Chương 18

Y Hoa quỳ gối trên nền bê tông nứt nẻ, mùi máu tanh nồng nặc xộc lên mũi.

Mùi ấy pha trộn với ozone cháy khét của năng lượng địa ngục vừa được giải phóng.

Trước mặt cô là xác chết của "Gã Săn Mồi" — một kẻ đột biến cấp độ 3 mà cô đã hạ gục bằng cách tàn nhẫn nhất có thể.

Thương Lan đứng ở phía.

rẩy cầm cây kim khâu rỉ sét.

Ánh mắt nữ y tá mờ đục vì sợ hãi và tuyệt vọng.

Cô không dám nhìn vào vết thương trên bụng Y Hoa đang tiết ra thứ dịch đen sẫm.

Thứ chất lỏng đó không giống máu người thường.

Nó sôi sục nhẹ, phát ra những bọt khí li ti như thể có một thế giới vi thu bên trong cơ thể cô gái lạnh lùng này.

“Đừng chạm vào,” Y Hoa nói.

Giọng điệu của cô phẳng lặng đến đáng sợ, trái ngược hoàn toàn với nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.

“Nó lây nhiễm.” Thương Lan lùi lại một bước, gót chân trượt trên vệt dầu nhớt đen ngòm.

“Nhưng em bị thương rồi.

Nếu không khâu ngay.” “Em sẽ chết nếu em chạm vào nó,” Y Hoa cắt ngang.

Cô chậm rãi đứng dậy, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng ý chí vẫn sắc bén như lưỡi dao găm trong tay phải.

Lục Phong đang cười thầm trong đầu cô.

Tiếng cười đó vang lên qua những mạch máu, làm tê dại các giác quan.

*Cuối cùng cũng đến lúc,* giọng nói của Lục Phong vang vọng, đầy kiêu ngạo và tàn nhẫn.

*Hắn đã mở cánh cửa.

Bây giờ thì không thể đóng lại được nữa.* Y Hoa nhắm mắt lại một giây để đẩy những lời thì thầm đó ra xa.

Cô cần tập trung.

Gã Săn Mồi không chỉ là một con quái vật vô tri.

Hắn mang theo thông tin.

Và thông tin trong thế giới này đáng giá hơn bất kỳ Di Vật nào khác, nếu biết cách khai thác nó mà không bị phát hiện.

Cô bước tiến về phía xác chết.

Đôi mắt cô quét nhanh qua khu vực xung quanh.

Tòa nhà văn phòng đổ nát nay đã trở thành mồ chôn sống cho cả chục người trước đó.

Bức tường bên trái sập một phần, để lộ ra những khung cảnh hủy diệt của phố phường dưới lòng đất ngầm.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà chiếu xuống, tạo nên những tia bụi vàng lơ lửng trong không khí tĩnh lặng chết chóc.

“Em cần kiểm tra xác hắn,” Y Hoa nói với Thương Lan, giọng điệu lạnh băng.

“Nếu em muốn cứu em trai mình thì hãy học cách im lặng và quan sát.” Thương Lan cắn chặt môi dưới cho đến khi máu chảy ra từ vết nứt nhỏ trên da thịt nhợt nhạt của cô ấy.

Cô gật đầu, nước mắt rơi xuống nhưng không dám lau đi.

Sự hy sinh đang được đặt lên bàn cân mỗi giây trôi qua.

Y Hoa biết điều đó.

Và cũng chính vì vậy mà cô càng phải tàn nhẫn hơn.

Y Hoa quỳ xuống bên cạnh xác Gã Săn Mồi.

Da thịt của gã đột biến này đã bắt đầu phân hủy nhanh chóng, những mảng cơ bắp màu xanh lá cây lộ ra khỏi lớp da sần sùi đen ngòm.

Nhưng điều khiến Y Hoa chú ý không phải là sự thối rữa đó.

Nó nằm ở cổ tay trái của kẻ chết.

Ở đó, dưới lớp da bị xé toạc bởi móng vuốt của chính hắn trong cơn đau đớn trước khi chết, lộ ra một hình xăm.

Không phải mực thông thường.

Đó là những đường gân xanh phát sáng mờ ảo, tạo thành một ký hiệu phức tạp giống như cái vòng tròn ba tia mà cô đã thấy trên con bọ cánh cứng lúc nãy..

ngón tay chạm vào hình xăm.

Lạnh hơn cả xác chết của gã Săn Mồi.

Một luồng năng lượng yếu ớt nhưng rõ ràng chảy từ hình xăm đó vào lòng bàn tay cô, khiến những mạch máu trong tay trái Y Hoa bùng lên đau đớn dữ dội.

Cô rút tay lại nhanh chóng, thở hổn hển.

“Đó là gì?” Thương Lan hỏi nhỏ, giọng run rẩy khi tiến gần hơn một chút.

Y Hoa không trả lời ngay.

Cô đang cố gắng kiểm soát cơn đau xé toạc trong người mình.

Ký hiệu đó.

nó quen thuộc.

Nó giống hệt những ký tự được khắc trên nắp mộ của cha cô ba năm trước.

Nhưng tại sao lại xuất hiện ở đây?

Tại sao một kẻ đột biến cấp 3 lại mang dấu ấn này?

chuyển về phía lối thoát của tòa nhà cũ nơi cô vừa kết thúc trận chiến sinh tử.

Tuy nhiên, kỹ năng mới mà cô vô tình kích hoạt sau khi tiếp xúc với ký hiệu trên xác chết đang cho thấy sự thật đáng sợ hơn bất kỳ mối đe dọa nào trước mắt.

Gã Săn Mồi không đơn độc.

Những “dấu vết ác ý” mà kỹ năng *Nhìn Thấu Ác Ý* của cô hiển thị ra như những sợi chỉ đỏ mờ ảo trong không khí, dẫn thẳng vào một hốc tường phía sau bức vách bê tông vỡ nát.

Y Hoa kéo Thương Lan đi theo, giữ cây dao găm ở thế sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.

Không gian bên kia bức tường là một hành lang hẹp, ẩm ướt và tối tăm hơn hẳn khu vực trước đó.

Mùi mốc meo của giấy tờ cũ kỹ hòa quyện với mùi kim loại gỉ sét tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó chịu.

Những bóng đèn huỳnh quang treo lơ lửng trên trần nhà thỉnh thoảng nhấp nháy phát ra ánh sáng xanh lét, khiến những cái bóng đổ dài trên sàn nhà trở nên méo mó và đáng sợ như những con quái vật đang rình rập.

Y Hoa dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét có khóa điện tử cũ kỹ.

Tấm biển đồng bên cạnh bị hoen ố nhưng vẫn còn nhận ra dòng chữ khắc sâu: “PHÒNG SERVER – CẤM VÀO KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP”.

“Đây là trung tâm dữ liệu,” Y Hoa thầm nghĩ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh bám vào chuôi dao.

Cô không ngờ rằng ngay giữa khu vực sơ tán hỗn loạn này lại còn tồn tại một phòng server được bảo vệ kỹ lưỡng đến vậy.

Và quan trọng hơn, những dấu vết ác ý dẫn thẳng vào đây.

Thương Lan nắm chặt lấy cánh.

, ngón tay trắng bệch vì sợ hãi.

“Em không thích chỗ này,” cô y tá thì thầm.

“Nó cảm giác.

như thể có ai đó đang nhìn chúng ta.” Y Hoa quay sang nhìn đồng hành của mình, ánh mắt sắc lạnh nhưng ẩn sâu là sự lo lắng tột độ.

Cô biết Thương Lan nói đúng.

Cảm giác bị theo dõi này không phải đến từ những con quái vật ngoài kia mà nó đến từ chính căn phòng này.

Hoặc điều gì đó bên trong nó đang chờ đợi họ.

“Em cần vào,” Y Hoa nói dứt khoát, gạt nhẹ tay của Thương Lan ra.

“Nếu em muốn tìm manh mối về cách chữa trị cho virus thì đây là nơi duy nhất có thể giữ những hồ sơ y tế cũ.” Thương Lan mở miệng định phản đối nhưng cô ấy dừng lại khi nhìn thấy vẻ kiên quyết tuyệt đối trên khuôn mặt Y Hoa.

Cô biết rằng không ai, kể cả chính Thương Lan, có thể thuyết phục được người phụ nữ này thay đổi ý đã quyết.

YHoa đặt tay lên cánh cửa sắt lạnh giá.

Không cần chìa khóa vật lý vì hệ thống điện tử bên trong phòng server dường như vẫn đang hoạt động với nguồn pin dự trữ độc lập nào đó mà cô không rõ nguyên nhân.

Một tiếng bíp ngắn vang lên khi cô chạm vào màn hình cảm ứng phía sau lớp kính vỡ vụn, và cánh cửa trượt mở ra một cách êm ái đến đáng sợ giữa sự im lặng chết chóc của căn phòng.

Bên trong là một căn phòng rộng khoảng năm mươi mét vuông được chiếu sáng bởi ánh đèn đỏ từ những thiết bị server cổ điển xếp chồng lên nhau thành từng dãy dài.

Tiếng quạt quay đều đặn tạo nên âm thanh nền trầm đục, giống như hơi thở của một con thú khổng lồ đang ngủ say.

Nhưng điều khiến Y Hoa dừng bước ngay ngưỡng cửa là hình ảnh ở giữa căn phòng.

Một cái bàn làm việc bằng gỗ đen bóng loáng nằm chính giữa sàn nhà sạch sẽ đến mức kỳ lạ trong bối cảnh xung quanh đầy bụi bặm và phân hủy.

Trên đó đặt một chiếc laptop cũ kỹ vẫn còn màn hình sáng lên với dòng mã nguồn đang chạy liên tục không ngừng nghỉ dù đã bao năm qua thế giới này sụp đổ hoang tàn khắc nghiệt như vậy rồi thì sao?

Và ngồi trước bàn làm việc ấy là một người đàn ông mặc bộ vest xám bạc lấm lem vết máu khô cứng từ cổ xuống vai áo sơ mi trắng tinh khôi ngày nào nay chỉ còn lại những mảng hoen ố đen sẫm kinh hoàng tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!

Y Hoa bị dồn vào thế bí.

Không phải bởi gã khổng lồ hay hai kẻ hỗ trợ bao vây cô từ ba phía như trong các cuộc chiến trước đó.

Lần này, mối đe dọa đến từ sự im lặng chết chóc và những dòng dữ liệu đang tuôn chảy ra khỏi màn hình laptop kia một cách điên cuồng không kiểm soát được nữa đâu đúng không?

Người đàn ông ngồi trên ghế xoay lưng lại với họ, đầu cúi gằm xuống như thể đang chìm vào giấc ngủ sâu hoặc đã chết từ lâu lắm rồi thì sao?

Nhưng Y Hoa biết rằng hắn ta còn sống.

Hoặc ít nhất là cơ thể của hắn vẫn duy trì hoạt động nhờ vào những dây dẫn cắm trực tiếp vào cổ và sau gáy người đàn ông đó.

Những đường ống nhựa trong suốt chứa đầy dịch màu xanh lá cây nhạt nối liền từ các thiết bị server xung quanh đi thẳng vào da thịt con người ấy một cách ghê tởm nhưng lại mang vẻ đẹp nghệ thuật macabre khó tả của sự sụp đổ nhân loại chúng ta hiện tại ngay lúc này đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

Kỹ năng *Nhìn Thấu Ác Ý* hoạt động quá tải, hiển thị quá nhiều thông tin về các đòn tấn công sắp tới từ chính những dòng mã nguồn đang chạy trên màn hình.

Y Hoa thấy những đường đỏ chằng chịt hiện ra trong mắt cô, chồng chéo lên nhau tạo thành một mạng lưới phức tạp bao phủ toàn bộ căn phòng server này.

Mỗi dòng mã là một mối đe dọa tiềm tàng, mỗi ký tự là một cú đánh vào tâm trí nhạy cảm của chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

Đau nhói xé toạc đầu Y Hoa.

Cô bịt tai cố gắng chặn đứng những tiếng ồn ảo đang xâm nhập vào não bộ mình nhưng vô ích.

Lục Phong cười vang trong tâm trí cô, âm thanh đó lớn hơn bất kỳ tiếng động nào từ bên ngoài thực tế tàn khốc này hiện tại ngay lúc này đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

*Nghe đi,* giọng của hắn ta cợt nhả đầy kiêu ngạo và tàn nhẫn tột cùng.

*Hắn đang nói chuyện với con.* Y Hoa mở mắt, nhìn chằm chằm vào người đàn ông ngồi đó.

Đầu hắn chậm rãi quay lại, khớp cổ phát ra tiếng kêu réo rắt khó chịu giống như kim loại ma sát nhau dưới áp lực cực lớn không tưởng tượng nổi được đâu đúng không?

Khuôn mặt của gã đàn ông ấy bị biến dạng hoàn toàn bởi những đường dây thần kinh lộ ra ngoài da thịt sần sùi đen ngòm bao phủ khắp cả hai má và trán hắn ta một cách ghê tởm nhưng lại mang vẻ đẹp nghệ thuật macabre khó tả của sự sụp đổ nhân loại chúng ta hiện tại ngay lúc này đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

Đôi mắt gã đàn ông ấy hoàn toàn trắng bệch, không có đồng tử hay tròng đen.

Chúng nhìn thẳng vào Y Hoa với một ánh sáng đỏ rực đáng sợ tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!

Và từ miệng hắn ta phát ra những âm thanh điện tử chói tai giống như tiếng nhiễu sóng radio cũ kỹ nhưng lại mang ý nghĩa rõ ràng đến kinh hoàng tột cùng cho cả hai người phụ nữ đang đứng trước mặt gã đàn ông quái dị này hiện tại ngay lúc này đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

“Chìa khóa.

đã tìm thấy.” giọng nói điện tử đó vang lên khắp căn phòng server, làm rung chuyển những thiết bị xung quanh.

chủ nhân mới.” Y Hoa sững sờ đứng tại chỗ, tim cô đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực giống như khi cô vừa hạ gục gã Săn Mồi lúc nãy vậy đó đúng không?

Nhưng lần này cảm giác sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tâm trí nhạy cảm của chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

Vì cô nhận ra một sự thật khủng khiếp đang dần hiện hình rõ ràng trước mắt mình lúc này đây!

Gã đàn ông ngồi đó không phải là nạn nhân.

Hắn ta là nhà khoa học tạo ra virus này từ đầu đến cuối quá trình phát triển dịch bệnh toàn cầu ? lại còn ? , ! 。 ——Y Hoa!

đứng giữa đống xác chết của những dòng dữ liệu ảo đang tấn công tâm trí mình, cô chờ đợi cảm giác thỏa mãn hoặc ít nhất là sự bình tĩnh sau khi đối mặt với kẻ thù.

Nhưng điều xảy ra là hoàn toàn trái ngược một cách tàn khốc và không thể ngờ tới được đâu đúng không?

Một cơn đau dữ dội xé toạc bụng cô từ bên trong cơ thể sâu thẳm nhất có thể tưởng tượng nổi lúc này đây!

Cô nhìn xuống, thấy vết thương trên bụng nơi gã Săn Mồi lại còn !Đó không phải là 。 、 ——dường như , ! “Em.

em bị sao?” Thương Lan hét lên trong hoảng loạn tuyệt vọng tột cùng khi thấy Y Hoa đột nhiên gục xuống sàn nhà bê tông lạnh giá cứng nhắc nơi đây mà thôi!

Y Hoa không thể trả lời.

Cô chỉ có thể nhìn chằm chằm vào màn hình laptop trước mặt mình, nơi những dòng mã nguồn đang chạy nhanh hơn bao giờ hết tạo thành một vòng xoáy màu đỏ rực đáng sợ tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!

Và ở trung tâm vòng xoáy đó là ký hiệu ba tia sáng trắng xuyên qua vòng tròn đen – chính xác giống hệt những gì cô đã thấy trên con bọ cánh cứng và trên cổ tay gã Săn Mồi lúc nãy vậy đó đúng không?

Lục Phong ngừng cười.

Sự im lặng đột ngột từ linh hồn cộng sinh trong đầu Y Hoa còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào trước đây đều mang lại cảm giác an toàn tạm thời cho chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

*Hắn ta biết,* giọng của Lục Phong vang lên lần cuối cùng với sự kinh ngạc pha lẫn sợ hãi tột độ hiếm khi xuất hiện trong tính cách kiêu ngạo tàn nhẫn vốn có của hắn.

*Nhà khoa học này.

đã chuẩn bị mọi thứ cho cô từ rất lâu rồi.* Y Hoa cố gắng đứng dậy nhưng cơ thể không nghe lời nữa.

Những đường gân xanh dưới da thịt bụng cô bắt đầu lan tỏa nhanh chóng khắp toàn bộ thân hình mảnh khảnh gầy guộc vốn dĩ yếu đuối dễ tổn thương trước những mối đe dọa tiềm tàng ẩn náu nơi bóng tối dày đặc bao trùm lấy cả căn phòng server này hiện tại ngay lúc này đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

Thương Lan chạy đến bên cạnh.

rẩy chạm vào vai người đồng hành đang dần biến đổi thành thứ gì đó hoàn toàn xa lạ với con người bình thường chúng ta hiểu biết thông qua những năm tháng sống sót gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

“Đừng chạm vào!” Y Hoa thốt lên bằng chút sức lực còn lại trong cơ thể đang dần bị virus chiếm lĩnh hoàn toàn kiểm soát mọi hành động suy nghĩ cảm xúc của chính mình lúc này đây!

Nhưng quá muộn.

Thương Lan đã chạm vào vết thương phát sáng đó và một tia điện tím sẫm bắn ra từ da thịt Y Hoa đi thẳng vào lòng bàn tay nữ y tá khiến cô ấy hét lên đau đớn kinh hoàng tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!

Y Hoa lê bước ra khỏi nhà máy, từng bước một nặng nề như chì.

Cơn đau từ vết thương đen sẫm lan tỏa khắp cơ thể, mỗi bước đi đều kèm theo một tiếng thở dài đau đớn không ngừng nghỉ trong cuộc sống đầy gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

Thương Lan đứng im tại chỗ bên cạnh chiếc laptop vẫn còn sáng đèn đỏ đáng sợ tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!

Nữ y tá nhìn vào lòng bàn tay mình – nơi vết bỏng từ tia điện tím sẫm giờ đã biến thành một hình xăm vĩnh viễn.

Ký hiệu ba tia sáng trắng xuyên qua vòng tròn đen hiện lên rõ ràng trên da thịt nhợt nhạt của cô ấy giống hệt như những gì Y Hoa vừa trải qua trước đó lúc nãy vậy đó đúng không?

em là chìa khóa,” Thương Lan thì thầm, giọng điệu run rẩy nhưng mang theo sự tỉnh táo đáng sợ hiếm khi xuất hiện trong tính cách mềm mỏng kiên cường vốn có của nữ y tá này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

“Và bây giờ.

em cũng là một phần của nó rồi.” Y Hoa dừng bước, quay đầu nhìn đồng hành đang biến đổi dần thành thứ gì đó hoàn toàn xa lạ với con người bình thường chúng ta hiểu biết thông qua những năm tháng sống sót gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?

Ánh mắt Thương Lan đã thay đổi.

Chúng không còn màu nâu ấm áp quen thuộc nữa mà chuyển sang một sắc thái tím sẫm đáng sợ tột cùng của cái chết đang chờ đợi đón lấy linh hồn lạc lối nơi đây mà thôi!

Và từ sâu thẳm trong tâm trí Y Hoa, Lục Phong cười vang lần cuối trước khi im
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập