Chương 25
Nó đọng lại, dính dớt như nhựa cây đen ngòm trên nền gạch vỡ vụn của cửa hàng tạp hóa bỏ hoang.
Y Hoa quỳ xuống giữa đống đổ nát, ngón tay run rẩy chạm vào xác một con Zombie Biến Thể vừa ngã gục dưới lưỡi dao của cô.
Quái vật này khác biệt.
Da thịt nó không thối rữa mà căng bóng, gân xanh nổi ngoằn ngoèo như mạng nhện dưới lớp da xám xịt.
Tốc độ ba lần người thường đã khiến Y Hoa suýt mất đi cánh tay phải nếu không có phản xạ chết chóc của Lục Phong bên trong đầu cô.
Hơi thở khò khè vang lên trong tai, át đi tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài kia.
Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, kích thích hệ thần kinh đang run rẩy đến cực điểm.
Y Hoa nhắm mắt lại, cố gắng tách biệt ý thức mình khỏi giọng nói lạnh lùng của linh hồn cộng sinh.
"Ngốc nghếch," Lục Phong (cười nhạo) trong đầu cô, âm thanh vang vọng như tiếng kim loại ma sát vào đá.
"Cậu đang sợ hãi vì một xác chết?
Hay là cậu sợ những gì mà nó mang đến?" Y Hoa không đáp.
Cô cúi xuống, nhìn kỹ hơn vào vết thương chí mạng trên ngực con quái vật.
Không có xương sườn vỡ vụn.
Chỉ có một lỗ hổng đen ngòm, sâu thẳm như thể bị đốt cháy từ bên trong bởi nhiệt độ cực cao.
Và xung quanh miệng vết thương ấy là những ký tự khắc (dấu tích) phát sáng mờ ảo màu tím sẫm — cùng màu với ánh mắt của Hội Đồng Ánh Sáng khi họ bắt giữ cô ba ngày trước.
"Đây không phải virus," Y Hoa thì thầm, giọng nói khàn đặc vì mất nước và kiệt sức.
"Đây là dấu hiệu." Cô nhớ lại lời Tử Hà vừa nói về mẹ nuôi mình.
Sự liên kết giữa cái chết của người phụ nữ ấy với sự xuất hiện của loại Zombie Biến Thể này.
Không thể là trùng hợp.
Trong thế giới tàn khốc này, mọi thứ đều có nguyên nhân và hệ quả, dù chúng ta không muốn thừa nhận nó.
Y Hoa đứng dậy, chân cô run bần bật.
Vết thương trên vai đau nhói, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng lớn hơn gấp bội.
Cô cần tìm hiểu thêm.
Cần biết tại sao những ký tự này lại xuất hiện ở đây, và tại sao chúng chỉ phát sáng khi tiếp xúc với máu của người mang "Chìa Khóa".
Cô lê bước về phía cửa sau của cửa hàng, nơi ánh sáng yếu ớt của bình minh ló hắt qua khe cửa sổ vỡ.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu, không chỉ vì vết thương trên vai mà còn vì gánh nặng tâm trí đang bị xé nát.
Cô cần một nơi yên tĩnh để nghĩ.
Một nơi mà Hội Đồng Ánh Sáng chưa chạm tới.
Cửa sau dẫn vào kho hàng tối om.
Không khí ở đây lạnh hơn, mang theo mùi ẩm mốc của những thùng carton mục ruỗng và hương vị kim loại cũ kỹ của sắt gỉ sét.
Y Hoa thò tay (sờ mò) trên tường, tìm công tắc đèn nhưng không thấy gì ngoài lớp bụi dày đặc phủ lên mọi thứ.
"Làm ơn đừng chết," cô tự nhủ, giọng nói vang vọng trong khoảng trống hẻo lánh.
"Mẹ tôi đã hy sinh vì anh.
Đừng để sự hi sinh đó trở thành vô nghĩa." Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ phát ra từ góc sâu nhất của kho hàng.
Không phải tiếng bước chân.
Không phải tiếng gầm gừ của quái vật.
Đó là âm thanh kim loại va chạm nhẹ — *clink*, như thể ai đó đang lật qua lật lại những trang sách giấy mỏng manh trong bóng tối.
Y Hoa nín thở.
Cơ thể cô tự động chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ, tay cầm dao chặt hơn.
Lục Phong im lặng bất thường, một sự yên tĩnh đáng sợ hơn cả tiếng gầm của hắn khi chúng ta chiến đấu bên ngoài thế giới tàn khốc này đang chờ đợi được khám phá bởi bàn tay mong manh nhưng kiên cường của cô gái trẻ mang tên Y Hoa xinh đẹp dịu dàng nhưng ẩn chứa nội lực đáng gờm này thôi!
"Ở đó có ai không?" Cô gọi, giọng nói run rẩy vì thiếu oxy và lo lắng tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
"Tôi không muốn gây hại cho bất cứ ai." Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng gió rít qua khe hở trên mái tôn gỉ sét phía trên đầu lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Bóng dáng trong bóng tối di chuyển chậm rãi về phía trước, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua khe hở trên mái tôn gỉ sét phía trên đầu lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Y Hoa tiến vào kho hàng, ánh mắt cô quét qua từng góc khuất trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy nơi đây lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Một bóng người đứng chắn ngang lối đi, che khuất hoàn toàn nguồn sáng yếu ớt từ bên ngoài.
Đó là một gã đàn ông cao lớn, mặc áo khoác da cũ kỹ phủ đầy bụi đất và vệt máu khô đen sẫm.
Trong tay hắn ta cầm một thanh sắt gỉ sét dài khoảng mét rưỡi, đầu kia được bịt kín bằng một tấm kim loại sắc bén tự chế tạo từ phế liệu xe hơi bị bỏ lại sau ngày Zero của đại dịch bùng nổ thảm khốc khắp thế giới nhân loại chúng ta sống chung cùng nhau mỗi ngày một khắc nghiệt hơn so với trước kia!
"Đừng lại gần," gã đàn ông nói, giọng trầm thấp và đầy uy lực khiến Y Hoa phải lùi bước involuntarily (bất đắc dĩ) vì sợ hãi tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
"Cậu đang đi vào lãnh thổ của tôi." Y Hoa nâng cao chiếc dao trong tay mình lên mức phòng thủ tối đa, mắt cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ ngầu của gã đàn ông trước mặt lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
"Cô là ai?" Cô hỏi, cố gắng giữ cho giọng nói của mình ổn định nhất có thể dưới áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên vai cô lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Gã đàn ông cười lạnh, một nụ cười đầy khinh miệt và thù hận dành cho thế giới tàn phá xung quanh họ lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
"Ta là kẻ sống sót," hắn ta đáp ngắn gọn, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua khe hở trên mái tôn gỉ sét phía trên đầu lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Và trong khoảnh khắc ấy, Y Hoa nhận ra điều gì đó khác thường về gã đàn ông trước mặt mình lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Đôi mắt hắn ta không phải màu nâu hay xanh lá cây bình thường của con người lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Chúng phát sáng màu tím sẫm — cùng màu với những ký tự khắc (dấu tích) trên xác Zombie Biến Thể bên ngoài cửa hàng lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Cao trào của cuộc đối đầu không chỉ là va chạm vật lý mà là cuộc chiến nội tâm quyết liệt bên trong Y Hoa lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Khi thanh sắt lướt qua má cô, gây ra một vết cắt nhỏ, máu chảy ra, mùi sắt kích hoạt bản năng săn mồi trong cô lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Y Hoa không suy nghĩ lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Cô lao vào gã đàn ông với tốc độ đáng kinh ngạc, vượt xa khả năng của một người thường bình thường lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
Lục Phong hét lên trong đầu cô lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
"Giết hắn!" Hắn ta gào lên lúc
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận