Chương 17
Không khí trong tòa nhà văn phòng đổ nát nặng nề như chì lỏng, ngột ngạt và suffocating.
Cô ngồi co ro trên sàn bê tông lạnh giá, những mảnh kính vỡ li ti dưới lòng bàn chân gây cảm giác tê buốt nhưng hoàn toàn bị át đi bởi cơn đau dữ dội đang xé rách cơ thể từ bên trong.
Đó không phải là nỗi đau vật lý thông thường.
Đó là sự xâm lấn của ý thức ngoại lai.
Những ký ức từ "Di Vật" mà cô vừa hấp thụ trong chương trước vẫn chưa lắng xuống, chúng như những con sâu đục khoét tâm trí, cố gắng nuốt chửng bản ngã yếu ớt còn lại của Y Hoa.
Lục Phong đang cười.
Tiếng cười khinh miệt ấy vang lên trực tiếp bên trong hộp sọ cô, rõ ràng và sắc lạnh hơn bất kỳ âm thanh nào từ thế giới thực bên ngoài.
"Đừng kháng cự," giọng nói trầm thấp, đầy vẻ kiêu ngạo của hắn ta len lỏi vào từng tế bào thần kinh của Y Hoa.
"Cứ để chúng tràn vào.
Sự yếu đuối là nguyên nhân gây ra cái chết.
Em muốn sống sót hay muốn bị tiêu diệt?"
Y Hoa nghiến răng, hàm răng trắng bong siết chặt đến mức đau nhói.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo mỏng manh của cô, ướt sũng dưới lớp vải bẩn thỉu.
Cô không thể nghe lời hắn được.
Nếu để linh hồn Lục Phong chiếm trọn quyền kiểm soát, Y Hoa sẽ biến thành một cỗ máy giết người hoàn hảo nhưng mất đi nhân tính.
Và tệ hơn nữa, nếu rào cản sinh tử trong cơ thể cô vỡ tan hoàn toàn vì sự xung đột này, virus sẽ bùng nổ như một quả bom hạt nhân vô hình.
Cô cần tĩnh lặng.
Cô cần kiểm soát cơn bão điên loạn đang quay cuồng trong đầu mình trước khi nó nuốt chửng tất cả.
Y Hoa nhắm chặt mắt lại, tập trung vào nhịp thở nông và gấp gáp của chính mình.
Mỗi hơi thở ra là một nỗ lực đẩy lùi bóng tối, mỗi hơi hít vào là một lời khẳng định sự tồn tại của con người mang tên cô.
Nhưng thời gian không về phía những kẻ yếu đuối trong thế giới tàn khốc này.
Một tiếng động lạ vang lên từ hành lang bên ngoài – âm thanh kim loại cọ xát vào bê tông, chậm rãi và đều đặn.
Không phải là bước chân nặng nề của xác thối hay quái vật đột biến.
Đó là âm thanh có chủ đích, được kiểm soát bởi một trí tuệ nào đó đang săn lùng con mồi.
Y Hoa mở mắt ra, đôi đồng tử co lại thành những khe hẹp nhỏ xíu trong sợ hãi tột độ.
Cô nhìn xuống cuốn nhật ký da bò dày cộp nằm ngay trước mặt mình trên nền đất bẩn thỉu.
Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ vỡ chiếu vào trang giấy cuối cùng mà cô đã lật mở vội vàng lúc nãy.
Hình ảnh khối máu đông đen sạm mang hình dáng con người vẫn in hằn trong tâm trí Y Hoa, nhưng giờ đây, khi lý trí quay trở lại một phần, cô nhận ra đó không chỉ là sự kinh hãi vô tri.
Đó là một thông điệp.
Một lời cảnh báo từ quá khứ bị chôn vùi dưới đống đổ nát của nhân loại cũ.
Y Hoa nhặt cuốn nhật ký lên cẩn thận như thể nó là vật phẩm dễ vỡ nhất trên thế giới này.
Bề mặt da bò lạnh lẽo và ráp tay, thấm đẫm mùi ẩm mốc nhưng lại tỏa ra một sức hút kỳ lạ, ma mị và nguy hiểm.
Cô lật nhanh các trang giấy trước đó, tìm kiếm manh mối mà người viết đã để lại trong sự tuyệt vọng cuối cùng của mình.
Những dòng chữ nguệch ngoạc bằng mực đen bị lem nhem do mồ hôi hoặc máu: *"Họ gọi đây là Nhà Máy Xử Lý.
Nhưng thực tế nó không xử lý rác thải hay phế liệu công nghiệp.
Nó xử lý linh hồn."*
Y Hoa dừng ngón tay run rẩy trên dòng chữ ấy.
Không khí trong phòng dường như trở nên loãng hơn, khó thở hơn.
Cô đọc tiếp, mắt lướt qua những đoạn văn ngắn ngủi nhưng chứa đựng sự thật kinh hoàng đang chờ đợi được phơi bày dưới ánh sáng mặt trời của tận thế này.
*"Virus không phải là bệnh tật.
Virus là hệ miễn dịch của hành tinh phản ứng lại với sự hiện diện của Di Vật.
Chúng ta đã đánh cắp sức mạnh từ những kẻ chết, và giờ đây cái Chết muốn lấy lại món nợ đó."*.
đập thình thịch trong lồng ngực khô cằn.
Những thông tin này trái ngược hoàn toàn với mọi kiến thức mà cô từng biết hoặc nghe được từ các sinh tồn khác.
Mọi người đều cho rằng Di Vật là quà tặng, là cơ hội để trở nên mạnh mẽ hơn trong thế giới hoang tàn này.
Nhưng cuốn nhật ký lại khẳng định một điều ngược lại – đó là bẫy chết chóc.
Lục Phong bên trong đầu cô phát ra tiếng cười dài, âm thanh vang vọng như sấm sét nhỏ giữa sự tĩnh lặng đáng sợ của căn phòng đổ nát.
"Ngốc nghếch," hắn ta nói, giọng điệu đầy khinh bỉ nhưng cũng pha lẫn một chút thú vị khó hiểu.
"Em nghĩ mình đủ thông minh để giải mã những bí mật mà ngay cả các nhà khoa học điên cuồng nhất trước kia cũng không thể chạm tới sao?"
"Im đi," Y Hoa thì thầm, giọng nói khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng tột độ.
Cô không đáp lại hắn bằng hành động bạo lực, mà chỉ dùng ý chí của mình để đè nén sự hiện diện ồn ào trong tâm trí.
"Nếu em tìm ra cách giải phóng linh hồn anh khỏi cơ thể này – nếu đó là thật thì sao?"
"Giải phóng?" Lục Phong cười khẽ, một âm thanh lạnh lùng và tàn nhẫn lan tỏa khắp không gian nội tại bên đầu Y Hoa.
"Em nghĩ việc tách hai linh đã hòa quyện vào nhau mà không giết chết cả hai là chuyện đơn giản như cởi nút áo à?
Em đang mơ mộng hão huyền đó thôi."
Y Hoa bỏ qua lời khiêu khích của hắn, tập trung hoàn toàn vào những dòng chữ còn lại trong cuốn nhật ký.
Trang giấy cuối cùng, nơi khối máu đông đen sạm từng bám chặt vào trang sách, giờ đã khô cứng thành một vết bẩn hình người kỳ quái.
Nhưng bên dưới vệt máu ấy, có một bản đồ được vẽ vội bằng than chì – sơ đồ của Nhà Máy Xử Lý nằm sâu trong lòng khu vực cấm đỏ.
Và quan trọng hơn cả, ngay giữa trung tâm của bản đồ đó là ký hiệu mà Y Hoa đã nhìn thấy trên cánh tay phải của mình từ khi tỉnh dậy sau lần chết thứ nhất: một vòng tròn đen với ba tia sáng trắng xuyên qua.
Đó không chỉ là địa điểm cất giữ Di Vật cấp cao như những lời đồn đại mơ hồ trước kia.
Đó là nơi mà ranh giới giữa thế giới sống và thế giới chết mỏng manh đến mức có thể dễ dàng bị xé toạc ra nếu ai đó đủ mạnh – hoặc đủ bất hạnh – để nắm giữ nó trong tay mình.
Y Hoa gấp cuốn nhật ký lại, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng của cô không phải vì sợ hãi mà vì sự nhận thức rõ ràng về con đường trước mắt.
Cô biết rằng việc tìm đến Nhà Máy Xử Lý là một nhiệm vụ tự sát gần như chắc chắn.
Nhưng ở lại nơi đây cũng đồng nghĩa với cái chết chậm rãi và đau đớn hơn khi virus trong cơ thể cô tiếp tục tích tụ năng lượng cho lần bùng nổ cuối cùng sẽ hủy diệt mọi thứ xung quanh.
Một quyết định phải được đưa ra ngay lập tức, trước khi sự do dự giết chết cô nhanh hơn bất kỳ kẻ thù nào khác.
Y Hoa đứng dậy chậm rãi, chân tay run rẩy nhưng ánh mắt đã trở nên sắc bén và lạnh lùng như lưỡi dao găm trong túi áo của cô.
Cô cần chuẩn bị hành trang cho cuộc hành trình vào địa ngục trần gian sắp tới này – dù biết rằng có thể sẽ không bao giờ được quay lại nơi bình yên giả tạo mà Thương Lan đang cố gắng xây dựng ở phía sau lưng mình nữa đâu đúng không?
Nhưng trước khi rời đi, Y Hoa cần một thứ gì đó để bảo vệ bản thân khỏi những mối đe dọa tiềm ẩn trong bóng tối dày đặc của tòa nhà này.
Cô di chuyển nhẹ nhàng về phía góc phòng nơi ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào tạo thành một vệt vàng óng trên nền đất bụi bặm đầy rác rưởi và xác đống giấy tờ cũ kỹ bị gió thổi bay lung tung khắp nơi mà không ai quan tâm hay chăm sóc đến chúng nữa đâu đúng không?
Nằm giữa phế liệu kim loại gỉ sét, có một chiếc hộp sắt nhỏ màu xanh lá cây quân đội đã bị hoen ố theo thời gian nhưng vẫn còn nguyên vẹn cấu trúc bên trong của nó sau nhiều năm tháng chịu đựng mưa nắng và bom đạn chiến tranh tàn phá hủy hoại mọi thứ xung quanh nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Chiếc hộp đó tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, khác biệt hoàn toàn với cái nóng ẩm oi bức đang bao trùm lấy khu vực này từ lâu rồi thì sao?
Y Hoa tiến đến gần chiếc hộp một cách thận trọng nhất có thể, mỗi bước chân đều được đo đếm kỹ lưỡng để tránh gây ra bất kỳ tiếng động nào dù chỉ là nhỏ nhất đi nữa đâu đúng không?
Cô cúi xuống nhặt nó lên bằng.
rẩy của mình – vật nặng hơn cô nghĩ rất nhiều và lạnh buốt đến mức khiến da thịt nơi tiếp xúc với bề mặt kim loại cũ kỹ kia cảm thấy tê dại hoàn toàn chẳng khác gì bị đóng băng bởi giá rét mùa đông khắc nghiệt nhất mà từng người sinh tồn nào cũng phải đối mặt hàng ngày đêm không ngừng nghỉ trong tận thế này đâu đúng không?
Không có khóa.
Không có dấu hiệu của bẫy đạn hay cơ chế phòng thủ phức tạp nào cả – chỉ đơn thuần là một chiếc nắp đậy kín mít lại bởi lớp gỉ sét dày đặc bám đầy khắp bề ngoài vỏ hộp sắt cũ kỹ kia rồi thì sao?
Y Hoa dùng lực toàn bộ sức mạnh còn sót lại trong người mình đẩy mạnh vào cạnh hẹp nhất của nắp hộp ra để mở nó lên xem bên trong chứa đựng những gì quý giá hay nguy hiểm chờ đợi khám phá bí ẩn tiếp theo cho cuộc sống sinh tồn đầy gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Chiếc nắp bật mở với một tiếng kêu ken két của kim loại ma sát nhau sau nhiều năm tháng bị bỏ rơi giữa lòng thành phố chết chóc này rồi thì sao?
Bên trong chiếc hộp là một thứ ánh sáng xanh nhạt phát ra từ những viên pin còn dùng được cho đèn pin cũ kỹ và đặc biệt hơn nữa – nằm ở chính giữa tất cả mọi vật phẩm khác bên trong đó là một lọ thủy tinh nhỏ chứa đầy chất lỏng màu tím sẫm đang xoay chuyển chậm rãi như thể có sự sống riêng của nó vậy kia rồi thì sao?
Y Hoa nghiêng đầu nhìn vào lọ thuốc với vẻ mặt khó hiểu pha lẫn nghi ngờ sâu sắc trong đáy lòng mình lúc này đây.
Cô không biết đó là loại Di Vật gì – hoặc thậm chí nếu đó thực sự chỉ đơn thuần là một loại dược phẩm thông thường được sản xuất trước Sự Sụp Đổ Bại Hoại mà thôi đúng không?
Nhưng trực giác của cô mách bảo rằng thứ chất lỏng màu tím sẫm kia liên quan mật thiết đến nguồn gốc virus đang hoành hành khắp nơi trên thế giới này hiện tại ngay lúc này đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Lục Phong im lặng.
Lần đầu tiên kể từ khi ý thức của hắn xuất hiện bên trong tâm trí Y Hoa, nó không hề lên tiếng can thiệp hay bình luận gì về tình huống đầy rủi ro đang diễn ra trước mắt mình lúc này đây – điều đó khiến cho sự cảnh giác vốn dĩ luôn thường trực trong con người lạnh lùng tính toán ẩn nhẫn nhưng cô đơn tột cùng khao khát được hiểu của chính bản thân Y Hoa càng tăng thêm bội phần nữa thôi đúng không?
Cô cầm lọ thuốc lên nhẹ nhàng như thể nó là một đứa trẻ sơ sinh vô cùng dễ vỡ cần phải bảo vệ khỏi mọi nguy hiểm tiềm tàng xung quanh nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Chất lỏng bên trong dường như đang phản chiếu ánh mắt trống rỗng tuyệt vọng sâu thẳm trong đáy lòng Thương Lan lúc nào cũng vậy – nhưng thay vì sự mềm mỏng kiên cường tin vào lòng tốt con người ngay cả tận thế này, Y Hoa cảm nhận được một sức mạnh cổ xưa và đầy ác ý đang ngủ yên chờ đợi cơ hội thích hợp để thức tỉnh trở lại sinh hoạt bình thường hàng ngày đêm không ngừng nghỉ trong cuộc sống sinh tồn khắc nghiệt nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Đột nhiên, một cơn đau nhói cắt qua thái dương phải của Y Hoa – dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đó.
Hình ảnh những con người mặc áo khoác trắng lab đang thí nghiệm trên xác chết xuất hiện rõ ràng trong tâm trí cô, cùng với tiếng hét thống thiết tuyệt vọng vang lên từ sâu thẳm bóng tối địa ngục trần gian nơi linh hồn Lục Phong bị giam cầm khóa chặt vào cơ thể sống của chính Y Hoa này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Cô quỳ sụp xuống sàn nhà bê tông lạnh giá, nghiến răng chịu đựng cơn đau khủng khiếp đang xé nát ý thức tỉnh táo còn sót lại trong đầu mình lúc nào cũng vậy.
Lọ thuốc rơi khỏi tay và vỡ tan tành trên nền đất bụi bặm đầy rác rưởi cũ kỹ kia rồi thì sao?
Chất lỏng màu tím sẫm lan tỏa ra khắp nơi như những vết máu tươi mới vừa bị đâm thủng qua da thịt yếu đuối mong manh của con người trong thế giới hoang tàn khắc nghiệt này hiện tại ngay lúc này đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Y Hoa hít thở sâu để cố gắng lấy lại bình tĩnh kiểm soát cảm xúc hoảng loạn đang dâng cao trào lên đỉnh điểm nguy hiểm tiềm tàng đe dọa tính mạng sinh tồn hàng ngày đêm không ngừng nghỉ trong cuộc sống đầy gian nan thử thách phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Nhưng khi cô nhìn xuống vết vỡ của lọ thuốc, thứ nằm giữa những mảnh thủy tinh sắc nhọn khiến Y Hoa quên cả thở.
Một con bọ cánh cứng đen nhánh đang bò chậm rãi ra khỏi vệt chất lỏng màu tím sẫm ấy – và trên lưng nó khắc rõ ràng ký hiệu vòng tròn đen với ba tia sáng trắng xuyên qua mà cô đã nhìn thấy trong cuốn nhật ký da bò dày cộp kia rồi thì sao?
Con bọ bỗng ngừng lại, xoay người và mở miệng phát ra giọng nói của cha cô đã mất từ ba năm trước.
Y Hoa thốt lên kinh hãi, chân run rẩy không thể nhấc khỏi vệt máu đang lan tỏa.
Vòng tròn đen trên lưng con bọ bắt đầu xoay tròn, hút lấy linh lực của cô rồi thì thầm
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận