Chương 24
Nó lạnh lẽo, dính dớt, bám chặt vào làn da tái nhợt của cô như những sợi chỉ đỏ vô hình đang siết cổ sự sống.
Hơi thở khò khè vang lên trong tai, át đi tiếng rít gào xa xôi từ bên ngoài bức tường bê tông nứt nẻ.
Cô đứng giữa đống đổ nát của lối vào nhà máy cũ, nơi mà ánh sáng mờ ảo của mặt trời lặn chiếu qua những khe hở trên mái tôn gỉ sét, tạo thành những vệt vàng cam u ám trên nền đất đầy rác rưởi và xương cốt.
Không khí ở đây nồng nặc mùi sắt và thối rữa.
Mùi vị của cái chết đã lên men trong nhiều ngày, hòa quyện với bụi mịn trắng xóa từ các tấm bê tông vỡ nát.
Y Hoa nhắm mắt lại một giây, cố gắng tập trung vào nhịp đập hỗn loạn của trái tim mình.
Cô cần tĩnh lặng.
Trong thế giới này, sự hoảng loạn là liều thuốc độc nhanh nhất giết chết người sống còn hơn bất kỳ con quái vật nào.
"Im đi," cô thì thầm, giọng nói khàn đặc vì mất nước và sợ hãi.
Nhưng đó không phải lời khuyên dành cho chính mình.
Đó là mệnh lệnh gửi đến thứ đang cuộn xoáy trong tiềm thức của cô – linh hồn Lục Phong.
Hắn ấy cười cợt, một âm thanh lạnh lẽo vang vọng trong đầu, đầy khiêu khích và tàn nhẫn.
*“Cô nghĩ cô có thể kiểm soát nó sao?
Một con bọ chét yếu ớt như thế này mà dám chạm vào ngọn lửa địa ngục?”* Tiếng của Lục Phong không đến từ tai, mà trực tiếp cắt ngang dây thần kinh não bộ.
Y Hoa nghiến răng, đau đớn nhưng kiên quyết giữ lấy ý chí.
Cô không có lựa chọn khác.
Chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay cô – thứ Di Vật đen nhánh vừa được kích hoạt bởi máu cảnh giới kia – đang nóng lên từng giây một.
Nó kêu gọi sự tiếp xúc sâu hơn.
Y Hoa bước đi.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu như nếu mang theo cả thế giới trên vai.
Cô hướng về phía bóng tối dày đặc nhất trong căn phòng kho hàng bị bỏ hoang này.
Tại đó, một sinh vật Di Vật đang chờ đợi.
Không phải xác sống thông thường với bản năng ăn thịt mù quáng.
Mà là một thứ gì đó.
ý thức hơn.
Một thực thể được hình thành từ sự kết tụ của những mảnh vỡ linh hồn mạnh nhất sau Sự Sụp Đổ Bại Hoại.
Sinh vật ấy không đi bộ.
Nó trượt trên nền đất bẩn thỉu, để lại những vệt chất lỏng đen sẫm trông giống như máu nhưng lại tỏa ra hơi lạnh giá.
Thân hình nó biến dạng, các chi tiết cơ bắp và xương cốt lộ rõ qua lớp da mỏng manh đang bị ăn mòn bởi năng lượng Di Vật bên trong.
Nó không tấn công ngay lập tức.
Thay vào đó, nó phát ra những âm thanh kỳ lạ – tiếng thì thầm rên rỉ, tiếng khóc của trẻ con vỡ vụn, và cả những đoạn hội thoại đứt gãy từ quá khứ xa xôi mà Y Hoa từng nghe thấy trước khi thế giới sụp đổ.
*“Giúp tôi.
Tại sao cô bỏ mặc chúng?
Anh ấy đã hứa sẽ quay lại.” * Tiếng thì thầm đó vang lên xung quanh cô, xâm nhập vào tai như muỗi mòng đói khát tìm máu.
Y Hoa bịt chặt hai tay lên lỗ tai, nhưng vô ích.
Những lời nói đó không đi qua màng nhĩ; chúng trực tiếp đánh vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tâm trí cô – sự cô đơn tột cùng và cảm giác tội lỗi vì đã sống sót khi mọi người khác chết.
Lục Phong cười to hơn trong đầu.
*“Nhìn kìa, Y Hoa xinh đẹp.
Cô đang nghe thấy những linh hồn của nạn nhân trước đây.
Họ muốn cô gia nhập họ.
Trở thành một phần của chúng ta vĩnh cửu.”* “Đóng miệng lại,” Y Hoa gầm lên, giọng nói vang dội trong không gian kín hẹp.
Sự giận dữ bùng nổ giúp xua tan bớt sự mơ hồ trong đầu.
Cô rút con dao găm bằng kim loại gỉ sét từ thắt lưng – vũ khí duy nhất còn lại sau khi mất tất cả đạn dược và công cụ cao cấp hơn ở chương trước.
Lưỡi dao ánh lên sắc lạnh dưới tia sáng yếu ớt cuối cùng của ngày tàn.
Cô lao thẳng vào sinh vật Di Vật.
Không phải với ý định đâm nó bằng lưỡi kim loại cùn cũ, mà là với bàn tay trần.
Đây là hành động điên rồ nhất trong cuộc đời cô cho đến nay.
Sinh vật kinh ngạc trước sự liều lĩnh này, nó rút lui một chút, những ngón tay dài và sắc nhọn co lại như thể chuẩn bị xé toạc không khí xung quanh.
Nhưng Y Hoa đã nhanh hơn.
Cô nắm lấy cánh tay thịt và xương biến dạng của sinh vật đó bằng tất cả sức mạnh còn sót lại trong cơ thể gầy guộc của mình.
Ngay khi da thịt cô chạm vào bề mặt lạnh buốt và trơn trượt của Di Vật, một luồng năng lượng khủng khiếp bắn ngược lên dọc theo cánh tay trái của Y Hoa.
Cô hét lên vì đau đớn dữ dội, cảm giác như máu trong tĩnh mạch đang sôi sục rồi đóng băng ngay lập tức.
Nhưng cô không buông ra.
Cô cần điều này.
Cô cần hiểu rõ hơn về mối liên hệ giữa mình và virus – thứ mà Lục Phong gọi là 'chìa khóa' cho sự hủy diệt hoàn toàn của thế giới nhân loại.
Những hình ảnh hỗn loạn tràn vào đầu Y Hoa như một cơn bão dữ dội: những khuôn mặt máu me, mục nát dán chặt vào trang giấy cũ kỹ; tiếng cười điên cuồng của Hội Đồng Ánh Sáng khi họ thí nghiệm trên cơ thể sống; và quan trọng nhất – một bóng đen to lớn bao trùm bầu trời, mang theo lời hứa về sự giải phóng vĩnh cửu khỏi nỗi đau.
Đó là ảo ảnh hay thực tại?
Cô không biết nữa.
Tất cả những gì cô cảm nhận được bây giờ là sự kết nối sâu sắc giữa linh hồn mình với sinh vật Di Vật trước mặt.
Khi cuối cùng Y Hoa cũng buông tay ra, ngã quỵ xuống nền đất lạnh lẽo và ẩm ướt, cơ thể cô nặng nề như chì.
Hơi thở gấp gáp, ngực căng tức vì thiếu oxy.
Nhưng thay vì cảm thấy kiệt sức hoặc điên loạn hoàn toàn do ảnh hưởng của Di Vật xâm nhập não bộ theo cách thông thường – vốn khiến nạn nhân trở thành xác sống mất trí nhớ trong vài giây tiếp theo – cô lại cảm thấy một sự tĩnh lặng kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.
Những hạt bụi Di Vật đã không phá hủy ý thức của Y Hoa ngay lập tức.
Thay vào đó, chúng lắng đọng sâu bên dưới lớp da thịt, hòa quyện với dòng máu đang chảy chậm chạp trong các mạch nhỏ li ti gần trái tim cô gái trẻ kia.
Cảm giác đầu tiên mà Y Hoa nhận thấy sau cơn đau tột cùng vừa qua là.
nhẹ nhàng hơn trước đây rất nhiều lần so bình thường vốn có của chính bản thân mình ngay từ lúc mới sinh ra đời này cho đến hôm nay vẫn luôn tồn tại ở trạng thái cân bằng tương đối ổn định giữa hai khía cạnh cực đoan nhất trong nhân cách con người chúng ta: sự sống và cái chết đồng thời diễn ra song hành không ngừng nghỉ bên nhau mỗi ngày một khắc nghiệt hơn so với trước kia!
Y Hoa mở mắt chậm rãi.
Thị lực của cô trở nên sắc bén hơn đáng kể, đủ để nhìn thấy từng chi tiết nhỏ bé nhất trong bóng tối dày đặc bao quanh căn phòng kho hàng bỏ hoang này: từ những hạt bụi.
lơ lửng trong không khí cho đến vết nứt sâu hoắm trên bức tường bê tông phía sau lưng sinh vật Di Vật vừa bị cô chạm vào nãy giờ vẫn còn đang run rẩy nhẹ nhàng theo nhịp điệu riêng của nó chứ chưa hoàn toàn chết đi hẳn ngay lập tức đâu em ạ?
Cô ngồi dậy, chậm rãi và thận trọng.
Cơ thể đau nhức khắp nơi nhưng tinh thần thì tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Y Hoa nhìn xung quanh, và lần đầu tiên trong cuộc đời mình trải qua tận thế này – cô có thể "cảm nhận" được sự hiện diện của những sinh vật khác không phải bằng mắt thường quan sát trực tiếp trước mặt nữa đâu em ạ?
Mà thông qua trọng lượng áp lực đè nén lên không gian xung quanh nơi chúng ta đang sống chung cùng nhau mỗi ngày một khắc nghiệt hơn so với trước kia!
Cô cảm thấy sự nhẹ nhàng của một con zombie đang lang thang ở tầng hầm phía dưới sàn nhà này – thứ vốn dĩ chỉ là xác thịt vô tri vô giác ăn mòn dần đi theo thời gian trôi qua nhanh chóng như nước chảy về biển lớn.
mà thôi em ạ?
Nhưng giờ đây, Y Hoa biết chính xác vị trí và hướng di chuyển của nó thông qua cảm giác kỳ lạ phát sinh từ những hạt bụi Di Vật đang nằm sâu trong lòng bàn tay trái của mình kia!
Đó không phải là khả năng siêu nhiên đơn thuần.
Đó là sự mở rộng nhận thức – một cánh cửa mới vừa được hé mở nhờ vào cái giá trị đắt đỏ mà cô đã trả bằng chính máu thịt và linh hồn cộng sinh với Lục Phong bên trong cơ thể mình từ ngày zero bùng nổ đại dịch thảm khốc khắp thế giới nhân loại chúng ta sống chung cùng nhau mỗi ngày một khắc nghiệt hơn so với trước kia!
Y Hoa đứng dậy, chân tay run rẩy nhưng ý chí kiên cường.
Cô biết rằng đây chỉ là bước đầu tiên trên con đường dài đầy nguy hiểm phía trước.
Nhưng điều khiến cô sợ hãi nhất không phải là những sinh vật Di Vật hay Hội Đồng Ánh Sáng đang săn lùng mình đâu em ạ?
Mà chính là câu hỏi lớn chưa có lời giải đáp rõ ràng ngay lúc này: Nếu Y Hoa thực sự là 'cái nôi' của virus – thứ đã gây ra Sự Sụp Đổ Bại Hoại toàn cầu thì điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây khi cô hoàn toàn làm chủ được sức mạnh tiềm ẩn bên trong mình?
Cô nhìn xuống lòng bàn tay trái, nơi những hạt bụi Di Vật đang phát sáng mờ ảo dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu qua khe hở trên mái tôn gỉ sét phía trên đầu.
Và rồi, một bóng đen bất ngờ lao ra từ góc khuất tối tăm nhất của căn phòng kho hàng bỏ hoang này – lưỡi kiếm lạnh lẽo khóa chặt cổ Y Hoa trong tích tắc!
Hắn quay người lại, co rút lại vì kinh hãi khi nhận ra khuôn mặt đó.
Lưỡi kiếm kia lạnh toát.
Nó cắt qua không khí ẩm mốc của kho hàng cũ kỹ, mang theo một mùi kim loại gỉ sét quen thuộc đến đáng sợ.
Y Hoa cảm thấy da đầu mình dựng đứng lên.
Không phải vì cái chết đang treo lơ lửng trước mũi.
Mà bởi vì bàn tay nắm chặt chuôi kiếm kia run rẩy.
Hắn nhận ra giọng nói ấy từ bóng tối phía sau.
Một giọng khàn đặc, vỡ vụn như tiếng đá ma sát vào nhau trong cơn bão tố đêm mưa.
Nhưng giờ đây, nó lại vang lên ngay bên tai hắn, gần đến mức hơi thở nóng hổi phả vào gáy khiến lông vũ trên da thịt Y Hoa dựng đứng cả lên.
"Đừng quay lại." Tiếng nói ấy thấp xuống, trầm uất như tiếng gầm của con thú bị thương đang cố gắng ngụy trang thành sự dịu dàng.
"Nếu cô quay đầu bây giờ, tôi sẽ không thể giữ được bình tĩnh nữa." Y Hoa cứng đờ tại chỗ.
Lưỡi kiếm vẫn còn đó, sắc bén và nguy hiểm hơn bất kỳ quái vật nào hắn từng đối mặt trong ba năm qua.
Nhưng nỗi sợ hãi thực sự không đến từ lưỡi thép lạnh lùng kia.
Nó đến từ sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng rộng lớn này.
Hắn có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài.
Một loại nước hoa rẻ tiền, đã hết hạn sử dụng cách đây lâu lắm rồi.
Mùi hương ấy từng gắn liền với những buổi chiều tà bên bờ hồ yên tĩnh trước khi thế giới sụp đổ.
Trước khi Di Vật rơi xuống và biến mọi thứ thành địa ngục trần gian mà chúng ta đang sống hiện nay.
đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến mức hắn nghĩ rằng người kia hẳn phải nghe thấy được âm thanh hỗn loạn ấy.
Hắn không dám hít thở sâu.
Mỗi nhịp thở đều có thể là lời thú nhận cho sự yếu đuối của một kẻ vừa mới đánh mất kiểm soát sức mạnh khủng khiếp bên trong cơ thể mình.
"Anh." Y Hoa lắp bắp, giọng nói khô khốc vì thiếu nước và căng thẳng tột độ từ nhiều ngày qua.
"Tôi không biết anh ở đó." Đó là một lời dối trá tồi tệ nhất mà hắn từng thốt ra trong đời này.
Hắn đã thấy bóng dáng người kia từ khi bước vào căn phòng kho hàng bỏ hoang này.
Nhưng sự tập trung quá mức vào việc kiểm soát những hạt bụi Di Vật đang rực sáng dưới lòng bàn tay trái khiến hắn tạm thời quên đi trực giác sinh tồn của một kẻ sống sót sau tận thế.
Con người đôi khi nguy hiểm hơn bất kỳ quái vật nào trong rừng sâu thẳm kia.
Và khoảnh khắc này, Y Hoa hiểu rõ điều đó hơn bao giờ hết.
Lưỡi kiếm phía trước không chỉ là mối đe dọa thể xác đơn thuần.
Nó còn là biểu tượng của sự phản bội đang chờ đợi được bùng nổ từ một quá khứ mà hắn tưởng chừng đã chôn vùi sâu dưới lớp bùn đất dày đặc của ký ức đau thương.
Người đàn ông kia bước ra khỏi bóng tối, chậm rãi và thận trọng như một kẻ săn mồi vừa phát hiện con mồi không còn khả năng chống cự nữa rồi.
Ánh trăng mờ ảo chiếu qua khe hở trên mái tôn gỉ sét hắt xuống khuôn mặt đầy sẹo của hắn ta.
Những vết thương cũ kỹ trên má trái giờ đây trông đỏ chón, nổi gồ lên dưới làn da tái nhợt vì thiếu máu và đói khát kéo dài trong nhiều tháng liền.
"Y Hoa." Hắn gọi tên cô bằng một giọng điệu mà Y Hoa không thể tin được mình đang nghe thấy nó từ chính môi miệng của người trước mặt kia nữa.
"Cô đã làm tốt hơn tôi dự đoán rất nhiều lần trong những giấc mơ điên cuồng suốt đêm qua rồi đấy." Hắn hạ thấp lưỡi kiếm xuống một chút, nhưng tay cầm vẫn giữ chặt chuôi sắt lạnh lẽo như thể đó là phần ruột thịt không thể tách rời khỏi cơ thể mình được nữa đâu.
Ánh mắt hắn ta quét qua lòng bàn tay trái đang phát sáng rực rỡ của Y Hoa với vẻ thèm thuồng khó che giấu nổi ở trong sâu thẳm đáy hồn đen tối ấy luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
"Cô nghĩ mình có thể kiểm soát được nó?" Hắn hỏi, nụ cười méo mó nở trên môi khô nẻ vì thiếu nước uống suốt cả tuần qua đó giờ vẫn chưa tìm ra nguồn cung cấp sạch sẽ để duy trì sự sống cho cơ thể đang dần suy kiệt đi từng ngày một cách rõ rệt hơn bao giờ hết dưới ánh mắt lạnh lùng của kẻ đứng trước mặt mình lúc này đây sao?
Y Hoa siết chặt hai nắm đấm lại.
Những hạt bụi Di Vật trong lòng bàn tay trái cô bắt đầu chuyển màu từ xanh nhạt sang đỏ sẫm, giống như máu tươi đang chảy ra từ những vết thương hở bên ngoài da thịt vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Cô nghĩ mình có thể kiểm soát được nó?" Hắn lặp lại câu hỏi của chính mình lần thứ hai với giọng điệu đầy khiêu khích và thách thức dành cho đối phương ngay trước mặt lúc này đây sao?
"Hay là cô chỉ đơn giản đang chạy trốn khỏi những gì đã xảy ra trong quá khứ.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa cảm thấy máu nóng dâng lên tận cổ.
Cô muốn hét vào mặt hắn ta rằng mình không sợ hãi điều gì cả nữa rồi kể từ khi biết được sự thật về nguồn gốc của sức mạnh này thì sao?
Nhưng lời nói bị mắc nghẹn lại trong họng như một cục đá lớn chặn ngang đường thở khiến cô chỉ có thể đứng đó im lìm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy sẹo trước mắt mình mà thôi chứ không làm gì khác được đâu nữa cả rồi.
"Quá khứ?" Y Hoa lặp lại từ ngữ ấy với giọng điệu lạnh băng như những tảng đá núi tuyết rơi xuống vực sâu thẳm bên dưới chân trời xa tít tắp kia vậy đó chứ không phải là gì khác đâu.
"Anh muốn nói về cái đêm mà anh đã bỏ mặc chúng tôi để chạy trốn sao?" Không khí trong căn phòng kho hàng cũ kỹ trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Mùi hương hoa nhài tanh nồng dường như càng thêm đậm đặc và suffocating đến mức Y Hoa cảm thấy khó thở hẳn lên vì thiếu oxy cung cấp cho não bộ xử lý thông tin đầu vào từ môi trường xung quanh lúc này đây sao?
Người đàn ông kia – Tử Hà, tên gọi mà cô đã từng yêu thương tha thiết trước khi thế giới sụp đổ thành đống tro tàn dưới chân họ – cười nhạt.
Tiếng cười khinh thường vang lên trong không gian tĩnh mịch đáng sợ của căn phòng kho hàng bỏ hoang này khiến Y Hoa rùng mình lạnh sống lưng vì kinh hãi tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
"Chạy trốn?" Tử Hà lặp lại, ánh mắt hắn ta trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua khe hở trên mái tôn gỉ sét phía trên đầu lúc này đây sao?
"Hay là anh chỉ đơn giản đang cố gắng cứu sống chính mình và em gái của cô ấy.
thôi chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác đâu." Y Hoa sững sờ.
Cô chưa bao giờ biết rằng Tử Hà còn có một mối liên hệ với người phụ nữ kia – mẹ nuôi đã hy sinh mạng sống để bảo vệ họ trong những ngày đầu tiên.
Vật rơi xuống thành phố này vậy đó chứ không phải là gì khác đâu nữa cả rồi.
"Mẹ tôi?" Y Hoa lắp bắp, giọng nói run rẩy vì bất ngờ và giận dữ tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
sao lại cảm thấy như đã lâu lắm rồi không gặp nhau vậy.
"Anh biết mẹ tôi ư?" Tử Hà gật đầu chậm rãi.
Lưỡi kiếm trong tay hắn ta hạ xuống thấp hơn nữa, nhưng sự nguy hiểm vẫn còn đó, rình rập trong từng cử động nhỏ nhất của cơ thể đang căng cứng đến mức tối đa vì sợ hãi tột độ từ sâu thẳm tâm hồn đen tối luôn hiện hữu ngay từ đầu cuộc gặp gỡ kỳ lạ này đây.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận