Chương 25
Anh ngồi run rẩy trên chiếc ghế bành da rách nát, lớp vỏ bọc đã bong tróc lộ ra những mút cao su xám xịt bên dưới, giống như da thịt bị lột bỏ để lộ xương cốt thối rữa.
Đôi mắt đỏ ngầu của anh dán chặt xuống đôi bàn tay đang nắm chặt một con dao bếp bằng thép không gỉ.
Lưỡi dao lạnh lẽo thấm đẫm mồ hôi từ lòng bàn tay ướt sũng của anh, nhưng điều khiến anh cảm thấyớn hơn cả là vết thương ở cánh tay trái.
Máu từ đó chả ra, không đỏ tươi như máu người thường mà có màu đen nhánh, đặc quánh lại thành những sợi tơ dính dớp bám vào da thịt, giống như mực tàu bị pha loãng trong nước thối.
Tinh cố gắng tập trung tư tưởng, nhưng trí tuệ của anh đang bị xé lẻn bởi hai thực tại mâu thuẫn nhau.
Một bên là ký ức về thế giới "Vạn Cổ Ma Giới" nơi tuổi thọ đảo ngược, nơi trẻ em sinh ra với khuôn mặt nhăn nheo và người già lại có cơ thể cường tráng như thần tượng thể thao.
Bên kia là hiện tại này — căn phòng bệnh viện lạnh lẽo, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy phát ra tiếng ồn rè rè như tiếng côn trùng cắn vào não bộ.
Anh nhìn xuống cánh tay mình lần nữa.
Vết thương không còn chảy máu đen nữa.
Thay vào đó, da thịt ở đó đang tái dần, trở về màu trắng bệch của một người bệnh suy nhược.
Nhưng dưới lớp da mỏng manh ấy, anh có thể cảm thấy những thứ gì đó di chuyển.
Những sợi dây vô hình, hoặc có lẽ là rễ cây, đang len lỏi sâu trong cơ bắp, bám lấy xương cốt và kéo dãn chúng ra theo chiều dài kỳ lạ nào đó.
Anh nhớ lại lời nói cuối cùng của bà nội — hay là mẹ anh?
Khuôn mặt người phụ nữ già nua trước khi anh hôn mê vẫn còn in đậm trong tâm trí: những nếp nhăn sâu hoắm như vết nứt trên đá khô hạn, và đôi mắt trống rỗng chứa đựng một nỗi kinh hãi tột độ.
Bà ấy đã gọi tên "NVP".
Tên đó vang lên từ môi khô ráp nghe xa lạ đến mức ghê rợn, như thể nó thuộc về một đứa trẻ khác trong một cuộc đời hoàn toàn tách biệt khỏi ký ức hiện tại của anh.
Tinh nghiến răng, cảm giác đau đớn lan tỏa khắp cơ thể không phải vì vết thương vật lý mà là sự xé nát của nhận thức.
Nếu "NVP" là tên thật của anh, thì ai mới chính là người đang ngồi đây?
Và nếu những gì vừa xảy ra trong thế giới ảo tưởng kia chỉ là một cơn ác mộng kéo dài ba ngày, tại sao mùi máu đen vẫn còn bám vào quần áo bệnh viện trắng tinh này?
Từ góc phòng tối om nơi ánh đèn huỳnh quang không chiếu tới được, bóng đen bắt đầu dịch chuyển.
Nó không đi lại như con người, mà lan tỏa như dầu loang trên mặt nước, chậm rãi và lặng lẽ nuốt chửng mọi âm thanh xung quanh.
Tinh nín thở.
Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng động to đến mức anh sợ rằng nó sẽ làm vỡ những chiếc xương sườn mong manh đang bị "những thứ kia" bên trong cơ thể kéo giãn.
Anh biết mình không thể chạy trốn ở đây.
Phòng này là bẫy.
Nó được thiết kế để giam giữ sự nhận thức của một tâm trí vốn dĩ đã lung lay giữa thực và ảo.
Kẻ Già Trẻ — cái bóng với nụ cười mang tên chính anh — đang chờ đợi khoảnh khắc anh chấp nhận sự thật, hoặc từ chối nó hoàn toàn.
Tinh hít một hơi thật sâu, cố gắng ép bản thân trở lại trạng thái bình tĩnh dù cơ thể đang phản ứng dữ dội bằng những cơn co thắt kinh hoàng ở dạ dày.
Anh nhớ lại lời khuyên của một kẻ tu hành già nua trước khi chết trong thế giới kia — hay đó chỉ là nhân vật hư cấu do não bộ anh sáng tạo ra để giải thích nỗi sợ hãi?
Câu nói vang vọng trong đầu như tiếng chuông đồng cổ: "Ác ma không nằm trong bóng tối, mà nằm trong sự lựa chọn." Lời lẽ nghe có vẻ sáo rỗng, nhưng trong hoàn cảnh này, nó là la bàn duy nhất còn lại.
Tinh chậm rãi đứng dậy, từng bước một.
Cơ thể anh đau đớn khủng khiếp, mỗi khớp xương đều kêu lên những tiếng nứt vỡ nhỏ li ti khi chịu trọng lượng của đôi chân yếu ớt.
Cảm giác như thể bộ khung xương sống đang bị ép nén xuống thành một cái cọc mỏng manh giữa hai thế giới song song.
Anh cầm con dao bếp chặt hơn nữa, ngón tay cái tì vào cạnh sắc bén đến mức máu đỏ tươi — màu thực sự của anh trong thế giới này — bắt đầu rỉ ra từ móng tay.
Sự đau đớn vật lý giúp anh tỉnh táo.
Nó là neo giữ chân anh lại với hiện tại.
Anh bước về phía góc phòng tối, nơi bóng đen đang tụ tập dày đặc hơn.
Mùi hương thay đổi ở đây.
Thay vì mùi ẩm mốc và sắt gỉ, nó mang theo hương thơm của hoa tử đằng khô héo — loại hoa chỉ nở vào mùa thu trong ký ức thơ ấu xa xôi mà anh không chắc chắn liệu có tồn tại hay không.
Những cánh hoa màu tím nhạt bay lơ lửng trong không khí tối đen, rơi xuống sàn nhà gỗ mục rữa nhưng lại phát ra tiếng động kim loại va chạm như những đồng xu cổ.
"Con đến," một giọng nói trầm thấp vang lên, không phải từ phía trước mà dường như xuất phát ngay bên tai anh.
Tinh quay đầu giật mình.
Không ai đứng đó.
Chỉ có bức tường sơn vôi bong tróc, lộ ra lớp gạch đỏ ố màu dưới đáy.
Nhưng trên bề mặt bức tường, những vết nứt đang mở rộng và tạo thành hình dạng của một khuôn miệng cười khinh bỉ.
"Con dám bước vào vùng cấm mà không mang theo chiếc mặt nạ?"
Tinh nghiến răng, giọng anh khô khan và nghẹn ngào: "Tôi không cần mặt nạ để nhìn sự thật."
"Sự thật?" Giọng nói cười lên, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng như thể có hàng ngàn người cùng bật cười trong bóng tối.
"Con nghĩ con đang thấy thực tại?
Hay con chỉ đang nhìn vào tấm gương vỡ của chính linh hồn mình?"
Tinh không đáp lại.
Anh biết rằng bất kỳ lời giải thích nào cũng sẽ bị bóp méo bởi quy luật nơi đây.
Nơi mà tuổi thọ đảo ngược, logic thông thường đã chết từ lâu.
Thay vì đối thoại, anh dùng lưỡi dao cắt nhẹ vào lòng bàn tay trái đang cầm cán dao.
Máu đỏ chảy ra, nóng hổi và thực sự.
Anh nhìn đóa hoa tử đằng rơi xuống gần chân mình.
Khi giọt máu chạm phải cánh hoa khô héo, nó không tan biến mà chuyển thành màu đen tuyền, sau đó bốc lên một缕 khói xanh lam mỏng manh.
Khói này quấn lấy cổ tay anh, lạnh giá như băng hà.
Ông già Lý — hình ảnh mơ hồ hiện ra từ đám khói xanh lam ấy — ngừng cười.
Đôi mắt trống rỗng của ông bỗng chốc trở nên sâu thẳm, như hai hố đen hút mọi ánh sáng trong căn phòng hẹp hòi này.
Ông không mặc áo bệnh viện hay quần tây cũ kỹ nữa mà khoác lên mình bộ lễ phục tang chế màu đen nhánh, vải vóc dường như dệt từ chính bóng tối đang bao trùm căn nhà.
"Hiểu?" Ông lặp lại, giọng đầy mỉa mai và lạnh lẽo hơn cái chết.
"Con nghĩ con có thể hiểu được nỗi đau của những kẻ đã chết?
Hay thậm chí là của những người chưa thực sự sống?"
Tinh bước tiến thêm một bước, cơ bắp chân anh run lên bần bật nhưng ý chí vẫn cứng rắn như thép.
Anh cảm thấy sức ép tâm lý từ ánh nhìn của Ông già Lý đè nặng lên đỉnh đầu, giống như cả đại dương đang đổ xuống vai anh qua một cái phễu nhỏ bé.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
Những bức tường phòng khách cũ kỹ co lại, trần nhà hạ thấp dần, áp suất không khí tăng cao đến mức màng nhĩ của Tinh đau buốt và ù tai dữ dội.
Đây là bẫy tâm lý.
Ông già Lý đang cố gắng làm sụp đổ cấu trúc nhận thức của anh bằng cách khuếch đại nỗi sợ hãi nội tại: nỗi sợ rằng tất cả những gì anh trải qua đều vô nghĩa, rằng cuộc đời anh chỉ là một chuỗi ảo giác bị chèn ép từ người khác.
"Con đã hôn mê suốt ba ngày," Ông già Lý nói chậm rãi, từng chữ như dao sắc cứa vào tim Tinh.
"Ba ngày để cơ thể thực tại của con suy tàn trong khi linh hồn lang thang ở Vạn Cổ Ma Giới.
Con nghĩ mình là anh hùng?
Là kẻ vượt qua giới hạn bản thân?"
"Tôi không cần phải là anh hùng," Tinh đáp lại, giọng nói surprisingly ổn định dù trái tim đang đập như trống trận.
"Tôi chỉ cần biết đâu là nơi tôi thuộc về."
"Thuộc về?" Ông già Lý nhếch mép cười, nụ cười đó mang tên của chính Tinh — sự khinh thường dành cho những ảo tưởng mong manh.
"Con sinh ra trong thế giới này với hình hài trẻ trung nhưng tâm trí già nua.
Con chết đi trong thế giới kia với thân xác cường tráng nhưng ký ức trống rỗng.
Vậy thì nơi nào là thực, nơi nào là giả?
Và quan trọng hơn — ai mới là người đang kiểm soát cuộc chơi?"
Tinh cảm thấy một cơn đau nhói lên ở thái dương.
Những mảnh vỡ ký ức bắt đầu chèn ép vào nhau: hình ảnh bà nội già nua khóc lóc; mùi máu đen từ cánh tay; và tiếng gọi "NVP" vang vọng trong bóng tối.
Anh nhận ra rằng Ông già Lý không phải là kẻ thù cần tiêu diệt, mà là một phần của chính anh — cái bóng tối chứa đựng những ký ức bị chèn ép, những bí mật kinh hoàng về thân phận thật sự của anh.
Nếu anh tấn công ông ta bằng dao vật lý, anh sẽ chỉ làm tổn thương chính bản ngã của mình.
Nhưng nếu anh không hành động, bóng tối này sẽ nuốt chửng ý thức còn lại của anh mãi mãi.
"Con sợ," Ông già Lý thì thầm, tiến sát hơn nữa, khuôn mặt giờ đây trông giống hệt Tinh nhưng với đôi mắt đã mất tròng trắng xóa và miệng mở rộng đến mức bất thường.
"Sợ rằng con không đủ mạnh để chịu đựng sự thật về Luật Vô Sát."
Tinh lùi lại một bước, gót chân chạm vào mép bàn ăn cũ kỹ làm nó rung lên bần bật.
Ông già Lý — hay cái bóng của chính anh — đang tiến tới với tốc độ đáng kinh ngạc, những cánh tay dài ngoằng vươn ra từ bộ lễ phục đen nhánh như những xúc tu mực khổng lồ.
Chúng không nhằm mục đích bắt giữ mà là xé toạc.
Tinh cảm thấy gió lạnh thổi qua mặt mình khi một trong số chúng suýt nữa cắt ngang má anh.
Mùi hương tử đằng khô héo nay đã trở thành mùi thối rữa của xác thịt bị phân hủy, kích thích phản ứng nôn mửa dữ dội trong dạ dày trống rỗng của anh.
Nhưng Tinh không né tránh.
Thay vào đó, anh làm một điều mà Ông già Lý — và có lẽ cả những thế lực đang thao túng cuộc sống này — hoàn toàn không ngờ tới.
Anh từ chối tham gia vào trò chơi bạo lực vốn đã định sẵn cho "Vạn Cổ Ma Giới".
Trong thế giới kia, chiến thắng luôn đi kèm với cái giá đắt: thương tích vĩnh viễn, mất mát linh hồn, hoặc PTSD kinh hoàng khiến kẻ sống sót phải trả giá bằng sự điên loạn suốt phần đời còn lại.
Tinh nhớ rõ quy tắc đó: *Chiến thắng cuối cùng là vô nghĩa.*
"Con...
con dám từ chối?" Ông già Lý lùi lại một bước, vẻ mặt kinh ngạc lộ rõ trên khuôn mặt giống hệt anh nhưng bị biến dạng bởi nỗi sợ hãi thuần túy — nỗi sợ của bóng tối khi đối diện với ánh sáng không cần phải chiến đấu.
"Sao con có thể làm vậy?
Luật Vô Sát yêu cầu sự hy sinh!"
Tinh giơ con dao bếp lên, nhưng lần này, anh không nhắm vào Ông già Lý.
Anh quay mũi dao xuống sàn nhà gỗ mục rữa, nơi những sợi dây bóng tối đang quấn chặt lấy chân anh như muốn kéo anh rơi xuống vực thẳm bên dưới nền móng căn nhà cũ kỹ này.
"Tôi không chấp nhận luật chơi của con," Tinh nói rõ ràng, giọng vang lên trong sự im lặng chết chóc của phòng khách.
"Và tôi sẽ không hy sinh bất kỳ ai — kể cả chính mình."
Lưỡi dao cắt vào sàn nhà.
Không có tiếng gỗ nứt vỡ.
Thay vào đó, một âm thanh chói tai như kính vỡ lan tỏa khắp căn phòng.
Những sợi dây bóng tối quấn quanh chân Tinh bắt đầu bốc cháy với ngọn lửa xanh lam lạnh giá.
Ông già Lý hét lên — một tiếng thét không phải của con người mà là sự kết hợp của hàng ngàn giọng nói khác nhau đang bị xé lẻn ra khỏi cơ thể anh.
"Con đã phá vỡ vòng tròn!
Con sẽ trả giá cho điều này!"
Tinh cảm thấy sức nặng từ vai mình减轻 đi đáng kể, nhưng cũng đồng thời nhận ra rằng không gian xung quanh đang sụp đổ.
Những bức tường phòng khách tan biến thành mây mù trắng xóa.
Sàn nhà mất đi độ cứng vững chắc và trở nên mềm mại như bùn đất.
Anh đứng ở trung tâm của một cơn lốc xoáy ký ức — những hình ảnh nhanh chóng lướt qua trước mắt: căn bệnh viện hiện đại, người phụ nữ già nua đang khóc, tên "NVP" được khắc trên tấm bia mộ không rõ ngôn ngữ nào...
Tất cả đều quay cuồng và va đập vào nhau như những mảnh gương vỡ trong một chiếc máy xay sinh tố.
Ông già Lý biến mất cùng với đám khói xanh lam, nhưng nụ cười của anh vẫn còn đó — in hằn lên bầu trời mây mù trắng xóa bao trùm lấy Tinh.
"Con chưa hiểu," giọng nói vang vọng từ khắp nơi, không có hướng cụ thể nào cả.
"Việc sống sót trong thế giới này cũng là một hình thức chết chóc."
Tinh nằm trên sàn nhà cũ kỹ — hay có lẽ anh đang lơ lửng giữa hư vô?—nhìn lên trần nhà vốn dĩ đã biến mất vào khoảng trống trắng xóa bao la.
Ánh nến cuối cùng mà Ông già Lý mang theo cũng tắt ngấm, để lại căn phòng trong bóng tối hoàn toàn.
Nhưng lần này, bóng tối không còn đáng sợ như trước kia nữa.
Nó là một phần của thế giới, một phần của anh — cái bóng dài ngoằng và lạnh lẽo nhưng an toàn vì nó thuộc về chính mình sau khi đã cắt đứt những sợi dây ràng buộc từ bên ngoài.
Cơ thể anh nặng trĩu xuống, kiệt sức tột độ sau cuộc đối đầu tâm lý vừa rồi.
Mồ hôi lạnh bám đầy trên da thịt, làm cho bộ quần áo bệnh viện ướt sũng và dính chặt vào lưng.
Anh cố gắng hít thở sâu để ổn định nhịp đập trái tim đang loạn xạ của mình, nhưng không khí ở đây loãng đến mức khó khăn.
Có một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm lên tất cả — loại im chết chóc thường thấy ngay sau khi một thảm họa vừa mới xảy ra hoặc trước khi cơn bão lớn nhất ập tới.
Âm thanh đó không đến từ cánh cửa phòng khách vốn dĩ đã tan biến vào hư vô.
Nó phát ra trực tiếp bên tai anh, gần gũi đến mức đáng sợ.
Tinh quay đầu lại chậm rãi trong bóng tối dày đặc.
Không ai đứng ở đó theo nghĩa vật lý thông thường.
Nhưng anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của một thực thể — hoặc nhiều hơn thế — đang quan sát anh từ phía sau những bức tường vô hình của ý thức.
Tiếng gõ tiếp tục, lần này mạnh mẽ và dứt khoát hơn.
Cốc...* Và rồi, một giọng nói quen thuộc vang lên trong bóng tối, ngọt ngào nhưng đầy đe dọa như mật ong pha độc dược: "Con đã sẵn sàng để nhớ lại chưa?"
Tinh nín thở.
Giọng đó không phải của Ông già Lý.
Nó nghe quá đỗi thân thuộc — giống hệt giọng của chính anh khi còn là một đứa trẻ tám tuổi, trước khi mọi thứ bắt đầu sai lệch.
Trước khi thế giới đảo ngược chiều hướng và ký ức bị chèn ép bởi những bí mật kinh hoàng về thân phận thật sự mà giờ đây đang chờ đợi để được giải phóng bằng cái giá đắt hơn cả mạng sống của chính anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận