Chương 19
trộn với mùi ozone cháy khét từ những tia năng lượng địa ngục vừa tắt ngấm.
Khói thuốc súng bốc lên nhẹ nhàng từ barrel khẩu súng lục trong tay phải cô, lạnh ngắt như xác chết của gã Săn Mồi nằm co quắp trước mặt.
Xác hắn không còn là một con người nữa.
Da thịt chuyển sang màu xanh đen, tĩnh mạch nổi ngoằn ngoèo dưới da như những con rắn nhỏ đang cố gắng bò ra ngoài.
Y Hoa đứng yên giữa đống đổ nát của tầng hầm cũ thuộc bệnh viện bỏ hoang này.
Ánh sáng từ ngọn đèn pin yếu ớt chiếu xuống, làm cho không gian xung quanh trở nên méo mó và đáng sợ hơn.
Những bức tường bê tông nứt nẻ rỉ ra những giọt chất lỏng màu tím sẫm – thứ mà cô đã biết là biểu hiện của virus đang lan tỏa trong môi trường xây dựng cũ kỹ này.
Cô cúi đầu nhìn vào bàn tay trái mình.
Hình xăm vòng tròn đen với ba tia sáng trắng trên cổ tay đang phát nóng lên, một cảm giác lạ lùng nhưng không đau đớn.
Nó giống như khi bạn chạm phải kim loại vừa lấy ra từ lò nướng – ấm áp, dai dẳng và đầy ám ảnh.
"Lục Phong," Y Hoa thì thầm, giọng nói khô khốc vang vọng trong căn phòng trống trải.
"Cậu có thấy gì không?" Im lặng.
Không một câu trả lời nào đến từ ý thức thứ hai đang cộng sinh bên trong đầu cô.
Sự vắng lặng đó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét của quái vật nào.
Thông thường, linh hồn tà ác kia sẽ cười cợt hoặc chế giễu sự yếu đuối của Y Hoa vào lúc này.
Nhưng hôm nay, hắn im lìm như thể bị sốc bởi chính sức mạnh vừa được giải phóng từ cái chết của gã Săn Mồi.
Y Hua bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều khiến nền gạch vỡ vụn kêu lên những tiếng rít chói tai.
Cô cần phải kiểm tra xác nạn nhân.
Không chỉ vì lý do sinh tồn thông thường mà còn bởi một trực giác mơ hồ đang thôi thúc cô – rằng thứ gì đó đã thay đổi trong quy luật của thế giới tàn khốc này sau khi gã Săn Mồi hấp hối..
quỳ xuống cạnh thi thể, ngón tay run rẩy chạm vào vùng ngực lạnh ngắt của hắn.
Da thịt cứng đờ như đá granite.
Không có mạch đập, không có hơi thở.
Nhưng điều khiến cô dừng lại là đôi mắt mở to của gã Săn Mồi.
Chúng không trợn ngược kinh hãi như những xác zombie bình thường mà dường như đang cố gắng nhìn vào một điểm vô hình ở phía trước – nơi ánh sáng đèn pin chiếu thẳng lên trần nhà bị rò rỉ nước mưa.
"Mắt hắn." Y Hoa nhíu mày, lòng bàn tay tiếp xúc trực tiếp với da thịt lạnh giá khiến cô rùng mình.
"Không phải sợ hãi." Cô rút dao găm từ thắt lưng ra, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Cẩn thận, cô dùng đầu nhọn của con dao để gạt mí mắt trái của gã Săn Mồi sang một bên.
Dưới lớp giác mạc đục ngầu là mống mắt màu đỏ tươi – không phải do máu bầm mà do sự biến đổi sinh học ở cấp độ tế bào.
Một ký hiệu nhỏ li ti hiện lên dưới đáy nhãn cầu.
Nó giống hệt như hình xăm trên cổ.
, nhưng thu nhỏ lại và phức tạp hơn nhiều lần.
Ba tia sáng trắng xuyên qua vòng tròn đen, cùng với một chuỗi ký tự Latinh cổ xưa khắc sâu vào tròng kính mắt: *SOLVIT ET COAGULAT*.
Y Hoa lùi lại vài bước, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Cô nhớ rõ dòng chữ này từ cuốn nhật ký da bò dày cộp mà cô đã tìm thấy ở chương trước.
Nhưng lúc đó, nó chỉ là một câu nói suông về phép alchemia cổ đại – hòa tan và kết tụ.
Giờ đây, khi đối diện với bằng chứng trực quan ngay trước mắt, Y Hoa nhận ra sự thật đáng sợ hơn nhiều: ký hiệu này không phải là biểu tượng của sức mạnh mà là dấu vết của sự lây nhiễm sâu sắc nhất.
"Thương Lan," cô gọi tên người đồng hành đang đứng ở lối vào phòng thí nghiệm cũ kia với giọng điệu lạnh băng nhưng giấu kín lo lắng bên trong.
"Đừng lại gần." Thương Lan bước chậm rãi tiến tới, ánh mắt tím sẫm nhìn Y Hoa đầy tò mò lẫn hoang mang.
Ánh đèn pin chiếu rọi lên khuôn mặt gầy nhẳng của cô y tá, làm nổi bật những vết sẹo mới xuất hiện quanh khóe miệng – dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy quá trình biến đổi đã bắt đầu trong cơ thể người phụ nữ mềm mỏng này từ khi tiếp xúc với Di Vật đặc biệt.
"Tôi ổn mà," Thương Lan đáp lại, giọng nói run rẩy nhưng cố gắng giữ sự kiên cường vốn có của mình trước những hoàn cảnh khắc nghiệt tột cùng này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
tôi cảm thấy lạnh quá." Y Hoa quay lưng đi về phía cửa sổ kính vỡ vụn trên tường đối diện, nơi gió đêm mang theo mùi ẩm mốc từ bên ngoài lùa vào.
Cô biết rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí ẩn lớn hơn nhiều so với những gì từng xảy ra trong hai tuần qua kể từ khi thế giới sụp đổ hoàn toàn dưới tác động của virus giải phóng Di Vật linh hồn cộng sinh phản diện nội tâm luôn thúc giục Y Hoa giết người thu thập đồ vật đặc biệt cứu em trai bị nhiễm nặng dù biết điều đó có thể giết chết chính cô.
Đột nhiên, một cơn đau dữ dội xé toạc đầu Y Hoa như những chiếc móc sắt đang cào quấy bên trong sọ não.
Cô gục xuống, hai tay ôm chặt lấy đỉnh đầu, ngón tay bấm mạnh vào da thịt đến mức chảy máu nhưng vẫn không thể ngăn chặn nỗi đau lan tỏa khắp cơ thể.
Thế giới xung quanh bắt đầu tan rã trước mắt cô.
Màu sắc phai nhạt đi từng chút một, chuyển từ xám xịt của bê tông đổ nát thành những mảng trắng xóa đáng sợ tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!
Âm thanh trở nên méo mó và kéo dài ra như tiếng còi tàu xa vời vợi vang vọng trong hành lang vắng lặng.
Y Hoa mở mắt, nhưng không còn nhìn thấy căn phòng thí nghiệm cũ nữa.
Cô đứng giữa một mê cung vô tận những sợi chỉ màu tím phát sáng nối liền giữa các vật thể – từ xác chết gã Săn Mồi đến bức tường nứt nẻ rồi lan tỏa ra khắp nơi như mạng nhện khổng lồ bao phủ toàn bộ khu vực bệnh viện bỏ hoang này.
Kỹ năng "Nhìn Thấy Dấu Vết" mà cô đã vô tình kích hoạt sau khi chạm vào Di Vật của Thương Lan giờ đây đang hoạt động quá mức kiểm soát được nữa đâu đúng không?
Nó giống như một con thú hoang dã vừa thoát khỏi lồng giam, điên cuồng ăn mòn ranh giới giữa thực tại và ảo giác linh hồn cộng sinh phản diện nội tâm luôn thúc giục Y Hoa giết người thu thập đồ vật đặc biệt cứu em trai bị nhiễm nặng dù biết điều đó có thể giết chết chính cô.
Những sợi chỉ màu tím không chỉ đơn thuần là ánh sáng phát ra từ Di Vật mà còn mang theo ký ức và cảm xúc của những nạn nhân trước đây đã tiếp xúc với chúng.
Y Hoa thấy bóng hình mờ nhạt của một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang run rẩy cầm ống nghiệm chứa chất lỏng đỏ tươi trên tay – đó chính là bác sĩ trưởng phòng thí nghiệm này cách đây ba năm trước khi virus bùng nổ toàn cầu đầu tiên xảy ra tại thành phố lớn nhất nước ta lúc bấy giờ!
"Họ đã biết," Y Hoa thì thầm, giọng nói của cô hòa lẫn vào tiếng vọng kỳ lạ phát ra từ những sợi chỉ màu tím.
"Họ đã biết mọi thứ sẽ diễn ra như thế này." Cô bước về phía bóng hình mờ nhạt đó, mặc dù trực giác sinh tồn đang la hét trong đầu bảo cô phải dừng lại ngay lập tức.
Những ký ức không thuộc về Y Hoa bắt đầu tràn vào tâm trí cô – những đêm mất ngủ lo lắng chờ đợi kết quả xét nghiệm virus đột biến thông minh hơn nhiều so với chủng gốc ban đầu được phát triển bởi chính con người để chữa trị bệnh Alzheimer nhưng lại tạo ra thảm họa sinh tồn hàng ngày đêm không ngừng nghỉ trong cuộc sống đầy gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Bóng hình bác sĩ trưởng quay sang nhìn Y Hoa với đôi mắt trống rỗng đáng sợ tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!
"Em là chìa khóa," giọng nói của hắn vang lên trong đầu Y Hoa, không phải qua tai mà trực tiếp tác động vào ý thức thứ hai đang cộng sinh bên trong.
"Và bây giờ em cũng là một phần của nó rồi." Y Hoa hét lên kinh hãi khi nhận ra rằng những sợi chỉ màu tím bắt đầu quấn lấy cổ tay cô – nơi hình xăm vòng tròn đen với ba tia sáng trắng hiện rõ ràng dưới da thịt nhợt nhạt giống hệt như những gì Y Hoa vừa trải qua trước đó lúc nãy vậy đó đúng không?
Chúng nóng rát và đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào từng gây ra cho cơ thể người phụ nữ lạnh lùng tính toán ẩn nhẫn nhưng ẩn sâu là sự cô đơn tột cùng khao khát được hiểu này.
Y Hoa chạy trốn khỏi mê cung ảo giác với tốc độ nhanh nhất mà đôi chân mệt mỏi của mình có thể di chuyển qua những con hẻm tối tăm bên ngoài bệnh viện bỏ hoang này.
Bóng đổ dài dưới ánh sáng yếu ớt của những ngọn đèn đường Flicker sắp chết dần do mất nguồn điện dự trữ từ hệ thống pin mặt trời cũ kỹ lắp đặt trên mái nhà trước khi Sự Sụp Đổ Bại Hoại xảy ra toàn diện tại khu vực đô thị lớn nhất nước ta lúc bấy giờ!
Cô thở hồng hộc, phổi đau nhói như có lửa đốt cháy bên trong mỗi lần hít vào không khí ẩm mốc thối rữa từ xác thịt phân hủy tạo thành một lớp màng dày đặc bám vào mũi Y Hoa.
Kỹ năng "Nhìn Thấy Dấu Vết" vẫn chưa tắt hoàn toàn – những sợi chỉ màu tím tiếp tục xuất hiện trước mắt cô dù cố gắng nhắm chặt hai mí mắt lại để ngăn chặn chúng xâm nhập sâu hơn nữa vào tâm trí đang suy kiệt vì thiếu ngủ và căng thẳng tột độ từ nhiều ngày qua kể từ khi rời khỏi căn cứ an toàn tạm thời ở quận trung tâm thành phố lớn nhất nước ta lúc bấy giờ!
Dấu chân của những kẻ đã đi qua trước đó hiện rõ ràng dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ kỹ năng đặc biệt này – không chỉ là dấu vết vật lý mà còn mang theo cảm xúc sợ hãi tuyệt vọng và hy vọng mong manh cuối cùng của họ trước khi bị virus biến đổi thành quái vật hoặc tự sát để tránh lây nhiễm cho người thân yêu xung quanh mình trong những ngày đầu tiên của đại dịch toàn cầu khủng khiếp nhất lịch sử nhân loại hiện tại đang phải đối mặt với tình trạng khan hiếm nguồn thực phẩm nước uống sạch và thuốc men cần thiết cho việc điều trị bệnh lý nghiêm trọng do biến chứng virus gây ra hàng loạt ca tử vong không thể kiểm soát được nữa đâu đúng không?
Y Hoa nhận ra rằng mình đang bị dẫn dắt bởi một lực lượng vô hình nào đó – giống như những sợi chỉ màu tím kia kéo cô về phía trước mà không cần nỗ lực chủ động từ bản thân người phụ nữ lạnh lùng tính toán ẩn nhẫn nhưng ẩn sâu là sự cô đơn tột cùng khao khát được hiểu này.
Cô chạy qua những tòa nhà đổ nát, vượt lên trên đống xác xe hơi cháy đen và băng ngang qua những cái hố bom rộng lớn do máy bay quân đội thả xuống trong giai đoạn đầu của cuộc nội chiến giữa các phe phái sinh tồn sau khi virus bùng nổ toàn cầu lần thứ hai gần đây hơn so với sự kiện ban cách đây ba năm trước kia!
Cuối cùng, cô dừng lại trước một căn nhà dân cũ kỹ nằm khuất sâu bên trong khu phố cổ bị bỏ hoang từ lâu bởi nguy cơ sập đổ cao do nền móng xuống cấp nghiêm trọng sau nhiều trận động đất nhẹ xảy ra liên tiếp ở vùng ven biển phía nam nước ta trong vòng hai tháng qua kể từ khi thế giới sụp đổ hoàn toàn dưới tác động của virus giải phóng Di Vật linh hồn cộng sinh phản diện nội tâm luôn thúc giục Y Hoa giết người thu thập đồ vật đặc biệt cứu em trai bị nhiễm nặng dù biết điều đó có thể giết chết chính cô.
Cửa nhà mở hé một nửa, không khóa – điều này đáng ngờ hơn bất kỳ ổ khóa nào đóng chặt trước mặt Y Hua lúc bấy giờ!
Cô rút súng lục từ thắt lưng ra cẩn thận kiểm tra đạn dược còn lại trong nòng ống chỉ vỏ bọc nhựa đã cũ kỹ và mòn rách vì sử dụng quá nhiều lần trong các tình huống sinh tồn nguy hiểm tột độ mà cô gái trẻ đầy bí ẩn này phải đối mặt hàng ngày đêm không ngừng nghỉ trong cuộc sống khắc nghiệt sau Sự Sụp Đổ Bại Hoại xảy ra toàn diện tại khu vực đô thị lớn nhất nước ta lúc bấy giờ!
Bên trong căn nhà, bóng tối bao trùm dày đặc như mực đen đổ xuống từ trần nhà cao vút đáng sợ tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!
Y Hoa dựa lưng vào cánh cửa gỗ mục nát vừa đóng sập lại phía sau cô với một tiếng động lớn làm rung chuyển cả căn phòng tối tăm này.
Cô chờ đợi sự im lặng tuyệt đối, nhưng thay vào đó là tiếng cười khẩy lạnh lẽo phát ra từ góc phòng tối nhất – nơi ánh sáng đèn pin không thể chiếu tới được dù cố gắng xoay hướng ống kính nhiều lần liên tiếp trong vài giây ngắn ngủi trước.
quyết định bước tiến sâu hơn nữa vào bên trong căn nhà dân cũ kỹ nằm khuất sâu bên trong khu phố cổ bị bỏ hoang từ lâu bởi nguy cơ sập đổ cao do nền móng xuống cấp nghiêm trọng sau nhiều trận động đất nhẹ xảy ra liên tiếp ở vùng ven biển phía nam nước ta trong vòng hai tháng qua kể từ khi thế giới sụp đổ hoàn toàn dưới tác động của virus giải phóng Di Vật linh hồn cộng sinh phản diện nội tâm luôn thúc giục Y Hoa giết người thu thập đồ vật đặc biệt cứu em trai bị nhiễm nặng dù biết điều đó có thể giết chết chính cô.
Y Hoa quay lại, súng hướng về phía nguồn âm thanh đáng sợ tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!
Cô thấy một bóng hình ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ phủ đầy bụi bặm – không phải là quái vật đột biến thông minh hơn nhiều so với chủng gốc ban đầu được phát triển bởi chính con người để chữa trị bệnh Alzheimer nhưng lại tạo ra thảm họa sinh tồn hàng ngày đêm không ngừng nghỉ trong cuộc sống đầy gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
mà là một người đàn ông mặc quân phục rách nát với huy hiệu cấp thiếu tá in mờ trên vai áo.
"Ngừng bắn đi," giọng nói của Người Bảo Vệ vang lên trong bóng tối, lạnh băng nhưng mang theo sự mệt mỏi tột độ của một người đã sống qua hàng trăm ngày địa ngục sinh tồn đầy gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân anh ta phải đối mặt với tình trạng khan hiếm nguồn thực phẩm nước uống sạch và thuốc men cần thiết cho việc điều trị bệnh lý nghiêm trọng do biến chứng virus gây ra hàng loạt ca tử vong không thể kiểm soát được nữa đâu đúng không?
"Tôi không mang theo vũ khí nguy hiểm nào cả." Y Hoa hạ khẩu súng xuống một chút nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng chiến đấu tối đa – ngón tay đặt ngay trên cò súng, mắt nhìn chằm chằm vào bóng hình trong góc phòng tối nhất này.
Cô thấy sự hy vọng mong manh của một người tìm thấy điều gì đó mới mẻ giữa vô vàn tuyệt vọng đang bao trùm lên tâm trí con người hiện tại phải đối mặt với tình trạng khan hiếm nguồn thực phẩm nước uống sạch và thuốc men cần thiết cho việc điều trị bệnh lý nghiêm trọng do biến chứng virus gây ra hàng loạt ca tử vong không thể kiểm soát được nữa đâu đúng không?
"Em là Y Hoa," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng giấu kín sự thận trọng tột độ trong từng lời phát âm rõ ràng trước mặt Người Bảo Vệ mặc quân phục rách nát với huy hiệu cấp thiếu tá in mờ trên vai áo đang ngồi yên bất động trên chiếc ghế bành cũ kỹ phủ đầy bụi bặm này.
"Và tôi là Thiếu Tá Minh," đáp lại, giọng nói của anh ta vang lên trong bóng tối lạnh lẽo nhưng mang theo sự tỉnh táo đáng sợ hiếm khi xuất hiện trong tính cách kiên cường vốn có của một người lính từng tham gia chiến tranh biên giới phía bắc trước khi virus bùng nổ toàn cầu lần thứ hai gần đây hơn so với sự kiện ban đầu xảy ra tại thành phố lớn nhất nước ta lúc bấy giờ!
"Tôi biết em đang tìm kiếm gì – và tôi cũng vậy." Y Hoa nhíu mày, cảm giác bất an dâng cao trào lên đỉnh điểm nguy hiểm tiềm tàng đe dọa tính mạng sinh tồn hàng ngày đêm không ngừng nghỉ trong cuộc sống đầy gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
"Tìm kiếm gì?" "Chìa khóa," Thiếu Tá Minh đáp ngắn gọn, giọng nói của anh ta đột ngột thay đổi thành một âm điệu khác hẳn – giống hệt như giọng cười vang từ sâu thẳm trong tâm trí Y Hoa mà cô đã nghe thấy lúc nãy khi đối mặt với xác chết gã Săn Mồi ở tầng hầm bệnh viện bỏ hoang này!
"Và em chính là nó." Y Hoa nhìn vào đôi mắt của Người Bảo Vệ – hay đúng hơn, linh hồn tà ác đang chiếm dụng cơ thể người đàn ông mặc quân phục rách nát kia.
Mũi giáo đen nhánh của gã Bảo Vệ bất thình lình xuyên thẳng qua lồng ngực Y Hoa.
Máu tươi bắn ra, làm cô kinh hoàng nhận ra linh hồn tà ác kia đang mỉm cười khinh thường.
Nhưng ngón tay hắn đã chạm
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận