Chương 27
Y Hoa quỳ gối, ngực dữ dội, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo ướt sũng.
Trước mặt cô là xác của "Người Bảo Hộ" — một kẻ săn mồi cấp cao vừa bị cô hạ gục sau một cuộc rượt đuổi tuyệt vọng giữa những bóng tối dày đặc.
Cơ thể hắn nằm co quắp trên nền gạch nứt nẻ, đôi mắt vẫn mở to, đục ngầu nhưng đầy sự kinh hoàng tột độ trước khi linh hồn rời bỏ xác thịt.
Y Hoa không dám chạm vào thi thể bằng tay trần.
Cô biết quy tắc sinh tồn trong thế giới chết chóc này: tiếp xúc trực tiếp với Di Vật hoặc xác zombie biến thể có thể truyền tải virus ngay lập tức, hoặc tệ hơn, là những ký ức độc hại xâm nhập vào tâm trí chủ nhân mới.
Nhưng sự tò mò và bản năng sống còn đang thúc đẩy cô phải khám phá thứ gì đó nằm sâu trong lồng ngực của kẻ đã từng thống trị khu vực này.
Lục Phong cười khẩy trong đầu, giọng nói vang lên lạnh lùng như tiếng kim loại va chạm đá.
"Ngươi sợ hãi quá mức cần thiết, Y Hoa.
Hắn ta chỉ là một cái bình chứa hèn mọn.
Hãy lấy nó đi.
Đừng để những ký ức rác rưởi đó làm ô nhiễm ý chí của ngươi."
Y Hoa phớt lờ giọng nói đầy khiêu khích ấy.
Cô tập trung vào hơi thở ngắn ngủi và gấp gáp, cố gắng giữ cho lý trí không bị cuốn theo dòng chảy hỗn loạn trong tâm trí mình.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin yếu ớt chiếu xuống xác chết, làm nổi bật những vết khâu đen ngòm trên da thịt người bảo hộ kia.
Những đường chỉ khâu đó không phải để chữa lành, mà là để phong ấn thứ gì đó bên trong đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc hữu cơ.
Cô chậm rãi lấy ra từ túi áo một chiếc kìm bằng kim loại gỉ sét, dụng cụ y tế duy nhất còn lại sau khi Thương Lan rời đi tìm thuốc cứu em trai mình.
Chiếc kìn lạnh lẽo và thô ráp, nhưng nó là rào cản duy nhất giữa sự sống của Y Hoa và cái chết chắc chắn đang chờ đợi bất kỳ ai dám mạo hiểm.
Khi đầu ngón tay của Y Hoa xuyên qua lớp da thịt lạnh lẽo của xác chết bằng chiếc kìm, một cơn đau nhói buốt chạy dọc theo tủy sống.
Cô không chạm vào Di Vật một cách trực tiếp mà dùng dụng cụ để kẹp lấy khối u nhỏ màu tím sẫm nằm ngay dưới xương ức.
Khối u đó đập nhẹ nhàng, nhịp điệu khác hẳn với tim con người, giống như tiếng đếm ngược của một quả bom sắp nổ.
Lục Phong gầm lên trong ý thức chung: "Cẩn thận!
Đừng để nó chạm vào da thịt ngươi!"
Nhưng đã quá muộn.
Ngay khi chiếc kìm kẹp chặt lấy khối.
cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo xâm nhập qua kim loại gỉ sét, len lỏi vào lỗ chân lông của cô dù chỉ là tiếp xúc gián tiếp.
Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra trước mắt: những tòa nhà cao tầng sụp đổ dưới mưa axit, những đứa trẻ khóc thét trong bóng tối, và một bàn tay khổng lồ bằng xương trắng xóa đang chui lên từ lòng đất, xé toạc mặt trời.
Cô sấp người xuống, ôm đầu giữa tiếng hét của Lục Phong và sự tĩnh lặng đáng sợ của căn hầm.
Đây không phải là ký ức thông thường.
Đây là đoạn phim lưu trữ của thế giới trước khi sụp đổ hoàn toàn.
Và Y Hoa nhận ra một điều kinh hoàng: khối u này không thuộc về "Người Bảo Hộ".
Hắn ta chỉ là vật chủ tạm thời, bị nhiễm độc bởi thứ gì đó mạnh hơn nhiều so với virus zombie phổ biến ngoài kia.
"Đừng run," Lục Phong thì thầm, giọng điệu đột ngột trở nên dịu dàng một cách giả tạo.
"Ngươi đang hấp thụ sức mạnh của kẻ yếu đuối.
Hãy kiểm soát nó trước khi nó ăn mòn ý chí mỏng manh của ngươi."
Y Hoa nghiến răng, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh hỗn loạn ra khỏi tâm trí.
Cô hiểu rằng mình vừa chạm vào một bí mật nguy hiểm hơn cả sự chết chóc.
Thứ này không chỉ là Di Vật thông thường mang theo kỹ năng chiến đấu hay phục hồi.
Nó là mảnh vỡ của ký ức tập thể, nơi chứa đựng chân tướng về "Sự Sụp Đổ Bại Hoại".
Và giờ đây, những ký ức đó đang cố gắng xâm nhập vào não bộ của cô thông qua chiếc kìm gỉ sét kia.
Đột nhiên, một âm thanh lớn vang lên từ phía cửa hầm.
Tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng cười nói thô lỗ xé toạc sự im lặng vốn đã căng thẳng tột độ.
Y Hoa giật mình, vội vã.t khối u màu tím vào trong lớp áo dày của mình, che giấu nó dưới lớp vải rách nát.
Cô không kịp thu dọn chiếc kìm lại, chỉ có thể nằm sấp xuống sàn nhà bụi bặm, nín thở chờ đợi những kẻ xâm nhập bước vào lãnh địa chết chóc này.
Cửa hầm bị đạp mở với một tiếng động lớn, làm rung chuyển cả bức tường xiêu vẹo bên cạnh.
Ba bóng người bước vào, mang theo ánh sáng từ những chiếc đèn pin yếu ớt quét ngang qua đống đổ nát và xác chết nằm ngổn ngang trên nền gạch vỡ.
Người dẫn đầu là một gã đàn ông cao lớn với bộ giáp làm từ da động vật hoang dã và xương thú được khâu lại cẩu thả nhưng đầy uy lực.
Hắn dừng lại, mũi khoẹt hít vào không khí nồng nặc mùi máu tươi còn ấm và hương vị kim loại của sợ hãi.
"Có người," gã đàn ông nói, giọng trầm đục vang lên trong căn hầm nhỏ hẹp.
Ánh mắt sắc lạnh quét qua xác chết của "Người Bảo Hộ", rồi dừng lại ở góc khuất nơi Y Hoa đang ẩn mình sau đống thùng carton mục nát.
Hắn không cần tìm kiếm lâu dài vì mùi hương đặc trưng của một người đã thức tỉnh — mùi ozone và sắt máu pha trộn với năng lượng tĩnh điện — vẫn còn lingering trong không khí ẩm ướt này.
Hai đồng đội đi theo hắn cầm những thanh kiếm gỉ sét, bước chậm rãi tiến vào trung tâm căn phòng.
Họ là những kẻ săn Di Vật chuyên nghiệp, hoặc ít nhất thì họ tự xưng như vậy để che đậy bản chất tàn nhẫn của mình.
Trong thế giới nơi luật pháp đã sụp đổ cùng với xã hội loài người, sức mạnh và sự hung hãn chính là ngôn ngữ giao tiếp duy nhất còn lại giữa những sinh vật sống sót may mắn này.
Y Hoa nắm chặt chiếc kìm kim loại trong lòng bàn tay lạnh toát, móng tay cắm sâu vào da thịt đến mức chảy máu nhưng cô không cảm thấy đau đớn gì cả.
Cô cần thời gian để ổn định tinh thần sau cú sốc từ khối u ký ức, và giờ đây sự xuất hiện của những kẻ xâm nhập này càng khiến tình thế trở nên bi đát hơn bao giờ hết.
Lục Phong trong đầu cười lớn, rõ ràng hắn rất thích kịch tính sắp diễn ra trước mắt mình một cách tàn nhẫn đầy thú vị như thường lệ khi thấy Y Hoa gặp nguy nan tột cùng không thể tránh khỏi được nữa rồi đây sao?
"Ra đi nào," gã đàn ông dẫn đầu nói, bước tới gần hơn với dáng vẻ tự tin của kẻ đã quen thuộc với quyền lực sinh sát tuyệt đối trong khu vực này suốt nhiều tháng trời dài đằng đẵng trôi qua như thế này sao?
"Chúng ta không muốn làm bẩn tay mình nếu không cần thiết.
Nhưng chúng tôi biết ngươi vừa giết hắn."
Y Hoa đứng dậy chậm rãi, hai tay dang rộng ra phía trước để cho thấy rằng cô đang cầm chiếc kìm gỉ sét trong lòng bàn tay trống rỗng chứ không phải vũ khí nguy hiểm nào khác ngoài khả năng phòng vệ tối thiểu hiện có sẵn lúc này đây sao?
Vẻ mặt lạnh lùng của cô phản chiếu ánh sáng đèn pin yếu ớt, tạo nên một hình ảnh đáng sợ cho những kẻ xâm nhập đang chuẩn bị tấn công bất ngờ đến nơi trú ẩn tạm thời này.
"Đúng vậy," Y Hoa nói ngắn gọn, giọng điệu bình thản như thể vừa kể lại chuyện cũ chứ không phải thừa nhận tội danh trọng đại có thể dẫn tới cái chết tức thì ngay tại chỗ dưới tay những kẻ săn mồi khát máu chuyên nghiệp kia sao?
"Và nếu các người muốn thử sức với tôi, hãy bước thêm một bước nữa."
Gã đàn ông cười to, tiếng cười sảng khoái vang lên trong căn hầm nhỏ hẹp khiến Y Hoa cảm thấy gai ốc chạy dọc sống lưng vì sợ hãi tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây sao?
Hắn giơ tay ra hiệu cho hai đồng đội đứng yên tại chỗ, tự tin rằng một cô gái đơn độc không thể chống lại ba gã đàn ông vũ trang đầy đủ kinh nghiệm sinh tồn trong tận thế khốc liệt như vậy được.
Nhưng rồi hắn dừng cười đột ngột khi ngửi thấy mùi hương lạ phát ra từ người Y Hoa.
Không phải mùi máu hay mồ hôi thông thường, mà là một thứ gì đó cổ xưa và nguy hiểm hơn nhiều — mùi của những ký ức đã chết đang cố gắng sống lại trong cơ thể chủ nhân mới vừa được tái sinh sau cái chết ngàn năm chờ đợi cơ hội để quay trở lại trần gian đầy tội lỗi này sao?
"Ngươi." gã đàn ông lắp bắp, ánh mắt sợ hãi loé lên thay vì sự tự tin ban đầu.
Ngươi đã chạm vào thứ gì?"
Y Hoa không trả lời.
Cô chỉ lặng lẽ quan sát biểu cảm trên khuôn mặt của đối phương đang dần biến đổi từ kiêu ngạo sang hoảng loạn tột độ trước nguy cơ tiềm ẩn chưa từng thấy trong suốt nhiều tháng trời dài đằng đẵng trôi qua như thế này sao?
Khối u màu tím bên dưới lớp áo bắt đầu đập mạnh hơn, rung động lan tỏa khắp toàn bộ cơ thể Y Hoa khiến cô cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp đang tích tụ dần dần theo nhịp điệu của trái tim mình một cách rõ rệt nhất có thể tưởng tượng nổi lúc này đây sao?
"Gã đàn ông dẫn đầu bị thương nặng," Y Hoa nói chậm rãi, từng từ ngữ vang lên như tiếng phán xét cuối cùng trước khi màn đêm bao trùm lấy thế giới đầy tội lỗi này.
Chân phải của hắn không thể cử động do vết thương cũ tái phát dưới áp lực tâm lý tột độ mà cô đang gây ra vô tình hay cố ý đều dẫn đến kết cục tương tự nhau cả thôi chứ?
Hắn lùi lại, nhìn Y Hoa với ánh mắt đầy sự tôn trọng lẫn sợ hãi chưa từng có trong suốt cuộc đời săn mồi tàn bạo của mình bao giờ.
"Bạn đã ăn nó," hắn nói, giọng run rẩy vì kinh hãi tột độ trước sức mạnh siêu nhiên đang tỏa ra từ cơ thể mảnh dẻ kia.
"Bạn đã ăn ký ức của anh ấy."
Y Hoa đứng dậy hoàn toàn, thở hổn hển nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng như băng giá giữa mùa đông khắc nghiệt nhất mà thế giới này từng chứng kiến trong lịch sử dài đằng đẵng những ngày tháng trôi qua như thế nào?
Cô biết rằng mình vừa trở thành mục tiêu săn đuổi của tất cả các phe phái còn sót lại sau khi chạm vào khối u ký ức cấm kỵ kia.
Nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra rằng đây là manh mối duy nhất để giải phóng linh hồn Lục Phong khỏi sự kiểm soát độc tài đang dần lấy ý thức bản thân mỗi ngày một nhiều hơn nữa sao?
Lục Phong trong đầu im lặng lần đầu tiên kể từ khi họ cộng sinh với nhau.
Sự thinh lặng đó đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào mà hắn từng tung ra trước kia cả, vì nó báo hiệu rằng một sự thay đổi lớn sắp diễn ra trong mối quan hệ phức tạp giữa hai linh hồn đang chung sống hòa bình giả tạo này sao?
Y Hoa ngồi xuống bên cạnh xác của gã đàn ông đã bị thương nặng phải rút lui vội vã để chữa trị vết lòng tự tôn cao ngạo vừa mới nhận được từ cú sốc tâm lý tột độ kia.
Cô lấy từ người hắn một bản đồ cũ vẽ tay trên da thú và một chiếc radio hỏng hóc không còn phát thanh nữa nhưng vẫn giữ nguyên giá trị lịch sử quan trọng đối với những nhà khảo cổ học sinh tồn trong tương lai gần sắp tới đây sao?
Bản đồ được đánh dấu đỏ xung quanh khu vực thành phố cũ nơi mà tất cả mọi thứ bắt đầu sụp đổ vào ngày Zero định mệnh kia.
Một trong những điểm đánh dấu nằm ngay dưới hầm trú ẩn hiện tại của Y Hoa, trùng khớp hoàn toàn với vị trí khối u ký ức vừa bị cô lấy đi từ xác chết "Người Bảo Hộ" trước đó không lâu đây sao?
Cô cúi xuống nhìn kỹ hơn vào bản đồ cũ nát ấy và nhận ra rằng các đường nét vẽ tay kia không chỉ đơn thuần là hướng dẫn địa lý thông thường cho những kẻ lạc lối trong thế giới hoang tàn này.
Chúng mô tả một hệ thống hang động ngầm rộng lớn kết nối trực tiếp với trung tâm của thành phố — nơi mà virus được tạo ra lần đầu tiên từ phòng thí nghiệm bí mật đã bị lãng quên bởi chính những người sáng chế nó sau khi sự thật kinh hoàng về nguồn gốc đại dịch bại hoại toàn cầu này sao?
Và sâu thẳm bên trong, một giọng nói mới — khác hẳn với Lục Phong hay Thương Lan — đang bắt đầu thì thầm những lời lẽ đầy mê hoặc và nguy hiểm vào tai người phụ nữ vừa trở thành Chìa Khóa Địa Ngục sống giữa hai thế giới sinh tử này sao?
Y Hoa nâng chiếc radio hỏng lên gần tai mình dù biết rằng nó không thể phát thanh được nữa.
Nhưng trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn hầm chết chóc, cô nghe thấy một tín hiệu yếu ớt vang lên từ bên trong thiết bị cũ kỹ ấy — tiếng đếm ngược cuối cùng trước khi cánh cửa địa ngục thực sự mở ra nuốt chửng toàn bộ thế giới còn sót lại này vào bóng tối vĩnh cửu không lối thoát nào có thể hy vọng được nữa sao?
Ánh sáng xanh lóe lên, một bàn tay xương khô thọc thẳng qua lớp bảo vệ tinh thể trước mặt cô.
Cô hét lên, linh lực bùng nổ nhưng vô nghĩa trước sức mạnh cổ xưa đang rỉ ra từ kẽ nứt.
Cánh cửa đó không mở ra bên ngoài, mà mở ra
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận