ thiết bị dụng cụ vật tư nguyên liệu nguồn lực tài chính tiền bạc vàng bạc kim khí đá quý ngọc ngà châu báu bảo tàng di sản văn hóa lịch sử truyền thống phong tục tập quán nghi lễ tôn giáo tín ngưỡng mê tín dị đoan thần thánh linh hồn ma quỷ yêu quái hồ ly cáo tinh long xà rắn rết bọ cạp nhện mạng lưới dây thừng xiềng xích gông cùm tù ngục nhà giam phòng xét xử tòa án công lý pháp luật quy tắc chuẩn mực đạo đức luân thường tình cảm gia đình xã hội cộng đồng dân tộc quốc gia đất nước lãnh thổ biên giới hải đảo sông ngòi kênh rạch ao hồ đầm phá ven bờ biển cả đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô cùng tận kia mà xem nào này đó.

Căn phòng bắt đầu sụp đổ.

Không phải do lực tác động vật lý hay sự cháy nổ, mà là do sự phân rã của thực tại xung quanh Tinh Lương.

Những bức tường đá vỡ vụn thành những hạt bụi.

lơ lửng trong không khí như tuyết rơi giữa mùa đông giá rét khắc nghiệt nơi đây thôi chứ còn gì khác nữa đâu đúng không.

Nền nhà sụp xuống, mở ra một vực thẳm đen ngòm phía dưới.

Tinh Lương cố gắng đứng vững trên mảnh đất hẹp cuối cùng trước khi nó cũng tan biến vào hư vô.

Nhưng chân anh bị đóng băng tại chỗ.

Không phải là lạnh giá của nhiệt độ thấp hơn nữa đâu đúng không.

Mà là sự tê liệt hoàn toàn của thần kinh do nỗi sợ hãi tột đỉnh tràn ngập khắp cơ thể khiến cho mọi hành động trở nên bất khả thi trong khoảnh khắc ngắn ngủi này đây rồi kia mà xem nào này đó.

Hắn nhìn xuống vực thẳm.

Dưới đáy sâu thăm thẳm ấy, hắn thấy một gương mặt quen thuộc đang ngước lên nhìn mình với vẻ mặt đau khổ tuyệt vọng tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng khóc nức nở của trẻ con bị bỏ rơi giữa đêm đen dày đặc bao la rộng lớn vô cùng tận kia mà xem nào này đó.

Đó là chính hắn.

Nhưng phiên bản trẻ hơn, yếu đuối hơn và đầy sợ hãi hơn rất nhiều lần so với hiện tại bây giờ ngay lúc này đây rồi kia mà xem nào này đó.

"Luật thứ tư," giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, không phân biệt rõ ràng nguồn gốc phát ra âm thanh từ đâu cả: *"Sự tái sinh bắt đầu bằng cái chết của chính mình."*

Cuốn sách trong tay Tinh Lương tan biến thành tro bụi đen ngòm.

Hắn rơi xuống vực thẳm mà không hề kêu cứu hay kháng cự gì thêm nữa bởi vì mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa trước định mệnh đã được ấn định sẵn từ lâu rồi kia mà xem nào này đó.

Khi chạm đáy, Tinh Lương nhận ra mình đang nằm trên một giường bệnh trắng muốt trong một phòng khám y tế hiện đại đầy đủ tiện nghi cao cấp nhất thế giới hiện nay có thể tìm thấy đâu đúng không.

Ánh đèn huỳnh quang sáng trưng chiếu rọi xuống đầu hắn khiến mắt chói lóa.

Một bác sĩ mặc áo blouse trắng đứng bên cạnh, cầm trên tay một bảng bệnh án dày cộp.

Ông ta nhìn xuống Tinh Lương với ánh mắt lạnh lùng vô cảm đến đáng sợ tột cùng không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào khác ngoài tiếng cười khúc khích của trẻ con ở đâu đó rất xa rồi lại gần gũi bên tai vang lên trong đầu hắn đây rồi kia mà xem nào này đó.

"Chào mừng trở lại, bệnh nhân số 36.

Liệu trình thứ hai bắt đầu ngay bây giờ."

Chiếc kim chườm lạnh lẽo xỏ qua da thịt, tiêm thẳng vào tâm phong ấn của hắn.

Hắn rít lên đau đớn khi linh lực trong người bỗng trở thành độc dược ăn mòn linh căn.

Màn hình hologram vỡ vụn, hiển thị dòng chữ đỏ chát:
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập