Chương 15

Bóng tối trong căn phòng biệt lập dày đặc, nặng nề như chì lỏng..

ở góc xa nhất, lưng dán chặt vào bức tường lạnh lẽo ẩm ướt.

Ánh mắt cô trống rỗng, không tập trung vào bất cứ thứ gì trước mặt mà chỉ chăm chú nhìn bàn tay phải đang run rẩy kịch liệt.

Những ngón tay trắng bệch kia giờ đây lại phủ đầy một lớp khói đen cuồn cuộn.

Chúng không phải là bụi bẩn hay muội than từ lửa cháy.

Đó là bóng tối hữu hình, thoát ra từ những vết nứt li ti trên da thịt cô.

Mùi ozone hòa quyện với mùi máu tanh nồng nặc khiến Y Hoa cảm giác muốn ói mửa.

Cô bịt mũi, nhưng mùi hương ấy đã thấm sâu vào phổi, ăn mòn từng tế bào trong đường hô hấp của người phụ nữ yếu đuối này.

Bên trong đầu, giọng nói của Lục Phong vang lên, lạnh lẽo và đầy khiêu khích hơn bao giờ hết.

"Cô thấy đó," gã linh hồn cộng sinh cười khẩy, âm thanh vọng lại như tiếng kim loại cạo vào xương sống.

"Rào cản đang vỡ ra.

Virus không còn bị kiểm soát nữa.

Nếu cô tiếp tục run rẩy, chúng ta sẽ cùng nhau thiêu rụi cả tòa nhà này."

Y Hoa nghiến răng, hàm kẹp chặt đến mức đau nhói.

Cô không đáp lại.

Sự im lặng của Y Hoa là vũ khí duy nhất để giữ cho lý trí còn sót lại không bị cuốn trôi bởi sự điên loạn bên trong cơ thể mình.

Khói đen từ tay phải lan dần lên cổ tay, tạo thành những hình thù giống như rễ cây đang vươn dài tìm kiếm ánh sáng và sức sống.

Cánh cửa sắt rỉ sét phía trước căn phòng bỗng nheo mở ra một cách thô bạo.

Tiếng kim loại cọ xát vào sàn bê tông phát ra âm thanh chói tai, cắt ngang sự tĩnh lặng chết chóc của không gian kín này.

Ánh đèn pin từ bên ngoài chiếu thẳng vào mặt Y Hoa, khiến cô phải nhắm mắt lại vì đau đớn và lóa mắt.

Ba bóng người bước vào.

Họ mang theo mùi hôi thối của mồ hôi cũ kỹ, thuốc lá và một thứ gì đó ngọt ngào hơn – mùi máu tươi vừa mới chảy ra chưa lâu.

Những kẻ này không mặc quân phục hay trang bị chuyên nghiệp như những người trong căn cứ trước đây mà Y Hoa từng gặp.

Họ khoác lên mình những bộ đồ dân sự rách nát, được gia cố bằng da động vật khô cứng và dây thừng.

Trên vai họ treo đầy những chiếc túi vải thô, bên trong lăm le nhô ra các mảnh Di Vật lấp lánh dưới ánh đèn pin yếu ớt.

"Hội Thợ Săn," Y Hoa thầm nghĩ, trái tim cô đập nhanh hơn trong lồng ngực hẹp hòi.

Cô đã nghe tiếng đồn về bọn chúng từ những người sống sót may mắn thoát chết trước đó.

Họ không chỉ săn quái vật.

Họ săn con người mang Di Vật.

Và họ sẽ xé xác nạn nhân ra để lấy thứ mình cần mà không hề do dự hay cảm thấy tội lỗi dù chỉ một giây lát.

Gã đàn ông đi đầu, kẻ cầm đèn pin chiếu thẳng vào mặt Y Hoa, có một vết sẹo dài chạy dọc từ trán xuống cằm bên trái.

Vết sẹo ấy làm khuôn mặt vốn đã dữ tợn của hắn trông như quỷ dữ vừa trỗi dậy từ địa ngục.

Hắn không nói gì ngay lập tức mà chỉ đưa mắt quét quanh căn phòng tối tăm, tìm kiếm thứ gì đó quý giá hơn là sự sống của người phụ nữ đang run rẩy kia.

"Đừng chạm vào cô ta," một giọng nói khác vang lên phía sau.

Người đàn ông này cao lớn, vạm vỡ, cầm trong tay một khẩu súng lục đã nạp đạn đầy đủ.

Nòng đen ngòm hướng thẳng về phía Y Hoa như lời đe dọa không cần giải thích thêm bất cứ điều gì nữa cả đâu.

Gã có vết sẹo quay lại, mắt sáng lên sự tham lam khi nhìn thấy vũ khí của đồng đội rồi sau đó mới quay trở lại với con mồi.

"Nó là Chìa Khóa," hắn nói, giọng trầm khàn như tiếng cát mài vào đá cuội.

"Chúng ta đã tìm đúng người."

Y Hoa lùi về phía sau, lưng cô chạm phải tường gạch lạnh giá.

Không còn đường lui nữa.

Cô có thể cảm nhận được sự hiện diện của Lục Phong bên trong mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết, giống như một con thú dữ đang cố gắng phá vỡ lồng sắt để thoát ra ngoài và tàn sát tất cả những kẻ đứng trước mặt nó.

"Đừng làm chuyện vô nghĩa," Y Hoa lên tiếng, giọng cô yếu ớt nhưng rõ ràng bất ngờ chính bản thân cô lại dám nói năng như vậy trong hoàn cảnh này nữa đâu.

"Nếu các anh giết tôi, virus sẽ bùng nổ ngay lập tức.

Không ai sống sót cả."

Gã có vết sẹo cười lớn, một nụ cười đầy khinh miệt và tàn nhẫn không hề mang theo chút nhân tính nào còn sót lại trên khuôn mặt xấu xí đó của hắn ta nữa đâu.

"Chuyện đó thì kệ mẹ nó," hắn đáp trả lại lời cảnh báo của Y Hoa bằng cách bước thêm một bước tiến về phía trước, giơ tay phải ra như muốn bắt giữ con mồi đang tuyệt vọng trốn chạy trong góc phòng tối tăm này rồi thì sao?

"Chúng tôi cần mảnh vỡ linh hồn nằm sâu bên trong cơ thể cô.

Và chúng tôi sẽ lấy nó bằng mọi giá dù có phải xé xác từng tí một đi chăng nữa cũng không sao.

các bạn thân mến của tôi hả?"

Không khí căng thẳng đến mức gần như nổ tung ngay tại chỗ này đây rồi thì sao?

Y Hoa biết rằng mình đang đứng bên bờ vực thẳm, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau bởi một sợi dây mỏng manh nhất có thể tưởng tượng nổi trong tâm trí mình lúc này nữa đâu.

Cô hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại.

Đây là khoảnh khắc quyết định sinh tử sắp tới đây thôi phải không nào các bạn thân mến của tôi hả?

Lục Phong bên trong đầu Y Hoa gầm lên, sự tức giận và khát vọng quyền lực của hắn lan tỏa khắp cơ thể người phụ nữ yếu đuối này như một cơn bão tố dữ dội chưa từng thấy trước kia đâu.

"Đánh chúng!" Hắn quát tháo vào tâm trí cô.

"Dùng sức mạnh của tôi!

Xé xác bọn đồ tặc ra thành nhiều mảnh nhỏ li ti rồi ném đi chỗ khác cho thỏa mãn cái nỗi sợ hãi đang đè nặng lên vai con người đáng gờm đó dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.

thôi nào!"

Y Hoa nhắm mắt lại, tập trung vào dòng năng lượng đen ngòm đang chảy trong huyết quản của mình.

Cô không muốn làm điều này, nhưng cô cũng biết rằng nếu không chiến đấu, cô sẽ chết và linh hồn Lục Phong sẽ giải phóng virus ra thế giới bên ngoài một cách tự do mà không hề bị kiểm soát bởi bất kỳ ai có thể tưởng tượng nổi trong tương lai gần phía trước mắt chúng ta rồi thì sao?

Khi gã đàn ông với vết sẹo vừa sải bước tiếp cận Y Hoa, cô mở bừng đôi mắt ra.

Đôi mắt vốn dĩ màu nâu đen thông thường giờ đây lại chuyển sang một màu tím thẫm đáng sợ chưa từng thấy bao giờ đâu.

Từ lòng bàn tay phải của cô, những luồng khói đen bắn ra như những sợi dây xích vô hình, quấn chặt lấy cổ gã đàn ông đang định tấn công cô ấy lúc này nữa đâu.

Gã bị giật lùi lại, mắt trợn to vì kinh hãi khi cảm nhận được sức mạnh siêu nhiên đáng sợ đang chặt lấy yết hầu của hắn ta ngay tại chỗ đây rồi thì sao?

Hắn cố gắng rút súng từ thắt lưng ra nhưng tay chân tê liệt hoàn toàn không thể di chuyển nổi dù chỉ một milimet nữa đâu.

"Không thể nào," gã lắp bắp, giọng run rẩy vì sợ hãi tột cùng khi đối mặt với thực tế phũ phàng trước mắt mình lúc này rồi thì sao?

"Cô là gì vậy?"

Y Hoa đứng dậy, dáng vẻ của cô thay đổi hoàn toàn.

Sự yếu đuối và e dè đã biến mất, nhường chỗ cho một sự lạnh lùng tuyệt đối đáng sợ chưa từng thấy bao giờ đâu.

Cô bước về phía gã đàn ông đang bị tê liệt bởi sức mạnh vô hình kia, mỗi bước chân đều phát ra âm thanh nặng nề như tiếng trống chiến tranh vang lên trong căn phòng hẹp hòi này rồi thì sao?

"Cô là thứ mà các anh không thể hiểu được," Y Hoa nói, giọng lạnh băng giá cắt da thịt hơn bất kỳ con quái vật nào từng xuất hiện trong tận thế khắc nghiệt nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không.

"Và cô sẽ giết tất cả những ai dám động đến Chìa Khóa này."

Gã đàn ông còn lại, người đã bị tê liệt bởi sức mạnh vô hình của Y Hoa từ lúc đầu cuộc đối đầu căng thẳng cao độ này rồi thì sao?, bỗng nhiên cắn vào môi mình cho đến khi máu chảy ra đầm đìa.

Máu đỏ tươi thấm ướt chiếc áo sơ mi cũ kỹ của anh ta tạo thành một vệt dài đáng sợ chưa từng thấy bao giờ đâu.

Anh ta không rút lui hay cầu xin sự từ phía kẻ thù đang áp đảo sức mạnh tuyệt đối trước mặt mình lúc này nữa đâu.

Thay vào đó, anh ta dùng tay lành còn lại để rút một ống tiêm kim loại sáng bóng từ thắt lưng ra với tốc độ nhanh như chớp chưa từng thấy bao giờ đâu.

Đây là twist bất ngờ trong chương truyện: kẻ thù không chỉ là những thợ săn Di Vật thông thường mà họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra trong cuộc chiến sinh tồn khốc liệt nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không.

Ống tiêm chứa đầy một loại chất lỏng xanh lá cây phát sáng dưới ánh đèn pin yếu ớt của căn phòng trưng bày cũ kỹ đã bị bỏ rơi giữa lòng thành phố chết chóc này rồi thì sao?

"Thuốc độc thần kinh," gã đàn ông cười gằn, nụ cười đau đớn nhưng đầy quyết tâm hy sinh bản thân vì đồng đội và mục tiêu chung lớn lao hơn nữa đâu.

"Đủ để giết cả một con quái vật cấp cao nhất trong vùng hoang tàn này rồi thì sao?"

Anh ta tự chích ống tiêm vào cánh tay mình trước.

kịp phản ứng.

Cơ thể gã đàn ông bỗng nhiên co giật dữ dội, gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng manh phản ánh sự đau đớn tột cùng mà cơ thể phải chịu đựng để giải phóng tiềm năng ẩn sâu bên trong nó lúc này rồi thì sao?

Mắt anh ta chuyển sang màu trắng bệch hoàn toàn không còn chút sinh khí nào sót lại trên khuôn mặt xấu xí đó của hắn ta nữa đâu.

Y Hoa lùi bước, kinh hãi trước sự hy sinh điên cuồng và tàn nhẫn đến mức khó tin kia.

Cô chưa từng thấy ai sẵn sàng tự hủy hoại cơ thể mình chỉ để tạo ra một lợi thế nhỏ nhoi trong cuộc chiến sống còn khốc liệt nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không.

Gã đàn ông vừa tiêm thuốc độc vào người lao về phía Y Hoa với tốc độ đáng sợ chưa từng thấy bao giờ đâu.

Những vết nứt trên da thịt anh ta bắt đầu phát ra ánh sáng xanh lá cây rực rỡ giống hệt như chất lỏng trong ống tiêm lúc nãy vậy đó rồi thì sao?

Anh ta không còn là con người nữa mà trở thành một cỗ máy giết chóc thuần túy được điều khiển bởi sự điên loạn và khát vọng trả thù cho những gì đã mất đi từ lâu trước kia đâu.

Y Hoa né tránh cú đấm mạnh như búa đập của gã đàn ông biến đổi.

Cú đấm ấy đánh vào bức tường bê tông phía sau cô, làm vỡ nát một phần lớn cấu trúc phòng trưng bày cũ kỹ nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không.

Bụi bay mù mịt khắp căn phòng nhỏ hẹp hòi này rồi thì sao?

Lục Phong bên trong đầu Y Hoa hét lên đầy giận dữ và thất vọng tột độ khi thấy cô vẫn chưa sử dụng sức mạnh tối đa để tiêu diệt kẻ thù đang áp đảo hoàn toàn trước mặt mình lúc này nữa đâu.

"Đánh vào tim hắn!

Nhanh lên!" Hắn quát tháo, âm thanh vang dội như sấm sét trong tâm trí Y Hoa khiến cô phải tập trung cao độ hơn bao giờ hết để giữ cho lý trí không bị cuốn trôi bởi cơn bão tố cảm xúc đang bùng nổ bên trong đầu mình lúc này rồi thì sao?

Y Hoa giơ bàn tay phải ra, những luồng khói đen từ vết nứt trên da thịt bắn ra như những mũi tên vô hình nhắm thẳng vào tim gã đàn ông biến đổi.

Nhưng thay vì xuyên thủng cơ thể hắn ta, những sợi dây bóng tối lại bị đẩy lùi bởi lớp năng lượng xanh lá cây bao phủ lấy gã đàn ông kia lúc này rồi thì sao?

"Cô không đủ mạnh," giọng nói của Lục Phong vang lên đầy khinh miệt và tàn nhẫn hơn bất kỳ ai khác có thể tưởng tượng nổi trong tâm trí mình lúc này nữa đâu.

"Hắn đã dùng máu và sự sống còn sót lại để kích hoạt Di Vật phòng thủ.

Nếu cô muốn thắng, cô phải giết hắn thật nhanh trước khi năng lượng xanh ấy lan ra toàn bộ cơ thể hắn ta thì thôi nào!"

Y Hoa nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi rồi mở bừng đôi mắt tím thẫm đáng sợ chưa từng thấy bao giờ đâu.

Cô hít thở sâu, tập trung tất cả ý chí và sự sống còn sót lại trong cơ thể yếu đuối của mình vào bàn tay phải đang run rẩy kịch liệt kia lúc này rồi thì sao?

"Được thôi," Y Hoa nói thầm với chính bản thân mình, giọng lạnh lùng tuyệt đối đáng sợ chưa từng thấy bao giờ đâu.

"Nếu đó là cách duy nhất để sống sót."

Cô lao về phía gã đàn ông biến đổi.

Những bước chân của cô nhanh hơn bất kỳ con người bình thường nào có thể tưởng tượng nổi trong hoàn cảnh căng thẳng cao độ này rồi thì sao?

Gã đàn ông cười gằn, chuẩn bị đón nhận cú đấm tiếp theo từ kẻ thù đang tuyệt vọng chiến đấu để tồn tại nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không.

Nhưng Y Hoa không đánh vào người hắn ta.

Cô đưa bàn tay phải chạm nhẹ vào ngực gã đàn ông, ngay giữa trái tim đang đập thình thịch đầy quyết tâm hy sinh bản thân vì đồng đội và mục tiêu chung lớn lao hơn nữa đâu.

Những luồng khói đen từ lòng bàn tay cô xuyên thẳng qua lớp năng lượng xanh lá cây phòng thủ của gã đànông biến đổi kia lúc này rồi thì sao?

Gã đàn ông hét lên đau đớn khi cảm nhận được sức mạnh hủy diệt đáng sợ đang lan tỏa khắp cơ thể mình như một cơn bão tố dữ dội chưa từng thấy trước kia đâu.

Những vết nứt trên da thịt anh ta bắt đầu phát ra ánh sáng tím thẫm giống hệt đôi mắt của Y Hoa lúc này rồi thì sao?

Cơ thể gã đàn ông co giật kịch liệt, gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng manh phản ánh sự đau đớn tột cùng mà cơ thể phải chịu đựng để giải phóng tiềm năng ẩn sâu bên trong nó lúc này rồi thì sao?

YHoa rút tay ra nhanh như chớp trước khi lớp năng lượng xanh lá cây bao phủ lấy gã đàn ông biến đổi có thời gian phục hồi lại trạng thái ban đầu của nó nữa đâu.

Cô lùi về phía sau, thở khò khè vì kiệt sức tột độ sau cuộc chiến căng thẳng cao độ chưa từng thấy trong tận thế khắc nghiệt nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không.

Gã đàn ông cuối cùng cũng gục ngã xuống sàn nhà bê tông lạnh giá, chết trong vũng máu đỏ tươi và năng lượng xanh lá cây của chính mình lúc này rồi thì sao?

Hai đồng đội còn lại của anh ta đã bỏ chạy khỏi căn phòng biệt lập ngay từ khi cuộc chiến bắt đầu leo thang đến mức nguy hiểm tột độ chưa từng thấy bao giờ đâu.

Họ sợ hãi trước sức mạnh vô hình và đáng sợ này hơn bất kỳ con quái vật nào từng xuất hiện trong vùng hoang tàn nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không.

Y Hoa nằm trên sàn nhà, cơ thể cô run rẩy kịch liệt vì kiệt sức tột độ sau cuộc chiến căng thẳng cao độ chưa từng thấy trong tận thế khắc nghiệt nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không.

Khói đen từ bàn tay phải dần biến mất, để lộ ra những vết nứt li ti trên da thịt đang rỉ máu đỏ tươi đáng sợ chưa từng thấy bao giờ đâu.

Lục Phong bên trong đầu.

lặng hoàn toàn.

Sự kiêu ngạo và tàn nhẫn của gã linh hồn cộng sinh dường như đã bị dập tắt bởi nỗi kinh hãi tột độ khi chứng kiến sức mạnh hủy diệt mà chính hắn ta cũng không thể kiểm soát được lúc này rồi thì sao?

làm gì vậy?" Hắn hỏi, giọng run rẩy vì sợ hãi tột cùng chưa từng thấy bao giờ đâu.

Y Hoa không đáp lại.

Cô chỉ nằm đó, nhìn lên trần nhà tối tăm của căn phòng biệt lập nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không.

Máu từ vết nứt trên da thịt cô nhỏ xuống sàn bê tông lạnh giá, tạo thành một vũng máu đỏ tươi đáng sợ chưa từng thấy bao giờ đâu..

thập những vật dụng hữu ích từ xác chết của gã đàn ông lãnh đạo: một con dao găm sắc bén, một số viên pin còn dùng được cho đèn pin cũ kỹ và đặc biệt là cuốn nhật ký da bò dày cộp của hắn ta lúc này rồi thì sao?

Cô ngồi dậy chậm rãi, cơ thể đau nhức khắp người nhưng ý chí sống sót vẫn mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong tận thế khắc nghiệt nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không.

Khi mở cuốn nhật ký ra dưới ánh đèn pin yếu ớt của căn phòng trưng bày cũ kỹ đã bị bỏ rơi giữa lòng thành phố chết chóc này rồi thì sao?, Y Hoa thấy những ghi chép nguệch ngoạc bằng mực đen về một địa điểm được gọi là "Nhà Máy Xử Lý" – nơi những Di Vật cấp cao nhất và Chìa Khóa cho sự sụp đổ hoàn toàn của thế giới đang được cất giữ an toàn bởi một nhóm người bí mật chưa từng xuất hiện trước kia đâu.

Nhưng khi cô lật sang trang cuối cùng, thứ nằm giữa hai tờ giấy khiến Y Hoa quên cả thở.

Một khối máu đông đen sạm mang hình dáng con người đang bám chặt vào trang giấy, mắt mở to nhìn cô với vẻ mặt kinh hoàng.

Y Hoa thét lên, lao về phía cửa sắt đang từ từ khép lại.

Những ngón tay xương xẩu vươn ra từ bóng tối, móc lấy cổ chân cô trong
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập