Chương 28

Mùi máu tanh nồng nặc, trộn lẫn với hương ozone chát chúa từ các Di Vật vỡ vụn, xộc vào mũi Y Hoa khiến cô gần như nghẹt thở.

Cô quỳ giữa đống đổ nát của lối thoát sinh, ngón tay run rẩy chạm vào vết cắt sâu hoác trên cổ họng của "Người Bảo Hộ".

Xác anh ta vẫn còn ấm, nhưng linh hồn đã tan biến hoàn toàn, chỉ để lại một cái vỏ xác trống rỗng và lạnh lẽo.

Không có Di Vật rơi ra.

Không có ánh sáng kỳ lạ.

Chỉ có sự hư vô đáng sợ nhất mà Y Hoa từng chứng kiến trong tận thế này.

Lục Phong cười khẩy bên tai cô, âm thanh vang vọng trực tiếp vào não bộ như tiếng kim loại cứa vào kính vỡ.

"Đáng lẽ ngươi nên giết hắn nhanh hơn," giọng nói của linh hồn cộng sinh đầy khiêu khích, mang theo sự thỏa mãn tàn nhẫn.

"Hắn là một cái bẫy sống.

Một chiếc mồi nhử cho những kẻ muốn thu hoạch thứ gì đó trong cơ thể người phụ nữ này."

Y Hoa không đáp lời.

Cô chỉ cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm vào sàn nhà bê tông nứt nẻ nơi máu đang thấm dần xuống các khe hở.

Trong tĩnh lặng chết chóc của căn hầm trú ẩn cũ kỹ, một giọng nói khác lại bắt lên.

Không phải Lục Phong.

Không phải Thương Lan đang chờ ở đâu đó bên ngoài với nỗi sợ hãi tột cùng trong tim.

Đó là một âm thanh trầm bổng, cổ xưa, như tiếng chuông đồng vang vọng từ đáy vực thẳm.

Y Hoa ngẩng đầu lên.

Trước mặt cô, bức tường bê tông dày đặc đang bắt đầu tan rã.

Không phải vỡ vụn hay sập xuống theo quy luật vật lý thông thường.

Mà nó đang hòa vào bóng tối, biến thành một màn sương đen kịt, lạnh giá và đầy cám dỗ.

Mùi hương thoang thoảng từ phía sau màn sương không còn là mùi thối rữa của xác zombie nữa.

Đó là mùi hoa nhài — loại hoa mà Y Hoa chưa từng thấy nở ra trong thế giới chết chóc này kể từ ngày "Sự Sụp Đổ Bại Hoại" xảy ra.

"Lục Phong," cô thì thầm, giọng khàn đặc vì mất nước và kiệt sức.

"Cậu cảm nhận được điều đó không?"

Linh hồn cộng sinh im lặng một cách đáng ngại.

Sự kiêu ngạo thường thấy trong giọng nói của hắn dường như bị nén lại bởi nỗi sợ hãi mơ hồ.

"Đừng bước vào," Lục Phong cảnh báo, nhưng lần này không phải là sự khiêu khích mà là sự dè chừng thực thụ.

nơi đó không thuộc về thế giới sống hay cái chết.

Nó là khoảng trống giữa hai chiều."

Y Hoa đứng dậy, đôi chân run rẩy vì kiệt lực nhưng (ý chí) vẫn cứng rắn như thép.

Cô biết rằng mình đang bước vào một vùng cấm địa của chính cơ thể và linh hồn mình.

Nhưng không có lựa chọn nào khác.

Nếu muốn tìm cách giải phóng bản thân khỏi sự cộng sinh độc hại này, cô phải đi đến tận cùng bí mật mà virus đã giấu kín trong lòng Y Hoa từ ngày đầu tiên thức tỉnh.

Bên kia màn sương đen là một hành lang dài vô tận, được xây dựng bằng những viên đá trắng ngà không hề có dấu hiệu mục nát hay bám rêu mốc như thế giới bên ngoài.

Ánh sáng ở đây mờ ảo, phát ra từ chính bức tường xung quanh thay vì bất kỳ nguồn chiếu sáng nhân tạo nào.

Y Hoa bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều khiến lòng bàn chân cô cảm thấy lạnh buốt, như thể đang dẫm lên những xác chết vô hình.

Cô nhìn thấy những căn phòng hiện ra hai bên hành lang.

Những cánh cửa đóng chặt đột ngột mở ra khi cô tiến gần, lộ ra nội thất của các không gian hoàn toàn trái ngược với thực tại hoang tàn phía ngoài.

Một căn phòng là một thư viện cổ kính, sách vở bay lơ lửng trong không trung như đàn chim trắng.

Căn phòng kế bên lại là một bệnh viện hiện đại nhưng tất cả giường bệnh đều trống trơn, chỉ còn lại những vết máu khô đen trên ga trải giường.

"Đây là ký ức," Y Hoa tự nhủ, lòng bàn tay siết chặt lấy chiếc dao găm bằng kim loại gỉ sét mà cô luôn mang theo.

"Hay đây là ảo giác do virus tạo ra để đánh lừa ý thức?"

Cô dừng lại trước một căn phòng có cửa kính trong suốt.

Bên trong không gian đó, thời gian dường như bị đóng băng.

Cô nhìn thấy chính hình ảnh của mình — phiên bản Y Hoa từ ba năm trước, khi thế giới vẫn còn nguyên vẹn.

Phiên bản ấy đang ngồi uống trà bên cạnh một người đàn ông mà cô đã quên tên đi sau ngày đại dịch bùng nổ.

Niềm đau xé lòng dâng lên trong ngực cô, nhưng không phải vì sự mất mát của quá khứ.

Mà là bởi một thực tế kinh hoàng hơn: hình ảnh đó bắt đầu rạn nứt từ bên trong, như thể nó đang bị ăn mòn bởi thứ gì đó vô hình đang (ẩn nấp) ngay sau lưng phiên bản..

"Đừng nhìn," Lục Phong quát lên, giọng nói của hắn đột ngột trở nên sắc bén và đầy giận dữ.

"Ngươi sẽ mất đi lý trí nếu tiếp tục quan sát những mảnh vỡ linh hồn này!"

Nhưng Y Hoa không thể rời mắt khỏi khung cảnh đó.

Cô nhận ra rằng virus trong cơ thể cô không chỉ là một bệnh tật hay một lời nguyền.

Nó đang cố gắng tái tạo lại thế giới cũ thông qua ký ức của chủ nhân bình chứa — chính cô ấy.

Nhưng sự tái tạo này bị lỗi, biến những ký ức đẹp đẽ thành những cơn ác mộng sống động nhất.

Bỗng nhiên, sàn nhà dưới chân Y Hoa bắt đầu rung lắc dữ dội.

Những viên đá trắng ngà chuyển màu đỏ sẫm, như thể đang thấm hút máu từ đâu đó sâu thẳm bên dưới.

Một bóng đen xuất hiện ở cuối hành lang, nơi ánh sáng không thể chạm tới.

Nó cao lớn, gầy guộc, và mang theo một áp lực tâm lý khủng khiếp khiến Y Hoa cảm thấy xương sống mình sắp gãy đổ vì sợ hãi.

Kẻ Săn Thủ đã tìm ra cô.

Không phải bằng mùi máu hay tiếng động.

Mà là bởi sự hiện diện của "Chìa Khóa Địa Ngục" — chính linh hồn hỗn loạn đang cư ngụ trong cơ thể Y Hoa, phát ra tín hiệu thu hút những kẻ săn mồi tinh thần từ chiều không gian khác.

Kẻ Săn Thủ bước tiến về phía cô với từng bước chân nặng nề nhưng vô cùng êm ái, như một con báo hoa mai đi trên tuyết đêm.

Không có xương khớp kêu lên tiếng kẽo creak khi nó di chuyển.

Bộ dạng của nó trông giống con người — một gã đàn ông mặc bộ vest đen bị rách nát ở vai và tay áo, khuôn mặt thì ẩn sau chiếc mặt nạ bằng đồng thau cổ kính khắc đầy những biểu tượng ma thuật kỳ lạ mà Y Hoa không thể đọc hiểu nổi.

"Ngươi cũng có mùi của Di Vật," Kẻ Săn Thủ lên tiếng, giọng nói khàn khàn như sỏi đá chà xát vào nhau trong bóng tối.

"Nhưng nó chưa kiểm soát ngươi hoàn toàn.

Ngươi chỉ là một bữa ăn ngon đang chờ được chế biến."

Y Hoa lùi lại hai bước, lưng cô va phải cánh cửa kính của căn phòng ký ức.

Hình ảnh phiên bản quá khứ của cô bên trong khung cảnh bắt đầu khóc (thốt lên) đau đớn khi nhận ra sự hiện diện của mối đe dọa này.

Cô nâng chiếc dao găm lên cao, (dù biết rằng) vũ khí tầm thường này gần như vô nghĩa trước một thực thể thuộc về chiều không gian khác.

"Cậu là ai?" Y Hoa hỏi, cố gắng giữ cho giọng nói không bị run rẩy bởi nỗi sợ hãi tột cùng đang xâm chiếm cơ thể cô.

"Và tại sao ngươi lại ở đây?"

Kẻ Săn Thủ cười thành tiếng, một âm thanh khô khốc và đầy khinh miệt vang vọng khắp hành lang vô tận.

"Ta là người dọn dẹp những sai lầm của tạo hóa," hắn đáp, đồng thời đưa tay phải ra phía trước.

Từ lòng bàn tay không có ngón cái của nó, một lưỡi dao năng lượng tím sẫm bắt đầu hình thành, tỏa ra nhiệt độ lạnh giá khiến không khí xung quanh đóng băng ngay lập tức.

Y Hoa, là sai lầm lớn nhất mà thế giới này từng tạo ra."

Lục Phong hét lên trong tâm trí cô: *"Chạy đi!

Đừng để hắn chạm vào da thịt của ngươi!"*

Nhưng Y Hoa đã quá mệt mỏi với việc chạy trốn suốt ba năm qua.

Cô quyết định đối mặt.

Khi Kẻ Săn Thủ lao về phía cô với tốc độ kinh hoàng, gần như biến thành một tia sáng tím trong không khí, Y Hoa làm điều mà cô chưa bao giờ dám thử trước đây — cô chủ động mở rộng lòng bàn tay trái của mình ra và mời gọi virus bùng nổ bên ngoài cơ thể.

Thay vì né tránh lưỡi dao năng lượng đang cứa thẳng vào tim, cô dúi mạnh bàn tay phải cầm dao găm vào khoảng không phía trước mặt Kẻ Săn Thủ.

Tại điểm tiếp xúc giữa kim loại gỉ sét và năng lượng tím sẫm của hắn, một vụ nổ âm thanh nhỏ vang lên — giống như tiếng thủy tinh vỡ trong nước.

Những đường nứt đen trên da thịt Y Hoa bắt đầu phát sáng rực rỡ màu xanh lá cây biếc.

Virus không còn nằm yên vị trí nữa mà đang tìm cách thoát ra ngoài qua vết thương mới tạo thành bởi sự va chạm này.

Kẻ Săn Thủ dừng lại đột ngột, vẻ mặt đầy kinh ngạc và sợ hãi khi nhìn thấy thứ năng lượng hỗn loạn từ cơ thể Y Hoa bắt đầu ăn mòn chính lưỡi dao của hắn.

"Không thể nào," gã đàn ông đeo mặt nạ đồng thau thì thầm, lần đầu tiên giọng nói của kẻ săn mồi này lộ ra sự hoảng hốt thực sự.

"Ngươi không phải là bình chứa.

Ngươi là nguồn gốc!"

Y Hoa đứng sững người, thở hổn hển vì kiệt sức sau cú va chạm tâm linh và vật lý vừa xảy ra.

Kẻ Săn Thủ rơi xuống sàn nhà đá trắng ngà với một tiếng động nặng nề, khuôn mặt nạ đồng thau của hắn nứt vỡ thành nhiều mảnh nhỏ li ti dưới ánh sáng xanh biếc phát ra từ đôi mắt Y Hoa.

Hắn không còn ý thức nữa — hoặc có thể linh hồn của kẻ săn mồi tinh thần này đã bị virus trong cơ thể cô tiêu thụ hoàn toàn như một món ăn nhẹ để bù đắp năng lượng vừa mất đi trong cuộc xung đột.

Nhưng thay vì cảm thấy nhẹ nhõm hay chiến thắng, Y Hoa lại dằn vặt bởi một nỗi kinh hoàng sâu sắc hơn bất kỳ thứ gì mà quái vật zombie từng gây ra cho cô trước đây.

Cô nhìn xuống bàn tay phải của mình — nơi những đường nứt đen trên da thịt đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là những vân mạch máu màu tím sẫm bắt đầu lan tỏa khắp cánh tay như mạng lưới rễ cây dưới lòng đất khô cằn.

Cô vừa tiêu diệt một mối đe dọa bằng cách sử dụng chính sức mạnh mà cô luôn cố gắng kiềm chế và che giấu.

Virus không chỉ đang phá hủy cơ thể Y Hoa từ bên trong nữa — nó đang học hỏi, thích nghi, và giờ đây đã có khả năng tự vệ thông qua ý thức của chủ nhân bình chứa.

Điều đó đồng nghĩa với việc ranh giới giữa con người Y Hoa và virus quái vật ngày càng trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết.

Lục Phong im lặng hoàn toàn trong tâm trí cô.

Sự vắng bóng tiếng nói khiêu khích của linh hồn cộng sinh này đáng sợ hơn cả những lời nguyền rủa trước kia của hắn.

Y Hoa nhận ra rằng mình không còn là nạn nhân bị động nữa.

Cô đang trở thành một phần của hệ thống thảm họa toàn cầu — và vai trò "Chìa Khóa Địa Ngục" mà cô vừa tự gọi tên chính xác đến kinh người, thực chất lại mang ý nghĩa đen tối hơn nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng trong lúc tuyệt vọng nhất tại căn hầm trú ẩn cũ kỹ kia.

Cô cúi xuống nhặt một mảnh mặt nạ đồng thau còn sót lại từ xác Kẻ Săn Thủ.

Bên dưới lớp gỉ sét dày đặc của vật trang trí này, Y Hoa phát hiện ra một dòng chữ khắc nhỏ xío bằng tiếng Latinh cổ: *Procella Morbi* — Dịch nôm na là "Cơn Bão Bệnh Tật".

Đây không phải là tên riêng hay biệt hiệu của Kẻ Săn Thủ.

Mà đó chính là ký hiệu nhận dạng cho những người nghiên cứu ban đầu đã tạo ra loại virus này tại phòng thí nghiệm bí mật bị lãng quên mà cô vừa tình cờ bước vào thông qua cánh cửa địa ngục ảo giác trước đó!

Thế giới quan sinh tồn khắc nghiệt vừa sụp đổ hoàn toàn trong suy nghĩ của Y Hoa.

Không phải do quái vật hay thiếu hụt nguồn thực phẩm khan hiếm ngoài kia đang đe dọa tính mạng những người sống sót còn lại trên thế giới này nữa.

Mà là bởi chính con người — những kẻ cầm quyền và khoa học điên cuồng ngày xưa — đã cố tình thiết kế ra một cơ chế tự hủy diệt cho toàn bộ nhân loại thông qua sự cộng sinh cưỡng bức giữa linh hồn và virus như trường hợp của Y Hoa!

Y Hoa bước ra khỏi tòa nhà bỏ hoang, bầu trời xám xịt phía trên đang chuyển sang màu đỏ sẫm bất thường, báo hiệu một cơn bão năng lượng Di Vật sắp xảy ra trên quy mô toàn khu vực trung tâm thành phố.

Cô không còn là một người sống sót bình thường nữa với mong muốn đơn giản là tìm thức ăn và nước uống sạch để tồn tại qua ngày mai trong thế giới tàn phá này.

Cô đã trở thành mục tiêu sống cho những kẻ săn mồi tinh thần từ chiều không gian khác — những thực thể như Kẻ Săn Thủ vừa bị cô vô tình giết chết cách đây vài phút trước tại hành lang ảo giác đầy ký ức đau thương kia.

Giọng nói trong đầu Y Hoa vẫn tiếp tục vang lên thì thầm những lời lẽ đầy mê hoặc và nguy hiểm vào tai người phụ nữ vừa trở thành Chìa Khóa Địa Ngục sống giữa hai thế giới sinh tử này sao?

Nhưng lần này, giọng nói đó không còn đến từ Lục Phong hay virus nữa.

Mà nó xuất phát trực tiếp từ chiếc radio hỏng mà cô đã nhặt được trong căn hầm trú ẩn cũ kỹ ở chương trước — thiết bị đang rung lên dữ dội và phát ra những tín hiệu đếm ngược cuối cùng trước khi cánh cửa địa ngục thực sự mở ra nuốt chửng toàn bộ thế giới còn sót lại này vào bóng tối vĩnh viễn không lối thoát nào có thể hy vọng được nữa sao?

Y Hoa nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đỏ sẫm đang lặn xuống sau một đám mây hình dạng giống hệt chiếc đầu lâu khổng lồ.

Cô biết rằng Thương Lan vẫn đang chờ đợi cô bên ngoài với niềm tin mù quáng vào lòng tốt của con người ngay cả trong tận thế này — dù điều đó có thể giết chết chính cô ấy và làm chậm bước chân chạy trốn khỏi cơn bão năng lượng sắp ập đến bất cứ lúc nào nữa không?

Đôi mắt Y Hoa mở to đầy kinh hoàng khi cô nhìn thấy trên màn hình chiếc radio hỏng đang hiển thị một dòng chữ máu tươi chảy ra từ các lỗ loa cũ kỹ: *"Mục tiêu xác nhận.

Giai đoạn hai bắt đầu."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập