Chương 26
Nó mang theo một vị kim loại, sắt gỉ và ngọt ngào tanh tưởi của nước hoa tử thi — thứ hương thơm mà Tinh đã ngửi thấy lần cuối cùng trong ký ức bị chèn ép đó, khi ông già Lý còn sống.
Không khí trong căn phòng nặng nề đến mức mỗi hơi thở đều cảm giác như đang nhai lấy những mảnh vỡ vô hình.
Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ bị đóng kín bằng ván gỗ mục rữa lọc qua, chiếu lên sàn nhà những đốm máu khô đã chuyển màu đen sẫm, tạo thành các vết loang lổ giống như bản đồ của một vùng đất chết chóc mà Tinh chưa từng biết đến nhưng lại cảm thấy kỳ lạ là quen thuộc.
Anh bước vào chậm rãi, mỗi bước chân đều dè dặt, sợ rằng bất cứ áp lực nào lên sàn nhà mục nát cũng có thể khiến nó sụp đổ, kéo anh xuống vực thẳm bên dưới.
Bàn tay phải của Tinh run rẩy chạm vào thành tường lạnh lẽo.
Bề mặt sơn bong tróc dưới ngón tay anh để lộ ra lớp gỗ xám xịt phía sau, nhưng lạ thay, khi anh cọ xát mạnh hơn, cảm giác trên đầu ngón tay không còn là độ nhám của gỗ nữa mà trở nên trơn láng, ẩm ướt như da người đang sốt cao.
Tinh giật mình thụt tay lại, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh.
Anh cúi xuống nhìn kỹ vết loang máu gần chân mình.
Nó không hình thành từ một vụ va chạm hay thương tích ngẫu nhiên.
Các vệt máu kéo dài theo những đường cong xoắn ốc, như thể ai đó đã cố gắng vẽ nên một biểu tượng nào đó trong cơn mê sảng cuối cùng của sự sống.
Tâm trí anh bắt đầu quay cuồng khi nhận ra rằng hoa văn này không giống bất kỳ ký tự nào mà con người tạo ra để giao tiếp.
Nó là sự hỗn loạn được sắp xếp có chủ đích, một loại ngôn ngữ của nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Tiếng bước chân của anh vang lên trong sự tĩnh lặng chết chóc, nhưng âm thanh đó bị bóp méo bởi không gian hẹp và ngột ngạt.
Tiếng *cọt...
cọt...* của giày dép trên gỗ mục nghe xa vời vợi, như thể nó đến từ một thế giới khác chứ không phải từ chính đôi chân của anh.
Tinh nín thở, lắng nghe từng nhịp đập trong lồng ngực mình.
Nó quá nhanh, quá dữ dội, đánh vào tai anh như những cú búa nhỏ liên hồi.
Đột nhiên, mùi hương thay đổi.
Hơi thối nồng nặc tan biến, nhường chỗ cho một mùi vị ngọt ngào đến mức gây buồn nôn — mùi của hoa mai nở trong mộ phần.
Tinh quay đầu lại, mắt liếc nhanh về phía cánh cửa đã đóng sập sau lưng anh.
Không có gì ở đó cả.
Chỉ có bóng tối dày đặc như chất lỏng đang chảy ngược lên trần nhà.
Nhưng cảm giác bị quan sát vẫn còn đó, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nó không đến từ phía sau những bức tường vô hình của ý thức nữa mà ngay chính trong tâm trí anh, cào cấu vào những ký ức mong manh nhất.
"Con đã sẵn sàng để nhớ lại chưa?" Tiếng nói ấy vang lên lần nữa, nhưng lần này nó không phát ra từ một hướng cụ thể nào.
Nó len lỏi qua tai, xâm nhập trực tiếp vào dây thần kinh thính giác của anh.
Giọng điệu đó vẫn là giọng trẻ con tám tuổi của chính Tinh, ngây thơ và vô tội, nhưng nội dung lại chứa đựng sự mệt mỏi cổ xưa của kẻ đã sống qua hàng ngàn cuộc chết chóc.
Tinh nghiến răng, cố gắng giữ lý trí.
Anh biết mình không thể tin vào những gì mắt nhìn thấy hoặc tai nghe được ở đây.
Vạn Cổ Ma Giới vận hành trên nguyên tắc "Tuổi Thọ Đảo Ngược", nơi thực tại là một khái niệm linh hoạt và dễ vỡ như thủy tinh trong tay trẻ con.
Nếu anh để bản thân bị cuốn theo sự hoang tưởng này, cơ thể vật lý của anh sẽ bắt đầu suy thoái ngay lập tức.
Tóc bạc, da nhăn nhúm — những dấu hiệu của cái chết sinh học mà thế giới này gán cho người "trưởng thành".
Anh cần tìm ra gốc rễ của căn phòng này, bí mật ẩn sau lớp vỏ bọc kinh dị đang chờ đợi để được giải phóng.
Lão Khâm không xuất hiện dưới dạng một con người rõ ràng.
Thay vào đó, anh ta tồn tại như những mảnh vỡ ký ức bám dính trên các bề mặt trong phòng.
Tinh nhận ra điều đó khi nhìn thấy những dòng chữ viết vội bằng máu trên tường đối diện.
Chúng không phải là lời đe dọa mà là nhật ký — nhưng thứ tự thời gian bị đảo lộn hoàn toàn.
*"Ngày thứ 40 của sự sụp đổ: Tôi đã ăn thịt con mình để sống sót."* Dòng đầu tiên ở góc dưới cùng bên trái, viết bằng nét bút run rẩy và nguệch ngoạc.
*"Ngày thứ 1: Chúng ta vừa chuyển đến ngôi nhà mới.
Bầu trời hôm nay đẹp lắm."* Dòng này nằm ngay trên đỉnh tường, gần trần nhà, mực còn tươi đỏ như thể vừa được vẽ xong vài phút trước.
Tinh leo lên một cái ghế gỗ gãy đổ để đọc những dòng chữ ở phía trên cao hơn.
Càng đi sâu vào "quá khứ" của bức tường, tâm trí anh càng cảm thấy đau nhói.
Những ký tự này không chỉ là hình ảnh; chúng truyền tải cảm xúc trực tiếp đến vỏ não của anh.
Khi đọc về ngày đầu tiên chuyển nhà, Tinh cảm nhận được niềm vui thuần khiết và ngây thơ, một thứ tình cảm mà anh đã mất đi từ lâu trong sự tồn tại lạnh lùng ở Vạn Cổ Ma Giới.
Nhưng khi ánh mắt lướt xuống những dòng gần hiện tại hơn — nơi miêu tả nỗi sợ hãi tột độ trước cái chết — anh bị淹没 bởi một cơn hoảng loạn dữ dội đến mức suýt ngất xỉu.
Lão Khâm bắt đầu kể câu chuyện của mình, nhưng không phải theo trình tự thời gian thông thường mà qua sự tương tác với những dòng chữ này.
Mỗi khi Tinh chạm vào một đoạn văn bản cụ thể, giọng nói của lão vang lên trong tâm trí anh, giải thích hoặc bóp méo thêm ý nghĩa cho nó.
"Thời gian ở đây là một vòng xoáy," Lão Khâm thì thầm, giọng điệu đầy vẻ bi quan nhưng cũng ẩn chứa sự tò mò bệnh hoạn.
"Quá khứ chưa bao giờ thực sự kết thúc nếu ngươi không chấp nhận nó đã chết.
Và tương lai?
Tương lai chỉ là bóng đổ của nỗi sợ hãi hiện tại."
Tinh cố gắng đặt câu hỏi: "Ai đã làm điều này với anh?"
Câu trả lời đến ngay lập tức, nhưng nó lại liên quan đến một ký ức khác — ký ức về chính Tinh.
*"Ngươi,"* giọng nói đáp lại.
*"Hoặc có lẽ là phiên bản của ngươi từ mười năm trước."*
Sự mâu thuẫn trong thông tin khiến đầu óc Tinh quay cuồng.
Anh nhìn xuống những đốm máu trên sàn nhà, nhận ra rằng chúng không chỉ đơn thuần là vết bẩn mà còn là một phần của câu chuyện này — bằng chứng vật lý cho lời nói dối hoặc sự thật bị bóp méo.
Lão Khâm đang sử dụng tâm trí của anh như một tấm gương phản chiếu nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất: khả năng chính mình là kẻ gây ra bi kịch này, dù dưới bất kỳ hình thức nào.
Tinh nhận thấy rằng càng cố gắng tìm hiểu rõ ràng hơn về quá khứ thông qua những dòng chữ này, hiện tại của anh lại trở nên mờ nhạt và không ổn định hơn.
Bức tường phía sau lưng anh bắt đầu đổ sập từng mảng nhỏ, bụi bặm rơi xuống mắt anh như tuyết trắng trong một ngày đông giá rét.
Nhưng thay vì cảm thấy lạnh, anh lại cảm thấy nóng bức ngột ngạt, như thể đang bị nướng chín từ bên trong bởi sự cháy của ký ức.
Đột nhiên, ánh sáng yếu ớt duy nhất từ khe cửa sổ tắt ngấm hoàn toàn.
Sự tối đen tuyệt đối ập đến không chút báo hiệu, nuốt chửng mọi giác quan còn lại của Tinh.
Anh hoảng sợ, tim đập thình thịch như muốn nổ tung trong lồng ngực nhỏ bé của mình.
Tay run rẩy chạm vào túi áo sơ mi bệnh viện ướt sũng, anh tìm kiếm cây đèn pin mà mình đã giấu kỹ từ lúc bước vào ngôi nhà này — một vật dụng duy nhất mang lại cho anh cảm giác kiểm soát ít ỏi giữa sự hỗn loạn tâm lý đang bao trùm.
Nhưng khi bàn tay anh nắm chặt lấy thứ gì đó cứng lạnh trong bóng tối, nó không phải là cây đèn pin kim loại quen thuộc mà lại là...
một bộ xương ngón chân nhỏ bé.
Tinh hét lên, ném mạnh thứ vật thể đáng sợ ấy ra phía trước và lùi bước vội vã.
Tiếng *bộp* khô khan vang lên khi bộ xương chạm vào sàn nhà gỗ mục rữa, nhưng trong sự tĩnh lặng chết chóc của bóng tối, âm thanh đó nghe như một lời phán quyết cuối cùng.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn tránh nó bằng ánh sáng sao?" Giọng nói của Lão Khâm giờ đây không còn xa vời hay bị bóp méo nữa mà đứng ngay sát bên tai anh, gần gũi đến mức hơi thở hôi thối từ miệng lão phả vào cổ Tinh khiến da gà nổi lên từng mảng.
Tinh quay lại trong hoảng loạn tuyệt đối, nhưng không có ai ở đó cả.
Lão Khâm đã biến mất.
Thay vào đó, trước mặt anh là một bóng đen khổng lồ đang vươn ra từ những góc khuất của căn phòng.
Nó không phải là sự thiếu vắng ánh sáng thông thường mà dường như là một thực thể vật lý được tạo thành từ chính nỗi sợ hãi cô đọng lại.
Bóng đen ấy có hình dáng mơ hồ của con người nhưng bị kéo dãn và biến dạng theo cách phi logic, với những cánh tay dài ngoằng đang vươn về phía anh trong tư thế ôm chặt hoặc bóp nghẹt tùy thuộc vào góc nhìn của Tinh.
Anh cố gắng hét lên để xua tan sự hoảng loạn, nhưng giọng nói của anh bị chặn lại ngay trong cổ họng bởi một áp lực vô hình đè nặng lên khí quản.
Bóng đen tiến gần hơn nữa, mang theo mùi hương ngọt ngào chết người của hoa mai nở trong mộ phần mà anh đã ngửi thấy trước đó.
Tinh nhận ra rằng bóng đen này không chỉ đang tấn công thể xác mình; nó đang xâm nhập vào những khoảng trống hổng thủng trong ký ức của anh, lấp đầy chúng bằng những hình ảnh kinh hoàng về cái chết và sự phản bội mà anh chưa bao giờ dám đối mặt.
Cảm giác bị ngạt thở trở nên dữ dội hơn khi bóng đen đưa hai bàn tay vô hình áp lên má anh.
Da thịt lạnh buốt như băng giá chạm vào làn da nhạy cảm của Tinh, khiến anh muốn gào khóc vì sợ hãi tột cùng nhưng lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Trong khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa thực tại và ảo giác hoàn toàn tan vỡ.
Anh không còn biết chắc chắn liệu mình đang bị một linh hồn ma quái tấn công hay chỉ đơn giản là tâm trí của chính mình đang tự hủy hoại do tác động của "Tuổi Thọ Đảo Ngược" trong Vạn Cổ Ma Giới.
Tinh tỉnh lại trên sàn nhà lạnh lẽo, mồ hôi ướt sũng áo bệnh viện dính chặt vào lưng như một tấm ván còng vô hình.
Anh thở hổn hển, không khí loãng và mùi hôi thối nồng nặc xộc lên mũi khiến anh muốn nôn mửa nhưng lại chỉ có thể hít sâu những hơi thở ngắn ngủi và đau đớn.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung sau cú sốc tâm lý vừa trải qua, mỗi nhịp đập đều vang vọng rõ ràng trong sự tĩnh lặng chết chóc bao quanh anh.
Anh ngồi dậy chậm rãi, tay run rẩy sờ soạng trên mặt đất để tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào về bóng đen khổng lồ hoặc Lão Khâm — những kẻ đã gây ra cơn hoảng loạn vừa rồi.
Nhưng không có gì cả.
Chỉ có căn phòng tối om với mùi hôi thối của xác thối và nước hoa tử thi vẫn còn lingering trong không khí, nặng nề như một lời nguyền chưa được giải thoát.
Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ trở lại bình thường, chiếu rọi lên những đốm máu khô đen sẫm trên sàn nhà gỗ mục rữa — cùng những dấu vết mà anh đã nhìn thấy trước khi bóng tối ập đến.
Tinh cúi đầu xuống nhìn bàn tay mình.
Chúng vẫn nguyên vẹn, không có vết thương nào cả ngoại trừ vài mảng bẩn bám dính từ bộ xương ngón chân mà anh tưởng tượng ra trong bóng tối.
Nhưng điều khiến anh cảm thấy lạnh toát sống lưng hơn chính là thực tế rằng: nếu tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là ảo giác do tâm lý căng thẳng gây ra, tại sao mùi hương của hoa mai nở trong mộ phần lại vẫn còn tồn tại thật sự mạnh mẽ đến vậy?
Và quan trọng hơn nữa — tại sao khi anh quay đầu nhìn lên bức tường nơi trước đó có hàng loạt dòng chữ nhật ký bằng máu của Lão Khâm, chúng giờ đã biến mất hoàn toàn, để lại một bề mặt sơn trắng trơ và sạch sẽ như chưa từng bị bôi bẩn?
Sự im lặng trong phòng bây giờ khác biệt hẳn so với lúc ban đầu.
Nó không còn là sự tĩnh lặng chờ đợi thảm họa mà trở thành loại im chết chóc của nơi埋葬 những bí mật vĩnh viễn không bao giờ được tiết lộ.
Tinh nhận ra rằng mình vừa chứng kiến một phần nào đó của "Luật Vô Sát" — nguyên tắc cốt lõi trong Vạn Cổ Ma Giới mà anh đang cố gắng hiểu rõ nhưng lại càng bị cuốn sâu hơn vào sự hỗn loạn tâm lý này mỗi khi nghĩ về nó.
Anh đứng dậy, chân bước đi chông chênh trên sàn nhà mục rữa.
Mỗi bước di chuyển đều tạo ra tiếng *cọt...
cọt...* vang lên trong không gian hẹp và ngột ngạt, nhưng lần này âm thanh đó nghe xa vời vợi hơn nhiều so với trước kia — như thể nó đến từ một thế giới khác chứ không phải từ chính đôi chân của anh.
Cảm giác bị quan sát vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí mạnh mẽ hơn bao giờ hết khi bóng tối dường như đang co cụm lại phía sau lưng anh trong sự chờ đợi kiên nhẫn và đáng sợ.
Tinh bước ra khỏi ngôi nhà cổ kính ấy, vượt qua cánh cửa gỗ sứt mẻ để tiến vào ánh sáng mặt trời buổi sáng bên ngoài thế giới Vạn Cổ Ma Giới.
Nhưng kỳ lạ thay, ánh nắng vàng rực rỡ đó không mang lại chút ấm áp hay hy vọng nào cho anh cả.
Nó chỉ mang lại sự lạnh lẽo và cô đơn tột cùng — một cảm giác trống rỗng sâu thẳm trong lòng ngực mà thậm chí những tia sáng chói lóa nhất cũng không thể làm dịu bớt phần nào.
Anh nhìn lên bầu trời xanh biếc nhưng trống rỗng phía trên đầu mình, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi qua như những mảnh ký ức bị chèn ép từ người khác đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí anh một cách âm thầm và nguy hiểm.
Tinh cảm thấy cơ thể vật lý của mình bắt đầu suy thoái nhanh chóng — tóc bạc dần lộ ra giữa mái tóc đen vốn dĩ đã mỏng manh, da mặt nhăn nhúm lại dưới lớp mồ hôi lạnh lẽo bám dính trên trán anh.
Đây là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy "Tuổi Thọ Đảo Ngược" đang phát huy tác động ghê gớm lên cơ thể người mang cấp độ Thường Nhân như anh ta trong môi trường đầy rẫy sự hỗn loạn tâm lý này.
Nhưng điều khiến Tinh thực sự run sợ không phải là cái chết sinh học đang cận kề mà chính là nhận thức đột ngột rằng: tất cả những gì vừa xảy ra bên trong ngôi nhà đó — từ mùi hương hoa mai nở trong mộ phần cho đến bóng đen khổng lồ và nhật ký bằng máu của Lão Khâm — có thể hoàn toàn chỉ là sản phẩm tưởng tượng do tâm trí bị tổn thương của anh tạo ra để tự bảo vệ mình khỏi sự thật kinh hoàng nhất: thân phận bí ẩn mà anh đang cố gắng vượt qua giới hạn bản thân để khám phá ra thực chất lại chính là nguồn gốc gây nên mọi bi kịch này từ những ngày đầu tiên khi còn là một đứa trẻ tám tuổi vô tội trước khi thế giới đảo ngược chiều hướng và ký ức bị chèn ép bởi những bí mật về sự phản bội mà giờ đây đang chờ đợi được giải phóng bằng cái giá đắt hơn cả mạng sống của chính anh.
Và rồi, giữa tiếng gió rít lên như lời than khóc trong khoảng không gian rộng mở trước mặt ngôi nhà ma ám ấy, Tinh nhận ra rằng mình vừa nghe thấy một âm thanh rất quen thuộc phát ra từ phía sau lưng — giọng nói ngọt ngào nhưng đầy đe dọa giống hệt giọng của chính anh khi còn là một đứa trẻ tám tuổi đang hỏi: "Con đã sẵn sàng để nhớ lại chưa?"
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận