Chương 28
Anh không còn cảm thấy mình là một tu luyện giả bình thường trong thế giới "Vạn Cổ Ma Giới" này nữa.
Ở độ tuổi sinh học hai mươi lăm, cơ thể anh lẽ ra đang ở đỉnh cao sức sống.
Nhưng thực tại hiện trước mắt lại phũ phàng và tàn khốc hơn bất kỳ lời nguyền nào.
Những mảng da thịt trên cổ tay bắt đầu nhão ra, chuyển màu xanh xám bệnh hoạn.
Các mạch máu nổi lên ngoằn ngoèo như những con rắn độc đang bò dưới lớp biểu bì mỏng manh.
Tinh cố gắng đứng vững giữa hành lang tối om của ngôi nhà số 47.
Bức tường phía trước không còn là gạch đá hay gỗ mục nữa.
Chúng đã biến thành một khối thịt sống, sần sùi và ẩm ướt.
Khối thịt đó co thắt nhẹ nhàng, nhịp đập theo từng cú tim của anh.
*Thump-thump.* Âm thanh vang lên từ bên trong bức tường, hòa điệu với tiếng đập dữ dội trong đầu Tinh.
Anh đưa tay ra chạm vào bề mặt trơn nhớt ấy.
Cảm giác lạnh buốt lan truyền tức thì dọc theo cánh tay, đi thẳng vào tủy sống.
Không phải là sự sợ hãi thông thường.
Đó là cảm giác bị xâm nhập.
Như thể da thịt anh đang tan chảy, hòa quyện vào khối thịt kia.
Tinh nhắm mắt lại, cố gắng giữ lấy lý trí cuối cùng còn sót lại trong tâm trí hỗn loạn này.
Ký ức về đứa trẻ tám tuổi năm xưa bắt đầu trỗi dậy, nhưng chúng bị bóp méo bởi nỗi đau hiện tại.
Anh nhớ mùi hương hoa mai nở giữa mộ phần.
Anh nhớ giọng nói ngọt ngào đầy đe dọa của chính mình khi còn nhỏ.
Và giờ, anh đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật mà tâm trí đã cố gắng che giấu suốt hai mươi năm qua.
Bức tường thịt khẽ mở ra một khe hở, lộ ra bên trong là những ngón tay xương xẩu đang vươn lên mời gọi.
"Tinh," giọng nói thì thầm từ sâu thẳm trong não bộ vang lên, không phải là lời của người khác mà chính là tiếng lòng anh bị chia cắt.
"Con muốn nhìn thấy nó không?"
Anh gật đầu, dù biết rằng hành động này có thể hủy diệt hoàn toàn bản ngã còn lại của mình.
Bước chân đưa vào khe hở ấy cảm giác như đang bước vào dạ dày của một con thú đói khát.
Mùi hôi thối nồng nặc xộc lên mũi, nhưng giữa mùi tanh tưởi đó lại lẫn chút hương vị kỳ lạ — mùi của sự thuần khiết bị ô nhiễm.
Tinh lao xuống bóng tối.
Không có sàn nhà, không có trần phòng.
Chỉ có sự rơi tự do trong một ống tiêu hóa vô tận mà anh đã từng mô tả là lối đi vật lý trước kia.
Nhưng giờ đây, nó là ký ức sống động nhất và kinh khủng nhất đời anh.
Những mảng da trên mặt bắt đầu bong tróc, lộ ra lớp thịt đỏ tươi bên dưới không hề chảy máu mà chỉ tỏa ra hơi nóng rực rỡ.
Anh đang lão hóa với tốc độ chóng mặt mỗi giây trôi qua.
Tóc trắng phây phây mọc dài ra rồi rụng đi ngay lập tức.
Răng lung lay và rơi lổm nhổm vào khoảng trống phía trước.
Tinh mở miệng muốn hét lên, nhưng giọng nói phát ra lại là tiếng trẻ con ngây thơ, trong trẻo đến đau lòng.
"Con đã sẵn sàng để nhớ lại chưa?" câu hỏi đó vang vọng khắp nơi, không phải từ phía sau lưng nữa mà từ chính những tế bào đang phân rã của anh.
Già Nhai xuất hiện trước mặt Tinh, nhưng hình dáng của lão giờ đây khác hẳn so với ấn tượng ban đầu về một kẻ thù siêu nhiên.
Lão trông giống như một phiên bản bị biến dạng của chính anh ở tương lai xa xôi nào đó khi sự sống đã cạn kiệt hoàn toàn từ bên trong.
Lớp da nhăn nheo phủ kín cơ thể gầy guộc ấy dường như đang nỗ lực giữ lấy hình hài con người trước khi sụp đổ thành hư vô vĩnh viễn.
Lão lao tới với tốc độ bất ngờ của một kẻ đã mất đi nỗi sợ đau đớn hay chết chóc bởi lẽ cái chết đối với lão chỉ là trạng thái giải thoát cuối cùng mà thôi chứ không còn là mối đe dọa nữa đâu cả!
Tinh né tránh kịp thời nhưng va chạm khiến vai trái anh nứt toác ra dưới lực tác động khủng khiếp từ cú đấm của Già Nhai.
Cảm giác tê buốt lan tỏa khắp cơ thể, không phải do thương tích vật lý thông thường mà chính xác hơn là cảm giác lão hóa đột ngột tại vùng tiếp xúc giữa hai thực thể này — một bên đại diện cho quá khứ ngây thơ bị chèn ép và một bên tượng trưng cho tương lai u ám đầy bóng tối dày đặc bao phủ lấy tất cả mọi thứ xung quanh họ lúc này đây!
Máu chảy ra từ vết thương trên vai không đỏ tươi bình thường nữa mà có màu đen sẫm tựa như mực tàu vừa mới pha loãng xong chưa kịp khô hoàn toàn đâu.
đọc giả yêu quý của chúng ta nào?
Tinh nhìn xuống tay mình thì phát hiện rằng chiếc dao vừa nãy anh đặt xuống sàn nhà đã biến mất không dấu vết thay vào đó nằm gọn trong lòng bàn lạnh toát của hắn là nắm tro tàn trắng xóa bốc khói nghi ngút tỏa hương thơm ngọt ngào tanh tưởi nước hoa tử thi thứ mùi mà Tinh đã ngửi thấy lần cuối cùng trước khi ký ức bị chèn ép bởi những bí mật kinh hoàng về thân phận thật sự chờ đợi được giải phóng bằng cái giá đắt hơn cả mạng sống của chính anh!
Già Nhai ngừng lại, nghi ngờ.
Lão nghiêng đầu, ánh mắt đục ngầu nhìn chăm chú vào nắm tro trong tay Tinh.
"Con đã đốt cháy nó rồi," lão nói với giọng vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong tâm trí bị chia cắt thành nhiều mảnh vỡ nhỏ li ti đang dần ghép lại hoàn chỉnh trước khi sụp đổ hoàn toàn vào hư vô vĩnh cửu của sự im lặng đáng sợ nhất mà con người có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây rồi.
Tinh không hiểu lão đang nói gì.
"Nó" là cái gì?
Nhật ký bằng máu?
Hay chính linh hồn đứa trẻ tám tuổi bên trong anh?
Câu hỏi treo lơ lửng giữa không khí ngột ngạt khiến cho bầu không gian xung quanh càng trở nên nặng nề hơn bội phần so với lúc trước kia khi mà mọi thứ còn chưa xảy ra những biến chuyển đáng sợ như thế này.
Anh mỉm cười, một nụ cười đầy đau đớn và điên loạn.
"Nếu nó là ký ức," Tinh thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng kiên định lạ thường, "thì ta sẽ đốt cháy cả quá khứ để bước vào tương lai."
Lời tuyên bố đó vang lên như lời nguyền chính thức đánh dấu sự khởi đầu cho chuỗi phản ứng dây chuyền dẫn đến kết cục bi thảm chờ đợi phía trước không hề nhẹ nhàng chút nào đâu ạ!
Cơ thể Già Nhai rung động dữ dội, những vết nứt xuất hiện trên lớp da nhăn nheo của lão.
Từ bên trong các khe hở đó, một chất lỏng màu tím sẫm bắt đầu rỉ ra, mang theo mùi hương của sự thối rữa và tuyệt vọng cùng lúc hòa quyện vào nhau tạo nên bản giao hưởng tang lễ cho chính cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy bi kịch này đây mà thôi!
Tinh cảm thấy sức mạnh kỳ lạ tuôn chảy trong người.
Không phải linh khí thuần khiết từ thiên địa, cũng không phải năng lượng ma đạo đen tối truyền thống thường gặp ở các truyện kiếm hiệp kinh dị khác đâu.
Mà là thứ gì đó nguyên thủy hơn, hoang dã hơn và nguy hiểm gấp bội so với bất kỳ loại năng lượng nào mà anh từng tiếp xúc trước đây trong suốt quá trình tu luyện dài đằng đng đầy gian nan thử thách này của mình!
Già Nhai ngừng lại, nghi ngờ.
Tinh nằm trên mặt đất, ngực phập phồng yếu ớt dưới nền đá lạnh giá thấm đẫm mồ hôi và máu đen sẫm vừa chảy ra từ vết thương vai trái trước đó không lâu đâu.
Máu đỏ tươi chảy thành dòng nhưng mùi hương tỏa ra không phải là mùi máu tươi bình thường mà lại chính xác hơn hẳn so với dự đoán ban đầu của anh lúc mới bắt đầu trận chiến này đây!
Đó là mùi của sự phân hủy nhanh chóng, giống như thể cơ thể anh đang trải qua quá trình lão hóa ngược chiều thời gian một cách cực đoan và tàn khốc nhất có thể tưởng tượng ra được ngay bây giờ tại chính địa điểm hiện tại này vậy đó!
Tinh mỉm cười, một nụ cười đầy đau đớn và điên loạn.
Anh biết rằng mình vừa phạm phải sai lầm nghiêm trọng khi dám đối đầu trực diện với thực tại mà tâm trí đã cố gắng che giấu suốt hai mươi năm qua như thế nào rồi.
Nhưng giờ thì quá muộn để rút lui hay quay lại nữa đâu!
Chỉ còn con đường duy nhất phía trước là tiếp tục tiến lên dù cho cái giá phải trả có thể sẽ cao hơn cả mạng sống của chính anh đi chăng nữa thì cũng đành chịu thôi chứ sao được đây khi mà mọi lựa chọn khác đều đã đóng cửa vĩnh viễn từ lâu rồi.
Già Nhai bước tới, mỗi bước chân dậm xuống sàn nhà tạo ra những vết lõm sâu như thể đang in dấu vào ký ức của Tinh.
Lão giơ tay lên, những ngón tay xương xẩu chĩa thẳng về phía mặt anh.
"Con nghĩ con có thể thắng?" giọng lão khàn khạc, vang vọng từ tận đáy lòng đen tối nhất mà không ai dám bước chân tới thăm hỏi hay tìm hiểu thêm nữa đâu.
"Tôi không cần chiến thắng," Tinh trả lời, nâng đầu lên với nỗ lực cuối cùng của cơ thể đang kiệt quệ dần đi từng phút giây trôi qua nhanh chóng như chớp sáng ban mai vừa ló dạng sau màn đêm dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh họ lúc này đây!
"Tôi chỉ cần nhớ lại."
Lời nói đó kích hoạt một phản ứng dây chuyền bên trong tâm trí bị chia cắt thành nhiều mảnh vỡ nhỏ li ti đang dần ghép lại hoàn chỉnh trước khi sụp đổ hoàn toàn vào hư vô vĩnh cửu của sự im lặng đáng sợ nhất mà con người có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây rồi!
Những ký ức bị chèn ép bắt đầu trỗi dậy dữ dội, xé toạc những lớp phòng thủ tinh thần mỏng manh cuối cùng còn sót lại trong đầu anh.
Tinh thấy mình đang đứng giữa căn phòng rộng lớn với ánh sáng vàng cam ấm áp của buổi chiều tà chiếu qua khung cửa sổ kính vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti nằm la liệt trên sàn nhà phủ đầy bụi bặm dày đặc chưa ai quét dọn hay lau chùi sạch sẽ trong suốt bao nhiêu thập kỷ dài đằng đng trôi qua kể từ ngày xảy ra vụ án mạng kinh hoàng khiến cho cả ngôi làng phải khiếp sợ run rẩy đến nỗi không dám bước chân vào bên trong nữa đâu.
Một bóng người nhỏ bé đứng giữa phòng, quay lưng lại với anh.
Đó là chính anh lúc tám tuổi, mặc bộ đồ trắng tinh khôi sạch sẽ chưa từng bị vấy bẩn bởi bất kỳ vết máu hay bùn đất nào từ những cuộc chiến tranh giành quyền lực đẫm máu mà thế giới tu luyện luôn phải đối mặt hàng ngày mỗi đêm suốt bao nhiêu năm tháng đằng đng trôi qua kể từ khi ông tổ sáng lập ra dòng họ này cho đến tận bây giờ lúc hiện tại ngay chính địa điểm chúng ta đang đứng nói chuyện với nhau đây mà thôi!
"Con đã sẵn sàng để nhớ lại chưa?" giọng trẻ thơ vang lên, ngọt ngào nhưng đầy đe dọa giống hệt giọng của chính anh khi còn là một đứa tám tuổi vô tội trước khi thế giới đảo ngược chiều hướng và ký ức bị chèn ép bởi những bí mật về sự phản bội mà giờ đây đang chờ đợi được giải phóng bằng cái giá đắt hơn cả mạng sống của chính anh!
Tinh nhắm mắt lại, chấp nhận để cho dòng chảy ký ức ập đến nhấn chìm ý thức còn sót lại trong đầu mình.
Anh cảm thấy cơ thể tan biến vào hư không, hòa quyện với bóng người nhỏ bé kia thành một thực thể duy nhất mang tên "Thật Sự".
Và khi mở mắt ra lần nữa, anh nhìn thấy thứ khiến cho mọi nỗ lực tu luyện suốt hai mươi năm qua trở nên vô nghĩa và trống rỗng đến đau lòng tột cùng!
NVC không cảm thấy chiến thắng.
Cảm giác đầu tiên là sự trống rỗng, tiếp theo là cơn đau dữ dội xuyên thấu não bộ như ngàn vạn mũi kim châm chích vào từng tế bào thần kinh còn sót lại trong hộp sọ mỏng manh kia vậy đó!
NVC nhìn xuống tay mình thì phát hiện ra rằng bàn đang run rẩy kịch liệt không kiểm soát được nữa đâu.
Những đốm đồi mồi xuất hiện nhanh chóng lan tỏa khắp hai cánh tay gầy guộc của anh khiến cho hình ảnh trước mắt trở nên mờ nhạt dần đi theo thời gian trôi qua từng giây một cách chậm chạp và đau đớn tột cùng!
NVC đã không chỉ hấp thụ linh khí, mà còn hút cả tuổi thọ và ký ức từ Già Nhai vào người mình thông qua cú va chạm chết chóc vừa rồi kia đâu.
Nhưng điều đó có nghĩa là gì đối với anh lúc này đây khi mà mọi thứ xung quanh đều đang biến đổi theo hướng tồi tệ hơn bao giờ hết.
Già Nhai sụp đổ xuống sàn nhà, cơ thể lão co quắp lại trong đau đớn trước khi tan rã thành những mảng tro tàn trắng xóa tương tự như nắm tro trong tay Tinh lúc nãy kia vậy đó!
Không còn dấu vết gì của một kẻ thù siêu nhiên đáng sợ nữa đâu cả!
Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ không gian rộng mở phía sau lưng ngôi nhà ma ám ấy mà thôi!
Tinh đứng dậy, bước đi trên những bước chân nặng nề.
Cơ thể NVC cảm thấy nhẹ hơn, nhưng tâm trí thì nặng trĩu bởi gánh nợ ký ức mới vừa được giải phóng từ lòng bàn tay lạnh toát của hắn lúc nãy kia vậy đó!
Mỗi bước chân dậm xuống sàn nhà tạo ra tiếng vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong tâm trí bị chia cắt thành nhiều mảnh vỡ nhỏ li ti đang dần ghép lại hoàn chỉnh trước khi sụp đổ hoàn toàn vào hư vô vĩnh cửu của sự im lặng đáng sợ nhất mà con người có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây rồi!
Anh nghe thấy một tiếng thì thầm trong gió, không phải từ Già Nhai, mà từ chính bên trong mình.
"Cậu đã bước qua ngưỡng cửa," giọng nói ngọt ngào nhưng đầy đe dọa giống hệt giọng của chính anh khi còn là một đứa trẻ tám tuổi đang hỏi: "Con đã sẵn sàng để nhớ lại chưa?"
Tinh dừng giữa hành lang tối om trước mặt ngôi nhà số 47 kia vậy đó!
Ánh sáng từ cửa sổ bị những tấm rèm vải mục nát chặn đứng không cho lọt vào bên trong phòng khách rộng lớn phía sau lưng anh lúc này đây đâu.
Mùi hương hoa mai nở trong mộ phần lan tỏa khắp nơi xung quanh khiến cho đầu óc anh trở nên hôn mê dần đi theo thời gian trôi qua từng giây một cách chậm chạp và đau đớn tột cùng!
Và rồi, giữa tiếng gió rít lên như lời than khóc trong khoảng không gian rộng mở trước mặt ngôi nhà ma ám ấy, Tinh nhận ra rằng mình vừa nghe thấy một âm thanh rất quen thuộc phát ra từ phía sau lưng — giọng nói ngọt ngào nhưng đầy đe dọa giống hệt giọng của chính anh khi còn là một đứa trẻ tám tuổi đang hỏi: "Con đã sẵn sàng để nhớ lại chưa?"
Nhưng khi hắn quay đầu nhìn về phía bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh họ lúc này đây, thứ nằm giữa hai trang giấy nhật ký bằng máu cũ kỹ kia khiến cho anh quên cả thở và chạy trốn khỏi hiện trường kinh hoàng này ngay lập tức mà không cần suy nghĩ gì thêm nữa đâu.
Một bàn tay xương khổi nhão ra từ vết rách trên giấy, túm lấy cổ tay hắn với sức mạnh ghê gớm.
Hắn hốt hoảng vùng vẫy, cảm giác lạnh cóng chạy dọc sống lưng khi thứ đó không phải ảo giác.
Nó mở miệng, nói
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận