Chương 22
Tinh đứng im lặng giữa không gian trống rỗng, nơi mặt trời đang leo lên từ phía tây một cách bệnh hoạn.
Ánh sáng vàng hoe chiếu xuống không mang lại sự ấm áp, mà ngược lại, nó làm cho mọi thứ trở nên nhợt nhạt, như thể thế giới đang bị tẩy trắng dần.
Anh nhìn xuống đôi tay của mình.
Chúng mịn màng, căng đầy sức sống của một thiếu niên, da thịt hồng hào và không một vết nhăn.
Nhưng cảm giác trong lòng anh lại khô cằn, nứt nẻ như đất hoang.
Anh giơ bàn tay lên, xoay nhẹ dưới ánh sáng kỳ lạ kia.
Những ngón tay dài, thon gọn, móng tay bóng loáng.
Không có dấu hiệu của lao động, không có vết sẹo, không có sự thô ráp của cuộc sống.
Đây là bàn tay của một kẻ được cưng chiều, hoặc một kẻ chưa từng thực sự sống.
Tinh nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại cảm giác của những ngón tay già nua, run rẩy mà anh vừa sở hữu vài phút trước.
Cảm giác đó đã biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo tê tái, như thể máu trong tĩnh mạch anh đang đóng băng.
“Trẻ hóa,” anh thì thầm.
Tiếng nói của anh vang lên trong không gian trống trải, cao vút và trong trẻo, khác xa với giọng trầm khàn của người đàn ông vừa bước ra từ bóng tối.
“Đây không phải là quà tặng.
Đây là sự trừng phạt.”
Anh cúi xuống, nhặt một chiếc lá giấy từ nền đất.
Nó vẫn còn nguyên vẹn, nhưng khi chạm vào, nó tan rã thành bụi trắng.
Mùi hương của giấy cũ và mực in lan tỏa, kích thích khứu giác nhạy bén hơn bình thường của cơ thể mới này.
Tinh hít sâu.
Không khí ở đây dày đặc, nặng mùi của sự mục rữa bị che giấu bởi hương hoa nhân tạo.
Anh cảm thấy buồn nôn.
Cơ thể trẻ trung này phản ứng dữ dội với sự thối rữa của ký ức, nhưng tâm trí anh thì mệt mỏi, già nua đến mức muốn gào thét.
Anh bước đi, đôi chân nhẹ bẫng lướt trên mặt đất.
Không có tiếng bước chân.
Không có tiếng thở.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Tinh nhận ra rằng sự trẻ hóa này không chỉ thay đổi ngoại hình.
Nó thay đổi cách anh cảm nhận thế giới.
Những thứ trước đây anh có thể bỏ qua, giờ đây trở nên sắc bén, đau nhói.
Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng khóc của trẻ sơ sinh.
Ánh sáng phản chiếu trên những giọt sương nghe như tiếng kính vỡ.
Giác quan của anh bị phóng đại, bị xâm chiếm bởi những dữ liệu mà não bộ của một người già không thể xử lý, nhưng cơ thể của một đứa trẻ thì ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất.
Anh dừng lại trước một cánh cửa bằng gỗ đen, đóng kín.
Trên đó không có tay nắm, chỉ có một vết nứt dài chạy dọc theo chiều cao của cánh cửa.
Tinh đưa tay ra, chạm vào bề mặt gỗ.
Nó lạnh, lạnh như xác chết.
Và ngay khi ngón tay anh chạm vào, anh cảm thấy một xung động điện chạy dọc theo cánh tay, đi thẳng vào tim.
Một hình ảnh flash qua tâm trí: Một căn phòng tối.
Một ngọn nến đang cháy.
Và một bóng người đứng sau lưng anh, đang nâng một con dao lên.
Tinh giật tay lại, tim đập thình thịch.那不是 thực tế.
Đó là ký ức.
Nhưng ký ức nào?
Anh không nhớ.
Sự trống rỗng trong ngực anh, nơi vết thương hình chữ nhật từng tồn tại, giờ đây chỉ là một khoảng trống sâu thẳm, hút lấy mọi ý thức.
Anh biết mình phải đi vào.
Không phải vì anh muốn, mà vì quy luật của nơi này không cho phép anh đứng yên.
Sự đứng yên đồng nghĩa với sự phân rã.
Bên trong căn phòng, không có quái vật.
Không có bóng tối nuốt chửng.
Chỉ có một chiếc ghế bành cũ kỹ, phủ đầy bụi, và ngồi trên đó là một người phụ nữ.
Bà ta trông rất già, da nhăn nhúm, tóc bạc trắng như cước, nhưng đôi mắt thì sáng rực, sắc bén như dao cạo.
Tinh sững sờ.
“Bà Ngoại?” Giọng anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự khó tin.
Bà Ngoại không nhìn anh.
Bà đang bận rộn khâu một chiếc búp bê bằng vải rách.
Kim khâu xuyên qua vải, kéo chỉ đỏ thẫm.
Thục.* Âm thanh đều đặn, nhịp nhàng, như một chiếc đồng hồ đếm ngược.
“Con đã trở về,” Bà Ngoại nói, giọng khàn khàn, đầy bụi thời gian.
“Con trông thật trẻ đẹp.
Đẹp đến mức đáng sợ.”
“Bà là ai?” Tinh hỏi, dù anh biết câu trả lời.
“Tại sao bà lại ở đây?
Tại sao bà không già đi như những người khác?”
Bà Ngoại dừng tay.
Kim khâu lơ lửng trong không trung.
Bà ngước lên, nhìn Tinh với ánh mắt đầy thương cảm, nhưng cũng đầy sự xa lạ.
Con nghĩ rằng già đi là một sự trừng phạt?
Con ngây thơ quá, Tinh.
Ở thế giới này, tuổi tác là một vòng lặp.
Chúng ta sinh ra là già, sống là để trẻ lại, và chết là để trở về với sự già nua vĩnh cửu.
Nhưng con...
con đã phá vỡ vòng lặp.”
“Tôi không muốn phá vỡ gì cả,” Tinh nói, bước tiến lại gần.
“Tôi chỉ muốn tìm cuốn sách.
Tôi muốn biết sự thật.”
“Sự thật?” Bà Ngoại cười, một nụ cười méo mó, làm những nếp nhăn trên mặt bà càng sâu hơn.
“Sự thật là con không có cuốn sách.
Không bao giờ có.
Cuốn sách là ảo ảnh.
Là cái bẫy để những người như con tiếp tục chạy.
Tiếp tục tìm kiếm.
Tiếp tục quên đi.”
“Tôi đã gặp K,” Tinh nói, giọng cứng rắn.
“Anh ta nói rằng ký ức là sự sống.
Và tôi đã từ bỏ nó.”
“K?” Bà Ngoại nhướn mày.
Là cái bóng của con?
Hay là phần còn lại của con?” Bà đứng dậy, cơ thể run rẩy.
“Nghe này, Tinh.
Con nghĩ rằng con đang khám phá một bí ẩn?
Con đang khám phá chính mình.
Và đó là điều đáng sợ nhất.
Vì nếu con biết con là ai, con sẽ không còn muốn sống.”
“Tôi không sợ chết,” Tinh nói.
“Tôi sợ là tôi đã chết từ lâu.”
Bà Ngoại bước lại gần, chạm tay vào má anh.
Bàn tay bà lạnh lẽo, thô ráp.
“Con đã chết khi con quên đi mẹ con.
Con đã chết khi con cắt đứt những liên kết.
Con đang sống trong một thế giới được xây dựng từ những mảnh vỡ của tâm trí con.
Và bây giờ, những mảnh vỡ đó đang cố gắng ghép lại.
Nhưng chúng không khớp nữa.”
Tinh lùi lại.
“Tôi không hiểu bà.”
“Con không cần hiểu,” Bà Ngoại nói, giọng lạnh băng.
“Con chỉ cần biết rằng, nếu con tiếp tục đi, con sẽ gặp phiên bản cuối cùng của con.
Và phiên bản đó sẽ không cho phép con rời đi.”
Cánh cửa phòng đóng sầm lại sau lưng Bà Ngoại, không để lại dấu vết.
Tinh đứng một mình trong hành lang tối đen.
Không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Mùi của giấy thối nát quay trở lại, mạnh hơn trước.
Và rồi, chúng xuất hiện.
Từ những góc tối, những bóng đen bước ra.
Chúng không phải là những khối thịt nhầy nhụa như trước.
Lần này, chúng có hình dạng.
Hình dạng của những đứa trẻ.
Những đứa trẻ với khuôn mặt trống rỗng, không mắt, không mũi, không miệng.
Chúng di chuyển bằng cách trượt trên sàn nhà, để lại những vệt ẩm ướt.
Tinh lùi lại, lưng tựa vào tường.
Tim anh đập mạnh, nhưng cơ thể trẻ trung này lại tràn đầy sức mạnh.
Anh cảm thấy những cơ bắp căng thẳng, sẵn sàng cho một cuộc chiến.
Nhưng anh không muốn chiến đấu.
Anh muốn chạy.
Một trong những đứa trẻ trượt về phía anh, đưa ra một cánh tay dài, gầy guộc.
Bàn tay của nó mở ra, và trong lòng bàn tay là một chiếc chìa khóa bạc.
Giống như chiếc chìa khóa K đã đưa cho anh.
“Lấy nó,” một giọng nói thì thầm, không phải từ đứa trẻ, mà từ chính trong đầu anh.
“Lấy nó và mở cánh cửa.
Mở nó và con sẽ được tự do.”
Tinh nhìn vào chiếc chìa khóa.
Nó tỏa ra ánh sáng mờ ảo, hấp dẫn.
Anh nhớ lại cảm giác lạnh buốt khi chạm vào nó lần trước.
Anh nhớ lại sự già nua của K.
Anh nhớ lại sự trẻ hóa của chính mình.
“Không,” Tinh nói.
“Tôi không cần nó.”
“Con cần nó,” giọng nói nói, lớn hơn, gay gắt hơn.
“Nếu không có nó, con sẽ bị mắc kẹt.
Con sẽ bị những đứa trẻ này xé xác.
Chúng là ký ức bị lãng quên.
Và con là bữa ăn.”
Những đứa trẻ tiến lại gần hơn.
Số lượng của chúng tăng lên.
Chúng bao vây anh, tạo thành một vòng tròn kín.
Tinh cảm thấy sợ hãi.
Sợ hãi tột độ.
Nhưng cùng lúc đó, anh cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ.
Sự trẻ trung.
Anh nắm đấm lại.
Cơ thể anh phản ứng tự động.
Anh đá vào đứa trẻ ở gần nhất.
Cánh tay của nó bay văng ra, không có máu, chỉ có những mảnh giấy bay tứ tung.
Đứa trẻ không la hét.
Nó chỉ đứng đó, vô cảm.
Tinh tấn công.
Anh đấm, anh đá, anh dùng sức mạnh của cơ thể trẻ trung để xé toạc những bóng đen.
Mỗi cú đấm của anh đều mạnh mẽ, hiệu quả.
Nhưng mỗi khi anh chạm vào chúng, anh cảm thấy một phần ký ức của mình bị kéo đi.
Anh thấy hình ảnh của một ngày hè.
Anh thấy hình ảnh của một bữa ăn tối.
Anh thấy hình ảnh của một nụ cười.
Chúng biến mất.
Tinh dừng lại, thở hồng hộc.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Chúng vẫn trắng trẻo, không vết thương.
Nhưng bên trong, anh cảm thấy trống rỗng hơn.
Anh đã giết chúng.
Và mỗi khi anh giết một ký ức, anh mất đi một phần con người.
“Đủ rồi,” anh thì thầm.
“Tôi không cần chiến thắng.
Tôi cần sự thật.”
Những đứa trẻ dừng lại.
Chúng không tấn công nữa.
Chúng đứng yên, hướng những khuôn mặt trống rỗng về phía anh.
Và rồi, chúng bắt đầu khóc.
Không phải tiếng khóc của sự đau đớn.
Mà là tiếng khóc của sự tuyệt vọng.
Tiếng khóc của những đứa trẻ bị bỏ rơi.
Tinh nhìn vào chúng, và lần đầu tiên, anh thấy rõ khuôn mặt của chúng.
Chúng giống anh.
Chúng là những phiên bản của anh ở những độ tuổi khác nhau.
Đứa trẻ này là anh ở tuổi bảy.
Đứa kia là anh ở tuổi mười hai.
Đứa còn lại là anh ở tuổi mười tám.
Tất cả đều có cùng khuôn mặt, cùng đôi mắt, cùng sự trống rỗng.
“Tại sao?” Tinh hỏi, giọng run rẩy.
“Tại sao các con lại ở đây?”
“Vì con đã bỏ rơi chúng,” một giọng nói nói.
Không phải từ những đứa trẻ.
Mà từ chính trong đầu anh.
“Con đã quên chúng.
Con đã cắt đứt chúng.
Và bây giờ, chúng đòi hỏi sự trả giá.”
Tinh nhìn vào đứa trẻ giống anh ở tuổi mười tám.
Nó đưa tay ra, chạm vào mặt anh.
“Con không thể giết chúng,” giọng nói nói.
“Vì chúng là con.
Và nếu con giết chúng, con sẽ giết chính mình.
Luật Vô Sát không cho phép điều đó.”
Tinh cảm thấy đau đớn.
Không phải đau đớn thể xác.
Mà là đau đớn tâm lý.
Anh nhận ra rằng mình không thể chiến đấu.
Anh không thể chạy trốn.
Anh phải chấp nhận.
Chấp nhận những ký ức này.
Chấp nhận sự thật rằng anh đã làm tổn thương chính mình.
Anh hạ thấp tay.
Anh nhìn vào những đứa trẻ với ánh mắt thương cảm.
“Xin lỗi,” anh nói.
“Tôi xin lỗi.”
Những đứa trẻ ngừng khóc.
Chúng bắt đầu tan biến, trở thành những mảnh giấy bay lơ lửng trong không trung.
Và khi chúng biến mất, Tinh cảm thấy ký ức của anh quay trở lại.
Không phải tất cả.
Nhưng đủ để anh biết rằng mình đã sai.
Tinh đứng một mình trong phòng trống.
Không còn những đứa trẻ.
Không còn Bà Ngoại.
Chỉ có sự im lặng.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những móng tay đen nhánh giờ đây ngừng rỉ dịch.
Chúng bắt đầu chuyển màu, trở nên trong suốt, giống như thủy tinh.
Anh nhìn vào bề mặt phản chiếu của một mảnh kính vỡ trên sàn nhà.
Trong gương, anh không thấy khuôn mặt của một đứa trẻ hay một người già.
Anh thấy một khuôn mặt lạ lẫm.
Một khuôn mặt mà anh không nhận ra.
Và trên khuôn mặt đó, một nụ cười đang nở ra.
Không phải nụ cười của anh.
“Chào mừng trở lại,” giọng nói thì thầm.
“Vòng lặp đã bắt đầu.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận