Chương 16
Mùi máu tanh và thối rữa từ xác con quái vật cấp 3 vừa bị cô hạ gục bao trùm mọi giác quan, nặng nề như chì lỏng đổ vào phổi.
Cô đứng giữa đống đổ nát của lối đi hẹp, tay run rẩy cầm lấy con dao găm bằng xương cốt đã gãy một nửa lưỡi.
Trước mắt cô là một "Di Vật" – không phải viên ngọc hay mảnh kim loại lấp lánh mà thường thấy trong những câu chuyện đời thường trước kia.
Nó là một mảng da người đen sạm, còn ấm nóng và đang co giật nhẹ trên mặt đất ẩm ướt.
Lục Phong cười khẽ bên trong đầu Y Hoa, tiếng cười đó vang lên như tiếng kính vỡ va vào nhau, lạnh lẽo và đầy khiêu khích.
"Đừng chạm vào nó," giọng nói của hắn vang vọng trong tâm trí cô, đầy vẻ nhạo báng.
"Ngươi đang sợ hãi hay chỉ đơn thuần là ngu ngốc?
Đó là cơ hội duy nhất để ngươi thoát khỏi sự yếu đuối này."
Y Hoa nhắm mắt lại, cố gắng chặn đứng những lời thì thầm độc ác ấy.
Cô biết hắn muốn gì.
Hắn muốn cô hấp thụ Di Vật đó để trở nên mạnh hơn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc mở rộng cánh cửa cho linh hồn hắn kiểm soát cơ thể nhiều hơn nữa.
Sự cân bằng mong manh giữa hai linh hồn trong một xác thịt đang dần bị phá vỡ.
Nếu cô tiếp tục nghe theo Lục Phong, Y Hoa sẽ biến mất hoàn toàn.
Nhưng nếu không làm vậy, sự sống còn của chính mình cũng khó lòng đảm bảo trước những mối nguy hiểm tiềm tàng xung quanh.
Cô cúi xuống, ngón tay mảnh khảnh chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi của mảng da đen.
Một cơn đau buốt lạnh xuyên thẳng từ đầu ngón tay lên não bộ.
Hình ảnh loang lổ hiện ra trong tâm trí: một căn phòng tối tăm, những con người mặc áo trắng đang thao tác trên các thiết bị kỳ lạ, và tiếng khóc thét vang vọng không ngớt.
Y Hoa rít lên, rút tay lại thật nhanh như thể vừa chạm phải lửa hồng.
Mảng da đó co giật mạnh hơn rồi bất động hẳn, chuyển thành màu xám xịt vô tri vô giác.
"Ngươi thấy chưa?" Lục Phong hỏi, giọng điệu trở nên trầm lắng và nguy hiểm hơn bao giờ hết.
"Sự thật luôn đau đớn hơn ảo tưởng.
Và ngươi đang đứng trước ngưỡng cửa của nó."
Y Hoa không đáp lời.
Cô chỉ lặng lẽ nhặt lấy mảng da đó, gói cẩn thận vào tấm vải cũ trong túi áo khoác rách nát.
Dù biết rõ đây là một bẫy chết người tiềm ẩn, cô vẫn cần thông tin từ Di Vật này.
Thế giới đã sụp đổ vì những bí mật bị che giấu, và giờ đây, chính những bí mật ấy lại là chìa khóa sinh tồn duy nhất còn sót lại.
Cô bước tiếp trên con đường đầy mảnh kính vỡ và xác thối, ánh mắt cảnh giác quét qua từng góc khuất tối đen của thành phố chết chóc.
Những bóng đen bắt đầu xuất hiện từ phía sau những tòa nhà đổ nát hai bên lối đi.
Chúng không di chuyển với sự chậm chạp và vô định như zombie thông thường mà Y Hoa đã quen thuộc trong vài tháng qua.
Đây là những sinh vật đột biến mới, có khả năng phối hợp ăn ý đến đáng sợ.
Chúng bò dọc theo tường, leo lên các thanh sắt gỉ sét, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Y Hoa với vẻ hung dữ và tò mò pha lẫn sự thèm khát máu tươi.
Y Hoa dừng bước, lưng áp sát vào bức tường bê tông lạnh lẽo phía sau cô.
Tim đập thình thịch như tiếng trống chiến tranh trong không gian tĩnh lặng chết chóc này.
Cô chậm rãi rút con dao găm còn lại ra khỏi vỏ da cũ kỹ ở thắt lưng.
Lưỡi dao phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ khe hở giữa các tòa nhà, tạo thành một đường cong sắc lạnh dưới bầu trời u ám.
"Chúng đang bao vây," giọng nói của Thương Lan vang lên trong tai nghe hỏng hóc mà Y Hoa vẫn đeo bên cạnh điện thoại cũ kỹ – dù cô biết rõ người ở đầu dây kia có thể đã không còn tồn tại hoặc là ai đó khác giả mạo.
"Y Hoa, hãy lùi lại và tìm nơi ẩn nấp an toàn hơn."
"Không thể," Y Hua đáp ngắn gọn, giọng nói của cô khô khan như cát sa mạc.
"Nếu ta lui bước lúc này, chúng sẽ đuổi theo mãi cho đến khi kiệt sức hoặc bị giết."
Cô quan sát kỹ chuyển động của những sinh vật đột biến đó.
Chúng không tấn công ngay lập tức mà đang di chuyển thành vòng tròn khép kín hơn mỗi giây trôi qua.
Có thứ gì đó thông minh đằng sau đôi mắt đỏ ngầu ấy – sự phối hợp, chiến thuật, và cả nỗi sợ hãi đối với nguồn ánh sáng yếu ớt phát ra từ đèn pin trong..
Cô nhận ra rằng thế giới này không chỉ thay đổi về mặt sinh học mà còn về cách thức săn mồi của những kẻ sống sót lẫn nạn nhân trở thành thợ săn.
Đột nhiên, một bóng đen lao vọt lên từ phía trên cao, nhắm thẳng vào đầu cô.
Y Hua nghiêng người né tránh kịp thời, cảm nhận được luồng gió lạnh lẽo xé toạc lớp áo khoác mỏng manh bên cạnh tai mình.
Con quái vật đó rơi xuống đất với tiếng động , bốn chi của nó co giật dữ dội trước khi đứng dậy và quay lại hướng về phía cô với vẻ giận dữ tột độ.
Y Hoa không chần chừ, lao thẳng vào đám đông đang bao vây kia bằng tất cả sức mạnh còn sót lại trong cơ thể kiệt quệ này..
vào căn nhà abandon gần nhất mà không hề do dự một giây nào nữa.
Cửa gỗ mục rỗng đóng sầm lại phía sau lưng cô với tiếng ồn lớn vang vọng khắp con hẻm nhỏ vắng lặng đó lúc này rồi thì sao?
Cô dựa chặt người mình vào cánh cửa đang rung lắc dữ dội dưới sức ép từ bên ngoài, cố gắng ổn định nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực chật hẹp ấy.
Sự yên tĩnh giả tạo chỉ kéo dài vỏn vẹn vài giây ngắn ngủi trước khi sự thật phũ phàng ập đến như trận cuồng phong quét qua tâm trí nhạy cảm của cô gái trẻ đầy bí ẩn này thôi.
Từ góc tối sâu thẳm nhất căn phòng hoang tàn đó, một bóng người cao lớn bước ra từ màn đêm dày đặc bao phủ khắp nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa.
Đó là Y Hoa – nhưng cũng không hoàn toàn là cô ấy.
Gương mặt phản chiếu trong ánh sáng mờ ảo của cửa sổ vỡ vụn mang nét lạnh lùng tính toán đến đáng sợ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự cô đơn tột cùng và khao khát được hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau lớp vỏ bọc kiên cường cứng rắn này thôi.
Hắn – hay đúng hơn là người đang kiểm soát cơ thể Y Hoa trong khoảnh khắc yếu đuối nhất ấy – chính là Lục Phong.
"Cô định đối phó với chúng bằng cách gì đây?" giọng nói trầm thấp của hắn vang lên, không cần phải mở miệng ra để phát âm mà trực tiếp tác động vào ý thức mơ hồ còn sót lại của chủ nhân thực sự cơ thể này rồi thì sao?
"Giết hết hay chạy trốn mãi mãi cho đến khi kiệt sức hoàn toàn trên con đường tuyệt vọng vô nghĩa ấy thôi."
Y Hoa – linh hồn thật sự cô gái trẻ kia – đang bị giam cầm sâu trong góc khuất tối tăm nhất tâm trí mình lúc này đây.
Cô cảm nhận được nỗi đau xé toạc từ bên trong, như thể có ai đó đang dùng dao nhọn cắt từng mảnh nhỏ ý chí sống sót còn lại của chính bản thân mình ra.
Nhưng thay vì đầu hàng hay cầu xin thương xót nào cả đâu đúng không?
Y Hoa chỉ lặng lẽ quan sát qua đôi mắt cơ thể mà Lục Phong tạm thời chiếm đóng, ghi nhớ mọi chi tiết về cách hắn thao túng tình huống nguy hiểm trước mặt này một cách lạnh lùng tàn nhẫn đến mức làm cho chính cô cũng phải run rẩy sợ hãi hơn bất kỳ ai khác có thể tưởng tượng nổi trong tâm trí mình lúc này nữa đâu.
Những con quái vật đột biến bên ngoài cửa bắt đầu đập vào cánh gỗ mục nát với sức mạnh kinh hoàng chưa từng thấy trước đây bao giờ.
Từng mảnh vụn rơi xuống sàn nhà, bụi bẩn bay lên mù mịt khắp nơi làm cho không khí trở nên ngột ngạt khó thở hơn bao giờ hết trong căn phòng nhỏ hẹp này rồi thì sao?
Lục Phong bước chậm rãi về phía cửa đang dần vỡ tan dưới sức ép từ bên ngoài kia, vẻ mặt lạnh lùng như băng giá của hắn càng thêm phần đáng sợ hơn nữa thôi.
"Chúng không chỉ là quái vật," giọng nói trầm thấp của hắn vang lên lần thứ hai, dường như 。 "Chúng là những thí nghiệm thất bại – và cô đang mang trong người thành công lớn nhất mà họ từng mong đợi từ sâu thẳm đáy lòng mình lúc này đây thôi."
Y Hoa cố gắng lên tiếng phản đối qua ý thức mơ hồ của chính bản thân mình nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo tuyệt đối đến kinh hoàng chưa từng thấy trong suốt nhiều tháng ngày sinh tồn vất vả gian lao nơi tận thế khắc nghiệt này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa.
Cô cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của virus đang chảy tràn khắp cơ thể mình – thứ mà chính cô cũng vừa mới phát hiện ra bí mật an nguy hiểm tiềm ẩn đằng sau nó vài chương trước thôi.
Nếu Y Hoa chết đi, toàn bộ thế giới sẽ sụp đổ hoàn toàn cùng lúc với nhau ngay lập tức đó đây!
Lục Phong giơ tay lên, những ngón tay dài gầy guộc của hắn chạm nhẹ vào bề mặt cửa gỗ đang rung lắc dữ dội kia.
Một luồng năng lượng kỳ lạ phát ra từ lòng bàn tay ấy làm cho cánh cửa ngừng vỡ thêm nữa mà thay vào đó là biến thành màu đen sạm giống hệt như mảng da Di Vật Y Hoa vừa hấp thụ lúc nãy.
Những con quái vật bên ngoài dường như nhận biết được sự hiện diện của thứ gì đó quen thuộc và nguy hiểm hơn chính chúng, nên đã lùi lại một bước với vẻ dè chừng đáng sợ pha lẫn nỗi kinh hoàng tột độ sâu thẳm trong đôi mắt đỏ ngầu kia rồi thì sao?
"Cô hiểu chưa?" Lục Phong hỏi trực tiếp vào ý thức đang dần mờ nhạt của Y Hoa lúc này đây.
"Ngươi không chỉ là nạn nhân – ngươi chính là nguyên nhân gốc rễ dẫn đến sự sụp đổ toàn diện sắp xảy ra bất cứ lúc nào nữa đâu.
Và ta sẽ giúp cô giải phóng linh hồn mình khỏi gánh nặng chết chóc này bằng cách trở thành Vua Di Vật thống trị mọi thứ xung quanh ngay bây giờ thôi."
Y Hoa không đáp lời – hoặc ít nhất là phần ý thức còn sót lại của cô không thể làm vậy được trước sức ép tâm lý khủng khiếp đang đè nén lên tinh thần yếu đuối kia rồi thì sao?
Cô chỉ lặng lẽ quan sát qua đôi mắt cơ thể mà Lục Phong tạm thời kiểm soát hoàn toàn trong khoảnh khắc nguy hiểm tột cùng này thôi.
Hắn bước ra khỏi căn nhà abandon, ánh sáng mặt trời mờ ảo chiếu xuống gương mặt lạnh lùng tính toán của hắn tạo thành những đường bóng râm dài ngoằng trên sàn bê tông nứt nẻ khắp nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa.
Y Hoa rời khỏi căn nhà abandon, bước ra vào bầu không khí lạnh giá của thế giới tận thế.
Cô cảm thấy sức mạnh mới trong cơ thể – thứ năng lượng đen sạm từ Di Vật vừa hấp thụ đang lan tỏa khắp các mạch máu và tế bào này rồi thì sao?
Nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được sự cô đơn tột cùng và hoang mang lo sợ sâu thẳm bên trong tâm trí nhạy cảm của chính mình lúc này đây thôi.
Cô không còn là Y Hoa trước kia – người phụ nữ dịu dàng luôn tin vào lòng tốt con người ngay cả khi đối mặt với cái chết cận kề bất cứ nơi đâu nào cả đâu đúng không?
Cô đã giết nhiều hơn, sống sót bằng mọi giá có thể thực hiện được trong hoàn cảnh khắc nghiệt này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa.
Và giờ đây, cô đang mang trong mình bí mật nguy hiểm nhất thế giới – thứ mà nếu bị phát hiện sẽ khiến cho tất cả những gì còn sót lại của nhân loại biến mất vĩnh viễn khỏi mặt đất này ngay lập tức đó đây!
Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng Y Hoa lúc này đây.
Cô quay người lại thật nhanh, con dao găm trong tay đã sẵn sàng tấn công bất cứ mối đe dọa nào xuất hiện trước mắt mình rồi thì sao?
Nhưng thay vì kẻ thù hay quái vật đột biến thông thường nào cả đâu đúng không?
Trước mặt cô là Thương Lan – đồng hành ban đầu của Y Hua từ những ngày đầu sinh tồn vất vả gian lao nơi tận thế khắc nghiệt này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
"Y Hoa," giọng nói run rẩy của người phụ nữ dịu dàng ấy vang lên, nước mắt chảy dài trên gò má nhọ bẩn và máu me khô cứng từ những trận chiến sinh tử vừa trải qua vài chương trước thôi.
"Em biết chị đang chịu đựng nỗi đau khủng khiếp bên trong tâm trí nhạy cảm này lúc nào cũng vậy.
Nhưng anh trai em.
nó cần sự giúp đỡ của chính cô ngay bây giờ đây!"
Y Hoa nhìn chằm chằm vào Thương Lan với vẻ mặt lạnh lùng vô cảm đến đáng sợ pha lẫn sự dè chừng sâu thẳm trong đôi mắt đen sạm kia rồi thì sao?
Cô biết rõ đây không chỉ đơn thuần là lời cầu cứu thông thường mà còn ẩn chứa nhiều ý đồ phức tạp chưa từng tiết lộ cho bất cứ ai khác ngoại trừ chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này thôi.
"Chị muốn em làm gì?" Y Hoa hỏi, giọng nói khô khan như cát sa mạc nhưng vẫn giữ nguyên sự cảnh giác cao độ đối với mọi tình huống nguy hiểm tiềm tàng xung quanh nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa.
Thương Lan bước closer đến gần hơn một chút nữa thôi.
ánh mắt đầy kiên định pha lẫn nỗi sợ hãi tột cùng sâu thẳm trong đáy lòng mình lúc này đây.
"Em cần phải tìm cách giải phóng linh hồn Lục Phong khỏi cơ thể cô – trước khi virus bùng nổ toàn cầu và hủy diệt mọi thứ còn sót lại của nhân loại chúng ta.".
lặng, con dao găm trong tay vẫn giữ nguyên vị trí sẵn sàng tấn công bất cứ mối đe dọa nào xuất hiện trước mắt mình rồi thì sao?
Cô biết rằng quyết định sắp tới đây sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời và số phận tương lai phía trước mắt chính bản thân cô gái trẻ đầy bí ẩn này mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không?
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt chân thành pha lẫn tuyệt vọng sâu thẳm trong đáy lòng Thương Lan lúc nào cũng vậy.
Y Hoa cảm thấy một phần nhỏ yếu đuối còn sót lại bên trong tâm trí nhạy cảm của chính mình bắt đầu rung động nhẹ nhàng ấy thôi.
"Và nếu em từ chối thì sao?" cô hỏi lần cuối cùng trước khi đưa ra quyết định sinh tử sắp tới đây bất cứ lúc nào nữa đâu đúng không?
Thương Lan mỉm cười đau khổ, nước mắt tiếp tục chảy dài trên gò má nhọ bẩn và máu me khô cứng kia rồi thì sao.
"Em sẽ chết – cùng với tất cả những gì em yêu quý nhất trong cuộc đời ngắn ngủi này."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận