Chương 29

Mùi máu tanh nồng nặc, trộn lẫn với hương ozone chát chúa từ các Di Vật vỡ vụn, xộc vào mũi Y Hoa khiến cô gần như nghẹt thở.

Cô quỳ giữa đống đổ nát của lối thoát sinh, ngón tay run rẩy chạm vào vết cắt trên cổ tay nơi chiếc radio hỏng vừa bị giật ra khỏi người nạn nhân.

Trước mặt cô là xác của "Người Bảo Hộ" — một kẻ săn mồi cấp cao vừa chết trong trận chiến khốc liệt cách đây vài phút.

Máu hắn chưa kịp đông lại, đang chảy thành dòng nhỏ xuống sàn bê tông nứt nẻ, hòa lẫn với bụi tro xám từ trần nhà sụp đổ.

Y Hoa hít thở gấp.

Ngực cô đau nhói như bị búa đập liên hồi.

Linh lực bên trong cơ thể đang cuộn xoáy hỗn loạn, không còn tuân theo nhịp điệu quen thuộc mà nó từng kiểm soát trước kia.

Từ sâu thẳm bên trong, một giọng nói mới vang lên — khác hẳn với sự kiêu ngạo tàn nhẫn của Lục Phong hay nỗi sợ hãi run rẩy từ Thương Lan ở đâu đó xa xôi phía sau.

Giọng này trầm thấp, cổ xưa, và đầy mê hoặc nguy hiểm.

Nó thì thầm trực tiếp vào tâm trí cô, không cần qua tai.

*"Cuối cùng cũng đến lúc,"* giọng nói ấy vang vọng trong đầu Y Hoa, mang theo cảm giác lạnh lẽo của băng giá địa ngục.

*"Cánh cửa đã mở.

Địa ngục đang chờ đợi chủ nhân thực sự."*

Y Hoa nâng chiếc radio hỏng lên gần tai mình dù biết rằng nó không thể phát thanh được nữa.

Nhưng trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn hầm chết chóc, cô nghe thấy một tín hiệu yếu ớt vang lên từ bên trong thiết bị cũ kỹ ấy — tiếng đếm ngược cuối cùng trước khi cánh cửa địa ngục thực sự mở ra nuốt chửng toàn bộ thế giới còn sót lại này vào bóng tối vĩnh viễn không lối thoát nào có thể hy vọng được nữa sao?

Ánh sáng xanh lóe lên, một bàn tay xương khô thọc thẳng qua lớp bảo vệ tinh thể trước mặt cô.

Cô hét lên, linh lực bùng nổ nhưng vô nghĩa trước sức mạnh cổ xưa đang rỉ ra từ kẽ nứt.

Cánh cửa đó không mở ra bên ngoài, mà mở ra vào chính tâm trí cô — nơi ranh giới giữa sinh và tử bị xóa nhòa hoàn toàn bởi virus đã (ký sinh) quá sâu vào linh hồn của Y Hoa.

Y Hoa lê bước vào hành lang tối om của tòa nhà bỏ hoang, ánh sáng từ Chìa Khóa Địa Ngục chiếu rọi lên những bức tường đầy những ký tự kỳ lạ được vẽ bằng máu.

Những ký tự này không phải là tiếng Trung hay tiếng Anh, mà là một dạng chữ viết cổ xưa chưa từng xuất hiện trong bất kỳ ghi chép lịch sử nào trước "Sự Sụp Đổ Bại Hoại".

Chúng giống như các đường nét của những sinh vật đang quằn mình đau đớn, uốn lượn xoắn ốc trên bề mặt bê tông xám xịt.

Mỗi bước chân Y Hoa đặt xuống đều tạo ra tiếng vang rền trong không gian kín bưng này.

Không khí nặng nề mùi thối rữa và sắt máu kích thích những đầu dây thần kinh đã bị căng thẳng đến cực điểm.

Cô cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhận ra rằng những ký tự trên tường bắt đầu phát sáng cùng màu với Chìa Khóa mà cô đang cầm trong tay — một thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt, bệnh hoạn, như thể chúng đang hô hấp theo nhịp tim của chính cô.

*"Đừng sợ,"* Lục Phong cười lạnh trong tâm trí Y Hoa, giọng điệu đầy khinh miệt nhưng cũng pha lẫn sự kích thích điên cuồng.

*"Đây là cơ hội để ngươi chứng minh sức mạnh thực thụ.

Giết hết tất cả những thứ cản đường ta."*

Y Hoa không đáp lại.

Cô chỉ siết chặt nắm đấm hơn nữa, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt đến mức chảy máu nhưng cô vẫn cảm nhận được nỗi đau dữ dội này rõ ràng hơn bao giờ hết.

Sự im lặng của Y Hoa khiến Lục Phong tức giận bùng nổ lên thành những tiếng gầm gừ bên trong đầu cô — nhưng ngay lập sau đó lại chùng xuống khi giọng nói thứ ba xen vào giữa cuộc đối thoại nội tâm ấy:

*"Ngươi nghĩ mình có thể kiểm soát được điều này à?"* Giọng nói mới thấp hơn nhiều so với hai thực thể kia, mang âm hưởng của những tảng đá va chạm nhau dưới đáy biển sâu thẳm vô tận.

*"Virus không đơn giản chỉ là bệnh tật.

Nó là cầu nối.

và ngươi chính là người duy nhất đủ mạnh để vượt qua nó."*

Y Hoa dừng bước đột ngột trước một bức tranh treo trên tường — hình ảnh mô tả cảnh tượng ngày tận thế nhưng được vẽ bằng màu đỏ tươi tắn kinh hoàng giống hệt máu sống đang chảy ra từ các vết nứt nhỏ li ti xuất hiện khắp nơi trong hành lang.

Cô nhận thấy rằng những đường nét của bức tranh này liên tục thay đổi theo thời gian thực tế bên ngoài: mỗi khi có một con zombie chết ở đâu đó xa xôi nào kia thì hình ảnh trên tường cũng biến mất đi một phần tương ứng với số lượng nạn nhân vừa mới ngã xuống tại nơi họ đang chiến đấu chống lại cái chết không ngừng nghỉ diễn ra hàng ngày đêm suốt năm nay rồi!

Hành lang này là một bẫy.

Y Hoa nhận ra sự thật tàn khốc ấy khi sàn nhà bắt đầu rung chuyển dữ dội như thể có động đất xảy ra ngay dưới chân cô.

Từ phía trước, một cánh cửa sắt khổng lồ đóng sầm lại với âm thanh kim loại va đập kinh hoàng cắt đứt lối thoát duy nhất còn sót lại cho người phụ nữ đang tuyệt vọng tìm kiếm câu trả lời về nguồn gốc virus chết chóc này.

Từ phía sau, bóng tối bao trùm lấy Y Hoa như những xúc giác lạnh giá của quái vật biển sâu thẳm kéo cô vào vực thẳm không đáy nơi ánh sáng mặt trời chưa từng chiếu tới từ hàng ngàn năm trước khi nhân loại còn tồn tại dưới dạng sinh vật biết suy nghĩ thông minh thay vì chỉ là đồ ăn ngon miệng cho những kẻ săn mồi hung bạo nhất trên Trái Đất này!

Những ký tự trên tường phát sáng mạnh hơn nữa đến mức Y Hoa không thể mở mắt ra nhìn thấy bất kỳ thứ gì xung quanh mình ngoại trừ hình ảnh ảo giác do virus tạo nên trong tâm trí cô: một phiên bản khác của chính Y Hoa đứng đối diện với cô — nhưng phiên bản đó lại mang khuôn mặt của Lục Phong với nụ cười tàn nhẫn đầy khinh miệt hướng về phía người phụ nữ đang run rẩy vì sợ hãi tột cùng lúc này đây!

*"Ngươi đã chọn sai con đường,"* giọng nói thứ ba vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết trong đầu Y Hoa, làm cho những ký tự trên tường bắt đầu chảy ra như mực tàu đen ngòm từ các vết nứt nhỏ li ti xuất hiện khắp nơi trong hành lang tối om đầy ma khí này.

*"Và bây giờ ngươi sẽ phải trả giá bằng chính linh hồn của mình."*

Y Hoa hét lên đau đớn khi cảm thấy có thứ gì đó nóng bỏng đang đốt cháy da thịt cô — không phải lửa thông thường mà là năng lượng tinh khiết từ Chìa Khóa Địa Ngục đang phản ứng dữ dội với sự hiện diện của thực thể cổ xưa ẩn nấp trong tòa nhà bỏ hoang này.

Cô ngã quỵ xuống sàn bê tông lạnh giá, cơ thể run rẩy không kiểm soát được nữa do thiếu máu nghiêm trọng sau trận chiến khốc liệt cách đây vài phút trước khi bước vào nơi chết chóc đáng sợ này!

tỉnh dậy, cô không còn ở trong hành lang tối om đầy những ký tự kỳ lạ nữa.

Cô đang nằm trên một tấm thảm đỏ bằng máu đông lại thành từng lớp dày cộp dưới sàn nhà lạnh giá của căn phòng rộng lớn tối tăm không có cửa sổ duy nhất nào chiếu ánh sáng mặt trời bên ngoài vào nơi đây cả!

Trước mặt Y Hoa là một bàn thờ bằng đá đen bóng loáng phản chiếu hình ảnh khuôn mặt nhợt nhạt đầy hoảng sợ của chính cô — và trên đó đặt cuốn sách da cừu cũ kỹ đóng gáy vàng son lộng lẫy tỏa ra nguồn năng lượng mạnh mẽ gấp mười lần so với Chìa Khóa Địa Ngục mà Y Hoa vừa mang theo từ trước khi bước vào nơi chết chóc đáng sợ này!

Cuốn sách tự động mở ra trước mắt cô — những trang giấy trắng muốt bỗng chốc chuyển thành màu đỏ tươi tắn kinh hoàng giống hệt máu sống đang chảy ra từ các vết nứt nhỏ li ti xuất hiện khắp nơi trong căn phòng tối om đầy ma khí này.

Những dòng chữ viết tay bằng mực đen ngòm bắt đầu hiện lên từng ký tự một trên bề mặt giấy trắng muốt trước mắt Y Hoa — mỗi câu nói đều là lời tiên tri về tương lai bi thảm chờ đợi nhân loại nếu virus tiếp tục lan rộng thêm nữa mà không ai đủ can đảm đứng ra ngăn chặn nó kịp thời!

*"Đây là giá phải trả cho sự tự do của ngươi,"* giọng nói thứ ba vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết trong đầu Y Hoa, làm cho những ký tự trên trang sách bắt đầu chảy ra như mực tàu đen ngòm từ các vết nứt nhỏ li ti xuất hiện khắp nơi trong căn phòng tối om đầy ma khí này.

*"Và bây giờ ngươi sẽ phải chọn: trở thành Chìa Khóa vĩnh viễn mở cánh cửa địa ngục.

hay để virus bùng nổ toàn cầu giết chết mọi sinh linh còn sót lại trên Trái Đất này!"*.

rẩy khi nhận ra rằng cuốn sách không đơn giản chỉ là ghi chép lịch sử — nó chính là bản thiết kế chi tiết cách thức tạo ra loại virus bại hoại toàn cầu này từ những năm 1940s trong phòng thí nghiệm bí mật bị lãng quên bởi chính những người sáng chế nó sau khi sự thật kinh hoàng về nguồn gốc đại dịch bại hoại toàn cầu này sao?

Và sâu thẳm bên trong, một giọng nói mới — khác hẳn với Lục Phong hay Thương Lan ở đâu đó xa xôi phía sau — đang bắt đầu thì thầm những lời lẽ đầy mê hoặc và nguy hiểm vào tai người phụ nữ vừa trở thành Chìa Khóa Địa Ngục sống giữa hai thế giới sinh tử này sao?

Người Quản Lý bước về phía Y Hoa từ bóng tối dày đặc bao trùm căn phòng rộng lớn tối tăm không có cửa sổ duy nhất nào chiếu ánh sáng mặt trời bên ngoài vào nơi đây cả!

Anh ta mặc bộ vest đen bóng loáng phản chiếu hình ảnh khuôn mặt nhợt nhạt đầy hoảng sợ của chính cô — và trên tay cầm chiếc chìa khóa vàng nhỏ hơn Chìa Khóa Địa Ngục mà Y Hoa vừa mang theo từ trước khi bước vào nơi chết chóc đáng sợ này nhưng tỏa ra nguồn năng lượng mạnh mẽ gấp mười lần so với thứ vũ khí linh lực cổ xưa ấy!

*"Đây là giá phải trả cho sự tự do của bạn,"* Người Quản Lý nói, giọng điệu lạnh lùng không chút cảm xúc như thể đang thảo luận về thời tiết thay vì quyết định sống còn của cả nhân loại.

*"Nhưng bạn phải hiểu rằng: mỗi lần sử dụng Chìa Khóa này.

virus sẽ tiến hóa thêm một bậc nữa."*

Y Hoa nhìn chăm chằm vào chiếc chìa khóa vàng trong tay Người Quản Lý — thứ tỏa ra nguồn năng lượng mạnh mẽ hơn gấp mười lần so với Chìa Khóa Địa Ngục mà cô đang mang theo từ trước khi bước vào nơi chết chóc đáng sợ này!

Cô nhận thấy rằng những ký tự trên trang sách bắt đầu chảy ra như mực tàu đen ngòm từ các vết nứt nhỏ li ti xuất hiện khắp nơi trong căn phòng tối om đầy ma khí này — và sâu thẳm bên trong, một giọng nói mới vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết trong đầu Y Hoa:

Giọng nói ấy hét lên mệnh lệnh tàn khốc, khiến huyết khí trong người cô bùng nổ dữ dội.

Y Hoa cố gắng hét lên nhưng cổ họng bị tê liệt hoàn toàn.

Một bàn tay xương lạnh toát thọc
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập