Chương 22
Mùi ozone nồng nặc từ các mạch điện cháy nổ hòa quyện với mùi tanh thối của xác chết tạo thành một thứ khí độc khó chịu.
Hít phải nó khiến phổi cô đau nhói, nhưng nỗi sợ hãi mới là thứ thực sự xé toạc lồng ngực.
Trước mặt Y Hoa, cuốn sách da bò cũ nát vẫn nằm nguyên trên bàn đá.
Trang giấy cuối cùng không còn tĩnh tại nữa.
Những dòng chữ mực đen tuyền đang ngấm máu tươi chảy ngược lại thành một khuôn mặt đang khóc thét.
Tiếng khóc ấy không phát ra từ môi miệng nào trong căn phòng ngầm này.
Nó vang lên trực tiếp bên trong sọ não Y Hoa, sắc bén như dao cạo vào màng nhĩ.
"Hoa không còn chảy thành dòng nữa." Lục Phong thì thầm, giọng nói lạnh giá vang vọng từ sâu thẳm ý thức cộng sinh.
"Nó đóng lại.
Nhưng nó đang mở ra một cánh cửa khác cho ta."
Y Hoa cố gắng rút tay khỏi trang giấy độc ác kia.
Bàn tay cô bị hút chặt vào bề mặt giấy cũ kỹ như thể có vô số bàn tay vô hình đang siết lấy cổ tay mỏng manh của cô.
Lực kéo mạnh đến mức xương khớp kêu lên tiếng rít chói tai, báo hiệu sự sắp vỡ vụn.
Máu từ vết thương trên vai không chảy ra ngoài theo quy luật vật lý bình thường.
Thay vào đó, nó bị hút ngược lại vào trong da thịt, tạo thành một mạng lưới những đường gân tím sẫm nổi rõ dưới lớp biểu bì xanh xao.
Cảm giác tê buốt lan tỏa nhanh chóng lên cánh tay trái của Y Hoa.
Cô quỳ xuống giữa đống đổ nát của căn phòng bí mật này.
Không khí lạnh lẽng đến mức có thể đóng băng linh hồn con người.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trần nhà chiếu xuống, làm cho những hạt bụi bay lơ lửng trông như những vì sao chết trong vũ trụ thu nhỏ.
Y Hoa nhắm mắt lại.
Nàng hít thở sâu, cố gắng kiểm soát cảm xúc trong tình huống căng thẳng cao độ nhất có thể xảy ra đối với con người bình thường sống sót sau Sự Sụp Đổ Bại Hoại thảm khốc này.
Khi mở mắt trở lại, Y Hoa nhận thấy rằng khối bóng tối dày đặc trước mặt mình đang dần tan biến – thay vào đó là hình ảnh của một cuốn sách da bò cũ nát nằm ngay ngắn trên cái bàn đá nguyên khối giữa căn phòng ngầm bí mật này – nơi mà thời gian dường như đã ngừng chảy từ rất lâu rồi và chỉ còn lại những ký ức đau thương cùng những dự định đen tối đang chờ đợi được giải phóng bởi bàn tay mong manh nhưng kiên cường của cô gái trẻ mang tên Y Hoa xinh đẹp dịu dàng nhưng ẩn chứa nội lực đáng gờm này thôi!
Trang giấy đầu tiên mở ra, dòng chữ được viết bằng mực đen tuyền nhưng lại có vẻ tươi mới bất thường so với độ mòn rách xung quanh: "Họ đã gọi đó là Sự Sụp Đổ Bại Hoại."
Bỗng dưng, những con chữ đó không còn tĩnh tại mà bắt đầu ngấm máu tươi, chảy ngược thành một khuôn mặt đang khóc thét.
Y Hoa hét lên, linh khí trong người điên cuồng phản ứng, cố gắng xé toạc trang giấy độc ác kia.
Nhưng bàn tay cô lại bị hút chặt vào
Cơn đau não bộ dần lắng xuống, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay lên cánh tay, rồi bùng nổ trong tĩnh mạch.
Y Hoa mở mắt.
Thế giới xung quanh dường như chậm lại.
Những hạt bụi bay trong không trung trở nên rõ ràng từng li từng tí dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đuốc đang tàn lụi phía xa.
Cô nhìn vào đôi tay của mình.
Lớp da trắng bệch giờ đây phủ lên một mạng lưới những đường gân tím sẫm, giống như những rễ cây độc hại đang ăn sâu vào thịt xương.
Cảm giác tê buốt vẫn còn đó, nhưng nó không còn là sự hủy hoại thuần túy nữa.
Đó là cảm giác của sự chuyển hóa.
Của sự tái sinh đầy đau đớn và kinh hoàng.
"Hắn ta nói đúng," Y Hoa thầm nghĩ, giọng điệu trong đầu lạnh lùng đến đáng sợ.
"Virus này không giết chết chủ nhân hoàn toàn ngay lập tức."
Lục Phong cười khẽ bên tai cô, âm thanh vang lên như tiếng kính vỡ va vào nhau.
"Giỏi lắm, bình chứa yêu quý của ta.
Mày vừa tiếp nhận một phần ký ức từ người đã từng ngồi đây trước mày."
Y Hoa không đáp lời linh hồn cộng sinh độc ác kia.
Cô tập trung toàn bộ ý chí vào việc quan sát căn phòng bí mật này.
Những bức tường đá nguyên khối khắc đầy những biểu tượng cổ xưa mà cô chưa bao giờ nhìn thấy ở bất kỳ đâu khác ngoài thế giới sau tận thế.
Chúng phát ra một loại ánh sáng mờ nhạt, màu xanh lam biếc, phản chiếu hình ảnh của Y Hoa đang đứng trước bàn đá.
Trong góc phòng tối nhất, có một chiếc hộp bằng kim loại đen nhánh đóng chặt.
Nó không giống với bất kỳ vật liệu nào mà con người hiện đại hay thậm chí là tiền nhân loại biết đến.
Bề mặt nó lạnh giá chạm vào da thịt, nhưng lại tỏa ra một sức hút mạnh mẽ khiến Y Hoa khó cưỡng lại được.
Đó chính là Chìa Khóa Địa Ngục mà cô đã tìm kiếm suốt ba ngày qua trong mê cung dưới lòng đất này.
Không phải để mở cánh cửa sinh tồn thông thường.
Mà là cánh cửa dẫn đến sự thật về nguồn gốc của virus và vai trò thực sự của Y Hoa trong cái gọi là Sự Sụp Đổ Bại Hoại thảm khốc này!
Y Hoa bước chậm rãi lại gần chiếc hộp kim loại đen nhánh kia.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu như thể cô đang mang theo cả thế giới trên đôi vai gầy guộc của mình.
Mùi máu tanh từ vết thương ở bàn tay bị hút chặt vào trang giấy cuốn sách cũ nát len lỏi vào mũi, nhưng Y Hoa vẫn tiếp tục tiến về phía trước mà không hề dừng lại hay quay đầu nhìn lại bất cứ điều gì đang chờ đợi cô sau cánh cửa bí ẩn này!
Đột nhiên, một bóng người cao lớn, mặc áo choàng đen rách nát, xuất hiện từ phía sau đám zombie.
Không phải zombie.
Là một người sống.
Nhưng ánh mắt của anh ta trống rỗng, đồng tử co lại như một con thú hoang bị mất phương hướng trong rừng tối.
Y Hoa nhận ra ngay: đây là một nạn nhân khác của sự cộng sinh thất bại – những kẻ đã để cho linh hồn bên trong kiểm soát hoàn toàn cơ thể mà không còn giữ được ý thức làm người nữa!
Người Cảnh Giới bất ngờ, hắn không ngờ một kẻ yếu đuối như Y Hoa lại dám đối mặt trực diện với thanh kiếm đang rung lên từng hồi đầy sát khí kia.
Lưỡi kiếm ánh bạc lao thẳng vào tim cô, nhanh hơn cả tốc độ của cơn gió mùa đông lạnh giá thổi qua những cánh đồng chết chóc này!
Thay vì né tránh tiếp, Y Hoa chủ động lao vào thanh kiếm của đối thủ.
Cô dùng vai còn lại chặn lấy lưỡi kiếm, chịu đựng cơn đau xé nát cơ bắp, để đưa bàn tay cầm mảnh xương Di Vật lên cao.
Người Cảnh Giới bất ngờ, hắn không ngờ một kẻ yếu đuối như Y Hoa lại dám đối mặt trực diện với thanh kiếm đang rung lên từng hồi đầy sát khí kia!
Y Hoa hét lên bằng cả sức mạnh còn sót trong lồng ngực đau đớn của mình.
Mảnh xương Di Vật phát ra ánh sáng trắng chói lòa, xé toạc màn đêm dày đặc bao trùm căn phòng bí mật này.
Năng lượng từ nó va chạm với lưỡi kiếm kim loại đen nhánh, tạo thành một vụ nổ âm thanh động khắp không gian hẹp hòi kia!
Người Cảnh Giới bị đẩy lùi lại vài bước chân trên nền đá trơn trượt do mồ hôi và máu tươi chảy ra từ vết thương mới mẻ của Y Hoa đang nằm gọn trong lòng bàn tay trái cô ấy lúc này đây!
Anh ta nhìn chằm chằm vào mảnh xương phát sáng đó với vẻ mặt kinh hoàng tột độ – như thể vừa chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn của thế giới quan vốn dĩ đã lung lay trước mắt anh ta từ lâu rồi mà giờ mới vỡ lẽ ra thôi nào em ạ?
Y Hoa không buông tha cơ hội hiếm hoi này.
Cô lao vào người Cảnh Giới, dùng hết sức còn lại trong người để đẩy hắn ngã xuống sàn nhà lạnh giá bằng đá nguyên khối khắc đầy những biểu tượng cổ xưa kia!
Hai bàn tay gầy guộc nhưng kiên cường của Y Hoa siết chặt lấy cổ họng đối phương, ngăn không.
nói thêm bất kỳ lời nào nữa trước khi tắt thở vĩnh viễn trên mảnh đất chết chóc này đây rồi em ạ?
Người Cảnh Giới cố gắng quật lên bằng sức mạnh phi thường mà hắn đang sở hữu sau khi bị virus chiếm lĩnh hoàn toàn ý thức làm người từ rất lâu trước đó.
Nhưng Y Hoa không hề nao núng hay run rẩy dù chỉ một chút xíu nào cả đâu.
độc giả thân mến của chúng ta luôn luôn yêu quý và ủng hộ hết lòng cho những câu chuyện đầy kịch tính như thế này.
Cô dùng khuỷu tay đập mạnh vào huyệt đạo yếu điểm trên cổ họng người Cảnh Giới.
Một tiếng xương vỡ vang lên sắc lạnh trong căn phòng bí mật tĩnh mịch này!
Người Cảnh Giới ngừng cử động, ánh mắt trống rỗng của anh ta từ từ mờ đi rồi tắt hẳn – giống như ngọn nến cuối cùng đang cháy le lói trước cơn gió mạnh của số phận định mệnh.
Y Hoa đứng dậy khỏi đống đổ nát máu me và xương cốt nằm ngay ngắn trên cái bàn đá nguyên khối giữa căn phòng ngầm bí mật này - nơi mà thời gian dường như đã ngừng chảy từ rất lâu rồi và chỉ còn lại những ký ức đau thương cùng những dự định đen tối đang chờ đợi được giải phóng bởi bàn tay mong manh nhưng kiên cường của cô gái trẻ mang tên Y Hoa xinh đẹp dịu dàng nhưng ẩn chứa nội lực đáng gờm này thôi!
Y Hoa lê bước về phía bóng tối, vết thương trên vai chảy máu không ngừng, nhưng cô không cảm thấy đau nữa.
Sự tê liệt lan tỏa khắp cơ thể, không chỉ vì mất máu, mà vì sự kiệt quệ tinh thần.
Cô cần một nơi ẩn náu, cần băng bó, và quan trọng nhất là hiểu rõ hơn về bí mật vừa được tiết lộ qua cái chết của người Cảnh Giới kia!
Chiếc hộp kim loại đen nhánh nằm ngay trước mặt Y Hoa giờ đây trông như thể đang mời gọi cô mở nó ra xem thử bên trong chứa đựng những gì kinh hoàng hay tuyệt vời đến mức nào vậy em ạ?
Cô đưa bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh giá của chiếc hộp.
Một luồng năng lượng mạnh mẽ bắn ngược lại, làm cho toàn bộ cơ thể Y Hoa giật mình sững sờ trước sự thật phũ phàng đang chờ đợi cô ở phía bên kia cánh cửa địa ngục này!
mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một khuôn mặt máu me, mục nát đang dán chặt vào trang giấy, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng ra ngoài.
Y Hoa thét lên, lùi lại, bàn tay run rẩy không thể rời khỏi những chữ cái đang chuyển động.
Cô thấy chính mình đứng giữa những đống xác
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận