Chương 27

Hành lang nhà số 47 không còn là một lối đi vật lý nữa.

Nó đã biến thành ống tiêu hóa của con quái vật vô hình mà Tinh đang cố gắng nuốt chửng.

Ánh sáng từ cửa sổ bị những tấm rèm vải mục nát chặn đứng hoàn toàn, tạo ra một bóng tối dày đặc đến mức nó có cảm giác như chất lỏng, nặng nề và dính dấp.

Không khí ở đây mang mùi vị của đất ẩm và sắt gỉ — mùi của máu cũ đã khô lại thành bột màu nâu sẫm bám trên trần nhà.

Tinh không sử dụng đèn pin.

Ánh sáng nhân tạo trong nơi này giống như một lời mời gọi chết chóc, thứ sẽ thắp lên những gì đang ẩn nấp trong góc khuất của tâm trí anh.

Anh bước đi bằng đầu ngón chân, nhưng sàn gỗ kêu groan mỗi lần chịu trọng lượng cơ thể.

Tiếng vang không phản chiếu lại theo quy luật âm học bình thường.

Thay vào đó, nó bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đáng sợ xung quanh, hoặc tệ hơn, tiếng vang đến chậm hơn thực tế vài giây, như nếu không gian đang bị kéo giãn ra để đánh lừa nhận thức của anh.

Tinh cảm thấy lạnh run.

Không phải vì nhiệt độ thấp, mà vì một sự trống rỗng bên trong lồng ngực nơi trái tim anh đập yếu ớt và hỗn loạn.

Anh nhớ lại lời cảnh báo từ chương trước: "Luật Vô Sát".

Nhưng luật này không được ghi trên đá hay khắc vào tường.

Nó hiện diện trong từng hơi thở, trong mỗi bước chân dè dặt.

Tinh đưa tay lên chạm vào bức tường bên phải.

Bề mặt thô ráp, lạnh lẽo và ẩm ướt dưới lòng bàn tay..

chuyển ngón tay dọc theo vữa gạch, hắn cảm thấy một sự nhịp đập nhẹ nhàng.

Không phải từ phía sau tường.

Mà chính là từ bề mặt của nó.

Tường đang sống?

Hay chỉ là ảo giác do căng thẳng quá mức gây ra cho hệ thần kinh suy nhược của anh?

Tinh rụt tay lại nhanh chóng, lòng bàn tay dính đầy bụi trắng xám trông giống như xương nghiền nát.

Hắn hít thở sâu, cố gắng kiểm soát nhịp đập loạn xạ trong đầu mình.

Nếu đây là mê cung tâm trí, thì lối ra không nằm ở cuối hành lang mà nằm ở trung tâm của nỗi sợ hãi lớn nhất mà anh đã đè nén suốt hai mươi năm qua.

Anh cần phải đi tiếp.

Dù cho mỗi bước chân đưa hắn sâu hơn vào vực thẳm của sự điên loạn.

Càng di chuyển xa khỏi phòng khách, cấu trúc kiến trúc bắt đầu méo mó một cách rõ rệt.

Những căn phòng không còn tuân theo logic hình học Euclid mà Tinh từng biết từ trường tiểu học.

Cửa sổ mở ra nhìn thấy chính cửa sổ đó nhưng ở góc độ khác, tạo hiệu ứng gương vô cực khiến anh chóng mặt và buồn nôn.

Tiếng thì thầm bắt đầu xuất hiện, xâm nhập vào não bộ anh như những con kiến nhỏ li ti bò dưới da đầu.

Chúng không phải là tiếng nói rõ ràng.

Đó là sự kết hợp của hàng ngàn giọng điệu chồng chéo lên nhau: tiếng khóc của trẻ sơ sinh, tiếng cười khẩy của người già, và cả tiếng gào thét đau đớn bị cắt ngang đột ngột.

Tinh bịt chặt hai tai bằng bàn tay, nhưng âm thanh vẫn xuyên qua màng nhĩ, trực tiếp tấn công thùy não nơi xử lý cảm xúc.

"Con đã hứa." một giọng nói thì thầm bên trái tai anh.

"Máu là tiền tệ duy nhất." giọng khác vang lên từ phía sau lưng.

"Nếu không giết được họ, con sẽ trở thành thức ăn cho chính ký ức của mình."

Tinh quay người lại trong bóng tối.

Không ai đứng ở đó theo nghĩa vật lý thông thường.

Nhưng anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của một thực thể — hoặc nhiều hơn thế — đang quan sát anh từ phía sau những bức tường vô hình của ý thức.

Hắn nghiến răng, cố gắng tập trung vào hơi thở.

Trong kỹ thuật thiền định mà Lão Khâm từng dạy cho hắn khi còn là đứa trẻ tám tuổi, có một quy tắc vàng: đừng lắng nghe tiếng nói trong bóng tối nếu bạn không biết chúng đến từ đâu.

Tinh nhắm mắt lại và bước tiếp.

Anh dựa vào cảm giác xúc giác hơn là thị giác.

Đầu ngón chân của anh chạm phải thứ gì đó mềm mại trên sàn nhà.

Hắn cúi xuống, sờ soạng trong bóng tối.

Đó là một chiếc búp bê vải cũ kỹ, mặt đã bị xé toạc ra để lộ ruột bông gòn xám xịt bên trong.

Một tay của nó còn nguyên vẹn, nhưng mắt thì trống rỗng, chỉ còn lại hai lỗ hổng đen kịt nhìn thẳng vào linh hồn anh.

Tinh nhặt lấy con búp bê và ném nó sang một bên.

Hành động đó khiến tiếng thì thầm tạm thời im lặng, thay thế bằng một âm thanh mới: tiếng cọt kẹt đều đặn như của đồng hồ quả lắc đang đếm ngược thời gian sống còn lại cho hắn.

Hắn biết mình đã đến đúng nơi rồi.

Căn phòng bí mật mà ông già Lý từng nhắc đến trong những giấc mơ kinh hoàng trước khi qua đời không phải là kho chứa vàng bạc hay tài liệu lịch sử.

Nó là phòng thí nghiệm tâm lý, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo giác bị xóa nhòa hoàn toàn để kiểm tra khả năng chịu đựng của con người trước sự thật tàn khốc nhất về bản thân họ.

Cánh cửa cuối cùng của hành lang không có tay nắm.

Nó mở ra tự động khi Tinh tiến đến gần, phát ra một tiếng thở dài nặng nề như thể ngôi nhà này vừa giải phóng được gánh nặng đè nén trong nhiều thập kỷ.

Bên trong là một căn phòng tròn rộng lớn với sàn nhà lát đá cẩm thạch đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trần nhà cao vút.

Ở trung tâm căn phòng, đặt trên một chiếc bục bằng đá granit, ngồi một người đàn ông già nua.

Ông ta mặc bộ áo choàng vải thô màu xám tro, cơ thể gầy guộc đến mức da bọc xương trông như những cuộn giấy cũ kỹ sắp mục rữa theo thời gian.

Tóc trắng xoá của lão xuống vai, che đi phần lớn khuôn mặt nhăn nhúm đầy nếp gấp sâu hoắm.

Nhưng khi Tinh tiến lại gần hơn dưới ánh sáng mờ ảo hắt từ trên cao, hắn nhận ra điều khiến máu trong người mình đông đặc: đôi mắt của kẻ đó không hề đục ngầu vì tuổi già hay bệnh tật mà ngược lại, chúng tỏa ra một trí tuệ lạnh lùng, sắc bén và tàn nhẫn đến mức đáng sợ.

Thực thể già nua bước tới bục đá, ánh mắt trống rỗng nhưng đầy sự thấu hiểu kinh khủng về nỗi đau bên trong Tinh.

Nó không tấn công ngay lập tức bằng vũ lực hay phép thuật nào đó.

Thay vào đó, nó mở miệng, phát ra những âm thanh giống như tiếng cọt kẹt của khớp xương khô héo khi cử động.

"Luật Vô Sát không phải là một lời nguyền," lão nói với giọng trầm đục vang vọng khắp căn phòng tròn, làm rung chuyển cả lớp bụi trên sàn nhà.

"Nó là một bản án tử hình được thực thi bởi chính tâm trí nạn nhân."

Tinh đứng yên như phỗng đá.

Hắn nhìn thấy những ngón tay dài ngoằn ngoạc của gã già nua đang cử động trước mặt mình, vẽ ra những ký tự phức tạp trong không khí mà mắt thường khó có thể theo kịp.

Những ký tự đó sau khi xuất hiện sẽ lập tức tan biến vào hư vô nhưng lại để lại dư âm đau nhói ở vùng thái dương anh.

"Con nghĩ rằng mình đã đến đây để tìm kiếm sự thật về cái chết của cha mẹ?" Lão cười nhạt, một nụ cười đầy khinh miệt dành cho những ảo tưởng ngây thơ của trẻ con.

"Sai lầm lớn nhất mà loài người luôn mắc phải là tin vào tính nhân quả tuyến tính.

Trong Vạn Cổ Ma Giới này, nguyên nhân và hệ quả thường hoán đổi vị trí cho nhau trước khi sự kiện thực sự diễn ra."

Tinh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

Những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu chập chờn trong tâm trí: hình ảnh một bàn tay nhỏ xíu cầm dao cắt vào cổ họng người thân yêu; mùi hương hoa mai nở giữa đống tro tàn của ngôi nhà cháy; và giọng nói ngọt ngào nhưng đầy đe dọa giống hệt giọng của chính anh khi còn là một đứa trẻ tám tuổi đang hỏi: "Con đã sẵn sàng để nhớ lại chưa?"

"Ta không giết ai cả," Tinh đáp lời, tiếng nói của hắn nghe khô khốc và yếu ớt trong không gian rộng lớn này.

"Anh chỉ muốn biết tại sao những bức tường lại chảy máu."

Lão già nua nghiêng đầu sang một bên như thể đang lắng nghe âm thanh từ thế giới khác.

"Bởi vì chúng cần được làm sạch bằng thứ duy nhất có khả năng tẩy rửa tội lỗi tích tụ qua nhiều đời: sự vô cảm tuyệt đối của kẻ đứng ngoài cuộc chơi.

con không bao giờ thực sự là người quan sát, Tinh ạ."

Tinh không rút dao ra khỏi thắt lưng.

Thay vào đó, anh đặt con dao xuống sàn nhà đá cẩm thạch đen bóng một cách chậm rãi và cẩn thận, một hành động từ bỏ vũ khí và sự phòng thủ vốn dĩ đã ăn sâu vào tiềm thức sinh tồn của hắn trong suốt những ngày tháng lang thang trốn chạy này.

Hành động đơn giản ấy tạo ra tiếng va chạm kim loại vang lên sắc bén như lưỡi dao cắt ngang không gian tĩnh lặng giữa hai người đàn ông.

Hắn nhìn thẳng vào mắt thực thể già nua, cố gắng duy trì sự bình tĩnh trên khuôn mặt dù bên trong đang bão tố lo âu và nghi ngờ xâm chiếm từng tế bào thần kinh.

"Tôi không sợ chết," Tinh nói với giọng đều đặn bất thường, trái ngược hoàn toàn với nhịp tim đang đập mạnh như trống trận bên lồng ngực.

"Tôi sợ sống mà không có ý nghĩa."

Câu nói này không phải là sự thách thức suông rỗng của một kẻ liều mạng thiếu suy nghĩ.

Nó là kết tinh của những tháng năm chịu đựng nỗi đau tâm lý triền miên, nơi mỗi ký ức được gợi nhớ lại đều mang theo vết thương mới sâu hơn cái cũ.

Tinh biết rằng lão già trước mặt mình không đơn thuần chỉ là một nhân vật phản diện trong câu chuyện ma quái này mà còn đại diện cho khía cạnh tối tăm nhất bên trong chính hắn: phần ý thức đã bị chèn ép quá lâu đến mức nó tự tách ra để tồn tại độc lập nhằm bảo vệ chủ thể khỏi sự sụp đổ hoàn toàn về tinh thần.

Lão già nua dừng lại ngay giữa câu đang nói dở dang, ánh mắt sắc lạnh của hắn dường như dao động nhẹ trong khoảnh khắc ngắn ngủi hiếm hoi.

"Ý nghĩa?" Lão lặp lại từ đó với vẻ mặt đầy chất vấn nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn xa xăm khó tả.

"Con dám khẳng định rằng cuộc đời mình có ý nghĩa khi nó được xây dựng trên nền tảng những lời dối trá và sự phản bội tột cùng?

Khi con nhớ ra tất cả, liệu cái gọi là 'ý nghĩa' đó còn đủ sức nặng để cứu rỗi linh hồn đang tan vỡ của con hay không?"

Tinh cúi đầu xuống nhìn chiếc dao nằm gọn trong lòng bàn tay lạnh toát của mình.

Lưỡi dao vẫn còn vương lại những vệt máu đỏ tươi chưa kịp khô từ vụ tấn công trước đó ở tầng hai, nhưng giờ đây nó chỉ là một khối kim loại vô tri vô giác phản chiếu hình ảnh méo mó của anh trên nền đá đen bóng loáng dưới sàn nhà rộng lớn này mà thôi.

"Thật hay giả đều phải trả giá," Tinh đáp lời ngắn gọn rồi nâng đầu lên đối diện trực tiếp với ánh mắt đầy uy quyền nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi ngàn đời của kẻ cai quản những bí mật bị chôn vùi trong quá khứ u tối nhất của gia đình họ Lý từ thế hệ này sang thế hệ khác nối tiếp nhau như một vòng luẩn quẩn không lối thoát dành cho bất kỳ ai sinh ra đã mang dòng máu chịu nguyền rủa bởi Luật Vô Sát khắt khe nhưng đầy tính irony bi kịch ấy mà thôi.

Lão già nua bước xuống bậc thềm đá granit và tiến lại gần Tinh từng bước chậm rãi như một cái bóng đang mở rộng diện tích che phủ lấy ánh sáng cuối cùng còn sót lại trong căn phòng tối om này trước khi vĩnh viễn bị nuốt chửng vào hư vô mênh mông không giới hạn biên cương địa lý hay thời gian nữa cả.

Hắn đưa tay ra phía trước, lòng bàn tay ngửa lên như muốn mời gọi hoặc trừng phạt tùy thuộc hoàn toàn vào lựa chọn tiếp theo mà Tinh sẽ phải đối mặt trong vài giây ngắn ngủi sắp tới đây thôi.

"Nhặt nó lên," Lão thì thầm với giọng vang vọng từ mọi hướng cùng lúc thay vì chỉ phát ra từ miệng của một sinh vật hữu hình cụ thể nào đó đang đứng trước mặt anh ta nữa cả rồi.

"Và thừa nhận rằng con chính là kiến trúc sư vĩ đại nhất cũng đồng thời là nạn nhân đáng thương nhất trong câu chuyện kinh dị tâm lý này mà chúng ta gọi là cuộc đời mình đi."

Tinh không nhặt dao lên ngay lập tức.

Thay vào đó, anh cúi xuống và lấy cuốn nhật ký da bò cũ kỹ từ túi áo khoác ngoài của mình ra — thứ duy nhất còn lại sau khi tất cả đồ đạc khác đều đã bị mất tích hoặc phá hủy trong quá trình chạy trốn khỏi tầng một đầy rẫy bẫy tâm lý nguy hiểm chết người vừa rồi.

Bìa sách sờ lên lạnh buốt và dính dấp chất lỏng ẩm ướt khó tả khiến da thịt anh nổi gai ốc run rẩy liên tục không kiểm soát được nữa cả dù cố gắng hết sức để giữ vững lập trường trước áp lực tinh thần khủng khiếp đang ập đến từ mọi phía xung quanh căn phòng bí mật này cùng lúc mà thôi.

Hắn mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký ra dưới ánh sáng mờ ảo hắt xuống từ trần nhà cao vút kia và cảm thấy một cơn đau nhói buốt xuyên thẳng qua thái dương trái như bị kim chích vào não bộ vậy đấy!

Những dòng chữ viết bằng mực đen đậm đặc bắt đầu chuyển màu đỏ tươi giống máu mới chảy ra khỏi cơ thể sống còn đó trước mắt anh ta ngay tại thời điểm này đây rồi!

Tinh nhắm chặt hai mí mắt lại nhưng hình ảnh vẫn hiện rõ ràng đằng sau nhãn cầu: Hắn nhớ ra rằng mình không phải là một người lạ lang thang vô tình lạc vào ngôi nhà ma ám cổ kính này từ bên ngoài thế giới thực tại bình thường nữa cả.

Anh chính là người đã xây dựng nên những bức tường giam cầm linh hồn các nạn nhân trước đây trong ngục tối tâm trí của họ bằng chính bàn tay nhỏ bé nhưng đầy tham vọng quyền lực tuyệt đối khi còn là một đứa trẻ tám tuổi vô tội bị tổn thương nghiêm trọng bởi sự phản bội tột cùng từ phía gia đình ruột thịt thân yêu nhất của mình năm nào đó xa xưa lắm rồi kia mà!

"Không thể được." Tinh thì thào nói với giọng run rẩy không tin nổi vào những gì đang xảy ra trước mắt nữa cả dù mọi bằng chứng đều đã quá đỗi rõ ràng đến mức tàn khốc đáng sợ hơn bất kỳ lời nguyền nào trong truyền thuyết dân gian địa phương nơi đây từng kể cho nhau nghe quanh bếp lửa trại ấm áp buổi tối mùa đông lạnh giá năm xưa kia mà vẫn còn vang vọng đâu đó trong ký ức mờ mịt của hắn ta hiện giờ này.

Lão già nua mỉm cười một cách bi thương sâu sắc nhưng cũng đầy sự giải thoát kỳ lạ khó hiểu cho ai chưa từng trải qua cảm giác tương tự bao giờ cả.

"Chào mừng trở về nhà, Kiến Trúc Sư," lão nói với giọng vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong tâm trí bị chia cắt thành nhiều mảnh vỡ nhỏ li ti đang dần ghép lại hoàn chỉnh trước khi sụp đổ hoàn toàn vào hư vô vĩnh cửu của sự im lặng đáng sợ nhất mà con người có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây rồi.

Tinh nhìn xuống lòng bàn tay mình thì phát hiện ra rằng chiếc dao vừa nãy anh đặt xuống sàn nhà đã biến mất không dấu vết.

Thay vào đó, nằm gọn trong lòng bàn tay lạnh toát của hắn là một nắm tro tàn trắng xóa đang bốc khói nghi ngút tỏa hương thơm ngọt ngào tanh tưởi của nước hoa tử thi — thứ mùi mà Tinh đã ngửi thấy lần cuối cùng trước khi ký ức bị chèn ép bởi những bí mật kinh hoàng về thân phận thật sự chờ đợi được giải phóng bằng cái giá đắt hơn cả mạng sống của chính anh.

Và rồi, giữa tiếng gió rít lên như lời than khóc trong khoảng không gian rộng mở trước mặt ngôi nhà ma ám ấy, Tinh nhận ra rằng mình vừa nghe thấy một âm thanh rất quen thuộc phát ra từ phía sau lưng — giọng nói ngọt ngào nhưng đầy đe dọa giống hệt giọng của chính anh khi còn là một đứa trẻ tám tuổi đang hỏi: "Con đã sẵn sàng để nhớ lại chưa?"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập