Chương 24
Nó xé toạc lớp vỏ bọc lý trí mỏng manh còn lại của anh.
Không phải là tiếng vọng từ bên ngoài, cũng chẳng phải ảo thanh do thính giác bị quá tải.
Đó là giọng nói của chính Tinh, nhưng được phát ra bởi bộ não đã mục rỗng và khô héo trước khi cơ thể kịp phản ứng.
Tinh run rẩy đưa tay lên chạm vào mặt mình.
Làn da dưới đầu ngón tay nhăn nhúm, lạnh lẽo như xác chết vừa mới bị vớt lên từ đáy sông.
Anh cảm thấy những nếp gấp trên trán sâu hơn cả các hẻm núi trong sa mạc hoang tàn.
Mỗi lần anh chớp mắt, thế giới xung quanh rung động nhẹ, giống như khung hình của một bộ phim cũ đang bị lỗi kỹ thuật, nhấp nháy giữa màu đen và trắng xám.
Anh đứng trước tấm gương vỡ vụn bên cạnh lối đi tối om.
Những mảnh kính sắc lẹm nằm rải rác dưới sàn nhà gỗ mục nát, phản chiếu vô số phiên bản méo mó của anh.
Trong mỗi mảnh kính, hình ảnh Tinh lại khác nhau đôi chút.
Mảnh này cho thấy một cậu bé mười tuổi với đôi mắt đỏ ngầu; mảnh kia là một cụ già da nhăn nhúm đang thở gấp; và ở chính giữa, nơi tấm gương còn nguyên vẹn nhất, là sự trống rỗng đáng sợ.
Không gian quanh anh bắt đầu co lại.
Mùi mốc meo của gỗ thối nát dần bị lấn át bởi mùi kim loại tanh tưởi — mùi máu tươi.
Nhưng không phải máu của người khác.
Tinh ngửi thấy mùi chính mình đang rỉ ra từ một vết thương vô hình trên da thịt.
Anh cúi xuống nhìn tay trái.
Không có vết cắt, nhưng những ngón tay đang chuyển màu xanh đen, như thể mạch máu bên trong đã ngừng chảy và bắt đầu thối rữa từ sâu bên trong.
"Luật Vô Sát," giọng nói đó lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, sắc bén hơn, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của anh.
"Con không thể giết chết nó vì nó là con.
Và con không thể cứu mình nếu không chấp nhận cái chết."
Tinh cố gắng hét lên, nhưng thanh quản của anh như bị đóng băng bởi sự sợ hãi nguyên thủy.
Anh quay người lại, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo, ẩm ướt.
Bức tường này...
nó đang thở.
Những mảng sơn bong tróc chuyển động chậm rãi, tạo thành những hình thù giống như khuôn mặt khóc than.
Anh nhận ra rằng mình không còn ở trong căn nhà cũ kỹ nữa.
Hoặc có thể anh vẫn ở đó, nhưng thực tại đã bị xé toạc khỏi nền tảng của nó.
Anh cần phải tìm hiểu điều gì đang xảy ra.
Không phải bằng cách chạy trốn — sự vật vã chỉ làm tăng tốc độ suy thoái của cơ thể già nua này — mà bằng cách đối mặt với nguồn cơn.
Anh bước về phía trước, dẫm lên những mảnh kính vỡ dưới chân.
Tiếng lạo xạo vang lên như tiếng xương cốt bị nghiền nát trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.
Mục tiêu của anh giờ đây không còn là thoát ra ngoài.
Đó là khám phá bí ẩn nằm sâu bên trong sự phân liệt này.
Anh cần biết tại sao "Kẻ Già Trẻ" lại tồn tại, và quan trọng hơn, tại sao nó lại mang khuôn mặt của chính linh hồn anh đang bị ăn mòn.
Không gian bỗng chốc biến dạng mà không có cảnh báo nào.
Cảm giác rơi tự do kéo dài vĩnh viễn trước khi bàn chân Tinh chạm xuống một bề mặt cứng đờ.
Mùi máu tan biến, thay vào đó là mùi thuốc sát trùng nồng nặc và giấy tờ cũ kỹ bị mốc mildew.
Ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà chiếu rọi xuống căn phòng khám bệnh nhỏ hẹp, bẩn thỉu.
Tinh đang ngồi trên một chiếc ghế bành da rách nát, lớp đệm lò xo lồi lõm khiến anh cảm thấy khó chịu đến mức muốn nôn mửa.
Trước mặt anh là một bàn làm việc gỗ sẫm màu chất đầy hồ sơ y tế dày cộp.
Những tờ giấy trắng in chữ đen nằm ngổn ngang như những cánh bướm chết.
Một người đàn ông đứng sau chiếc bàn, lưng quay về phía Tinh.
Anh ta mặc bộ áo blouse bác sĩ trắng toát, nhưng vai áo đang rũ xuống một cách kỳ lạ, như thể cơ thể bên trong đã biến mất hoặc co lại thành một khối nhỏ bé đáng sợ.
"Ký ức của con bị chèn ép," giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau lưng người đàn ông ấy.
"Đó là cơ chế phòng vệ cuối cùng của não bộ khi đối mặt với sự thật không thể chấp nhận."
Tinh nhìn vào những hồ sơ trên bàn.
Tiêu đề của chúng in bằng chữ lớn, màu đỏ máu: *BỆN NHÂN TINH - CHẨN ĐOÁN: TUỔI THỌ ĐẢO NGƯỢC GIAI ĐOẠN CUỐI.*
Anh cố đứng dậy, nhưng cơ thể anh nặng trĩu như chì.
Những khớp xương kêu lên bực bội khi di chuyển.
"Đây là đâu?" Tinh hỏi, giọng khàn đặc khác hẳn với chính mình.
Người đàn ông quay lại chậm rãi.
Khuôn mặt của anh ta không có mắt, mũi hay miệng.
Chỉ là một bề mặt trơn láng, màu da thịt nhợt nhạt, phản chiếu ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.
Nhưng Tinh biết đó là ai.
Cảm giác熟悉的 kinh hoàng len lỏi vào từng tế bào thần kinh.
Đó là hình ảnh mà anh đã thấy trong gương lúc trước — nhưng ở dạng vật chất hóa.
"Tôi không thể chữa trị cho con," thực thể không mặt nói, giọng điệu bình thản đến mức tàn nhẫn.
"Vì bệnh của con không nằm ở cơ thể.
Nó nằm ở ý chí từ bỏ."
Tinh nhìn xuống tay mình trên bàn làm việc.
Những ngón tay đang trong suốt dần đi, lộ ra những xương cốt trắng bệch bên dưới da thịt.
Anh nhận ra rằng nơi đây là một phiên bản ảo tưởng của ký ức — hoặc có lẽ là thực tại mà anh đã chối bỏ từ lâu.
Nơi này đại diện cho sự kiểm soát, cho nỗ lực vô nghĩa của con người trong việc phân loại và chữa lành những thứ thuộc về định mệnh.
"Con muốn biết bí mật," Thực thể không mặt tiến lại gần, bước đi im lặng như một cái bóng.
"Nhưng con chưa sẵn sàng trả giá để nhìn thấy nó."
"Bí mật gì?" Tinh hỏi, tim đập thình thịch trong lồng ngực khô héo của anh.
Mỗi nhịp đập đều gây ra剧痛 như dao cạo bên trong cơ hoành.
"Câu trả lời cho việc tại sao con vẫn còn tỉnh táo," Thực thể đáp lại, đưa tay ra chạm vào trán Tinh.
Đầu ngón tay lạnh giá xuyên qua da thịt một cách dễ dàng, không có sức cản nào.
"Đó là vì con chưa chấp nhận rằng mình đã chết từ lâu."
Tinh lùi về phía sau, ghế bành đổ ập xuống sàn nhà với tiếng động ồn ào trong căn phòng tĩnh lặng.
Sự hoảng loạn dâng lên thành sóng thủy triều đen tối.
Anh đang khám phá ra một sự thật kinh khủng: toàn bộ hành trình của anh cho đến nay không phải là cuộc chiến để sống sót, mà là quá trình phân hủy chậm rãi của một linh hồn từ chối rời bỏ thế giới vật chất.
Cảnh phòng khám tan biến trong một cơn xoáy màu xám xịt.
Những tờ hồ sơ bay lên như tuyết trắng trước khi cháy thành tro bụi đen kịt.
Mùi thuốc sát trùng bị thay thế bằng mùi ẩm mốc và sự thối rữa của nấm mốc phát triển trên da thịt người sống.
Tinh lại đứng trước tấm gương.
Nhưng lần này, không còn những mảnh kính vỡ.
Chỉ có một khung gương lớn, viền gỗ tối màu chạm khắc hình thù những con mắt đang mở to trong sợ hãi.
Hình ảnh phản chiếu bên kia không phải là đứa trẻ già nua đầy bí ẩn, cũng chẳng phải kẻ săn mồi vô diện mạo.
Đó chính là Tinh.
Nhưng phiên bản của anh ấy thì hoàn toàn khác biệt với cảm giác cơ thể hiện tại.
Trong gương, Tinh có khuôn mặt già nua đến mức ghê tởm — tóc bạc phơ như tuyết rơi giữa đêm đông, da nhăn nhúm như quả nho khô bị phơi nắng dưới cái khắc nghiệt của thời gian.
Đôi mắt trũng sâu hõm vào trong hốc sọ, trợn ngược lên lộ toàn bộ lòng trắng đục ngầu đầy血丝 (sợi máu).
Kẻ Già Trẻ bước ra từ phía sau hình ảnh phản chiếu ấy.
Nó không đi qua kính mà như thể lớp gương chỉ là một màng ngăn mỏng manh giữa hai chiều không gian song song.
Nó mặc cùng bộ quần áo rách nát với Tinh, nhưng trên người nó lại sạch sẽ đến mức đáng sợ — không bụi bặm, không vết bẩn, như vừa mới được sinh ra từ sự thuần khiết của cái chết.
"Con nhìn thấy mình," Kẻ Già Trẻ nói, giọng vang lên đồng thời từ hai phía: một bên là hình ảnh trong gương, một bên là thực thể đứng trước mặt Tinh.
"Đó là vẻ đẹp của sự giải thoát."
Tinh cảm thấy tim mình co thắt lại.
Sự tương phản giữa cơ thể run rẩy yếu ớt của anh và vẻ ngoài uy nghi, lạnh lùng của Kẻ Già Trẻ tạo nên một khoảng cách tâm lý khủng khiếp.
Anh nhận ra rằng mình đã luôn sợ hãi điều này — không phải là quái vật hay bóng tối, mà là sự thừa nhận về bản thân trong trạng thái tuyệt vọng nhất.
"Tại sao con lại như vậy?" Tinh hỏi, giọng run rẩy vỡ vụn thành những mảnh nhỏ li ti.
"Vì con từ chối tuân thủ Luật Vô Sát," Kẻ Già Trẻ đáp lại, bước chậm rãi tiến tới.
Những ngón tay dài ngoằng của nó cử động linh hoạt trong không khí, vẽ ra những hình thù phức tạp giống như các ký tự ma thuật cổ xưa mà Tinh không thể hiểu nổi nhưng cảm giác rất quen thuộc — có lẽ là từ sâu thẳm tiềm thức bị chôn vùi.
"Con cố gắng chiến đấu với entropy.
Con cố gắng giữ lại sự sống bằng mọi giá, ngay cả khi nó chỉ còn là nỗi đau kéo dài."
Tinh nhớ lại những ký ức rời rạc: tiếng khóc của trẻ sơ sinh già nua, ánh mắt trống rỗng của người lớn đang suy thoái nhanh chóng, và cảm giác tụt vào bên trong mỗi khi anh nhìn thấy bóng tối.
Thế giới "Vạn Cổ Ma Giới" vận hành trên nguyên tắc này — sự sống là một lời nguyền phải được thanh lý dần theo thời gian.
Và Tinh thì khác biệt.
Anh đã tìm cách đảo ngược quy luật đó bằng ý chí, nhưng cái giá phải trả là sự phân mảnh của tâm trí.
"Nếu tôi giết con," Tinh nói, nắm chặt hai tay thành những nắm đấm run rẩy, "thì mọi thứ sẽ kết thúc?"
Kẻ Già Trẻ cười.
Một nụ cười méo mó, đầy vẻ thương cảm tàn nhẫn.
"Con không thể giết chết một phần của chính mình mà không tự hủy diệt bản thân hoàn toàn.
Đây là vòng lặp vô nghĩa con đang mắc kẹt: sợ cái chết nên bám vào sự sống giả tạo; càng bám chặt thì nỗi đau càng lớn hơn."
Tinh nhận ra rằng đây là đỉnh điểm của sự khám phá bí ẩn — không phải là tìm ra kẻ thù, mà là đối diện với chính bản thân trong trạng thái tan rã.
Anh cần một lựa chọn.
Một hy sinh.
Không có con đường giữa hai bên nào tồn tại trong thế giới này.
Tinh đóng mắt lại.
Thế giới xung quanh mờ dần đi, nhưng những hình ảnh kinh hoàng vẫn hiện hữu sau mí mắt — những khuôn mặt không gương mặt, những bàn tay xương xẩu vươn ra từ bóng tối.
Anh không rút dao, vì anh biết rằng vũ khí vật lý là vô nghĩa trước một thực thể tâm linh như thế này.
Anh cũng không chạy, bởi lẽ nơi nào anh đến thì nỗi sợ hãi ấy vẫn sẽ đi kèm theo, bám lấy gót chân và nghẹt thở trong phổi.
Anh đứng yên.
Đối diện với Kẻ Già Trẻ.
Sự im lặng bao trùm căn phòng tối om nặng nề hơn cả tiếng hét của một ngàn người đang bị tra tấn.
Kẻ Già trẻ dừng bước cách Tinh chỉ còn vài inch.
Không khí giữa họ trở nên tĩnh điện, khiến những sợi tóc trên đầu Tinh dựng đứng lên.
Nó nhìn anh với ánh mắt trống rỗng dần biến mất, thay vào đó là sự nhận ra sâu sắc — một khoảnh khắc đồng điệu hiếm hoi giữa kẻ săn mồi và con mồi khi chúng nhận ra mình thực chất là cùng một linh hồn bị chia cắt.
"Nếu Luật Vô Sát có nghĩa là không được tự hại bản thân," Tinh nói, mở mắt ra chậm rãi, nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt của Kẻ Già Trẻ — hoặc có thể đó là phản chiếu của chính anh trong sự trống rỗng ấy, "thì liệu việc buông bỏ có phải là một hình thức tự tử?"
Kẻ Già Trẻ nghiêng đầu.
Lần này, nụ cười trên môi nó không còn mang vẻ tàn nhẫn nữa mà giống như nỗi buồn của một người thầy giáo nhìn thấy học trò của mình cuối cùng cũng hiểu ra bài toán khó nhất — dù giải pháp đó dẫn đến sự hủy diệt.
"Buông bỏ không phải là chết," Kẻ Già Trẻ thì thầm, giọng vang lên ngay bên tai Tinh, ấm áp và gần gũi đến mức đáng sợ.
"Đó là chấp nhận rằng con đã sống đủ lâu trong nỗi sợ hãi.
Con cần ngừng chiến đấu với dòng chảy của thời gian."
Tinh cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc anh.
Không phải từ va chạm vật lý, mà từ sự sụp đổ của những bức tường tâm lý cuối cùng bảo vệ ý thức tỉnh táo khỏi vực thẳm vô tri.
Anh nhận ra rằng mình không thể "chiến thắng" cuộc chiến này theo cách thông thường.
Chiến thắng duy nhất có thể tồn tại là sự đầu hàng hoàn toàn — chấp nhận cái chết như một phần tất yếu của chu kỳ tái sinh, thay vì xem nó là kẻ thù cần bị tiêu diệt.
Anh đưa tay lên chạm vào mặt Kẻ Già Trẻ.
Da thịt lạnh giá dưới lòng bàn tay anh tan biến thành sương mù mỏng manh.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc ấy, ranh giới giữa hai thực thể sụp đổ hoàn toàn.
Tinh không còn cảm thấy sự hiện diện của một sinh vật khác bên cạnh mình.
Anh chỉ cảm thấy sự trống rỗng bao la lan tỏa ra từ nội tại chính cơ thể mình — như thể anh đang mở toang cánh cửa phòng chứa đựng linh hồn và để cho nó bay đi vào khoảng vô tận.
"Con đã tìm hiểu bí ẩn," giọng nói vang lên, giờ đây hòa quyện hoàn toàn với suy nghĩ của Tinh, không còn phân biệt rõ ràng đâu là tiếng nói bên ngoài và đâu là ý thức nội tại.
"Và giờ, con phải trả giá bằng chính sự tồn tại."
Tinh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tan rã từ những ngón chân trở lên.
Không đau đớn nữa.
Chỉ có một cảm giác nhẹ nhàng, giải thoát kỳ lạ khi các phân tử cấu thành nên thực tại của anh bị xé toạc ra khỏi nhau.
Anh đang khám phá ra rằng sự sống không phải là trạng thái mặc định — nó chỉ là một ảo tưởng tạm thời mà tâm trí tạo ra để chống lại nỗi sợ hãi vĩnh cửu về cái chết.
Và giờ, ảo tưởng ấy đã sụp đổ.
Thế giới tan biến hoàn toàn trong một tiếng nổ im lặng.
Không có ánh sáng chói lòa, không có màn hình trắng xóa của sự chuyển cảnh điện ảnh rẻ tiền.
Chỉ đơn giản là mọi thứ — mùi vị, âm thanh, cảm giác xúc chạm — bỗng chốc bị cắt đứt như dây thừng bị chặt ngang bởi lưỡi dao sắc bén nhất.
Anh đang nằm trên một giường bệnh trắng tinh, sạch sẽ đến mức đáng sợ.
Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục phía trên đầu anh tạo ra những vòng tròn ảo ảnh trong tầm nhìn mờ đục của anh.
Tiếng máy tim đập đều đặn — *tít...
tít...* — vang lên như nhịp đếm ngược cho một cuộc thi cử mà anh không bao giờ được phép trượt, nhưng cũng chẳng hề muốn vượt qua.
Một người phụ nữ đứng bên giường bệnh, tay cầm khăn lau mồ hôi thấm đẫm nước mắt.
Đó là mẹ anh.
Nhưng khuôn mặt của bà ấy thì già nua đến mức kinh hoàng — những nếp nhăn sâu hoắm hằn lên má như vết nứt trên đất khô hạn sau mùa hạn hán kéo dài hàng thập kỷ.
Mái tóc đen tuyền nay đã chuyển sang màu trắng bạc hoàn toàn, xõa xuống vai trong sự rối bời của một người vừa trải qua cú sốc tâm lý lớn lao nào đó mà không thể kiểm soát nổi.
"NVP con..." bà ấy gọi tên anh — hay có lẽ là Tinh?
Tên gọi vang lên từ môi khô ráp của người phụ nữ già nua này nghe xa lạ đến mức ghê rợn, như thể nó thuộc về một đứa trẻ khác trong một cuộc đời khác hoàn toàn tách biệt khỏi ký ức hiện tại của anh.
"Con đã hôn mê suốt ba ngày rồi..."
Tinh cố gắng đáp lại, nhưng dây thanh quản của anh chỉ phát ra những âm thanh rè rè không thành lời.
Anh nhìn xuống cơ thể mình dưới tấm chăn trắng tinh — đôi tay trẻ trung, mịn màng, không có nếp nhăn nào cả.
Không có dấu hiệu của sự lão hóa đảo ngược khủng khiếp mà anh vừa trải qua trong thế giới ảo tưởng kia.
Nhưng rồi, từ góc phòng tối om nơi ánh đèn huỳnh quang không chiếu tới được, một bóng đen thấp thoáng.
Với đôi tay dài ngoằng đang vươn ra từ bóng tối, chậm rãi tiến về phía giường bệnh của anh.
Và lần này, Tinh biết chắc chắn rằng nó không phải là ảo giác nữa — hoặc ít nhất thì nỗi sợ hãi mà nó mang lại thực hơn bất kỳ điều gì khác trong cuộc đời ngắn ngủi và điên rồ này.
Bóng đen dừng lại trước mặt mẹ anh.
Người phụ nữ già nua vẫn đang khóc, hoàn toàn vô thức về sự hiện diện chết chóc đứng ngay sau lưng bà ấy — hoặc có thể bà ta đã nhìn thấy nó từ lâu nhưng chọn cách phớt lờ vì không còn gì để mất nữa.
Kẻ Già Trẻ mỉm cười trong bóng tối.
Và lần này, nụ cười đó mang tên của chính Tinh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận