Chương 21

Máu từ vết thương trên.

không chảy ra ngoài.

Thay vào đó, nó bị hút ngược lại vào trong da thịt, tạo thành một mạng lưới những đường gân tím sẫm nổi rõ dưới lớp biểu bì xanh xao.

Cô quỳ xuống giữa đống đổ nát của hành lang bệnh viện cũ, hai tay ôm chặt lấy đầu để ngăn chặn tiếng hét đau đớn bật ra khỏi cổ họng.

Mùi tanh thối của xác chết và mùi kim loại sắt gỉ hòa quyện lại, tạo nên một hương vị đặc trưng của cái chết mà cô đã quá quen thuộc trong những ngày qua.

Trước mặt cô, bức tường bê tông nứt nẻ đang rung chuyển nhẹ nhàng.

Những mảnh vỡ rơi xuống đất với âm thanh leng keng nghe chói tai trong sự im lặng đáng sợ của căn phòng.

Đôi mắt đỏ chót từ phía sau khe đá vừa đóng sập lại, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó, nặng nề như một tảng đá đè lên ngực Y Hoa.

Cô thở dốc, không khí lạnh giá xộc vào phổi gây ra những cơn ho đau rát.

Tên tà ác kia đang cười trong tâm trí cô.

Tiếng cười khinh miệt vang vọng khắp hành lang suy nghĩ của Y Hoa, làm cho đầu óc cô trở nên mơ hồ và hỗn loạn hơn bao giờ hết.

"Em thấy chưa?" giọng nói trầm thấp ấy thì thầm, mang theo sự tự mãn đáng ghê tởm.

"Đây mới là thế giới thật.

Nơi mà những kẻ yếu đuối như em chỉ có thể chết trong đau đớn." Y Hoa nghiến chặt răng, cố gắng đẩy ý thức của mình ra khỏi cái bẫy tinh thần đó.

Cô không có thời gian để tranh luận với linh hồn đang cộng sinh bên trong cơ thể mình.

Sự sống còn là ưu tiên hàng đầu lúc này.

Cô liếc nhìn vết thương trên vai.

Máu đã ngừng chảy, nhưng cảm giác lạnh buốt từ sâu thẳm bên trong vẫn lan tỏa ra khắp toàn thân.

Đó không phải là sự lành lại bình thường.

Đó là dấu hiệu của việc virus đang hoạt động mạnh mẽ hơn, phản ứng với chấn thương và căng thẳng tinh thần mà cô vừa trải qua.

Cô chậm rãi đứng dậy, chân tay run rẩy vì mất máu và kiệt sức.

Ánh mắt sắc lạnh quét khắp căn phòng tối tăm.

Những bóng đổ dài từ cửa sổ vỡ nát chiếu xuống sàn nhà đầy bụi bặm, tạo nên những hình thù kỳ dị giống như những quái vật đang rình rập trong bóng tối.

Y Hoa biết rằng mình không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Cánh cửa bí mật vừa đóng sập lại là một dấu hiệu rõ ràng: cô đã bước vào vùng cấm địa của bệnh viện, nơi mà ngay cả những kẻ săn mồi cũng e dè tránh xa.

Nhưng cô không có lựa chọn khác.

Thiếu Tá Minh – hay đúng hơn là linh hồn tà ác đang chiếm dụng cơ thể người đàn ông đó – đã nói rằng cô chính là "chìa khóa".

Và nếu đó là sự thật, thì Y Hoa cần phải tìm ra nơi mà chìa khóa này mở ra cánh cửa nào.

Cô không muốn trở thành công cụ cho bất kỳ ai, dù là Lục Phong hay những kẻ khác đang săn đuổi cô.

Sự tự do của cô phụ thuộc vào việc giải mã bí mật này trước khi họ bắt kịp.

Y Hoa bước về phía góc phòng tối nhất, nơi mà ánh sáng từ bên ngoài hầu như không thể chiếu tới.

Tại đây, mùi hôi thối nồng nặc hơn hẳn, kèm theo một âm thanh lạo xạo nhẹ nhàng phát ra từ sâu trong bóng tối.

Cô dừng lại, ngón tay siết chặt lấy cán dao găm trong túi áo khoác của mình.

Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay đổ mồ hôi, mang đến sự an ủi hiếm hoi giữa biển cả sợ hãi bao quanh cô.

"Đừng run," Y Hoa tự nhủ với chính mình, giọng nói nhỏ bé nhưng kiên quyết vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Nếu em chết ở đây, thì tất cả những hy sinh trước đó đều vô nghĩa." Cô rón rén tiến sâu hơn vào bóng tối, mỗi bước chân đều được tính toán cẩn thận để tránh gây ra tiếng động dù là nhỏ nhất.

Gầm sàn nhà phát ra những âm thanh creak creak khó chịu dưới trọng lượng cơ thể cô, nhưng Y Hoa đã học cách né tránh những tấm ván gỗ mục nát đó từ lâu rồi.

Trong thế giới tàn khốc này, sự im lặng không chỉ là vàng – nó còn là sinh mạng của chính mình.

Khi bước vào khoảng trống phía sau bức tường giả, Y Hoa mới nhận ra rằng đây không phải là một căn phòng kho thông thường.

Không gian rộng lớn hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng từ bên ngoài.

Những cột bê tông khổng lồ hỗ trợ cho trần nhà sụp đổ tạo nên một mê cung tự nhiên giữa đống đổ nát của các thiết bị y tế cũ kỹ và tủ locker sắt gỉ sét.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà chiếu xuống, đủ để Y Hoa nhận ra rằng sàn phòng được phủ bởi một lớp bụi dày đặc, trong đó có cả những mảnh giấy tờ mục rã và xương người trắng bệch nằm rải rác khắp nơi.

Ở trung tâm của căn phòng ngầm này là một cái bàn đá nguyên khối, bề mặt khắc đầy những ký tự kỳ lạ mà Y Hoa chưa từng thấy trước đây.

Những đường nét hình học phức tạp xen kẽ với các biểu tượng máu me đã đóng cặn đỏ sẫm tạo thành một bức tranh kinh dị giữa sự hỗn loạn và trật tự bí ẩn.

Chính trên cái bàn đá này là thứ khiến Y Hoa phải nín thở khi nhìn thấy: một cuốn sổ da bò cũ nát nằm ngay ngắn ở vị trí trung tâm, như thể chờ đợi chủ nhân của nó từ hàng thế kỷ trước.

Trên trang giấy đầu tiên mở ra, dòng chữ được viết bằng mực đen tuyền nhưng lại có vẻ tươi mới bất thường so với độ mòn rách xung quanh: "Họ đã gọi đó là Sự Sụp Đổ Bại Hoại.

Nhưng chúng ta biết rằng đây chỉ là khởi đầu cho sự tái sinh." Y Hoa cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi đọc được dòng chữ ấy.

Cô không chạm vào cuốn sổ ngay lập tức mà đứng từ xa quan sát kỹ hơn.

Có thứ gì đó về cách đặt cuốn sách trên bàn đá khiến cô nhớ đến những nghi thức hiến tế cổ xưa mà bà ngoại từng kể cho nghe khi còn nhỏ – những câu chuyện ma quái về việc giao tiếp với thế giới bên kia thông qua các vật phẩm linh thiêng được chọn lọc cẩn thận.

Nhưng lúc này không phải là thời điểm để hoài nghi hay sợ hãi quá mức.

Y Hoa cần thông tin, và cuốn sổ này có thể chứa đựng manh mối quan trọng giúp cô hiểu rõ hơn về bản chất thực sự của mình – cũng như vai trò mà những kẻ săn đuổi đang muốn biến cô thành công cụ cho mục đích gì đó nguy hiểm chưa từng thấy trước đây trong lịch sử nhân loại sau thảm họa virus.

Cô cẩn thận bước tới gần cái bàn đá, mỗi bước chân đều khiến bụi bẩn bay lên mù mịt dưới ánh sáng yếu ớt chiếu từ trên cao xuống.

Khi đã đủ gần để có thể với tay chạm vào cuốn sổ mà không cần phải nghiêng người quá nhiều – hành động dễ làm mất cân bằng trong tình trạng kiệt sức hiện tại của Y Hoa -, cô mới nhận ra rằng bề mặt đá xung quanh cuốn sách đang tỏa nhiệt nhẹ nhàng, giống như những gì xảy.

loại tiếp xúc với năng lượng địa ngục lúc trước.

Đôi mắt đỏ chót từ phía sau khe đá vừa đóng sập lại ở bên ngoài căn phòng này vẫn còn in đậm trong tâm trí Y Hoa – cùng với lời đe dọa cuối cùng của Thiếu Tá Minh rằng cô chính là chìa khóa cho sự sụp đổ hoàn toàn của thế giới.

Nếu cuốn sổ này thực sự liên quan đến bí mật đó, thì việc mở nó ra có thể dẫn tới hai kết cục trái ngược nhau: hoặc giải phóng sức mạnh hủy diệt tiềm ẩn bên trong Y Hoa, hoặc tiết lộ phương cách để cô kiểm soát được virus đang dần lấy linh hồn mình từng ngày một.

Rủi ro quá lớn để không hành động ngay lập tức.

Nhưng chờ đợi cũng đồng nghĩa với việc tự sát khi những kẻ săn đuổi chắc chắn sẽ tìm ra dấu vết của cô sớm hay muộn thôi trong môi trường hạn hẹp này nơi mà mùi máu tanh và năng lượng virus tỏa ra từ cơ thể Y Hoa như một ngọn hải đăng thu hút sự chú ý của cả quái vật lẫn con người đang mất trí vì đói khát quyền lực tuyệt đối thông qua Di Vật hiếm có.

Y Hua , không khí lạnh buốt xộc vào phổi làm cô ho nhẹ một tiếng trước khi đưa tay ra chạm vào trang giấy đầu tiên của cuốn sổ da bò cũ nát nằm trên bàn đá nguyên khối giữa căn phòng ngầm bí mật này – nơi mà thời gian dường như đã ngừng chảy từ rất lâu rồi và chỉ còn lại những ký ức đau thương cùng những dự định đen tối đang chờ đợi được giải phóng bởi bàn tay mong manh nhưng kiên cường của cô gái trẻ mang tên Y Hoa xinh đẹp dịu dàng nhưng ẩn chứa nội lực đáng gờm này thôi!

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi ngón trỏ phải vừa chạm vào bề mặt giấy da.

Không phải là cảm giác lạnh thông thường từ môi trường xung quanh, mà là một sự tê dại sâu thẳm lan tỏa từ điểm tiếp xúc ra khắp cơ thể Y Hoa như những tia sét nhỏ li ti đang thiêu đốt hệ thần kinh của cô ấy từng giây mỗi phút trôi qua trong không gian tĩnh lặng đáng sợ này!

Y Hoa biết rằng mình đã bị lộ.

Trong thế giới tàn khốc sau Sự Sụp Đổ Bại Hoại, sự im lặng là sinh mạng và sự chú ý luôn dẫn đến cái chết chắc chắn cho những ai dám phá vỡ quy tắc ngầm đó – đặc biệt khi đối phương lại là một linh hồn tà ác đang tìm cách chiếm trọn cơ thể mình để thực hiện âm mưu đen tối chưa từng thấy trước đây trong lịch sử nhân loại!

Cô nhanh chóng kiểm tra túi đồ bên hông áo khoác da rách nát của mình, lấy ra một mảnh kim loại phản quang nhỏ từ bộ dụng cụ sinh tồn mà Thương Lan đã trao cho cô khi hai người tạm biệt nhau tại căn cứ an toàn số 3 cách đây vài ngày trước – lúc đó Y Hoa còn chưa biết rằng chính quyết định rời đi ấy sẽ dẫn đến chuỗi sự kiện thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình mãi mãi không bao giờ trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

Mảnh kim loại hình chữ nhật dài khoảng năm centimet này ban đầu được dùng để soi bóng trong những tình huống cần quan sát mà không bị phát hiện trực tiếp bởi kẻ thù đang rình rập phía sau – một kỹ thuật cơ bản nhưng cực kỳ hiệu quả khi đối mặt với các chủng zombie đột biến thông minh hơn so với thời kỳ đầu của đại dịch virus bùng nổ toàn cầu này!

Bây giờ nó trở thành công cụ duy nhất giúp Y Hoa xác định xem có ai hoặc cái gì đang ẩn nấp trong bóng tối căn phòng ngầm bí mật này không – nơi mà ánh sáng tự nhiên hầu như không thể chiếu tới và chỉ còn lại những tia lờ mờ từ khe hở trên trần nhà sụp đổ tạo nên một mê cung ảo giác giữa đống đổ nát của các thiết bị y tế cũ kỹ cùng tủ locker sắt gỉ sét nằm rải khắp sàn phòng đầy bụi bặm dày đặc!

Cô giơ mảnh kim loại lên ngang tầm mắt, nghiêng nhẹ nó theo nhiều góc độ khác nhau để bắt lấy những tia sáng yếu ớt còn sót lại từ bên ngoài – hy vọng rằng bề mặt phản quang sẽ giúp cô nhận ra bất kỳ chuyển động nào trong bóng tối trước khi chúng kịp lao vào tấn công mình một cách bất ngờ và chết chóc nhất có thể xảy ra đối với người phụ nữ đang mang trong mình virus hủy diệt thế giới này!

Ánh sáng yếu ớt chiếu lên mảnh kim loại tạo nên những đốm sáng nhỏ li ti nhảy múa trên bề mặt tường đá xung quanh – giống như những con dơi ma quái đang bay lượn tự do giữa bầu không khí ngột ngạt đầy mùi hôi thối nồng nặc của xác chết phân hủy cùng năng lượng địa ngục tỏa ra từ vết thương vai trái Y Hoa vẫn chưa lành hẳn sau cú đâm xuyên thẳng qua lồng ngực lúc trước!

Nhưng điều khiến cô kinh hoàng hơn cả là khi những đốm sáng ấy bắt đầu di chuyển có chủ đích – không phải ngẫu nhiên theo quy luật vật lý thông thường nữa mà như thể đang bị một sức mạnh vô hình nào đó hút về phía trung tâm căn phòng nơi cái bàn đá nguyên khối đặt cuốn sổ da bò cũ nát nằm ngay ngắn chờ đợi chủ nhân của nó từ hàng thế kỷ trước đây!

Y Hoa nín thở, ngón tay siết chặt lấy cán dao găm trong túi áo khoác bên trái cơ thể mình – thứ vũ khí duy nhất còn lại với cô sau khi khẩu súng lục đã hết đạn và viên pin cuối cùng cho đèn pin cũng cạn kiệt năng lượng cách đây vài giờ đồng hồ trước lúc bước vào hành lang bệnh viện bỏ hoang này!

Cô chậm rãi di chuyển mắt nhìn quanh phòng qua khe hở giữa hai tấm ván gỗ mục nát đang che chắn tạm thời lối ra phía sau bức tường bê tông nứt nẻ – nơi mà đôi mắt đỏ chót từ Thiếu Tá Minh đã xuất hiện đe dọa lấy mạng sống của cô nếu không thể thuyết phục được rằng mình chính là chìa khóa cho sự sụp đổ hoàn toàn của thế giới này!

Và rồi nó đến.

Một âm thanh lạo xạo nhẹ nhàng phát ra từ góc phòng tối nhất – nơi mà ánh sáng từ bên ngoài hầu như không thể chiếu tới và chỉ còn lại bóng đen dày đặc giống như những quái vật đang rình rập chờ đợi nạn nhân tự bước vào bẫy chết chóc được chuẩn bị sẵn sàng từ rất lâu rồi!

Y Hoa nhận ra rằng mình đã phạm sai lầm nghiêm trọng khi chạm vào cuốn sổ mà chưa xác minh an toàn khu vực xung quanh – một bài học đắt giá phải trả bằng máu và nước mắt trong thế giới sinh tồn khắc nghiệt này nơi mà con người đôi khi nguy hiểm hơn cả những quái vật đột biến thông thường đang lang thang khắp các thành phố đổ nát tìm kiếm thức ăn tươi sống để thỏa mãn cơn đói khát vô tận của chúng!

Cô quay lưng lại với cái bàn đá nguyên khối, bước lui về phía sau – hướng ra lối đi vào ban đầu mà cô đã sử dụng để khám phá căn phòng ngầm bí mật này từ lúc nãy!

Nhưng ngay khi vừa dứt ý nghĩ ấy thì một bàn tay gầy guộc đen sạm dài bất thường xuất hiện từ bóng tối góc phòng – vung mạnh về phía cổ Y Hoa với tốc độ nhanh hơn cả ánh chớp khiến cô không kịp phản ứng đủ để né tránh hoàn toàn cú tát có thể đập nát sọ não mình ngay lập tức!

Đột nhiên, một bàn tay gầy guộc, đen sạm và dài bất thường xuất hiện từ bóng tối góc phòng – vung mạnh về phía cổ Y Hoa với tốc độ nhanh hơn cả ánh chớp khiến cô không kịp phản ứng đủ để né tránh hoàn toàn cú tát có thể đập nát sọ não mình ngay lập tức trong căn phòng ngầm bí mật này!

Phản ứng của Y Hoa nhanh hơn suy nghĩ.

Cô nhảy lùi lại, chân đạp vào một chiếc ghế nhựa cũ kỹ đang nằm úp sấp trên sàn nhà – hành động khiến cô ngã ngồi xuống nhưng cũng đủ để tránh được cú đấm có thể làm gãy cổ mình nếu không may mắn thoát chết lần này!

Đồng thời, tay trái cầm dao găm vung mạnh về phía kẻ địch – hy vọng rằng lưỡi dao sẽ cắt đứt ít nhất một ngón tay hoặc cánh tay của thứ đang tấn công cô từ bóng tối đáng sợ này!

Nhưng khi lưỡi dao chém vào không khí trống rỗng trước mặt Y Hoa, cô mới nhận ra rằng mình đã bị đánh lừa bởi ảo giác thị giác do thiếu ánh sáng kết hợp với sự mệt mỏi tinh thần sau nhiều ngày liên tục chạy trốn khỏi những kẻ săn đuổi đang ám sát mình vì bí mật virus mang trong người!

Không có ai ở đó.

Không có bàn tay gầy guộc đen sạm dài bất thường nào cả – chỉ có một khối bóng tối dày đặc đang co giãn như thể sống động tự do giữa không gian ngột ngạt đầy mùi hôi thối nồng nặc của xác chết phân hủy cùng năng lượng địa ngục tỏa ra từ vết thương vai trái Y Hoa vẫn chưa lành hẳn sau cú đâm xuyên thẳng qua lồng ngực lúc trước!

Y Hoa thở hổn hển, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung bất cứ giây phút nào nữa – sự sợ hãi tột độ khiến cô gần như mất kiểm soát hoàn toàn cơ thể mình đang run rẩy vì lạnh buốt và kiệt sức sau chuỗi trận chiến sinh tử vừa diễn ra cách đây vài giờ đồng hồ trước tại hành lang bệnh viện bỏ hoang nơi mà linh hồn tà ác Lục Phong đang cố gắng chiếm trọn ý thức của cô từng ngày mỗi đêm trôi qua không hồi kết nào đâu đúng không em ạ?

Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu để bình tĩnh – kỹ thuật thiền định bà ngoại đã dạy cho khi còn nhỏ nhằm kiểm soát cảm xúc trong những tình huống căng thẳng cao độ nhất có thể xảy ra đối với con người bình thường sống sót sau Sự Sụp Đổ Bại Hoại thảm khốc này!

Khi mở mắt trở lại, Y Hoa nhận thấy rằng khối bóng tối dày đặc trước mặt mình đang dần tan biến – thay vào đó là hình ảnh của một cuốn sách da bò cũ nát nằm ngay ngắn trên cái bàn đá nguyên khối giữa căn phòng ngầm bí mật này – nơi mà thời gian dường như đã ngừng chảy từ rất lâu rồi và chỉ còn lại những ký ức đau thương cùng những dự định đen tối đang chờ đợi được giải phóng bởi bàn tay mong manh nhưng kiên cường của cô gái trẻ mang tên Y Hoa xinh đẹp dịu dàng nhưng ẩn chứa nội lực đáng gờm này thôi!

Trang giấy đầu tiên mở ra, dòng chữ được viết bằng mực đen tuyền nhưng lại có vẻ tươi mới bất thường so với độ mòn rách xung quanh: "Họ đã gọi đó là Sự Sụp Đổ Bại Hoại.

Bỗng dưng, những con chữ đó không còn tĩnh tại mà bắt đầu ngấm máu tươi, chảy ngược thành một khuôn mặt đang khóc thét.

Y Hoa hét lên, linh khí trong người điên cuồng phản ứng, cố gắng xé toạc trang giấy độc ác kia.

Nhưng bàn tay cô lại bị hút chặt vào
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập