Chương 23
Tinh đứng khựng lại, mũi dao lạnh lẽo của anh kề sát vào cổ của gã đàn ông đang quỳ trước mặt.
Không khí trong căn phòng cũ kỹ, ẩm mốc như bị đóng băng.
Mùi hôi thối của xác thối và mùi ngọt ngào của hoa đã tàn hòa quyện, tạo nên một hương vị ghê tởm khiến dạ dày Tinh quặn thắt.
Gã đàn ông kia, mà Tinh gọi là "Kẻ Già Trẻ", có một hình hài đáng sợ.
Da hắn nhăn nheo, chảy xệ như lớp vỏ của một quả lê đã thối rữa.
Những đốm nâu老年 xuất hiện khắp cơ thể, xương sườn lộ rõ qua lớp da mỏng manh.
Nhưng đôi mắt...
đôi mắt của hắn lại sáng rực lên một cách bệnh hoạn.
Đó là ánh mắt của một đứa trẻ mười lăm tuổi, đầy sự tinh nghịch, khiêu khích và một sự tò mò vô tội.
Máu từ vết cắt nhỏ trên cổ nạn nhân nhỏ từng giọt, rơi xuống sàn nhà bẩn thỉu.
Tiếng "tách...
tách..." vang lên đều đặn, như nhịp đập của một chiếc đồng hồ đếm ngược sự sống.
Tinh cảm thấy tay mình run rẩy.
Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm cơ thể anh.
Cơ bắp của anh, vốn đang ở đỉnh cao của sự trẻ trung và sức mạnh, bỗng chốc trở nên nặng nề.
Anh cảm thấy xương khớp của mình kêu lên những tiếng lạo xạo đau đớn, như thể chúng đang già đi nhanh chóng trước mắt.
Mỗi giây trôi qua, anh cảm thấy mình yếu đi, trong khi gã đàn ông trước mặt lại dường như trở nên vững chãi hơn.
"Con đang run," Kẻ Già Trẻ nói, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo một giai điệu trẻ con, ngây thơ.
"Con sợ con sẽ chết?
Hay con sợ con sẽ sống?"
Tinh không đáp.
Anh cố gắng tập trung, nhưng tầm nhìn của anh bắt đầu mờ đi.
Những đốm đen nhảy múa trước mắt anh.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay trắng trẻo, sạch sẽ của một thanh niên đang xuất hiện những vết nám nhỏ li ti.
Móng tay anh trở nên vàng hoe, giòn tan.
Sự lão hóa không chỉ là một khái niệm trong thế giới này; nó là một thực thể vật lý, một bệnh dịch lây lan từ tâm trí sang thể xác.
Anh nhớ lại lời của Bà Ngoại.
*Tuổi tác là một vòng lặp.* Và bây giờ, anh đang ở giữa vòng lặp đó.
Anh đang cố gắng giết chết quá khứ của mình, nhưng quá khứ lại đang ăn mòn hiện tại.
Con dao trong tay anh trở nên nặng chịch.
Anh không còn đủ sức để nâng nó lên nữa.
Sự kiệt sức không đến từ thể xác, mà từ tâm trí.
Trí tuệ của anh, vốn là vũ khí duy nhất, đang bị tấn công bởi sự vô nghĩa của chính hành động này.
Tinh nhận ra bẫy.
Không phải bẫy của kẻ thù, mà là bẫy của chính logic thế giới này.
Nếu anh giết Kẻ Già Trẻ, anh sẽ "thắng" cuộc chiến nội tâm, loại bỏ ký ức đau khổ, loại bỏ quá khứ.
Nhưng cái giá là sự lão hóa tột cùng.
Anh sẽ chết trong vài giờ nữa, với cơ thể suy kiệt hoàn toàn, vì năng lượng của sự trẻ trung đang bị hút đi để nuôi dưỡng sự tồn tại của ký ức đó.
Nếu anh tha cho nó, anh phải sống chung với sự hiện diện của "bản ngã trẻ con" này.
Anh phải chấp nhận rằng những ký ức anh đã cố gắng quên đi vẫn tồn tại, vẫn ăn mòn anh từ bên trong.
Cơ thể anh run lên bần bật.
Những đốm đen trước mắt anh lan rộng, che khuất tầm nhìn.
Anh cảm thấy da mình nhăn lại, xương mình giòn đi.
Sự sợ hãi không còn là cảm xúc, mà là một trạng thái vật lý.
Anh nhìn vào con dao.
Lưỡi dao phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ vỡ.
Trong đó, anh thấy khuôn mặt của chính mình.
Một khuôn mặt già nua, đáng sợ, với đôi mắt mệt mỏi.
"Đủ rồi," anh thì thầm.
"Tôi không cần chiến thắng.
Tôi cần sự thật."
Kẻ Già Trẻ dừng lại.
Nó không tấn công nữa.
Nó đứng yên, hướng những khuôn mặt trống rỗng về phía anh.
Và rồi, nó bắt đầu khóc.
Không phải tiếng khóc của sự đau đớn.
Mà là tiếng khóc của sự tuyệt vọng.
Tiếng khóc của những đứa trẻ bị bỏ rơi.
Tinh nhìn vào nó, và lần đầu tiên, anh thấy rõ khuôn mặt của nó.
Nó giống anh.
Nó là những phiên bản của anh ở những độ tuổi khác nhau.
Đứa trẻ này là anh ở tuổi bảy.
Đứa kia là anh ở tuổi mười hai.
Đứa còn lại là anh ở tuổi mười tám.
Tất cả đều có cùng khuôn mặt, cùng đôi mắt, cùng sự trống rỗng.
"Tại sao?" Tinh hỏi, giọng run rẩy.
"Tại sao các con lại ở đây?"
"Vì con đã bỏ rơi chúng," một giọng nói nói.
Không phải từ những đứa trẻ.
Mà từ chính trong đầu anh.
"Con đã quên chúng.
Con đã cắt đứt chúng.
Và bây giờ, chúng đòi hỏi sự trả giá."
Tinh nhìn vào đứa trẻ giống anh ở tuổi mười tám.
Nó đưa tay ra, chạm vào mặt anh.
"Con không thể giết chúng," giọng nói nói.
"Vì chúng là con.
Và nếu con giết chúng, con sẽ giết chính mình.
Luật Vô Sát không cho phép điều đó."
Tinh cảm thấy đau đớn.
Không phải đau đớn thể xác.
Mà là đau đớn tâm lý.
Anh nhận ra rằng mình không thể chiến đấu.
Anh không thể chạy trốn.
Anh phải chấp nhận.
Chấp nhận những ký ức này.
Chấp nhận sự thật rằng anh đã làm tổn thương chính mình.
Mọi thứ chìm vào bóng tối.
Khi Tinh mở mắt ra, anh không còn ở trong căn phòng đó.
Anh đang đứng trước một tấm gương lớn, sạch sẽ, bóng loáng.
Không có vết nứt, không có bụi bẩn.
Nó phản chiếu hình ảnh của anh hoàn hảo.
Trong gương, anh nhìn thấy chính mình.
Nhưng không phải là hình hài già nua, nhăn nhúm.
Cũng không phải là hình hài trẻ trung, căng mịc.
Anh thấy một người đàn ông trung niên, với mái tóc xám bạc, nhưng đôi mắt thì sắc bén, tỉnh táo.
Đó là hình ảnh của một người đã chấp nhận quá khứ và hiện tại.
Nhưng điều khiến anh kinh hoàng không phải là hình ảnh đó.
Mà là thứ đứng sau lưng anh trong gương.
Một bóng đen.
Cao lớn, mỏng manh, với đôi tay dài ngoằng.
Nó không có khuôn mặt.
Chỉ có một khoảng trống đen kịt.
Nó đang đặt hai bàn tay lên vai anh.
Tinh quay lại.
Không có ai ở đó.
Chỉ có không khí lạnh lẽo.
Anh quay lại nhìn vào gương.
Bóng đen vẫn còn đó.
Và lần này, nó đang mỉm cười.
Một nụ cười mà anh đã thấy trước đó.
Trên khuôn mặt của Kẻ Già Trẻ.
"Tinh," giọng nói vang lên, không phải từ gương, mà từ chính trong đầu anh, nhưng lần này nó rõ ràng hơn, sắc bén hơn.
"Con đã tìm thấy bí ẩn.
Nhưng con đã sẵn sàng cho câu trả lời chưa?"
Tinh cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua lưng anh.
Anh biết rằng mình không thể chạy trốn nữa.
Bí ẩn đã không còn là thứ anh tìm kiếm.
Nó đã trở thành thứ sở hữu anh.
Và giờ, nó đang đòi hỏi sự trả giá cuối cùng.
Anh nhìn vào đôi mắt của chính mình trong gương.
Và trong sâu thẳm chúng, anh thấy một ánh sáng đang tắt dần.
Không phải ánh sáng của sự sống.
Mà là ánh sáng của sự nhận thức.
Anh đang mất đi khả năng phân biệt giữa thực tại và ảo giác.
Và khi ranh giới đó biến mất, cái gì sẽ còn lại?
Chỉ có bóng tối.
Và nụ cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận