Chương 14

Không khí trong hành lang dài hun hút của khu bảo tàng cũ không chỉ nặng mùi thối rữa và gỉ sét, mà còn mang theo một vị kim loại chua chát bám vào lưỡi Y Hoa – mùi máu.

Mùi máu của chính cô ấy đang rỉ từ vết rách ở bả vai trái, nơi móng vuốt của kẻ thù trước đó đã xé toạc lớp vải mỏng manh.

Y Hoa đứng sững lại, lưng áp chặt vào bức tường bê tông lạnh lẽo.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống chiến tranh sắp kết thúc, nhưng ý thức cô vẫn tỉnh táo đến đáng sợ.

Trước mặt là cánh cổng sắt rỉ sét, biểu tượng của "Trung tâm Điều Khiển" mà Lyra đã đề cập – hay đúng hơn, là địa ngục mà cô tự nguyện bước vào để tìm câu trả lời cho sự tồn tại đầy mâu thuẫn này bên trong cơ thể mình.

Cái tên ấy vang lên trong đầu Y Hoa như một tiếng cười khinh miệt, lạnh lẽo và tàn nhẫn.

*“Đừng run,”* giọng nói của hắn càn quét qua tâm trí cô, mang theo sự hung hãn của một kẻ thống trị muốn chiếm đoạt cơ thể người khác.

*“Sợ hãi làm chậm phản xạ.

Một sai lầm nhỏ thôi là ngươi sẽ chết, còn ta...

ta cũng không muốn bị mắc kẹt trong xác thối.”*

Y Hoa nghiến răng, hàm clat lên một tiếng sắc lạnh.

Cô giơ tay phải lên, ngón tay run nhẹ nhưng mắt thì sắc như dao găm.

Không có vũ khí.

Chỉ có đôi bàn tay trần trụi và ý chí sống còn đang được hun đúc bởi sự cô độc tột cùng của người mang "Chìa Khóa".

Cánh cổng sắt không khóa.

Nó mở hé một góc hẹp, đủ để một bóng người luồn qua nhưng cũng đủ để bẫy bất kỳ ai dám bước vào khu vực ánh sáng yếu ớt bên trong.

Ánh đèn pin từ phía sau lưng Y Hoa chiếu dài ra trước mặt, cắt ngang lớp bụi dày đặc lơ lửng trong không khí như những sợi tơ nhện vô hình.

Bên kia cánh cửa là sự tĩnh lặng chết chóc.

Không phải loại tĩnh lặng của an toàn, mà là sự im lặng đầy chờ đợi của kẻ săn mồi đang ẩn nấp trong bóng tối.

Y Hoa hít một hơi sâu, cố gắng lọc bỏ mùi ozone và hương vị kim loại tươi mới đó khỏi phổi nhạy cảm.

Cô biết mình không thể quay lại.

Đằng sau cô là Lyra với cái nhìn uy quyền áp đặt, phía trước là sự thật có khả năng hủy diệt cả thế giới – hoặc ít nhất là hủy diệt chính Y Hoa.

Cô bước qua ngưỡng cửa.

Tiếng chân chạm vào sàn nhà phủ đầy mảnh vỡ kính và giấy tờ cũ kỹ tạo ra những âm thanh lạo xạo nhỏ bé nhưng trong không gian này lại vang như sấm sét.

Mỗi bước đi đều được tính toán: đặt mũi bàn chân xuống trước, sau đó là gót, tránh xa những vật thể nghi ngờ có thể gây tiếng động hoặc che khuất tầm nhìn.

Không phải từ phía đối diện hành lang, mà từ trên cao.

Những hình thù dài ngoằng, méo mó treo lơ lửng giữa khoảng trống của trần nhà đã sụp đổ một phần.

Chúng không giống zombie thông thường với những cử động vụng về và chậm chạp.

Đây là thứ gì đó khác – sự tiến hóa bệnh hoạn của virus khi nó tiếp xúc với Di Vật mạnh mẽ trong trung tâm nghiên cứu này.

Y Hoa dừng lại ngay lập tức, cơ thể co cứng vào tư thế phòng thủ tự nhiên mà cô đã rèn giũa qua những tháng ngày sống sót khốn khó.

Ánh mắt quét nhanh xung quanh.

Hai bóng đen ở bên trái, một bóng lớn hơn đang treo ngược phía trên lối đi chính.

Chúng không gầm gừ.

Sự im lặng của chúng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hú nào vì nó báo hiệu sự thông minh – hoặc ít nhất là bản năng săn mồi hoàn hảo đã được mài giũa đến mức tối đa.

*“Giết chúng,”* Lục Phong thúc giục, giọng nói trở nên khẩn trương, đầy tham vọng.

*“Dùng máu của ngươi để đánh thức sức mạnh tiềm ẩn trong Di Vật mà ngươi chưa biết đến.

Ngươi không thể sống chỉ bằng sự né tránh.”*

Y Hoa phớt lờ hắn.

Cô quan sát chuyển động của những kẻ thù.

Chúng đang bao vây từ trên cao, lợi dụng bóng tối và độ dài của hành lang để che giấu vị trí chính xác cho đến khoảnh khắc cuối cùng trước khi tấn công.

Nếu cô chạy, chúng sẽ đuổi theo với tốc độ kinh hoàng mà con người bình thường không thể nào sánh kịp.

Nếu cô đứng yên, chúng sẽ lao xuống như những quả tên chết người.

Đây là cái bẫy hoàn hảo.

Và Y Hoa đã bước thẳng vào đó từ giây phút đầu tiên.

Cô chậm rãi rút ra một mảnh kính vỡ lớn từ đống đổ nát gần chân mình.

Cạnh sắc còn nguyên vẹn dưới ánh sáng mờ ảo của đèn pin phía sau, phản chiếu lại đôi mắt lạnh băng của cô.

Đây không phải là vũ khí hiệu quả nhất, nhưng nó là thứ duy nhất cô có trong tay lúc này.

Và đối với một người phụ nữ từng học cách sinh tồn bằng sự tinh toán hơn là sức mạnh thô bạo, điều đó đủ để tạo ra cơ hội – dù chỉ là 1%.

Một bóng đen rớt xuống từ trần nhà, rơi đúng vào khoảng trống giữa hai hàng tủ trưng bày đã đổ nát bên trái.

Tiếng va chạm nặng nề làm rung chuyển sàn nhà.

Y Hoa không chờ nó đứng dậy.

Cô lao về phía trước, không phải để chạy trốn, mà để thu hẹp khoảng cách – một quyết định điên rồ nhưng cần thiết trong chiến thuật cận chiến khi đối mặt với kẻ thù có tầm nhìn tốt hơn và lợi thế địa hình cao hơn.

Mảnh kính trên tay cô hướng thẳng vào vùng cổ của sinh vật vừa xuất hiện.

Nó quay đầu lại, những con mắt đỏ ngầu không tròng trắng trừng trừng nhìn Y Hoa với sự thù địch nguyên thủy.

Nhưng trước khi nó kịp phản ứng, một bóng đen khác lao từ phía sau lưng cô – kẻ thứ hai trong tổ đàn – nhắm thẳng vào gáy cô đang trống trải.

Y Hoa cảm nhận được luồng gió lạnh cắt da thịt từ cú đớp của sinh vật phía sau.

Cô không quay lại để nhìn.

Thay vào đó, cô xoay người mạnh mẽ như một con búp bê bị giật dây, dùng lực quán tính để đưa cánh tay trái ra chặn đòn tấn công đồng thời vung mảnh kính trên tay phải chém ngang qua cổ họng của kẻ trước mặt.

Máu bắn ra – đen sẫm và đặc quánh – phun vào mặt Y Hoa.

Mát lạnh lan tỏa khắp khuôn mặt cô khi chất lỏng ấy chạm da, nhưng cô không chớp mắt.

Cô đã trúng mục tiêu, sinh vật phía trước ngã xuống với tiếng gào rít đau đớn ngắn ngủt bị cắt ngang bởi sự nghẹt thở.

Nhưng cái giá phải trả là cánh tay trái của Y Hoa giờ đây tê dại hoàn toàn, xương cốt nứt vỡ dưới sức mạnh ghê gớm của cú đớp từ kẻ thù thứ hai vẫn đang bám lấy vai cô.

Đau đớn xé toạc cơ thể, nhưng ý thức thì chưa bao giờ rõ ràng hơn thế này.

*“Ngươi yếu đuối,”* Lục Phong cười cợt trong đầu, giọng đầy khinh bỉ nhưng cũng ẩn chứa sự kích thích lạ thường.

*“Nhưng ít nhất ngươi biết cách đau.”*

Y Hoa nghiến răng đến mức hàm khô khốc.

Cô dùng vai phải – nơi còn nguyên vẹn tương đối – hất mạnh sinh vật đang bám vào người mình ra xa rồi lập tức quật xuống sàn nhà bằng một cú đá xoay người đầy nguy hiểm mà cô đã học được từ những trận đấu sống chết trước đây trong trại tị nạn.

Sinh vật đó ngã chúi đầu vào tường, bất động tạm thời nhưng chưa chắc đã chết hẳn.

Bây giờ chỉ còn lại bóng đen treo ngược phía trên lối đi chính và hai kẻ đang phục hồi ở hai bên hành lang.

Không gian hẹp này trở thành cái bẫy tử thần nếu Y Hoa không tạo ra khoảng trống ngay lập tức.

Cô lùi về sau, lưng chạm vào những kệ sách đổ nát, tìm kiếm điểm tựa vững chắc để chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo – hoặc là của cô lên chúng.

Nhưng rồi, trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối sau khi các bóng đen chưa kịp di chuyển lại gần hơn nữa, Y Hoa nghe thấy một âm thanh khác biệt hẳn so với những tiếng gầm gừ hay bước chân nhớp nháp của quái vật.

Đó là một tiếng thở yếu ớt, khò khè và đứt đoạn đến từ phía góc phòng trưng bày sâu bên trong – nơi ánh sáng đèn pin không thể chiếu tới đầy đủ.

Cô mở mắt thật rộng, cố gắng xuyên thấu lớp bóng tối dày đặc bao phủ khu vực đó.

Đôi mắt đã quen với sự tương phản thấp bắt đầu nhận ra hình dáng mờ nhạt của một con người nằm dưới đống đổ nát của những bức tượng đá vỡ vụn.

Không phải zombie.

Posture – tư thế cơ thể – quá tĩnh tại, không có sự co giật hay cử động vô thức đặc trưng của kẻ nhiễm virus nặng.

Đó là một người sống?

Hay đó là bẫy khác mà Lyra hoặc chính cái chết đặt ra để chờ đợi "Chìa Khóa" bước vào?

Y Hoa do dự nửa giây.

Trong thế giới tàn khốc này, lòng tốt thường là liều thuốc độc chết người nhất.

Nhưng trực giác sinh tồn – thứ đã giúp cô存活 đến ngày hôm nay – mách bảo rằng có gì đó khác biệt ở nơi đây.

Không phải sự thù địch, mà là...

sự chờ đợi tuyệt vọng.

Cô hạ thấp cảnh giới phòng thủ xuống mức tối thiểu nhưng vẫn giữ mảnh kính vỡ trên tay sẵn sàng phản ứng tức thì nếu cần thiết rồi tiến bước thận trọng về phía góc phòng trưng bày.

Mỗi bước đi đều kéo dài ra như một thế kỷ trong không gian đầy áp lực này.

Khi cô đến gần hơn, mùi hương khác biệt xuất hiện – không phải máu hay thối rữa, mà là mùi thuốc sát trùng cũ kỹ và giấy tờ mục nát.

Y Hoa nhìn thấy người phụ nữ nằm dưới đống đổ nát.

Tóc trắng xoá bám bụi bặm che đi phần lớn khuôn mặt gầy guốc, nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới làn da xanh xao vì thiếu máu hoặc bệnh tật nghiêm trọng nào đó.

Nhưng điểm thu hút sự chú ý của Y Hoa ngay lập tức là những thứ gắn liền với cơ thể người phụ nữ này – không phải vũ khí hay Di Vật thông thường mà cô từng thấy ở các xác chết khác, mà là một hệ thống dây dẫn mỏng manh nối trực tiếp từ cổ tay sang một thiết bị điện tử nhỏ bé đang nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt bên cạnh.

Người phụ nữ ngồi dậy khi Y Hoa bước vào tầm nhìn rõ ràng của mình dưới góc khuất tối tăm này hơn nữa rồi – quá trình diễn ra chậm chạp và đầy khó khăn như thể mỗi cử động đều gây đau đớn khủng khiếp cho cô ta vậy nhưng ánh mắt thì lại cực kỳ tỉnh táo đến kinh ngạc.

Đôi眸子 đen thẳm ấy khóa chặt vào Y Hoa với một sự nhận biết sâu sắc vượt xa bất kỳ ai mà cô từng gặp trong thời đại sụp đổ này kể từ ngày thế giới kết thúc hoàn toàn trước đây bao nhiêu năm tháng trôi qua nhanh chóng bên ngoài kia rồi thì sao?

"Tôi là Mira," người phụ nữ nói, giọng khàn đặc và yếu ớt nhưng mang theo một sự tự tin lạ thường của những nhà khoa học từng đứng ở đỉnh cao trí tuệ nhân loại trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành tro bụi dưới chân họ mãi mãi không bao giờ có thể xây dựng lại được nữa đâu đúng không nhỉ?

"Và tôi đã chờ đợi ai đó như bạn rất lâu rồi – người mang Chìa Khóa Địa Ngục."

Y Hoa cứng đờ tại chỗ.

Mảnh kính trên tay cô run lên nhẹ nhàng nhưng không rơi xuống sàn nhà lạnh giá dưới đây cả tí nào dù sao đi nữa thì cũng phải làm gì đó chứ?

Cô nghi ngờ Mira là một phần của kế hoạch lớn hơn mà Lyra đang thực hiện để kiểm soát hoặc tiêu diệt Y Hoa – hoặc có thể ngược lại, người phụ nữ này chính là nguyên nhân khiến virus biến đổi thành dạng mới nguy hiểm hơn nhiều lần so với ban đầu khi nó vừa bắt đầu lan truyền khắp nơi trên trái đất xinh đẹp ngày xưa trước kia rất lâu rồi thì sao?

Mira giơ tay lên – bàn tay gầy guốc và run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ vững sự ổn định cần thiết cho cử chỉ hòa bình hoặc ít nhất là không đe dọa trực tiếp đến tính mạng của Y Hoa trong khoảnh khắc căng thẳng này nữa đâu nhỉ?

Cô ấy giải thích rằng cô chính là nhà nghiên cứu cấp cao nhất trước Sự Sụp Đổ Bại Hoại, người đã phát hiện ra mối liên hệ giữa linh hồn cộng sinh và virus từ rất sớm nhưng không kịp ngăn chặn nó bùng nổ toàn cầu do bị chính những đồng nghiệp phản bội và giam giữ tại đây để khai thác dữ liệu cho mục đích quân sự đen tối hơn là cứu sống nhân loại đang dần biến mất vào bóng đêm vĩnh cửu phía trước mắt chúng ta rồi thì sao?

"Virus không chỉ ăn thịt," Mira nói, giọng trầm xuống mang theo nỗi đau tột cùng của kẻ đã chứng kiến thảm kịch lớn nhất lịch sử loài người mà mình无力挽回 được gì cả dù có cố gắng thế nào đi chăng nữa trong quá khứ xa xưa kia cũng vậy thôi phải không nhỉ các bạn thân mến của tôi hả?

"Nó ăn linh hồn.

Và Y Hoa...

ngươi không chỉ là nạn nhân ngẫu nhiên.

Ngươi là cái nôi – nơi virus tìm thấy sức mạnh đủ lớn để phá vỡ rào cản sinh tử mà chúng ta đã xây dựng nên từ ngàn năm nay qua hàng loạt thí nghiệm tàn khốc trên xác chết và tù binh chiến tranh bị bắt cóc trái phép từ các trại tập trung bí mật dưới lòng đất sâu thẳm này rồi thì sao?"

Y Hoa cảm thấy máu trong người mình như đông lại.

Những lời nói của Mira chạm vào đúng vết thương tinh thần mà cô luôn cố gắng che giấu – nỗi sợ rằng chính sự tồn tại của Y Hoa là nguyên nhân gây ra mọi đau khổ trên thế giới này chứ không phải chỉ đơn thuần là nạn nhân bị động chịu đựng số phận éo le đáng tiếc hơn bất kỳ ai khác trong cộng đồng người sống sót hiện nay đang lang thang vất vưởng khắp nơi tìm kiếm hy vọng mong manh cuối cùng cho cuộc đời mình nữa đâu nhỉ?

Lục Phong im lặng.

Lần đầu tiên từ khi Y Hoa gặp hắn, cái giọng nói đầy khinh miệt và thúc giục sát nhân kia biến mất hoàn toàn khỏi tâm trí cô – thay vào đó là một sự tĩnh mịch đáng sợ báo hiệu rằng linh hồn cộng sinh này cũng đang kinh ngạc hoặc có lẽ là...

Điều đó khiến Y Hoa cảm thấy lạnh sống lưng hơn cả những con quái vật xung quanh phòng trưng bày cũ kỹ đã bị bỏ rơi giữa lòng thành phố chết chóc nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không nhỉ?

Mira với tay vào bên trong áo khoác rách nát của mình rồi rút ra hai Di Vật – một màu xanh lam nhạt tỏa ánh sáng dịu nhẹ và một thứ màu đỏ sẫm giống hệt máu đông đặc đang rung động mạnh mẽ dưới sự kiểm soát yếu ớt nhưng kiên định tuyệt đối đến kinh ngạc khó tin hơn bất kỳ ai khác có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc mình lúc này rồi thì sao?

"Cái này sẽ giúp ngươi kiểm soát Lục Phong tạm thời," Mira nói, đẩy Di Vật màu xanh về phía Y Hoa qua khoảng cách ngắn giữa họ trên sàn nhà đầy bụi bặm và mảnh vỡ kính nhọn hoắt nguy hiểm chết người bất cứ lúc nào nếu ai đó không cẩn thận dẫm phải hoặc trượt ngã té xuống dưới hố sâu bên cạnh ngay lập tức sau khi nhận lấy nó vào lòng bàn tay run rẩy của chính mình rồi thì sao?

"Còn cái kia...

là chìa khóa để mở cánh cửa cuối cùng – nơi virus đang ngủ đông chờ đợi lệnh giải phóng từ người mang Chìa Khóa thực sự.

Chọn đi, Y Hoa.

Giải phóng hắn và trở thành nữ hoàng địa ngục mới cho thế giới tàn khốc này hay giết chết cả hai linh hồn trong ngươi để kết thúc mọi đau khổ vĩnh viễn không bao giờ có hồi sinh nữa đâu nhỉ?"

Y Hoa nhìn vào hai Di Vật trên tay – cảm giác trách nhiệm nặng nề đè lên vai cô như một tảng đá granite khổng lồ không thể di chuyển được dù có cố gắng thế nào đi chăng nữa trong hoàn cảnh hiện tại đầy bí ẩn và nguy hiểm rình rập khắp nơi xung quanh bốn bề của căn phòng trưng bày cũ kỹ đã bị bỏ rơi giữa lòng thành phố chết chóc nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không nhỉ?

Cô biết rằng việc kích hoạt Di Vật của Mira sẽ thay đổi hoàn toàn cách cô và những người sống khác tương tác với thế giới này – nhưng cũng có nghĩa là mở ra cánh cửa cho sự hủy diệt hoặc giải phóng tùy thuộc vào lựa chọn cuối cùng mà Y Hoa phải đưa ra trong khoảnh khắc quyết định sinh tử sắp tới đây thôi phải không nào các bạn thân mến của tôi hả?

Và rồi, từ bóng tối phía sau lưng Mira – nơi ánh sáng đèn pin của Y Hoa không thể chiếu tới đầy đủ hơn nữa dù cô có cố gắng xoay người lại để quan sát kỹ càng thêm một chút nữa đi chăng nữa trong hoàn cảnh căng thẳng cao độ này rồi thì sao?

– một giọng nói quen thuộc vang lên, lạnh lùng và uy quyền đến mức làm cho cả Lục Phong bên trong đầu Y Hoa cũng phải im lặng run rẩy sợ hãi hơn bất kỳ ai khác có thể tưởng tượng nổi trong tâm trí mình lúc này nữa đâu nhỉ?

"Đừng chạm vào chúng," Lyra nói, bước ra từ bóng tối với bộ giáp Di Vật lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng trưng bày cũ kỹ đã bị bỏ rơi giữa lòng thành phố chết chóc nơi đây mãi mãi không bao giờ được trở lại tươi đẹp như trước kia nữa đâu đúng không nhỉ?

"Chìa Khóa chưa sẵn sàng cho sự thật cuối cùng – và ta sẽ là người quyết định khi nào nó thức tỉnh hoàn toàn để phục vụ nhân loại hoặc hủy diệt chính nó một cách đầy đủ nhất có thể thực hiện được trong tương lai gần phía trước mắt chúng ta rồi thì sao?"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập