Chương 29

Cơn đau không còn là một cảm giác đơn thuần nữa.

Nó đã trở thành một thực thể sống, gn nhai từng thớ cơ bắp của Tinh từ bên trong ra ngoài.

Hắn gục xuống sàn nhà gỗ mục rỗng, hít phải mùi ẩm mốc xộc vào mũi như những lưỡi dao nhỏ li ti cứa nát niêm mạc phổi.

Da dẻ trên mặt hắn đang nhăn nheo với tốc độ đáng sợ, những đốm đồi mồi xuất hiện dày đặc quanh khóe mắt chỉ trong vài giây qua đi.

Quy luật "Tuổi Thọ Đảo Ngược" của Vạn Cổ Ma Giới không còn là lý thuyết suông mà đã trở thành bản án tử hình trực tiếp trên xác thịt hắn.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân già nua ấy như bị đóng đinh vào mặt đất.

Mỗi bước di chuyển đều kèm theo tiếng kêu lạo xạo của xương khớp khô héo.

Không khí trong căn phòng này đặc quánh lại, nặng nề đến mức khó thở.

Những hạt bụi lơ lửng trong ánh sáng mờ ảo từ khe cửa không phải là bụi bẩn thông thường mà trông giống như những mảnh vỡ ký ức bay lơ lửng.

Tinh nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ sự hoảng loạn đang dâng trào trong tim mình.

Hắn biết rằng nếu để nỗi sợ hãi chi phối, hắn sẽ chết trước khi tìm ra lối thoát khỏi ngôi nhà ma ám này.

Trước mặt hắn là một cánh cửa sẫm màu bằng gỗ đen bóng, không có tay nắm, chỉ có một lỗ khóa hình dạng kỳ lạ giống như con mắt đang mở to kinh hoàng.

Tinh rướn người tiến lại gần, lòng bàn tay lạnh toát chạm vào bề mặt trơn trượt của cánh cửa.

Hắn cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng phát ra từ bên trong, nhịp đập đều đặn như trái tim của một sinh vật khổng lồ ngủ say dưới lòng đất.

Đây không phải là lối thoát duy nhất, nhưng nó là hướng đi mà trực giác đang thôi thúc hắn theo đuổi.

Sự tò mò lúc này nguy hiểm hơn cả cái chết, vì nó dẫn dắt tâm trí con người vào những góc khuất tối tăm nhất mà lý trí không thể kiểm soát được.

Hắn đặt tay lên bề mặt cánh cửa, nhắm nghiền mắt lại để lắng nghe dòng chảy của năng lượng ma đạo đang luân chuyển trong bức tường.

Một luồng hơi lạnh xộc xuống sống lưng khiến toàn thân hắn nổi da gà.

Không có tiếng động nào khác ngoài nhịp đập chậm chạp và đều đặn ấy.

Tinh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho lý trí còn lại chút ít trong đầu óc hỗn loạn của mình.

Hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để giải mã bí mật phía sau cánh cửa này.

Nếu đây là bẫy, hắn sẽ bước vào bằng cách chấp nhận thực tại tàn khốc nhất mà thế giới này có thể mang đến.

Khi cánh cửa nặng nề nheo mở ra một khe hẹp, không phải ánh sáng hay bóng tối tuôn trào ra ngoài, mà là sự vắng lặng chết chóc.

Tinh rướn người bước qua ngưỡng cửa, rơi vào một khoảng trống vô tận nơi trọng lực dường như đã bị đánh lừa và đảo ngược hoàn toàn.

Tầng hầm này không tuân theo bất kỳ quy luật vật lý nào mà hắn từng biết trong suốt cuộc đời tu luyện của mình.

Những bức tường đá xám xịt vươn lên cao vút, biến mất vào màn sương mù dày đặc ở phía trên xa tít mù khơi.

Sàn nhà dưới chân hắn không phẳng lì mà gồ ghề như bề mặt của một quả núi bị xé toạc ra thành từng mảng rời rạc.

Hắn phải bám chặt vào những khe nứt trên tường để giữ thăng bằng, vì cảm giác mất phương hướng tấn công vào não bộ dữ dội đến mức khiến hắn muốn nôn mửa.

Ánh sáng ở đây không phát ra từ bất kỳ nguồn nào cụ thể mà lan tỏa đều khắp nơi trong không gian u ám này, tạo nên một bầu không khí huyền ảo nhưng đầy đe dọa.

Tinh nhìn xuống đôi bàn tay của mình và thấy rằng các khớp ngón tay đang sưng phù lên, biến dạng thành những khối xương cứng nhắc màu xám xịt.

Quá trình lão hóa vẫn tiếp tục diễn ra với tốc độ chóng mặt, ép buộc cơ thể hắn phải đối mặt với sự hủy diệt từ bên trong từng tế bào một cách chậm chạp nhưng chắc chắn không thể ngăn cản được nữa đâu.

Những cột đá khổng lồ vươn lên xung quanh như những ngón tay gầy guộc của quỷ sứ đang cố gắng túm lấy linh hồn hắn trước khi nó kịp thoát ra khỏi địa ngục trần gian này.

Tinh cẩn thận di chuyển từng bước một, lắng nghe tiếng vọng của chính mình trong không gian rộng lớn đến mức đáng sợ ấy.

Hắn nhận thấy rằng mỗi lần chân chạm đất lại vang lên một âm thanh khác biệt hẳn so với những nhịp điệu thông thường mà con người hay gặp phải hàng ngày xung quanh ta đây luôn luôn tồn tại đâu đó ngay trước mắt bạn đọc rồi.

Đó là tiếng thì thầm rất nhỏ, gần như không thể nghe thấy nếu không tập trung cao độ vào từng khoảnh khắc trôi qua nhanh chóng tột cùng bi đát này.

Hắn dừng lại bên cạnh một bức tượng đá cũ kỹ bị gãy vỡ làm đôi nằm ngổn ngang giữa nền hầm tối om đen sẫm lạnh lẽo hoang vắng tuyệt đối chỉ có mình hắn đơn độc cô quạnh đáng thương tội nghiệp vô vàn.

Bức tượng khắc họa hình dáng của một người phụ nữ đang ôm chặt lấy đầu trong nỗi đau đớn tột cùng không thể tả xiết bằng lời nói hay ngôn từ nào khác được đâu đúng không.

Tinh đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh giá sần sùi thô ráp khó chịu kinh khủng đến mức khiến cho da thịt hắn tê dại đi mất luôn ấy mà!

Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang truyền tải thông tin gì đó vô cùng quan trọng cần phải khám phá ra ngay lập tức trước khi quá muộn màng không thể cứu vãn lại được nữa đâu này sao?

Đột nhiên, bóng tối xung quanh bắt đầu co thắt lại như những ngón tay vô hình siết chặt lấy cổ họng của hắn.

Một hình ảnh nhòe nhoẹt xuất hiện phía trước mặt Tinh, dần dần thành một thực thể đáng sợ không kém gì cái chết đang rình chờ đợi ở cuối cùng con đường mòn dài ngoằng đầy chông gai nguy hiểm tiềm tàng luôn sẵn sàng giết chết bất cứ ai dám bước vào đây cả chứ?

Đó là hình hài của chính hắn – nhưng phiên bản già nua, teo tóp và mục nát đến mức nhận không ra đâu nữa rồi!

Đôi mắt trũng sâu hốc hang nhìn thẳng vào linh hồn đang run rẩy sợ hãi tột cùng kinh hoàng khiếp đảm đến mức muốn vỡ vụn tan thành từng mảnh nhỏ li ti rời rạc phân tán khắp nơi trong khoảng không gian rộng mở trước mặt ngôi nhà ma ám ấy lúc này đây.

Kẻ thù lao ra với tốc độ chóng mặt, những ngón tay dài và xương xẩu vồ lấy cổ Tinh với sức mạnh ghê gớm đủ để bẻ gãy bất kỳ vật cản cứng chắc nhất nào nằm ngang đường đi của nó mà không cần suy nghĩ gì thêm nữa đâu.

Lực siết chặt đến mức anh cảm thấy xương cổ mình sắp gãy tan tành thành nhiều mảnh nhỏ li ti rời rạc phân tán khắp nơi trong khoảng không gian rộng mở trước mặt ngôi nhà ma ám ấy lúc này đây!

Tinh cố gắng vùng vẫy, dùng hết sức lực cuối cùng còn lại trong cơ thể già nua yếu ớt của mình để gạt bỏ bàn tay đáng sợ kia ra khỏi cổ họng đang bị nghẹt thở dần đi theo thời gian trôi qua từng giây một cách chậm chạp và đau đớn tột cùng!

Hắn không thể sử dụng sức mạnh vật lý vì điều đó sẽ chỉ đẩy nhanh quá trình phân rã tế bào do quy luật "Tuổi Thọ Đảo Ngược" bị ép buộc kích hoạt.

Thay vào đó, Tinh nhắm mắt lại và tập trung hoàn toàn vào dòng chảy của ký ức đang bị chèn sâu tận đáy tâm trí mình từ nhiều năm trước đây khi còn là một đứa trẻ tám tuổi ngây thơ vô tư lo lắng gì cả đâu!

Hắn nhớ lại giọng nói ngọt ngào nhưng đầy đe dọa giống hệt giọng của chính anh lúc đó đang hỏi: "Con đã sẵn sàng để nhớ lại chưa?" Câu hỏi ấy vang lên trong đầu hắn như lời nguyền ám ảnh không thể xua tan được dù cho có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng vô ích hoàn toàn.

Kẻ thù dường như cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong tâm trạng của nạn nhân, lực siết chặt trên cổ Tinh nới lỏng ra một chút đáng kể so với trước kia khi vừa mới bắt đầu cuộc đối đầu khốc liệt này đây đúng không.

Hắn lợi dụng khoảng trống quý giá hiếm hoi ấy để lách người thoát khỏi vòng vây chết chóc bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh họ lúc này thì sao?

Tinh lao về phía trước, va đập mạnh vào một bức tường đá lạnh cứng rắn bất di bất dịch kiên cường vững vàng đứng sững giữa màn sương mù dày đặc che phủ khắp nơi trong tầng hầm tối om đen sẫm lạnh lẽo hoang vắng tuyệt đối chỉ có mình hắn đơn độc cô quạnh đáng thương tội nghiệp vô vàn.

Sự va chạm không gây ra đau đớn như dự kiến.

Thay vào đó, bức tường đá vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

lơ lửng trong không khí giống như những hạt bụi kim tuyến lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo từ trên cao vọng xuống đây.

Tinh ngã xuống bất lực giữa đống đổ nát của thực tại đang sụp đổ xung quanh mình một cách chậm chạp nhưng chắc chắn không thể ngăn cản được nữa đâu này sao?

Hắn nhìn lên phía trên và thấy rằng kẻ thù – phiên bản già nua mục nát của chính mình – cũng tan biến thành đám khói đen kịt dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh họ lúc này thì sao?

Không còn chiến đấu, không còn thắng thua.

Chỉ có sự hủy diệt thuần túy mang tính chất tâm lý cao độ hơn cả cái chết vật lý thông thường mà thôi!

Hắn nằm đó trên nền đá lạnh giá sần sùi thô ráp khó chịu kinh khủng đến mức khiến cho da thịt hắn tê dại đi mất luôn ấy mà!

Cảm giác trống rỗng lớn lao bao trùm lấy linh hồn đang run rẩy sợ hãi tột cùng kinh hoàng khiếp đảm đến mức muốn vỡ vụn tan thành từng mảnh nhỏ li ti rời rạc phân tán khắp nơi trong khoảng không gian rộng mở trước mặt ngôi nhà ma ám ấy lúc này đây.

Tinh nhận ra rằng mình vừa trải qua một cuộc chiến mà kẻ thù duy nhất thực sự là chính ký ức bị chèn ép từ người khác đang cố gắng xâm chiếm lấy ý thức của hắn thông qua những ảo giác kinh hoàng tột cùng bi đát này!

Sự sụp đổ của ảo tưởng dẫn đến kết quả hoàn toàn trái ngược với kỳ vọng ban đầu khi bắt đầu bước vào tầng hầm tối om đen sẫm lạnh lẽo hoang vắng tuyệt đối chỉ có mình hắn đơn độc cô quạnh đáng thương tội nghiệp vô vàn.

Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể già nua yếu ớt không còn đủ sức nâng đỡ lấy trọng lượng của chính nó nữa đâu này sao?

Tinh nhìn vào bàn tay run rẩy đang chạm nhẹ lên bề mặt gương đá phản chiếu hình ảnh của mình trong khoảnh khắc im lặng đáng sợ nhất mà con người có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây rồi.

Hình ảnh phản chiếu mỉm cười – một nụ cười đầy sự thấu hiểu bi thảm đến mức khiến cho đầu óc anh trở nên hôn mê dần đi theo thời gian trôi qua từng giây một cách chậm chạp và đau đớn tột cùng!

Hắn biết rằng chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa, vì câu hỏi thật sự vẫn còn treo lơ lửng trong không khí u ám này: Ai mới là người đang kiểm soát tâm trí của hắn thực sự chứ?

Một bóng người đứng trong góc phòng tối om đen sẫm lạnh lẽo hoang vắng tuyệt đối chỉ có mình hắn đơn độc cô quạnh đáng thương tội nghiệp vô vàn.

Không phải là bác sĩ, không phải là quái vật.

Đó là một người phụ nữ trẻ với khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ tỏa sáng lung linh lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo từ trên cao vọng xuống đây.

Cô ấy mặc chiếc váy trắng muốt tinh khiết trong veo như tuyết rơi mùa đông giá lạnh buốt đến tận xương tủy cốt lõi sâu thẳm nhất bên trong tâm hồn con người chúng ta luôn tồn tại đâu đó ngay trước mắt bạn đọc rồi.

Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào Tinh với vẻ tò mò pha lẫn sự thương cảm đau đớn tột cùng không thể tả xiết bằng lời nói hay ngôn từ nào khác được đâu đúng không.

Tinh cố gắng thốt lên một tiếng, nhưng cổ họng khô khốc chỉ phát ra âm thanh rít sắc lẹm của không khí lạnh giá xé nát phổi.

Người phụ nữ bước từng bước nhẹ nhàng tiến lại gần hắn, đôi chân trần chạm xuống nền đá lạnh giá sần sùi thô ráp khó chịu kinh khủng đến mức khiến cho da thịt cô tê dại đi mất luôn ấy mà!

Mỗi bước đi đều tạo ra tiếng vang nhỏ li ti trong không gian tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh họ lúc này thì sao?

Tinh nhận thấy rằng hình ảnh của người phụ nữ bắt đầu mờ nhạt dần, hòa quyện vào bóng tối dày đặc bao trùm lấy tâm trí đang run rẩy sợ hãi tột cùng kinh hoàng khiếp đảm đến mức muốn vỡ vụn tan thành từng mảnh nhỏ li ti rời rạc phân tán khắp nơi trong khoảng không gian rộng mở trước mặt ngôi nhà ma ám ấy lúc này đây.

Cô dừng lại ngay trước mặt hắn, cúi xuống và đưa tay chạm nhẹ vào trán Tinh.

Một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể già nua mục nát của anh, tạm thời làm chậm quá trình phân rã tế bào đáng sợ kia xuống mức có thể kiểm soát được đâu này sao?

"Con đã quên mất điều quan trọng nhất," giọng nói của cô vang lên trong đầu hắn như tiếng chuông ngân xa vời vợi từ một kỷ nguyên cũ kỹ bị chôn vùi dưới lớp trầm tích ký ức dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh họ lúc này thì sao?

Tinh nhắm mắt lại, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ li ti trong khoảnh khắc ngắn ngủi quý giá hiếm hoi ấy trước khi bóng tối nuốt chửng linh hồn đang run rẩy sợ hãi tột cùng kinh hoàng khiếp đảm đến mức muốn vỡ vụn tan thành từng mảnh nhỏ li ti rời rạc phân tán khắp nơi trong khoảng không gian rộng mở trước mặt ngôi nhà ma ám ấy lúc này đây.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, người phụ nữ đã biến mất không dấu vết.

Chỉ còn lại một chiếc chìa khóa bằng đồng cũ kỹ nằm gọn trong lòng bàn tay lạnh toát của anh tỏa hương thơm ngọt ngào tanh tưởi của nước hoa tử thi — thứ mùi mà Tinh đã ngửi thấy lần cuối cùng trước khi ký ức bị chèn ép bởi những bí mật kinh hoàng về thân phận thật sự chờ đợi được giải phóng bằng cái giá đắt hơn cả mạng sống của chính anh.

Và rồi, giữa tiếng gió rít lên như lời than khóc trong khoảng không gian rộng mở trước mặt ngôi nhà ma ám ấy lúc này đây.

Hắn nhận ra rằng chiếc chìa khóa kia đang nóng hổi bốc cháy rực rỡ tỏa sáng lung linh lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo từ trên cao vọng xuống đây.

Nhưng khi hắn nhìn kỹ hơn vào bề mặt kim loại, dòng chữ khắc nổi lên khiến anh quên cả thở và chạy trốn khỏi hiện trường kinh hoàng này ngay lập tức mà không cần suy nghĩ gì thêm nữa đâu.

Đó là tên của chính hắn – nhưng viết bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa đã chết từ hàng ngàn năm trước kia.

Chiếc gương vỡ tan, máu từ vết thương trên tay hắn loang ra thành một hình xăm cấm địa.

Hắn sững sờ khi thấy linh lực trong cơ thể đang tự nguyện chảy ra, nuôi dưỡng thứ bóng tối đang bò ra khỏi những mảnh kính.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập