Chương 26
Cái đầu của cô nặng trĩu, như thể vừa bị búa đập vào sau gáy suốt cả đêm qua.
Mùi tanh hôi xộc lên mũi, nồng nặc đến mức khiến dạ dày quặn thắt.
Không phải mùi thối rữa của xác zombie thông thường.
Đó là mùi sắt gỉ, máu tươi và một thứ gì đó khác — ngọt ngào, kỳ lạ, giống như hương hoa mai nở giữa mùa đông giá rét nhưng lại pha lẫn vị kim loại lạnh lẽo.
Cô nằm vật vã trên nền bê tông lạnh cứng của tầng hầm siêu thị.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trần nhà chiếu xuống, tạo thành những tia bụi vàng lơ lửng trong không khí tĩnh mịch.
Y Hoa ngồi dậy chậm rãi, tay run rẩy chạm vào ngực áo.
Tấm vải thô ráp đã thấm đẫm máu, nhưng khi cô ngẩng đầu lên nhìn quanh, không có ai còn sống sót bên cạnh cô ngoại trừ chính mình.
Thương Lan đâu rồi?
Tử Hà ở đâu?
Những câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí trống rỗng của Y Hoa, nhưng giọng nói quen thuộc lại cất lên từ sâu thẳm ý thức.
"Ngươi đã làm tốt," Lục Phong thì thầm, âm thanh lạnh lẽo và đầy sự thỏa mãn.
"Chúng yếu đuối hơn ngươi tưởng."
Y Hoa nghiến răng, cố gắng đẩy những ký ức hỗn loạn ra khỏi đầu.
Cô nhớ cảnh chiến đấu khốc liệt cách đây vài giờ.
Nhớ ánh mắt tuyệt vọng của Thương Lan trước khi cô bị cuốn vào dòng xoáy bóng tối.
Và quan trọng nhất, cô nhớ cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi một thứ gì đó bên trong cơ thể mình thức tỉnh.
vết máu trên môi bằng mu bàn tay.
Bàn chân trần bước lên nền gạch vỡ vụn, từng mảnh kính nhỏ li ti cứa nhẹ vào da thịt nhưng cô hầu như không cảm thấy đau.
Sự tê liệt này đáng sợ hơn bất kỳ nỗi đau nào.
Cô cần phải di chuyển.
Tầng hầm này là một cái bẫy chết chóc nếu những con quái vật kia quay lại.
Nhưng trước khi rời đi, ánh mắt Y Hoa bị thu hút bởi một góc khuất phía sau giá hàng tạp hóa đổ vỡ.
Ở đó, giữa đống rác rưởi và xác thịt vụn nát, có thứ gì đó đang phát ra ánh sáng mờ ảo.
Không phải là Di Vật thông thường với những tia hào quang sặc sỡ.
Nó đen ngòm, như thể hút lấy mọi ánh sáng xung quanh, tạo thành một khoảng trống hình học hoàn hảo giữa sự hỗn loạn của thế giới tàn phá này.
Y Hoa tiến lại gần, bước chân thận trọng.
Máu cô đang chảy xuống từ vết thương ở tay trái, nhỏ từng giọt rơi xuống sàn nhà.
Nhưng thay vì lan ra, những giọt máu đó dường như bị hút vào khoảng không đen ngòm kia.
Một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm cơ thể cô — sự thôi thúc mạnh mẽ, nguy hiểm và mê hoặc.
Lục Phong im lặng.
Lần đầu tiên trong nhiều ngày qua, linh hồn cộng sinh bên trong Y Hoa giữ im bặt.
Hay là tôn kính?
Dù là gì đi nữa, không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn, áp lực lên lồng ngực cô tăng lên gấp bội.
Y Hoa cúi xuống, đưa tay về phía vật thể đen ngòm đó.
Nó trông giống như một khối đá kết tinh, nhưng bề mặt lại trơn láng đến mức phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của cô.
Trong ánh mắt đen thẳm ấy, Y Hoa nhìn thấy chính mình — không phải là người phụ nữ yếu đuối đang run rẩy vì đói khát và sợ hãi này, mà là một bóng ma lạnh lùng, vô cảm, với đôi mắt đỏ rực như máu.
"Đừng chạm vào nó," Thương Lan đã từng nói thế nào?
Không, cô ấy chưa bao giờ thấy thứ này.
Thứ này thuộc về một cấp độ khác của sự hủy diệt.
không nghe lời kiểm soát của lý trí.
Ngón tay dài và mảnh khảnh của cô xuyên qua lớp vỏ đen ngòm mà không gặp bất kỳ lực cản nào.
Cảm giác lạnh buốt xộc lên cánh tay, lan tỏa nhanh chóng đến tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Không phải là cái lạnh của băng giá mùa đông.
Đó là sự trống rỗng.
Sự vắng lặng tuyệt đối của những ngôi sao chết từ lâu trong vũ trụ sâu thẳm.
Không phải âm thanh vật lý mà là một xung kích tinh thần mạnh mẽ đánh thẳng vào não bộ Y Hoa.
Những hình ảnh chớp nhoáng xuất hiện trước mắt cô: Thành phố bị bao phủ bởi sương mù đỏ tươi.
Những tòa nhà chọc trời mọc ra những dây thừng máu thịt khổng lồ, quấn lấy bầu trời và nghẹn thở ánh mặt trời.
Và ở trung tâm của tất cả, một cái cổng — địa ngục mở toang trên mặt đất này.
Y Hoa hét lên, rút tay về nhưng không thể thoát ra ngay lập tức.
Thứ gì đó bên trong khối đá đen đang bám vào linh hồn cô.
Nó kéo dài những sợi dây vô hình, thử nghiệm độ bền của ý chí Y Hoa.
Cô sấp người xuống, đầu gối đập mạnh vào nền bê tông đau đớn tột cùng.
Lục Phong gầm lên trong tâm trí cô lần này, nhưng không phải là sự kích động thông thường mà là nỗi kinh hoàng thuần túy.
"Ngươi đang làm cái gì vậy?
Ngươi biết thứ đó là gì không?
Đó không phải Di Vật!
đó là hạt giống của Sự Sụp Đổ!"
Y Hoa nghiến chặt hàm, mồ hôi lạnh vã ra khắp người.
Cô cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc từ bên trong, nhưng đồng thời cũng có một sức mạnh kinh khủng đang trỗi dậy từ những vết thương cũ.
Những tế bào chết chóc bắt đầu tái sinh với tốc độ đáng sợ, phủ lên da thịt cô một lớp vỏ cứng như sắt thép màu xám xịt.
Cô không hiểu điều gì đang xảy ra.
Nhưng Y Hoa biết chắc chắn một điều: nếu chạm vào thứ này, cô sẽ mất đi quyền lựa chọn số phận của mình.
Hoặc tệ hơn — cô sẽ trở thành nguyên nhân khiến thế giới kết thúc sớm hơn nữa.
Những bước chân nặng nề vang lên từ cầu thang phía sau giá hàng.
Y Hoa ngẩng đầu lên, tim đập như trống trận.
Ba con Zombie Biến Thể xuất hiện trong tầm nhìn.
Chúng không còn mang dáng dấp của những người mua sắm bất hạnh ngày xưa.
Cơ thể chúng sưng phồng lên gấp ba lần kích thước thường thấy, da thịt nứt nẻ lộ ra những mảng xương trắng bệch nhọn hoắt nhô ra ngoài như gai nhọn.
Chúng gầm gừ, âm thanh thô ráp và đầy thù địch, tiến về phía Y Hoa với tốc độ đáng kinh ngạc cho những sinh vật có bộ não thối rữa.
Máu từ miệng chúng nhỏ xuống sàn nhà, hòa lẫn với vũng máu của chính cô tạo thành một bức tranh tàn khốc không thể tả bằng lời nói được đâu nữa cả rồi sao?
Y Hoa đứng dậy, cơ thể run rẩy nhưng quyết tâm chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.
Cô phải chiến đấu.
Không vì sự sống còn đơn thuần, mà để giữ lấy nhân tính cuối cùng trước khi thứ bóng tối trong lòng cô nuốt chửng tất cả.
Con Zombie đầu tiên lao tới, móng vuốt sắc nhọn cứa không khí tạo ra tiếng rít chói tai.
Y Hoa né sang bên trái, sử dụng toàn bộ sức nặng cơ thể đẩy vào vai đối thủ.
Cú va chạm mạnh mẽ khiến con quái vật mất thăng bằng và ngã đè lên xác một người chết khác trước đó.
Y Hoa không dừng lại.
Cô quay người nhanh chóng, dùng gót chân đá mạnh vào đầu gối của kẻ thứ hai đang lao tới từ phía sau.
Tiếng xương gãy vang lên trong phòng kín.
Con quái vật quỵ xuống, nhưng ngay lập tức nó cố gắng đứng dậy với đôi mắt đỏ ngầu đầy giận dữ.
"Hắn ta không thể giết chết chúng được mãi như vậy đâu!" Thương Lan đã từng nói thế nào?
Không, cô ấy chưa bao giờ thấy thứ này.
Thứ này thuộc về một cấp độ khác của sự hủy diệt mà ngay cả những kẻ mạnh nhất cũng phải khiếp sợ trước sức tàn phá khủng khiếp đang diễn ra ở đây sao?
Y Hoa thở dốc, mồ hôi và máu trộn lẫn trên khuôn mặt nhợt nhạt của cô.
Cơ thể kiệt quệ nhưng ý chí vẫn còn đó.
Cô nhìn về phía khối đá đen ngòm vẫn nằm yên giữa đống đổ nát, ánh sáng từ nó càng lúc càng mạnh hơn, như đang mời gọi Y Hoa trở lại.
"Nếu đây là cách duy nhất để thoát ra," Y Hoa thì thầm với chính mình, giọng nói khô khốc và lạnh lùng lạ thường.
"Thì tôi sẽ chấp nhận mọi giá."
Cô quay lưng lại với những con quái vật đang gào thét xung quanh, bước chậm rãi trở về phía nguồn sáng đen ngòm kia.
Không phải vì mong muốn sức mạnh.
Mà bởi vì cô cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ — như thể thứ đó là nơi sinh ra của tất cả nỗi đau và hy vọng trong thế giới này.
chạm vào bề mặt lạnh lẽo lần nữa, thời gian dường như dừng lại.
Những con quái vật xung quanh đóng băng ở chỗ đứng của chúng, mắt mở to đầy kinh hoàng khi nhìn thấy cô gái trẻ bước vào vùng ánh sáng đen ngòm đó mà không hề hấn gì dù chỉ một chút nhỏ nhất nào khác đâu?
Y Hoa nhắm chặt hai hàng mi dài dày đặc trước mặt mình lúc này đây sao?
Cảm giác nóng rát lan tỏa khắp cơ thể, như thể máu trong tĩnh mạch đang bốc hơi thành những đám sương mù trắng xóa bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh nơi mà cô ấy đứng đó vậy.
Những ký ức không thuộc về Y Hoa bắt đầu xâm nhập vào tâm trí cô — những cảnh tượng của một thời đại cổ xưa hơn nhiều so với thế giới hiện tại này sao?
Cô nhìn thấy những người đàn ông và phụ nữ mặc áo choàng dài, tay cầm gậy phép thuật hoặc kiếm bạc sáng bóng chiến đấu chống lại những sinh vật từ địa ngục.
Họ gọi nó là "Chìa Khóa Địa Ngục" — một công cụ được tạo ra để niêm phong ranh giới giữa thế giới sống và cái chết.
Nhưng ai đó đã đánh cắp nó.
Và người đó chính là.
Y Hoa mở mắt, đôi đồng tử đen thẳm nuốt chửng lấy ánh sáng xung quanh.
Cô biết mình phải làm gì tiếp theo rồi — dù điều đó có nghĩa là hy sinh tất cả những gì còn lại trong lòng sâu thẳm trái tim đang dần chết đi từng ngày giờ phút này đây sao?
"Đừng," Lục Phong gào lên, giọng nói lần đầu tiên xuất hiện sự run rẩy thực sự.
"Ngươi sẽ giết chúng ta nếu mở cánh cửa đó ra!"
Y Hoa mỉm cười — một nụ cười lạnh lẽo và đầy bi kịch mà cô chưa bao giờ thể hiện với bất kỳ ai trước đây trong cuộc đời mình dài đằng đẵng những tháng ngày trôi qua như thế nào.
"Có lẽ vậy.
Nhưng ít nhất, chúng ta sẽ không còn phải sống trong bóng tối nữa."
Cô đưa cả hai tay vào khối đá đen ngòm kia, và một vụ nổ năng lượng mạnh mẽ xé toạc trần nhà siêu thị ra làm đôi.
Ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh nơi mà Y Hoa đứng đó — biến mọi thứ thành màu trắng tinh khiết nhất có thể tưởng tượng được đâu?
Khi ánh sáng tắt dần, Y Hoa tỉnh dậy trên nền đất cứng bên ngoài siêu thị.
Mặt trời đang lặn phía chân trời xa xăm, nhuộm đỏ cả bầu trời như máu tươi vừa mới chảy ra từ một vết thương lớn nào đó gần đây sao?
Cơ thể cô nhẹ bẫng — không còn cảm giác đau đớn hay mệt mỏi nữa.
Nhưng cũng chẳng có niềm.
vọng gì tồn tại trong lòng Y Hoa lúc này đây đâu?
Cô nhìn xuống tay mình: những ngón tay mảnh khảnh giờ đã phủ một lớp vỏ đen ngòm giống hệt khối đá kia, với những đường vân ánh sáng lấp lánh như sao băng đang di chuyển chậm rãi trên bề mặt da thịt tái nhợt của cô ấy vậy.
Y Hoa đứng dậy, bước đi giữa đống đổ nát của thế giới cũ.
Những tòa nhà chọc trời phía xa đang bị bao phủ bởi một lớp sương mù đỏ tươi dày đặc — thứ mà cô đã nhìn thấy trong ký ức trước đó lúc này đây sao?
Nhưng giờ thì nó trở thành hiện thực tang thương không thể chối cãi được đâu nữa cả rồi sao?
Lục Phong im lặng hoàn toàn.
Không có giọng nói nào vang lên trong tâm trí Y Hoa nữa — chỉ còn lại sự tĩnh mịch đáng sợ của một linh hồn đã chấp nhận số phận đen tối nhất mà mình từng mơ ước hay khiếp sợ suốt cuộc đời dài đằng đẵng những ngày tháng trôi qua như thế này sao?
Y Hoa bước tiếp, không biết nơi đi đến.
Nhưng cô cảm thấy rõ ràng rằng — cánh cửa vừa được mở ra, và con quái vật thật sự mới chỉ bắt đầu thức tỉnh từ giấc ngủ ngàn năm của nó sau bao nhiêu thế kỷ chờ đợi cơ hội để quay trở lại trần gian đầy tội lỗi này sao?
Bóng tối phía trước không còn là nơi che giấu nguy hiểm nữa.
Nó đã trở thành nhà cửa thân quen nhất mà Y Hoa từng biết đến trong suốt cuộc đời cô dài đằng đẵng những ngày tháng trôi qua như thế nào.
Và sâu thẳm bên trong, một giọng nói mới — khác hẳn với Lục Phong hay Thương Lan — đang bắt đầu thì thầm những lời lẽ đầy mê hoặc và nguy hiểm vào tai người phụ nữ vừa trở thành Chìa Khóa Địa Ngục sống giữa hai thế giới sinh tử này sao?
Lòng bàn tay lạnh toát của hắn bất thình lình siết chặt lấy cổ cô, lực lượng quỷ dị xé toạc không gian.
Cô há miệng muốn hét lên nhưng thanh âm bị nghẹn lại, chỉ còn lại cảm giác chết chóc bao trùm.
Vẻ mặt hắn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận