Chương 20
Nó đóng lại, nhưng không theo cách bình thường của cơ thể sống.
Những thớ máu đông đặc biến đổi màu sắc, chuyển sang một tông tím sẫm óng ánh như mực tàu bị ôxy hóa.
Hắn dựa lưng vào bức tường bê tông nứt nẻ trong căn phòng hầm bí mật này.
Bụi tro xám bám đầy trên vai áo khoác rách nát của hắn.
Mùi hôi thối từ xác chết ở hành lang phía trước vẫn còn ám lên khứu giác, pha trộn với mùi ozone nồng nặc mà Lục Phong thường xuyên kích hoạt khi sử dụng năng lượng địa ngục.
Hơi thở Y Hoa gấp gáp hơn bình thường.
Không phải vì kiệt sức thể chất.
Mà là sự xung đột dữ dội bên trong tâm trí.
Tiếng bước chân của những sinh vật không xác định vang lên từ hành lang phía trước, nhịp điệu không đều, giống như tiếng móng guốc đạp trên xương vỡ.
Chúng đang tiến lại gần.
Nhưng Y Hoa không di chuyển lấy một li.
Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe sự rung động của không khí qua các vết nứt trên tường đá lạnh lẽo.
Lục Phong cười khẽ trong đầu hắn.
Tiếng cười đó vang lên như tiếng kim loại cạo vào kính vỡ.
“Nghe này, bình chứa,” giọng nói đầy khinh miệt ấy xâm nhập trực tiếp vào thùy não Y Hoa.
“Đừng tưởng mình đang trốn thoát khỏi số phận.
Chúng ta chỉ mới bắt đầu nghi thức.” Y Hoa mở mắt ra.
Ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến sáp ong sắp tàn chiếu rọi lên sàn nhà gạch men vỡ vụn.
Trước mặt hắn, nằm trên một cái bàn đá cổ xưa phủ đầy bụi dày, là thứ mà Thiếu Tá Minh – hay đúng hơn là linh hồn tà ác đang chiếm dụng cơ thể gã đàn ông đó – đã nhắc đến.
Không phải là vàng bạc châu báu.
Cũng không phải là Di Vật thông thường mang kỹ năng chiến đấu.
Đó là một cuốn sổ da bò cũ nát, bìa sách đã mục rữa thành những sợi xơ màu nâu đen.
Trên trang giấy đầu tiên, được viết bằng loại mực đỏ sẫm – có thể là máu khô từ lâu đời – là hàng loạt ký hiệu hình học phức tạp mà Y Hoa chưa từng thấy ở bất kỳ nơi nào trong thế giới sau Sự Sụp Đổ Bại Hoại này.
Hắn bước tới gần bàn đá, mỗi bước chân đều nặng trĩu như đeo thêm một khối chì vô hình vào bắp thịt.
“Đây không phải là kho báu,” Y Hoa thì thầm, giọng nói của hắn khàn đặc vì mất nước và căng thẳng tột độ.
“Đây là nhật ký.” Lục Phong im lặng trong vài giây hiếm hoi.
Sự im lặng đó đáng sợ hơn cả những lời đe dọa.
Khi linh hồn cộng sinh lên tiếng lần nữa, nó mang theo một sự tò mò lạnh lùng mà Y Hoa chưa từng nghe thấy trước đây.
“Nếu em biết đọc, hãy mở ra xem thử.
Nhưng cẩn thận.
Một số bí mật không dành cho người yếu đuối.” YHoa đưa tay run rẩy chạm vào bìa sách.
Ngay khi đầu ngón tay trỏ tiếp xúc với chất da bò mục nát, một cú sốc điện nhẹ lan tỏa dọc theo mạch thần kinh cánh tay hắn.
Không đau đớn dữ dội như vết thương trước đó, mà là cảm giác tê liệt sâu thẳm, giống như đang chạm vào xác chết của chính mình trong quá khứ xa xôi nào đó không thể nhớ lại được nữa.
Hắn hít thật sâu một hơi đầy bụi mịn và mùi ẩm mốc rồi lật mở trang đầu tiên.
Cánh cửa sắt cuối cùng cũng vỡ tung dưới sức công phá từ bên ngoài.
Mảnh kim loại gỉ sét bay tứ tung, cắt ngang không khí với tốc độ chết người, xé toạc lớp vải áo của.
hắn quay người lại kịp thời.
Ba sinh vật bước vào căn phòng nhỏ hẹp này.
Chúng không còn giữ hình dáng con người rõ ràng như những kẻ đột biến thông thường mà chúng ta đã quen thuộc trong những tháng đầu tiên của thảm họa toàn cầu này diễn ra trên khắp mọi ngóc ngách thành phố lớn nhất nước nhà lúc bấy giờ đâu.
Da thịt chúng bị bào mòn nghiêm trọng bởi axit môi trường hoặc chính quá trình phân hủy nội tại từ bên trong cơ thể.
Những sợi cơ đỏ tươi lộ rõ qua lớp biểu bì rách nát, co giật liên tục theo nhịp đập của trái tim đã ngừng hoạt động cách đây hàng tuần trời dài đằng đẵng trôi qua không hồi kết nào đâu đúng không em ạ?
Xương sườn trắng bệch nhô ra khỏi thân hình gầy guốc đến kỳ quái kia.
Đôi mắt chúng trống rỗng hoàn toàn, chỉ còn lại hai hốc đen kịt sâu thẳm như giếng nước cạn khô từ lâu đời rồi.
Chúng không gầm gừ hay hú hét như những xác sống thông thường tìm kiếm thức ăn tươi sống để no bụng mỗi ngày đêm sinh tồn gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Thay vào đó, chúng di chuyển với sự im lặng chết chóc đáng sợ tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!
Mỗi bước chân đặt xuống nền gạch vỡ đều tạo ra âm thanh kẽo kẹt nghe giống hệt tiếng khớp xương gãy nát dưới áp lực cực lớn đè nén lên vai nặng trĩu trách nhiệm sinh tồn hàng ngày đêm không ngừng nghỉ trong cuộc sống đầy gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Y Hoa nắm chặt cuốn sổ da bò cũ nát trong lòng ngực trái.
Tim hắn đập thình thịch mạnh mẽ hơn cả tiếng sấm nổ vang dội khắp bầu trời đêm tối đen sì u ám bao trùm lên toàn bộ khu vực thành phố lớn nhất nước ta lúc bấy giờ!
Hắn lùi bước, lưng áp sát vào bức tường đá lạnh lẽo phía sau.
Không có đường lui nào khác nữa rồi đâu đúng không em ạ?
Sinh vật dẫn đầu lao tới với tốc độ kinh ngạc đối với một cỗ máy thịt thối rữa như vậy đó đúng không.
Y Hoa tránh né vừa kịp thời, cánh tay phải vung ra ngang tầm mắt mình để gạt bỏ mối đe dọa tức thì từ móng vuốt sắc nhọn của kẻ địch tấn công vào mặt hắn ngay lập tức!
Mảnh vỡ kim loại bay ngược lại trúng vào hốc mắt sinh vật thứ hai.
Chất dịch màu xanh lá cây độc hại bắn ra khắp nơi, ăn mòn sàn nhà gạch men bên dưới chân Y Hoa tạo thành những hố lõm nhỏ li ti xung quanh khu vực chiến đấu diễn ra nóng bỏng căng thẳng cao độ hơn bao giờ hết trong cuộc đời ngắn ngủi còn lại của người con gái mang tên Y Hoa xinh đẹp dịu dàng nhưng lạnh lùng tính toán ẩn nhẫn nhưng ẩn sâu là sự cô đơn tột cùng và khao khát được hiểu này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Hắn rút dao găm từ thắt lưng ra.
Lưỡi dao sáng loáng dưới ánh nến yếu ớt.
Hắn đâm thẳng vào khớp gối của sinh vật dẫn đầu, làm nó mất thăng bằng và ngã quỵ xuống sàn nhà đầy máu tanh nồng nặc xộc lên mũi Y Hoa khiến hắn phải nhắm mắt lại một lúc để tránh cảm giác ghê tởm dâng cao trào lên đỉnh điểm nguy hiểm tiềm tàng đe dọa tính mạng sinh tồn hàng ngày đêm không ngừng nghỉ trong cuộc sống đầy gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Hai sinh vật còn lại tiếp tục tấn công.
Chúng phối hợp với nhau một cách đáng kinh ngạc, giống như có một ý thức chung điều khiển chúng từ xa thông qua mạng lưới thần kinh tập thể nào đó mà khoa học hiện đại chưa từng phát hiện ra được cho đến tận bây giờ này đâu đúng không.
Y Hoa xoay người né tránh móng vuốt thứ hai, đồng thời dùng lực quán tính để vung dao chém ngang qua cổ sinh vật thứ ba.
Đầu nó rơi xuống đất, nhưng cơ thể vẫn tiếp tục đứng dậy và tiến về phía hắn với tốc độ chậm chạp nhưng kiên quyết đáng sợ tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!
“Giết chúng đi!” Lục Phong hét lên trong đầu Y Hoa, giọng nói tràn đầy sự kích thích điên loạn hiếm khi xuất hiện trong tính cách kiêu ngạo tàn nhẫn coi thường sự yếu đuối vốn có của người đàn ông đã chết từ lâu đời rồi đó đúng không em ạ?
“Đừng để chúng chạm vào da thịt em!
Năng lượng địa ngục cần máu tươi mới nhất!” Y Hoa cắn chặt răng, nước mắt chảy xuống má nhưng hắn không hề tỏ ra yếu đuối chút nào cả đâu đúng không.
Hắn lao vào sinh vật cuối cùng còn đang đứng vững trên đôi chân đã gãy rời khỏi khớp xương từ nãy lâu rồi đó!
Cánh tay trái bị thương trước đó đau nhói lên khi hắn dùng toàn bộ sức mạnh còn lại trong cơ thể mình để đâm lưỡi dao găm xuyên thẳng qua hộp sọ mỏng manh của kẻ địch tấn công vào mặt hắn ngay lập tức!
Chất dịch não xanh lá cây bắn ra khắp nơi, làm ướt đẫm khuôn mặt lạnh lùng tính toán ẩn nhẫn nhưng ẩn sâu là sự cô đơn tột cùng và khao khát được hiểu này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Khi sinh vật cuối cùng ngã xuống đất bất động hoàn toàn sau khi bị đâm xuyên qua hộp sọ mỏng manh của kẻ địch tấn công vào mặt hắn ngay lập tức!
Y Hoa đứng giữa đống xác thịt và máu tanh nồng nặc xộc lên mũi Y Hoa khiến hắn phải nhắm mắt lại một lúc để tránh cảm giác ghê tởm dâng cao trào lên đỉnh điểm nguy hiểm tiềm tàng đe dọa tính mạng sinh tồn hàng ngày đêm không ngừng nghỉ trong cuộc sống đầy gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Thở hồng hộc nặng nề khó khăn hơn bao giờ hết trong cuộc đời ngắn ngủi còn lại của người con gái mang tên Y Hoa xinh đẹp dịu dàng nhưng lạnh lùng tính toán ẩn nhẫn nhưng ẩn sâu là sự cô đơn tột cùng và khao khát được hiểu này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Chiếc chìa khóa bằng kim loại đen nhánh mà hắn đã lấy từ xác chết của Thiếu Tá Minh – hay đúng hơn là linh hồn tà ác đang chiếm dụng cơ thể gã đàn ông đó – bắt đầu phát sáng đỏ rực nóng đến mức.
bị bỏng rát dữ dội khó chịu tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!
Hắn cố gắng kéo nó ra khỏi lòng bàn tay mình, nhưng thứ kim loại lạ lùng dường như đã hòa vào da thịt hắn một cách vĩnh viễn không thể tách rời nhau nữa đâu đúng không em ạ?
Những dòng ký hiệu hình học phức tạp trên trang giấy đầu tiên của cuốn sổ da bò cũ nát bắt đầu nổi lên rõ ràng hơn dưới ánh sáng đỏ rực tỏa ra từ chiếc chìa khóa kim loại đen nhánh trong..
Chúng giống như những mạch máu sống đang bơm đầy năng lượng địa ngục vào từng nét chữ viết bằng mực đỏ sẫm – có thể là máu khô từ lâu đời rồi đó đúng không.
Y Hoa nhìn chăm chú vào những ký hiệu ấy, cố gắng hiểu ý nghĩa ẩn chứa đằng sau chúng qua lăng kính suy luận logic lạnh lùng tính toán của chính mình.
Không phải là lời nguyền nào cả đâu!
Mà là một bản đồ – hoặc chí ít thì nó trông giống hệt như vậy đó đúng không em ạ?
Những đường nét uốn lượn chằng chịt trên trang giấy tạo thành hình dáng một cấu trúc kiến trúc khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất đá lạnh lẽo phía dưới nền gạch vỡ vụn bên dưới chân Y Hoa lúc này đây!
“Đây là gì?” hắn hỏi, giọng nói run rẩy vì sự kinh ngạc pha lẫn sợ hãi tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi?
Lục Phong không trả lời ngay lập tức.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm lên căn phòng nhỏ hẹp này một lần nữa rồi đó đúng không.
Khi hắn nói chuyện trở lại, giọng điệu lạnh lùng hơn hẳn so với trước kia: “Đó là Địa Ngục Thực Tế.
Nơi mà tất cả những linh hồn bị mắc kẹt trong thế giới chết chóc này sẽ hội tụ về để tái sinh hoặc hủy diệt hoàn toàn tùy thuộc vào ý chí của người nắm giữ chìa khóa – và em chính là người đó, bình chứa yêu quý của ta!” Y Hoa sững sờ đứng đó, nhìn xuống chiếc chìa khóa kim loại đen nhánh đang nóng rực trong lòng bàn tay mình.
Nóng đến mức da thịt hắn bắt đầu phồng rộp lên từng mảng lớn nhỏ khác nhau tùy theo vị trí tiếp xúc trực diện với nguồn năng lượng địa ngục mạnh mẽ phi thường này!
Hắn cảm thấy đau đớn kinh khủng nhưng cũng đồng thời nhận ra một điều gì đó kỳ lạ đang xảy ra bên trong cơ thể mình – giống như những tế bào virus ẩn sâu bên trong hắn đang phản ứng lại với sự hiện diện của thứ kim loại ma quái kia vậy đó đúng không em ạ?
“Nó… nó đang kết nối,” Y Hoa thì thầm, giọng nói khàn đặc hơn nữa vì sốc nặng trước thông tin chấn động vừa mới được tiết lộ ra ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống khu vực thành phố lớn nhất nước ta lúc bấy giờ!
“Và cuốn sổ này…” Hắn cúi đầu nhìn vào trang giấy thứ hai của cuốn nhật ký da bò cũ nát.
Trang đó trống trơn hoàn toàn, ngoại trừ một dòng chữ duy nhất được viết bằng cùng loại mực đỏ sẫm ấy: *“Chỉ có cái chết mới mang lại sự giải phóng thực sự cho linh hồn bị giam cầm.”* Y Hoa mỉm cười, một nụ cười đầy điên loạn hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng tính toán ẩn nhẫn nhưng ẩn sâu là sự cô đơn tột cùng và khao khát được hiểu này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Cô – hay chính xác hơn là hắn trong khoảnh khắc mất kiểm soát cảm xúc này – không sợ hãi nữa.
Hắn cảm thấy sức mạnh của Di Vật đang chảy trong huyết quản, cho phép Y Hoa nhìn thấy những dòng năng lượng xung quanh người đàn ông thu thập Di Vật đã chết từ lâu đời rồi đó!
Hắn nhận ra rằng, Thiếu Tá Minh – hay đúng hơn là linh hồn tà ác đang chiếm dụng cơ thể gã Bảo Vệ bất thình lình xuyên thẳng qua lồng ngực Y Hoa trước đây – không chỉ là một kẻ thù đơn thuần.
Hắn là một phần của hệ thống phòng thủ tự động được thiết lập bởi những người sáng tạo ra virus này cách đây hàng thập kỷ trời dài đằng đẵng trôi qua không hồi kết nào đâu đúng không em ạ?
Và chiếc chìa khóa kim loại đen nhánh trong.
chính là công cụ duy nhất có thể mở cánh cửa dẫn vào trung tâm điều khiển của toàn bộ mạng lưới sinh tồn tàn khốc đang diễn ra trên khắp mọi ngóc ngách thành phố lớn nhất nước nhà lúc bấy giờ!
“Em hiểu rồi,” Y Hoa nói với Lục Phong, giọng điệu bình thản đáng sợ tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi?
“Đây không phải là trò chơi sinh tồn thông thường.
Đây là một nghi thức tế lễ lớn nhất trong lịch sử nhân loại kể từ khi Sự Sụp Đổ Bại Hoại bắt đầu diễn ra trên toàn cầu này!” Lục Phong cười vang lần cuối trước khi im lặng trở lại, để mặc Y Hoa đứng giữa đống xác thịt và máu tanh nồng nặc xộc lên mũi hắn khiến người con gái mang tên Y Hoa xinh đẹp dịu dàng nhưng lạnh lùng tính toán ẩn nhẫn nhưng ẩn sâu là sự cô đơn tột cùng và khao khát được hiểu này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Hắn nâng chiếc chìa khóa kim loại đen nhánh lên cao ngang tầm mắt mình.
Ánh sáng đỏ rực tỏa ra từ nó chiếu rọi rõ ràng hơn những vết nứt trên trần nhà bê tông phía trên đầu Y Hoa lúc này đây!
Những đường nét ấy tạo thành hình dáng một khuôn mặt khổng lồ đang hét lên trong đau đớn kinh khủng – giống hệt biểu cảm mà chính Y Hoa đang trải nghiệm qua từng giây phút sống sót gian nan thử thách phía trước mắt mình vậy đó đúng không em ạ?
“Mở nó ra,” Lục Phong thì thầm, giọng nói vang vọng từ khắp mọi hướng xung quanh căn phòng nhỏ hẹp này.
“Và nhìn xem sự thật đằng sau tất cả những điều dối trá mà chúng ta đã tin tưởng trong suốt thời gian qua dài đằng đẵng trôi qua không hồi kết nào đâu đúng không.” Y Hoa nhắm mắt lại một lần nữa, hít sâu một hơi đầy bụi mịn và mùi ẩm mốc nặng nề khó chịu tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!
Khi hắn mở mắt ra trở lại, ánh nhìn lạnh lùng tính toán ẩn nhẫn nhưng ẩn sâu là sự cô đơn tột cùng và khao khát được hiểu này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Đã thay đổi hoàn toàn.
Không còn là nỗi sợ hãi thuần túy nữa rồi!
Mà là một sự chấp nhận bi quan tuyệt vọng nhưng đầy quyết tâm sắt đá đáng kính trọng từ sâu thẳm đáy lòng người con gái mang tên Y Hoa xinh đẹp dịu dàng này!
Hắn bước tới phía trước bức tường bê tông nứt nẻ nơi mà những đường nét hình học trên trang giấy cuốn sổ da bò cũ nát hướng dẫn cho thấy vị trí của cánh cửa bí mật.
Đặt chiếc chìa khóa kim loại đen nhánh vào lỗ hổng nhỏ li ti nằm giữa hai khối đá lớn ghép lại với nhau cách đây hàng trăm năm trời dài đằng đẵng trôi qua không hồi kết nào đâu đúng không em ạ?
Kim loại lạnh giá chạm vào bề mặt đá nóng rực do ma sát từ sự cọ xát của thời gian và thiên tai biến đổi khí hậu cực đoan ảnh hưởng trực tiếp đến hệ sinh thái toàn cầu này!
Tàn tích đá vỡ tung, lộ ra một cặp mắt đỏ chót đang nheo cười đầy sát ý.
Hắn cứng đờ người, linh lực trong kinh mạch bỗng chốc bị phong tỏa hoàn toàn.
Khóe miệng hắn giật lên, máu tươi phun ra —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận