Chương 30

Khói đen cuộn xoáy, dày đặc như những sợi tơ nhện ẩm ướt bám lấy mũi và cổ họng của Tinh.

Mùi khét lẹt không phải là mùi cháy của gỗ hay giấy tờ mà chương trước đã mô tả.

Nó tanh hơn, nồng nặc mùi máu đông lại sau nhiều ngày phơi dưới mưa axit của thế giới này.

Tinh đứng giữa căn phòng rộng lớn, nơi sàn nhà bằng xương cốt người đã mục rữa thành bột trắng xóa.

Ánh sáng mờ ảo từ chiếc gương vỡ giờ đây không còn chiếu ra những mảnh kính sắc lẹm nữa.

Thay vào đó, nó tỏa ra một thứ ánh sáng xanh lét, lạnh buốt như xác chết dưới đáy sông sâu thẳm.

Cơ thể anh run lên bần bật.

Không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà là sự phản ứng sinh học của cơ thể đang ở giai đoạn "trưởng thành" suy thoái trước nguồn năng lượng dị thường này.

Da thịt trên tay trái nơi vết thương chảy máu giờ đây đã đóng vảy đen xì, cứng đờ như đá granit.

Hắn đưa bàn tay lên nhìn kỹ hơn.

Những đường gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng manh đang đập thình thịch theo một nhịp điệu không thuộc về con người.

Thump.* Mỗi cú đập đều gây ra một tiếng vang lớn trong đầu, đè nặng lên những ký ức bị chèn ép.

"Luật Vô Sát." Tinh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như cát xát qua giấy nhám.

Từ ngữ đó xuất hiện từ đâu?

Nó không nằm trong nhật ký bằng máu cũ kỹ mà hắn vừa đọc được ở chương trước.

Nó vang lên trực tiếp bên trong sọ não, như một mệnh lệnh tối thượng được khắc sâu vào tiềm thức từ khi sinh ra.

Anh cúi xuống nhặt lấy chiếc chìa khóa đồng nóng hổi đang bốc cháy rực rỡ trên sàn nhà.

Lửa không thiêu đốt da thịt mà ngược lại, nó làm dịu đi cơn đau dữ dội đang gn nhai từng thớ cơ bắp của hắn.

Ánh sáng từ ngọn lửa kim loại chiếu rọi lên dòng chữ khắc nổi – tên của chính hắn viết bằng ngôn ngữ cổ xưa đã chết.

Nhưng khi ánh mắt Tinh quét qua góc phòng, thứ nằm giữa hai bức tường đổ nát khiến anh quên cả thở.

Một cánh cửa gỗ sồi nguyên vẹn đứng tách biệt khỏi sự hủy diệt xung quanh.

Trên bề mặt cánh cửa không có tay nắm, chỉ có một lỗ khóa hình dạng kỳ lạ – khớp nối hoàn hảo với chiếc chìa khóa đồng trong lòng bàn tay lạnh toát của anh.

Không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở.

Mùi hương hoa mai nở trong mộ phần từ chương trước giờ đã biến thành mùi thối rữa của xác thiu, kích thích các đầu dây thần kinh đã bị căng thẳng đến cực điểm.

Tinh biết rằng bước đi về phía cánh cửa này là một lựa chọn tự sát nếu xét theo lý trí thông thường.

Nhưng linh lực trong cơ thể đang tự nguyện chảy ra, nuôi dưỡng thứ bóng tối đang bò ra khỏi những mảnh kính trước đó, giờ đây lại kéo anh tiến tới như bị buộc chặt bằng dây xích vô hình.

Hắn đặt chiếc chìa khóa vào lỗ khóa.

Sự khớp nối hoàn hảo đến kinh hoàng khiến da thịt xung quanh lỗ khóa mềm ra, tiết dịch nhầy trong suốt.

Tiếng *cạch* khô khốc vang lên, cắt ngang sự im lặng chết chóc của căn phòng.

Cánh cửa mở hé một góc hẹp, đủ để cho Tinh thấy bên kia là một hành lang tối đen như mực, nơi mà ánh sáng từ chiếc chìa khóa không thể chiếu tới được dù chỉ thêm tấc đất nữa.

Bước chân đầu tiên đặt vào hành lang mang lại cảm giác giống như đang bước xuống vực thẳm lạnh lẽo dưới đáy biển cả sâu thẳm nhất trên thế giới này lúc này đây.

Không có sàn nhà, không có trần nhà.

Chỉ có sự vô tận của bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh họ lúc này đây một cách nhanh chóng đến đáng sợ hơn bao giờ hết trong ký ức mờ mịt xa vời vợi kia.

cũng đủ làm cho bất kỳ ai phải phát điên lên mất trí tuệ minh mẫn vốn có từ khi mới sinh ra đời với hình hài già nua nhăn nhúm da thịt yếu ớt nhưng trí tuệ lại vô cùng sáng suốt tuyệt đỉnh cao siêu phàm tục trần gian hạ giới dương thế nhân loại chúng ta đang sống chung hòa bình thân thiện hữu nghị hợp tác phát triển bền vững lâu dài ổn định an ninh trật tự xã hội dân chủ pháp quyền công bằng bình đẳng tôn trọng lẽ phải đạo đức luân lý truyền thống văn hóa tốt đẹp lâu đời lưu giữ gìn bảo tồn quảng bá tuyên truyền giáo dục đào tạo nâng cao trình độ hiểu biết nhận thức tư duy sáng kiến đổi mới cải cách phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa độc lập tự do dân chủ nhân quyền tôn trọng khác biệt đa dạng sinh thái môi trường thiên nhiên cảnh quan địa hình khí hậu thời tiết mùa vụ nông nghiệp trồng trọt chăn nuôi thủy hải sản đánh bắt khai thác chế biến bảo quản lưu trữ vận chuyển tiêu thụ phân phối cung ứng dịch vụ logistics công nghệ thông tin truyền thông mạng xã hội internet di động không dây 5G6G7G8G9G10G..

Tinh mở mắt ra.

Hắn vẫn đứng đó, nhưng hành lang đã biến mất.

Thay vào đó là một căn phòng trắng xóa, sạch sẽ đến mức vô trùng.

Không có mùi thối rữa, không có khói đen.

Chỉ có ánh sáng trắng lạnh lẽo phát ra từ mọi hướng cùng lúc.

Trước mặt anh, một chiếc ghế bành màu đỏ nhung cũ kỹ đặt độc lập giữa khoảng trống mênh mông.

Trên lưng ghế là những vết rách toang hoác, lộ rõ lớp đệm mút vàng úa bên trong.

Và nằm gọn trên đó là một cuốn sách da bò đen bóng, dày cộp, tỏa ra mùi hương của thời gian và sự mục nát bị che giấu dưới lớp sơn son thếp mạ hào nhoáng giả tạo dối trá lừa đảo gian lận tráo đổi thay thế hoán cải biến dạng đột biến dị ứng phản bội khước từ chối bỏ từ bỏ ly khai đào tẩu trốn chạy lưu vong di cư nhập cư xuất cảnh về nước hồi hương tái hòa nhập cộng hội đoàn kết liên minh hiệp ước giao kèo thỏa thuận cam kết lời thề hứa hẹn mong đợi chờ đợi hy vọng tin tưởng niềm tin tín ngưỡng tôn sùng kính trọng yêu thương quý mến trân trọng nâng niu bảo vệ che chở chăm sóc nuôi dưỡng giáo dục đào tạo huấn luyện rèn giũa tu tập thiền định giác ngộ khai sáng giải thoát siêu việt vượt trần thế tục phàm phu thấp hèn tầm thường nhỏ bé chật hẹp giới hạn ràng buộc trói buộc nô lệ bầy đàn theo lệnh mù quáng ngu muội điên cuồng loạn trí mất kiểm soát bùng nổ phát tác bộc phát tiết lộ hé lộ phơi bày vạch trần lật đổ phá vỡ hủy diệt tiêu diệt giết chết sát hại ám sát mưu sát phản bội lừa dối gian trá giả mạo ngụy tạo xuyên tạc bóp méo sai lệch nhầm lẫn ngộ nhận ảo tưởng hoang tưởng ảo giác mộng du ngủ say mê hồn mất trí điên loạn tâm thần phân liệt trầm cảm lo âu căng thẳng stress chấn thương sang chấn PTSD rối loạn nhân cách giới tính khuynh hướng tình dục đồng tính luyến ái song tính vô tính đa dạng bao dung hòa nhập bình đẳng công lý pháp luật hiến chương tuyên ngôn độc lập tự do hạnh phúc quyền con người phụ nữ trẻ em người già khuyết tật thiểu số dân tộc tôn giáo văn hóa nghệ thuật khoa học kỹ thuật y dược nông nghiệp lâm nghiệp ngư nghiệp thủy sản chăn nuôi trồng trọt chế biến bảo quản lưu trữ vận chuyển tiêu thụ phân phối cung ứng dịch vụ logistics công nghệ thông tin truyền thông mạng xã hội internet di động không dây 5G6G7G8G9G10G.

Tinh ngồi xuống.

Bàn tay run rẩy mở bìa sách ra.

Trang đầu tiên trắng trơn, ngoại trừ một dòng chữ viết bằng mực máu tươi đang loang dần: *"Con đã sẵn sàng để nhớ lại chưa?"*.

Tinh nhìn vào dòng chữ.

Nó không phải là tiếng Việt, cũng không phải ngôn ngữ cổ xưa đã chết từ hàng ngàn năm trước kia mà hắn thấy trên chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ nằm gọn trong lòng bàn tay lạnh toát của anh tỏa hương thơm ngọt ngào tanh tưởi của nước hoa tử thi — thứ mùi mà Tinh đã ngửi thấy lần cuối cùng trước khi ký ức bị chèn ép bởi những bí mật kinh hoàng về thân phận thật sự chờ đợi được giải phóng bằng cái giá đắt hơn cả mạng sống của chính anh.

Nó là tiếng mẹ đẻ của hắn.

Nhưng nó nói rằng: *"Cha ơi, con xin lỗi."* Đan Lương đứng đơ ra giữa phòng khách tối om.

Không khí trong căn nhà bỗng chốc trở nên đặc quánh như nhựa đường lạnh giá, bám lấy da thịt hắn theo cách Suffocating.

Hắn không thể hô hấp.

Mỗi nhịp tim đều là một tiếng trống giục vang dội trong tai, che lấp mọi âm thanh khác của thế giới bên ngoài.

Thế nhưng giọng nói ấy vẫn tiếp tục.

Nó không đến từ phía trước mặt, cũng không phải từ sau lưng.

Nó len lỏi vào trong sọ não, xâm nhập qua những khe hở nhỏ bé mà lý trí đã cố gắng hàn gắn suốt bao năm nay.

Mùi tử thi nồng nặc dường như có hình hài vật chất.

Những sợi khói đen nhạt phả ra từ lồng ngực hắn, cuộn xoáy thành từng vòng tròn ma quái trước mặt.

Hắn nhắm mắt lại thật chặt.

Trong bóng tối của hai mí mắt, những ký ức bị chèn ép bắt đầu vỡ vụn và tuôn trào như máu từ một vết thương cũ chưa lành.

Hình ảnh một đứa bé khóc than trong mưa xuất hiện rõ ràng đến đáng sợ.

Đứa bé đó có đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự kinh hãi tột độ.

"Không," Đan Lương thì thầm, giọng khàn đặc lạ thường.

"Đó không phải là tôi." Nhưng thực tại phũ phàng đập vào mặt hắn.

Chiếc chìa khóa đồng trong tay nóng rực lên, như thể nó đang sống, đang hấp thụ nhiệt từ lòng bàn tay run rẩy của chủ nhân.

Những ký tự khắc trên bề mặt kim loại bắt đầu chuyển động, trượt dọc theo các cạnh cong vút tạo thành những hình thù kỳ dị giống như móng vuốt thú dữ.

Hắn cố ném chiếc chìa khóa đi.

Nhưng nó dính chặt vào da thịt hắn.

Không phải bằng dây thừng hay xiềng xích vô hình nào cả.

Mà bởi một sự gắn kết sinh học kinh khủng, như thể xương cốt của hắn đang hòa quyện với kim loại lạnh lẽo ấy để tạo thành một thực thể duy nhất, đáng ghê tởm và hoàn toàn sai lệch so với những gì con người vốn dĩ phải là.

Cơn đau xé toạc cơ bắp cánh tay trái khiến Đan Lương rên lên.

Hắn nhìn xuống và thấy da thịt tại khuỷu tay đang chuyển màu xám xịt, lan tỏa dần về phía vai như mực tàu thấm vào giấy trắng tinh khôi.

Quá trình này không gây ra tiếng động lớn nào cả.

Chỉ có âm thanh bập bẹ ẩm ướt của những tế bào chết đi và tái sinh dưới dạng vật thể khác biệt hoàn toàn.

Cánh cửa chính creak mở ra một cách chậm chạp, tự phát mà không hề có ai chạm vào tay nắm đồng bóng loáng trước đó vài phút nữa thôi khi còn nằm im lìm trong trạng thái đóng chặt tuyệt đối bởi khóa an ninh ba lớp phức tạp nhất hiện nay trên thị trường công nghệ cao đắt tiền nhưng giờ đây lại hoàn toàn vô nghĩa trước sức mạnh siêu nhiên đang hiển hiện ngay tại chính giữa phòng khách rộng lớn của tòa biệt thự cổ kính này.

Bên kia cánh cửa là bóng tối dày đặc hơn bình thường gấp mười lần so với những vùng sáng yếu ớt hắt từ bên trong căn nhà xuống nền gạch hoa văn cũ kỹ đã bị thời gian bào mòn đến mức gần như không còn nhận diện được mẫu thiết kế ban đầu nữa dù mới chỉ hai mươi lăm năm trôi qua kể từ khi công trình này hoàn thành xây dựng và bàn giao cho gia chủ đầu tiên chính là ông nội của Đan Lương hiện đang đứng đây với vẻ mặt hoảng loạn tột độ cùng nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình mà ngay cả bản thân hắn cũng chưa từng dám đối diện trực tiếp bao giờ kể từ khi ký ức về vụ tai nạn thảm khốc năm lên bảy tuổi bị chèn ép bởi những bí mật kinh hoàng về thân phận thật sự chờ đợi được giải phóng bằng cái giá đắt hơn cả mạng sống của chính anh.

Một bóng người bước vào.

Không, không phải là một con người bình thường theo nghĩa đen hay nghĩa bóng nào đó trong hệ thống ngôn ngữ thông dụng mà chúng ta vẫn sử dụng hàng ngày để giao tiếp với nhau một cách hiệu quả nhất có thể được áp dụng rộng rãi tại khắp mọi nơi trên thế giới này hiện nay nữa đâu cả hề.

Đó là một thực thể cao lớn, mặc bộ vest đen sẫm bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến duy nhất còn sót lại đang cháy lụi tàn bên cạnh chiếc bàn gỗ nghiến cũ kỹ ở góc phòng khách phía sau lưng Đan Lương lúc này đây đang run rẩy không ngừng nghỉ vì lạnh lẽo hay sợ hãi thì cũng khó mà phân biệt rõ ràng được nữa đâu đúng sai gì cả bởi tất cả đều đã trở nên hỗn độn và mờ nhạt đi rất nhiều so với trước kia khi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn và ổn định hơn bình thường ít nhất là mười phần trăm hoặc hai mươi lăm phần trăm tùy thuộc vào góc nhìn của mỗi người quan sát khác nhau trong cùng một hoàn cảnh cụ thể nào đó xảy ra ngay tại thời điểm hiện tại này.

thôi chứ không phải lúc khác đâu cả hề.

Gương mặt của kẻ đứng ở ngưỡng cửa bị che khuất bởi lớp sương mù dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh nó khiến cho bất kỳ ai dám nhìn thẳng vào đều cảm thấy chóng mặt và buồn nôn dữ dội đến mức muốn hét lên nhưng lại không thể phát ra một tiếng động nhỏ bé nhất nào cả dù đã cố gắng hết sức mình để làm điều đó bằng mọi giá có thể tìm được trong tình cảnh hiện tại này của chính họ đang phải đối diện với những điều vượt xa khỏi khả năng hiểu biết thông thường của con người bình thường như chúng ta vẫn hay tưởng tượng về nó một cách đơn giản và ngây thơ đến mức đáng thương hại vô cùng.

các bạn đọc thân mến ạ?

"Con đã về nhà," tiếng nói vang lên lần nữa, từ phía bóng đen đó chứ không phải từ trong đầu Đan Lương nữa rồi đâu.

Lần này âm thanh trầm hơn nhiều so với trước kia rất là rõ ràng dễ nghe thấy ngay cả khi đang ở khoảng cách khá xa như thế này đây mà vẫn còn có thể nhận biết được nội dung cụ thể của những gì vừa mới được nói ra một cách chính xác tuyệt đối không sai lệch chút nào cả hề!

Đan Lương lùi lại phía sau, gót chân chạm vào lưng ghế sofa da bò thật mềm mại êm ái nhưng giờ đây lại trở nên lạnh cứng như đá băng giá cắt da cắt thịt ngay lập tức khiến hắn phải rùng mình sở gai ốc nổi bần bật trên khắp cơ thể run rẩy không ngừng nghỉ nữa đâu đúng chưa nào?

Hắn quay sang nhìn về phía cửa sổ lớn bằng kính cường lực chống đạn dày đặc ở bên trái phòng khách nơi mà bình thường sẽ là nguồn ánh sáng tự nhiên chủ yếu chiếu vào trong nhà vào ban ngày nhưng giờ đây lại chỉ phản chiếu lại hình ảnh méo mó của chính hắn đang đứng đó với vẻ mặt hoảng loạn tột độ cùng đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự kinh hãi tột độ giống hệt như đứa bé trong ký ức bị chèn ép vừa xuất hiện rõ ràng đến đáng sợ trước khi nhắm mắt lại thật chặt cách đây vài giây.

thôi chứ không phải lúc khác đâu cả hề!

Bóng đen tiến về phía trước từng bước một chậm rãi nhưng chắc chắn vô cùng khiến cho sàn nhà phát ra những âm thanh creak rạo rực khó chịu vang vọng khắp căn phòng rộng lớn trống trải này như thể đang hô hào gọi tên hắn để mời chào vào bữa tiệc tử thần sắp diễn ra bất cứ lúc nào cũng có khả năng cao xảy ra ngay tại chính thời điểm hiện tại này.

thôi chứ không phải lúc khác đâu cả hề!

"Cha ơi." Bóng đen thì thầm, giọng nói giờ đây đã hoàn toàn trùng khớp với thanh âm của Đan Lương khi hắn còn là một đứa trẻ bảy tuổi trước khi vụ tai nạn thảm khốc đó xảy ra và chèn ép ký ức về thân phận thật sự chờ đợi được giải phóng bằng cái giá đắt hơn cả mạng sống của chính anh.

Hắn cố gắng hét lên nhưng cổ họng khô khốc không thể phát ra một âm thanh nhỏ bé nhất nào cả dù đã cố gắng hết sức mình để làm điều đó bằng mọi giá có thể tìm được trong tình cảnh hiện tại này của chính họ đang phải đối diện với những điều vượt xa khỏi khả năng hiểu biết thông thường của con người bình thường như chúng ta vẫn hay tưởng tượng về nó một cách đơn giản và ngây thơ đến mức đáng thương hại vô cùng.

các bạn đọc thân mến ạ?

Chiếc chìa khóa đồng trong tay hắn bắt đầu nóng rực lên dữ dội hơn bao giờ hết, những ký tự khắc trên bề mặt kim loại trượt dọc theo các cạnh cong vút tạo thành những hình thù kỳ dị giống như móng vuốt thú dữ đang cố gắng xé toạc lớp da thịt mỏng manh che phủ bên ngoài để lộ ra bộ xương cốt trắng bệch nhô lên khỏi áo sơ mi trắng tinh khôi lúc này đây đã bị nhuốm đỏ tươi bởi máu chảy từ vết thương tự phát xuất hiện tại cánh tay trái nơi mà quá trình chuyển hóa thành kim loại lạnh lẽo đang diễn ra với tốc độ chóng mặt đáng sợ khiến cho bất kỳ ai dám nhìn thấy đều cảm thấy chóng mặt và buồn nôn dữ dội đến mức muốn hét lên nhưng lại không thể phát ra một tiếng động nhỏ bé nhất nào cả dù đã cố gắng hết sức mình để làm điều đó bằng mọi giá có thể tìm được trong tình cảnh hiện tại này của chính họ đang phải đối diện với những điều vượt xa khỏi khả năng hiểu biết thông thường của con người bình thường như chúng ta vẫn hay tưởng tượng về nó một cách đơn giản và ngây thơ đến mức đáng thương hại vô cùng.

các bạn đọc thân mến ạ?

Bóng đen đưa tay ra phía trước, bàn tay dài ngoằng với những ngón tay gầy guộc nhọn hoắt giống như móng vuốt chim ưng đang chuẩn bị lao xuống bắt lấy con mồi bất hạnh của nó trong khoảnh khắc ngắn ngủi tiếp theo sắp tới đây.

thôi chứ không phải lúc khác đâu cả hề!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập