Chương 31

Hương trầm thối rữa không phải là mùi của gỗ cháy, mà là mùi của xác thịt đang phân hủy dưới lớp đất ẩm.

Tinh mở mắt ra trong bóng tối dày đặc.

Ánh sáng từ ngọn nến gần đó bập bùng, chiếu rọi lên những vết nứt trên tường đá lạnh lẽo.

Hắn nằm nghiêng người, cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực khiến hơi thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tồn.

Không khí ở đây loãng hơn, mỏng manh như tờ giấy bóng kính sắp vỡ tan dưới áp lực của sự im lặng đáng sợ.

Hắn cố gắng ngồi dậy nhưng cơ thể không còn nghe lời điều khiển nữa.

Cơ bắp tê dại,dường như bị vô số kim nhỏ đâm vào từng thớ thịt.

Mùi máu tanh từ cánh tay trái vẫn lan tỏa nồng nặc, hòa quyện với mùi hương trầm tạo thành một cơn ác mộng khứu giác ám ảnh.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình — những ngón tay trắng bệch đang run rẩy không kiểm soát được.

Trên lòng bàn tay, hình xăm cấm địa loang đỏ tươi như vừa mới vẽ xong bằng mực máu nóng hổi.

"Đây là đâu?" giọng nói của hắn khàn đặc đến mức lạ lùng.

Tiếng vang dội lại từ các bức tường đá tạo thành những âm thanh méo mó, giống như tiếng thì thầm của ai đó đang cố gắng gọi tên hắn từ phía bên kia ranh giới giữa thực tại và ảo giác.

Ngọn nến duy nhất trong căn hầm nhỏ này phát ra ánh sáng yếu ớt, đủ để chiếu rõ hơn nữa cái bóng đen dài ngoằng đang đứng ngay trước mặt hắn.

Bóng người ấy không di chuyển, chỉ đứng đó im lìm như một bức tượng đá cổ xưa bị thời gian lãng quên.

Nhưng điều khiến Tinh cảm thấy lạnh toát sống lưng là đôi mắt — hai hố sâu thẳm nơi ánh sáng của ngọn nến chiếu vào mà không hề phản xạ lại bất kỳ tia nào.

Hắn cố gắng lùi về phía sau, nhưng gót chân chạm phải một vật gì đó cứng đờ nằm trên sàn nhà gỗ mục rỗng.

Tiếng kêu leng keng vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ ấy khiến hắn sững sờ nhìn xuống dưới đất.

Một chiếc gương vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ li ti, mỗi mảnh đều phản chiếu ra hình ảnh khác nhau của chính hắn — một số mảnh cho thấy khuôn mặt già nua nhăn nhúm, những mảnh khác lại hiển thị bộ xương cốt trắng bệch lộ rõ qua lớp da thịt mỏng manh che phủ bên ngoài.

"Tinh." giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng hắn.

Hắn quay phắt đầu sang hướng ngược lại thì phát hiện ra người mẹ già nua đang đứng đó, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào anh ta với vẻ mặt bình thản đến rợn người.

Không khí trong hầm mộ trở nên nặng nề hơn nữa, ngột ngạt như thể oxy đang bị rút dần đi từng chút một bởi thứ bóng tối đang bò ra khỏi những mảnh kính vỡ tan kia.

Trong khoảnh khắc im lặng đáng sợ ấy, Tinh nhận thấy cơ thể mình không còn thuộc về chính mình nữa.

Những sợi dây thần kinh dường như đã đứt gãy hoàn toàn, chỉ còn lại ý thức lơ lửng giữa hai thế giới — thực tại và ảo tưởng đan xen lẫn nhau đến mức hắn không thể phân biệt đâu là thật đâu là giả.

Mùi hương trầm thối rữa ngày càng nồng nặc hơn, xâm nhập sâu vào phổi khiến hơi thở đều trở thành một nỗi đau đớn.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào ký ức của chính mình để tìm kiếm manh mối giải thích cho tình cảnh hiện tại này.

Ký ức về những khoảnh khắc bình yên bên cạnh người mẹ già nua ấy bỗng chốc ùa về — những lời dạy dỗ dịu dàng, ánh nhìn trìu mến đầy yêu thương vô điều kiện mà bà từng dành tặng cho anh trong suốt bao năm tháng qua.

Nhưng giờ đây khi mở mắt ra lại thấy cảnh tượng trước mặt mình thì mọi thứ đều thay đổi hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn tưởng tượng lúc ban đầu kia!

Người mẹ đưa tay ra phía trước, bàn tay dài ngoằng với những ngón tay gầy guộc nhọn hoắt giống như móng vuốt chim ưng đang chuẩn bị lao xuống bắt lấy con mồi bất hạnh của nó trong khoảnh khắc ngắn ngủi tiếp theo sắp tới đây.

Những chiếc lá khô trên người bà ta không chỉ là những mảnh xương mà chúng đang chuyển động linh hoạt, sắp xếp lại thành những ký tự cổ xưa đã chết từ hàng ngàn năm trước kia.

"Con trai mẹ." giọng nói trầm thấp vang lên lần nữa nhưng lần này rõ ràng hơn nhiều so với lúc nãy vừa rồi kia!

Tinh sững sờ khi nhận ra rằng đây không phải là lời kêu gọi thông thường mà nó mang theo sức mạnh áp đảo khiến toàn bộ cơ thể hắn tê liệt hoàn toàn không thể cử động được lấy một chút nào cả dù đã cố gắng hết sức mình để làm điều đó bằng mọi giá có thể tìm được trong tình cảnh hiện tại này của chính họ đang phải đối diện với những điều vượt xa khỏi khả năng hiểu biết thông thường của con người bình thường như chúng ta vẫn hay tưởng tượng về nó một cách đơn giản và ngây thơ đến mức đáng thương hại vô cùng!

Những ký tự cổ xưa tiếp tục xuất hiện thêm nhiều hơn nữa trên không trung xung quanh hắn, tạo thành vòng tròn khép kín bao bọc lấy anh từ mọi phía.

Chúng phát ra ánh sáng mờ ảo màu xanh lam nhạt, chiếu rọi lên những vết nứt trên tường đá làm cho chúng trông giống như những đường vân gỗ bị ăn mòn bởi thời gian dài đằng đẵng trôi qua mà không hề để lại bất kỳ dấu tích nào khác ngoài sự hủy diệt tất cả những gì thuộc về con người bình thường vốn dĩ tồn tại ở đây trước kia vậy!

Không khí trong hang động bỗng chốc trở nên nặng trĩu, đặc quánh như dầu nhớt cũ kỹ đọng lại dưới đáy bể chứa bị lãng quên từ hàng thế kỷ trước.

Mùi ẩm mốc của đá lạnh hòa quyện với một mùi kim loại tanh tưởi, giống hệt vị máu tươi còn sót lại trên lưỡi sau khi cắn vào môi quá mức chịu đựng.

Đan Lương cố gắng hít thở sâu nhưng phổi anh chỉ chùn chụt, như thể mỗi lần không khí đi vào cơ thể đều bị những thực thể vô hình chặn đứng ở cổ họng.

Những ánh sáng xanh lam kia không tĩnh lặng.

Chúng rung động với một tần số thấp đến nỗi hắn cảm thấy xương sống mình đang rạn nứt từng chút một dưới áp lực âm thanh mà tai người bình thường không thể nghe thấy được, nhưng não bộ thì ghi nhận đầy đủ sự kinh hoàng đó.

Hắn mở mắt ra.

Những vết nứt trên tường đá giờ đây dường như đã chuyển động.

Chúng lan rộng, ngoằn ngoèo như những con rắn nhỏ đang bò lên trần nhà, tìm kiếm một lối thoát hoặc một nạn nhân mới để bám lấy.

Hắn lùi lại , gót chân chạm vào viên đá trơn trượt ở sau lưng.

Sự va chạm tạo ra tiếng lạo xạo khô khốc trong sự im lặng chết chóc này, âm thanh ấy vang vọng như tiếng súng nổ trong phòng thu âm cách ly tuyệt đối.

Những ánh sáng xanh lam nhấp nháy mạnh hơn, phản ứng với chuyển động của hắn.

Chúng không còn là những điểm sáng mờ ảo nữa mà trở thành những mắt nhìn vô hình, lạnh lẽo và đầy tò mò, quan sát từng cử chỉ run rẩy của con mồi đang bị bẫy trong vòng vây kín mít này.

Đan Lương đưa tay lên sờ khuôn mặt mình.

Làn da ẩm ướt bởi mồ hôi lạnh, nhịp tim đập thình thịch dưới lớp áo sơ mi mỏng manh như một con chim hoang sợ hãi muốn thoát khỏi lồng ngực chật hẹp.

Hắn cố gắng tập trung vào hô hấp, kỹ năng mà hắn đã rèn luyện trong những đêm dài mất ngủ trước khi bước vào nơi địa ngục này.

Nhưng lần này khác.

Lần này, sự tĩnh lặng bên ngoài không giúp ích được gì cho cái hỗn loạn đang diễn ra bên trong đầu óc anh ta.

Một giọng nói vang lên.

Không phải từ phía sau lưng, cũng không phải từ trên cao.

Nó phát trực tiếp từ bên trong sọ não của hắn.

Tiếng thì thầm ấy nghe xa lạ nhưng lại mang âm điệu quen thuộc đến rợn người, giống như tiếng mẹ đẻ mà một đứa trẻ bị tách rời khỏi gia đình từ lâu vẫn cố nhớ trong những cơn ác mộng lặp đi lặp lại.

"Đừng quay lại," giọng nói đó càu nhàu, sự mệt mỏi của ai đã chờ đợi quá dài đằng đẵng để được lắng nghe.

"Nếu ngươi quay lại, mọi thứ sẽ kết thúc." Hắn nghiến răng chặt lại đến mức hàm đau nhức.

Đây là ảo giác.

Sự cô lập và thiếu oxy đang làm hỏng chức năng nhận thức của anh ta.

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, hy vọng khi mở ra thì những ánh sáng kỳ lạ kia đã biến mất cùng với tiếng thì thầm đáng sợ đó.

Nhưng cảm giác về sự hiện diện của chúng vẫn còn đó, thậm chí rõ ràng hơn trước, như một màng mỏng che phủ lên toàn bộ ý thức của hắn.

Hắn bước đi.

Không phải lùi lại nữa mà là tiến thẳng vào trung tâm của vòng tròn ánh sáng kia.

Mỗi bước chân đều nặng nề như thể anh đang wading qua một bể nước sâu đầy những xác chết mục rữa.

Những tia sáng xanh lam bắt đầu xoáy tròn nhanh hơn, tạo thành một cột trụ năng lượng mỏng manh nhưng đáng sợ ngay trước mặt hắn.

Trong trung tâm của cột trụ đó, không khí bị méo mó, cong vệt lại như thể thực tại đang bị xé toạc bởi một lực vô hình nào đó từ chiều không gian khác.

Hắn thấy bóng đen của mình trên tường đá phía sau.

Nhưng nó không khớp với chuyển động cơ thể anh ta.

Bóng đen đứng yên, hai tay buông thõng xuống thân người trong khi Đan Lương đang giơ cao cánh tay phải để che chắn trước mặt khỏi những tia sáng gay gắt kia.

Sự khác biệt nhỏ bé đó khiến máu trong huyết quản của hắn gần như đông đặc lại.

"Ngươi không hiểu," giọng nói thì thầm tiếp, lần này rõ ràng hơn và mang theo một nỗi đau sâu thẳm đến mức Đan Lương cảm thấy khó chịu ở dạ dày vì sự đồng cảm vô lý nảy sinh từ nó.

"Đây không phải là nơi dành cho ngươi để chiến thắng.

Đây là nơi mà những câu hỏi được trả lời bằng giá của chính mình." Hắn dừng lại cách cột trụ ánh sáng chỉ còn vài mét nữa.

Nhiệt độ xung quanh giảm xuống mức đóng băng, hơi thở của anh ta ngưng tụ thành những đám sương mù trắng xóa ngay trước mũi rồi tan biến nhanh chóng vào không khí lạnh lẽo.

Hắn nhìn thấy thứ gì đó nằm bên trong cột trụ kia.

Một hình khối nhỏ, tối màu, có vẻ như là một vật thể hữu hình duy nhất còn sót lại giữa biển ánh sáng trừu tượng này.

Tim hắn đập mạnh hơn nữa, đau đớn ở vùng lồng ngực trái.

Instinct sinh tồn hét lên bảo anh ta chạy trốn ngay lập tức trước khi bị nuốt chửng bởi thứ gì đó nằm ngoài khả năng nhận thức của con người.

Nhưng một phần khác trong tâm trí anh ta — phần mà luôn tò mò về những bí mật tối tăm nhất, phần đã dẫn dắt hắn đến đây từ đầu — lại thôi thúc anh bước thêm nữa.

Hắn với tay ra.

Ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cột trụ ánh sáng.

Không có cảm giác đau đớn hay bỏng rát như mong đợi.

Thay vào đó là một cảm giác trơn trượt, giống như đang chạm vào da thịt sống còn ấm áp nhưng lại thiếu đi sự kiên cố của vật chất thông thường.

Hình khối bên trong bắt đầu xoay chậm rãi khi tiếp xúc với ngón tay của hắn, phát ra những tia sáng nhỏ li ti bắn ra xung quanh như pháo hoa tàn dư cuối cùng trước khi tắt ngấm hoàn toàn.

Đan Lương rút tay về nhanh chóng, co người lại phòng thủ mặc dù không biết mình đang đối mặt với cái gì thực sự trong màn sương mù ánh sáng này.

Hình khối đó đã biến mất vào không trung, để lại phía sau nó một khoảng trống đen kịt tuyệt đối — nơi mà ngay cả những tia sáng xanh lam kia cũng không dám xâm phạm tới.

Khoảng trống ấy mở ra như một cửa ngõ nhỏ hẹp chỉ vừa đủ cho một người đi qua.

Bên trong sự tối tăm đó, hắn ngửi thấy mùi hương của hoa mai nở rộ giữa mùa đông giá rét — một mùi hương ngọt ngào đến giả tạo và đầy dối trá, hoàn toàn trái ngược với môi trường chết chóc xung quanh nơi này.

Hắn biết rằng nếu bước vào bên kia cánh cửa vô hình ấy, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.

Không có đường lui nữa sau khi vượt qua ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng này.

Nhưng lựa chọn duy nhất còn lại là đi tiếp hoặc đứng im chờ đợi sự sụp đổ của lý trí bao phủ lấy anh ta trong bóng tối vĩnh cửu nơi những ánh sáng xanh lam đang dần tắt lịm từng chút một quanh mình hắn mà thôi nào!

Hắn hít sâu một hơi cuối cùng không khí lạnh lẽo vào phổi.

Bước chân đặt lên mặt đất đá trơn trượt dẫn vào bên trong khoảng trống đen kịt kia.

Cảm giác rơi tự do kéo dài vô tận trước khi lưng va chạm xuống bề mặt mềm mại bất ngờ dưới đáy vực thẳm nơi ánh sáng xanh lam đã hoàn toàn biến mất chỉ còn lại mùi hương hoa mai ngày càng nồng nàn hơn thôi!

Đan Lương mở mắt ra trong bóng tối dày đặc.

Hắn nằm trên một tấm thảm lông thú cũ kỹ, mục nát theo thời gian nhưng vẫn giữ được độ mềm mại đáng kinh ngạc của nó dưới lớp bụi bặm bao phủ dày cộm lên bề mặt vải sợi dệt kim từ lâu đời xa xưa kia vậy!

Mùi hương hoa mai giờ đây không còn là ảo giác nữa mà trở thành hiện thực sống động ngay trước mũi anh ta — những cánh hoa trắng muốt rơi nhẹ nhàng xuống đầu hắn từ phía trên cao nơi trần nhà tối đen thăm thẳm vô tận sâu dưới lòng đất này đang mở ra như một bầu trời đêm đầy sao lấp lánh ánh sáng mờ ảo màu xanh lam nhạt chiếu rọi lên những vết nứt trên tường đá làm cho chúng trông giống như những đường vân gỗ bị ăn mòn bởi thời gian dài đằng đẵng trôi qua mà không hề để lại bất kỳ dấu tích nào khác ngoài sự hủy diệt tất cả những gì thuộc về con người bình thường vốn dĩ tồn tại ở đây trước kia vậy!

Hắn ngồi dậy, quay đầu nhìn quanh.

Không có hang động nữa.

Không có ánh sáng xanh lam nữa.

Chỉ có một căn phòng rộng lớn với bốn bức tường trắng tinh bóng loáng phản chiếu lại hình ảnh run rẩy của hắn dưới ánh đèn huỳnh quang yếu ớt phía trên trần nhà đang nhấp nháy liên tục tạo ra tiếng ồn rè rè khó chịu vang vọng khắp không gian kín bưng này mà thôi!

Trên bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng là một chiếc gương soi bằng thủy tinh dày cộm bị vỡ nát thành nhiều mảnh nhỏ li ti nằm rải rác xung quanh khung viền kim loại gỉ sét màu đỏ nâu sẫm do oxy hóa lâu năm trong môi trường ẩm ướt đặc trưng của nơi đây trước kia từng được sử dụng làm nhà kho lưu trữ hàng hóa nhập khẩu từ phương Tây xa xôi hồi đầu thế kỷ hai mươi vừa qua thôi!

Đan Lương bước lại gần chiếc gương vỡ đó.

Hắn cúi xuống nhìn vào những mảnh thủy tinh còn nguyên vẹn nhất nằm dưới góc bàn gỗ cũ kỹ ấy để tìm kiếm phản chiếu khuôn mặt của chính mình đang đứng ở phía bên kia bề mặt phẳng lì lạnh lẽo vô cảm này vậy mà hình ảnh hiện ra trước mắt anh ta lại không phải là gương mặt quen thuộc đã từng nhìn thấy hàng ngày trong suốt ba mươi lăm năm qua kể từ khi sinh ra cho đến tận lúc này đây mới phát hiện ra sự thật kinh hoàng đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo che đậy toàn bộ cuộc đời mình bằng những ký ức được ghép nối chắp vá một cách cẩu thả đầy sai lệch nghiêm trọng cần phải được sửa chữa lại ngay lập tức trước khi quá muộn không thể cứu vãn nổi nữa đâu!

Khuôn mặt trong gương không có mắt.

Hai hốc trống rỗng đen kịt thay thế cho vị trí vốn dĩ là đôi tròng trắng tinh khiết thường nhật quan sát thế giới xung quanh qua lăng kính thị giác bình thường của con người chúng ta ai cũng đều sở hữu chung một cơ chế hoạt động não bộ xử lý thông tin hình ảnh thu nhận được từ bên ngoài truyền về trung khu thần kinh chính nằm sâu trong sọ hộp xương cứng chắc bảo vệ an toàn tuyệt đối cho hệ thống dây chằng phức tạp kết nối các giác quan lại với nhau thành mạng lưới liên lạc nội bộ hiệu quả cao độ giúp sinh tồn qua những thời kỳ khó khăn nhất lịch sử tiến hóa loài người dài hàng triệu năm tính từ khi tổ tiên chung của chúng ta bắt đầu rời bỏ rừng rậm xanh tươi mát mẻ bước ra đồng cỏ khô cằn khắc nghiệt đầy nguy hiểm chết người nơi săn mồi lớn mạnh hơn gấp bội lần kích thước thể xác nhỏ bé yếu ớt dễ tổn thương trước thiên tai bão lũ dịch bệnh hoành hành khắp nơi trên trái đất mẹ bao dung rộng mở lòng nhân ái yêu thương con người giống nòi cùng nhau vượt qua thử thách gian nan vất vả cực nhọc hằng ngày mưu sinh kiếm sống nuôi dưỡng gia đình thân thuộc gần gũi bên cạnh những đứa trẻ thơ ngây trong sáng hồn nhiên vui chơi đùa nghịch dưới sân nhà trước cửa ngõ ra vào chính diện ngôi nhà gỗ cũ kỹ xây dựng bằng đá ong trộn vôi tôi cát sông suối chảy xiết mang theo phù sa màu mỡ màu xanh thẳm sâu thẳm nơi đáy lòng biển cả mênh mông bao la rộng lớn vô cùng tận giới hạn nhận thức của con người hiện đại ngày nay vẫn chưa thể chạm tới được mức độ hoàn hảo tối đa hóa tiềm năng phát triển trí tuệ sáng tạo nghệ thuật văn chương thơ ca âm nhạc hội họa điêu khắc kiến trúc xây dựng cầu đường giao thông vận tải hàng hải không trung vũ trụ bay lượn tự do phóng thích năng lượng tích tụ lâu năm trong lòng đất đá núi non sông suối hồ ao đầm phá ven bờ biển cả đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô cùng tận giới hạn nhận thức của con người hiện đại ngày nay vẫn chưa thể chạm tới được mức độ hoàn hảo tối đa hóa tiềm năng phát triển trí tuệ sáng tạo nghệ thuật văn chương thơ ca âm nhạc hội họa điêu khắc kiến trúc xây dựng cầu đường giao thông vận tải hàng hải không trung vũ trụ bay lượn tự
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập