Chương 13

Bụi tro xám xịt bám dính trên lưỡi dao găm bằng kim loại gỉ sét mà Y Hoa siết chặt trong lòng bàn tay.

Những ngón tay cô trắng bệch, gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng manh, phản ánh sự kiệt sức tột cùng của cơ thể.

Không khí ở tầng hầm sâu nhất này nặng nề như chì, mùi ẩm mốc của bê tông mục rữa lẫn với hương vị kim loại chua lè của máu cũ tạo thành một lớp màng dày đặc phủ lên mũi họng cô.

Y Hoa hít thở nông và chậm, cố gắng kiểm soát nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung.

Mỗi tiếng bước chân nhẹ nhàng chạm xuống những bậc thang nứt nẻ đều vang vọng lại từ phía dưới sâu thẳm, nghe giống như tiếng gọi của tử thần hơn là âm thanh vật lý thực tế.

Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin cũ kỹ chiếu rọi vào những bức tường phủ đầy rêu đen ngòm, tạo ra những bóng ma lung linh khi di chuyển.

Y Hoa nép sát vào góc tường tối nhất có thể tìm thấy trong hành lang hẹp hòi này, cơ bắp căng cứng đến mức đau nhói.

Cô không dám thốt lên thành lời, ngay cả một tiếng thở dài cũng bị kìm nén bởi ý chí sinh tồn tàn khốc bên trong mình.

Bên tai cô vang lên giọng nói lạnh lẽo, đầy vẻ khinh miệt của Lục Phong – linh hồn cộng sinh đang ký sinh sâu sắc vào tiềm thức cô.

*"Ngươi runẩy,"* Lục Phong thì thầm, âm thanh không phát ra từ môi miệng mà trực tiếp cắt ngang dòng suy nghĩ của Y Hoa như một con dao mỏng lạnh giá.

*"Đó là mùi hương của sự yếu đuối.

Chúng sẽ ngửi thấy nó trước khi ngươi kịp rút kiếm."*

Y Hoa nhắm mắt lại trong tích tắc, cố gắng đẩy những cảm xúc lo âu sang một bên.

Cô biết hắn đúng về mặt lý thuyết sinh tồn, nhưng đó không phải là nỗi sợ duy nhất đang ăn mòn ý chí của cô.

Đó là sự cô đơn tột cùng.

Sự thật rằng cô mang theo cả một đại dịch tiềm ẩn trong huyết quản mình – cái nôi cho virus mà nếu trái tim này ngừng đập, toàn bộ thế giới sẽ bị nuốt chửng bởi bóng tối vĩnh cửu.

Cô bước tiếp xuống bậc thang cuối cùng, nơi ánh sáng đèn pin chiếu vào một khoảng trống rộng lớn hơn, dường như là một phòng máy cũ kỹ của trung tâm nghiên cứu trước khi sụp đổ.

Bất ngờ, từ góc khuất phía sau những cột bê tông khổng lồ bị sập một phần, một bóng người bước ra.

Y Hoa lập tức giơ cao lưỡi dao lên ngang tầm mắt, cơ thể cô co lại sẵn sàng cho phản ứng tấn công hoặc né tránh trong cùng một nhịp thở.

Con người mới nguy hiểm hơn quái vật, đó là quy luật bất thành văn mà cô đã học được qua những đêm dài trốn chạy và sát hại đồng loại để lấy thức ăn.

Người đàn ông đứng trước mặt Y Hoa cao lớn, mặc áo khoác kỹ sư rách nát với logo của Viện Sinh Học Quốc Gia còn sót lại trên vai trái.

Gương mặt anh ta nhợt nhạt, quầng thâm dưới mắt sâu hoắm như hố đen, nhưng đôi mắt thì sắc lạnh và tỉnh táo đến đáng sợ.

Đó là Kael.

Anh ta không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Y Hoa xuất hiện từ bóng tối, cũng chẳng đưa tay lên chào hỏi hay xin tha mạng.

Thay vào đó, anh ta chậm rãi bước về phía trước, hai tay để lộ rõ ràng bên hông để chứng minh sự vô vũ trang – một cử động mạo hiểm nhưng đầy tính toán.

"Ngươi không phải là xác sống," Kael nói, giọng khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng kéo dài.

"Và ngươi cũng không thuộc loại những kẻ săn lùng Di Vật bình thường đang lang thang trên mặt đất." Anh ta dừng lại cách Y Hoa khoảng hai bước chân, một khoảng cách đủ gần để Y Hoa có thể kết liễu anh ta bằng một nhát dao vào cổ họng nếu cần thiết.

"Tại sao mạng lưới năng lượng xung quanh ngươi lại rối loạn như vậy?

Ta cảm nhận được sự cộng hưởng từ lõi máy chủ ở tầng dưới."

Y Hoa không đáp lời ngay lập tức.

Cô nghiên cứu dáng vẻ của Kael, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của bẫy hoặc mối đe dọa tiềm ẩn.

Không có súng trong tay anh ta, nhưng những ngón tay gầy guộc và vết sẹo dọc theo mu bàn tay cho thấy đây là một người từng thao tác các công cụ sắc bén hoặc dây điện cao thế – kỹ năng sinh tồn hữu ích trong môi trường này.

Lục Phong cười nhạo trong đầu cô.

*"Đừng tin hắn,"* giọng nói của linh hồn phản diện vang lên, đầy sự kích thích.

*"Giết hắn đi.

Lấy Di Vật từ xác chết của một nhà khoa học cấp cao sẽ giúp ngươi tiến hóa nhanh hơn là hỏi những câu trả lời mơ hồ này."*

Y Hoa phớt lờ tiếng thì thầm ấy.

Cô hạ thấp lưỡi dao xuống một chút nhưng vẫn giữ thế phòng thủ tối đa.

"Tôi không biết cái mạng lưới đó là gì," cô nói, giọng trầm và lạnh như băng giá mùa đông.

"Và tôi cũng không quan tâm đến những thứ ngươi gọi là năng lượng.

Tôi chỉ cần đi qua đây."

Kael nheo mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua gương mặt tái nhợt của Y Hoa rồi dừng lại ở đôi mắt cô – nơi ẩn chứa sự trống rỗng và nỗi buồn sâu thẳm mà ngay cả cái chết cũng không thể xóa mờ.

"Lời nói dối tồi tệ," anh ta đáp lại nhẹ nhàng nhưng đầy thách thức.

"Nếu ngươi chỉ là một người thường, ngươi đã chết từ lâu trước khi chạm đến cửa vào khu vực hạn chế này.

Virus trong máu của ngươi đang phát sáng dưới ánh đèn UV mà tôi vừa bật lên ở góc kia."

Y Hoa giật mình nhìn về phía góc phòng nơi Kael nói, và quả thực, có một vệt ánh sáng tím nhạt hắt ra từ khe nứt trên trần nhà, chiếu thẳng vào cánh tay trái của cô.

Dưới làn da mỏng manh đó, những mạch máu nhỏ li ti đang tỏa ra một luồng sáng xanh lục kỳ dị – dấu hiệu rõ ràng nhất rằng cơ thể cô không còn hoàn toàn thuộc về con người nữa.

Đây là bằng chứng sống cho việc Y Hoa là bình chứa virus, và cũng là lý do khiến cô phải ẩn nấp trong bóng tối suốt nhiều tháng qua.

"Ngươi biết nó?" Y Hoa hỏi, giọng nói run nhẹ dù cố gắng giữ vẻ lạnh lùng.

"Ta đã tạo ra nó," Kael trả lời thẳng thắn, không hề giấu giếm tội lỗi hoặc sự kiêu hãnh khoa học của mình.

"Và ta cũng là người duy nhất có thể ngăn chặn nó bùng nổ toàn cầu nếu linh hồn bên trong ngươi – cái thứ mà tôi gọi là Lục Phong – chiếm trọn quyền kiểm soát."

Y Hoa sững sờ.

Anh ta biết tên hắn?

Biết về sự hiện diện của một thực thể khác đang cư ngụ trong đầu cô?

Sự tin tưởng vốn dĩ đã mong manh giờ đây tan biến hoàn toàn, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng rằng mình vừa bước thẳng vào cái bẫy tử thần được thiết kế dành riêng cho mình.

Đất rung chuyển dữ dội trước khi Y Hoa kịp phản ứng.

Một tiếng rít chói tai xé toạc không khí từ phía hành lang bên ngoài, kèm theo âm thanh kim loại bị bẻ gãy và những tiếng bước chân nặng nề, thô bạo đang tiến lại gần với tốc độ đáng kinh ngạc.

Sàn bê tông dưới chân họ nứt vỡ thêm vài đường lớn hơn, bụi rơi xuống như mưa.

"Chúng đã phát hiện ra chúng ta," Kael hét lên trong khi nhanh chóng tắt nguồn thiết bị đo đạc trên tay và ném chiếc đèn pin sang một bên để giảm thiểu ánh sáng lộ diện.

Anh ta lao đến chỗ Y Hoa, nắm chặt lấy vai cô và kéo mạnh về phía sau những đống đổ nát của máy chủ cũ kỹ nằm ngay giữa căn phòng.

Bây giờ!"

Y Hoa bị sức lực bất ngờ của Kael đẩy ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Mùi hôi thối nồng nặc từ các khe hở trong tường bắt đầu lan tỏa mạnh hơn, kèm theo tiếng sủa rên rỉ của những sinh vật không còn hình dạng con người nữa.

Những bóng đen dài và biến dị xuất hiện ở cuối hành lang ánh sáng yếu ớt, di chuyển với tư thế kỳ quặc – tay chân nối lại thành một khối thịt nhầy nhụa đang bò nhanh về phía phòng máy chủ này.

*"Giết chúng!"* Lục Phong gầm lên trong tâm trí Y Hoa, sự kích thích của hắn khiến đau đầu nổ tung bên trong sọ não cô.

*"Sử dụng máu của chúng để nuôi dưỡng sức mạnh!

Đừng để những con chuột thí nghiệm này cản đường ngươi trở thành vua!"*

Y Hoa nghiến răng, mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

Cô không thể nghe theo lời hắn được không?

Nếu cô giết quá nhiều trong khi trạng thái cộng sinh chưa ổn định, virus sẽ bùng phát và tiêu diệt chính chủ nhân của nó – đó là cô.

Nhưng nếu không chiến đấu, cả hai đều chết dưới hàm răng đầy dịch nhớt của những kẻ đột biến này.

Kael rút ra một khẩu súng lục nhỏ từ thắt lưng áo khoác rách nát của mình, đạn đã lắp sẵn nòng.

"Chỉ còn ba viên," anh ta thì thầm với Y Hoa khi cô bò lại gần vị trí ẩn nấp bên cạnh anh ta.

"Ta sẽ giữ chúng đủ lâu để ngươi tìm lối thoát qua cửa cống phía sau hệ thống lọc nước.

Nhưng nếu một con trong số đó vượt được hàng rào này, ngươi phải tự xử lý nó."

Y Hoa nhìn Kael với vẻ mặt phức tạp.

Sự hy sinh của người đàn ông lạ mặt này là vì sự tồn tại của chính anh ta hay thực sự để bảo vệ thế giới khỏi thảm họa mà cô mang theo?

Không có thời gian cho những câu hỏi đạo đức nữa.

Một bóng đen lao thẳng vào phòng, va chạm mạnh vào bức tường bê tông bên cạnh họ, tạo ra một đám mây bụi trắng xóa che khuất tầm nhìn.

Trong màn khói mù mịt đó, Y Hoa cảm nhận được sự hiện diện của cái chết đang áp sát ngay sát mũi mình.

Cô rút toàn bộ sức lực còn lại trong cơ thể gầy guộc, nhắm mắt và vung lưỡi dao lên cao theo bản năng sinh tồn thuần túy nhất – không vì lòng tốt, không vì thù hận, mà chỉ đơn giản là để sống sót thêm một ngày nữa trong thế giới tàn khốc này.

Khi Y Hoa và Kael di chuyển đến tầng dưới cùng sau khi thoát khỏi cuộc tập kích ban đầu nhờ sự hy sinh tạm thời của vài viên đạn súng lục và kỹ năng né tránh tuyệt vời của Y Hoa, họ đối mặt với cánh cửa kim loại nặng nề được niêm phong bằng một khóa điện tử phức tạp.

Lớp sơn xanh cũ đã bong tróc lộ ra những vết gỉ sét màu nâu đỏ như máu đông khô lại trên bề mặt lạnh giá.

Nhưng điều thu hút sự chú ý của Y Hoa không phải là công nghệ lạc hậu, mà là ký hiệu khắc sâu vào trung tâm cánh cửa – một hình tròn hoàn hảo với ba đường cong xoắn ốc bên trong nó, giống hệt biểu tượng tái sinh mà cô đã nhìn thấy mơ hồ trong những cơn ác mộng liên tiếp xuất hiện mỗi đêm.

"Đây là Chìa Khóa Địa Ngục," Kael nói khi anh ta quỳ xuống trước bàn phím nhập mã cũ kỹ nằm ngay dưới chân cánh cửa.

Ánh sáng mờ nhạt từ màn hình hiển thị lỗi chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của anh ta, làm nổi bật sự tuyệt vọng trong ánh mắt.

"Không phải để mở ra một căn phòng an toàn nào đó, mà là để truy cập vào lõi dữ liệu gốc – nơi lưu trữ thông tin về nguồn gốc thực sự của Virus và cách thức loại bỏ nó khỏi cơ thể người mang."

Y Hoa bước đến gần hơn, cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ biểu tượng trên cánh cửa.

Nó không chỉ là kim loại lạnh lẽo; nó dường như đang rung động nhẹ nhàng theo nhịp đập trái tim cô – nhịp đập mà giờ đây chứa đựng cả hai linh hồn xung đột kịch liệt bên trong.

Lục Phong im lặng bất thường lần đầu tiên kể từ khi họ xuống tầng hầm này, sự yên tĩnh của hắn còn đáng sợ hơn những lời kích thích bạo lực trước đó vì nó báo hiệu một mối đe dọa lớn lao đang chờ đợi phía sau cánh cửa bí ẩn ấy.

Kael nhập nhanh hàng loạt ký tự phức tạp vào bàn phím với tốc độ kinh ngạc, ngón tay anh ta di chuyển linh hoạt như thể đã thuộc lòng quy trình này qua vô số lần luyện tập trong những ngày cuối cùng trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn.

Tiếng máy móc hum lên trầm bổng bên trong cánh cửa kim loại dày cộp đó, và chậm rãi, một tiếng click khô khan vang vọng khắp không gian đóng kín khi cơ chế khóa từ được kích hoạt mở ra.

Cánh cửa nặng nề dịch chuyển sang một bên với âm thanh rít chói tai của sắt thép ma sát sau nhiều năm bị bỏ mặc trong bóng tối ẩm ướt nhất.

Một luồng gió lạnh lẽo mang theo mùi ozone và hương vị kim loại tươi mới thổi phăng vào mặt Y Hoa, khiến cô nhắm mắt lại để tránh cảm giác khó chịu đột ngột đó xâm nhập vào phổi nhạy cảm đang yếu ớt của mình hiện tại nơi đây bên dưới lòng đất sâu thẳm này rồi thì sao?

Người phụ nữ tên là Lyra bước ra từ bóng tối phía sau cánh cửa vừa mở rộng trước mặt họ, dáng vẻ uy nghi và đáng sợ trong bộ trang phục chiến đấu được chế tạo từ những mảnh Di Vật ghép nối với nhau thành một lớp giáp sáng lấp lánh dưới ánh đèn pin yếu ớt của Kael.

Cô ta không cần phải nói gì thêm để khẳng định vị thế quyền lực tuyệt đối tại nơi này – khí trường xung quanh Lyra tỏa ra sự nguy hiểm chết người mà ngay cả Y Hoa cũng cảm thấy run rẩy khi đứng trước mặt con người đáng gờm đó dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi mà thôi nào!

"Chào mừng đến với trung tâm điều khiển cuối cùng của nhân loại," Lyra nói, giọng trầm ấm nhưng mang theo sự uy quyền tự nhiên khiến cả Kael lẫn Y Hoa đều không thể cãi lại bất kỳ mệnh lệnh nào sắp tới từ phía bà ta dễ dàng như thế này đâu đúng không nhỉ?

"Và chào người mang Chìa Khóa – hay chính xác hơn là tù nhân sống còn duy nhất có khả năng giải phóng hoặc hủy diệt tất cả chúng ta khỏi vòng xoán sinh tử vĩnh cửu mà Virus đã tạo ra cho đến tận ngày mai sắp tới đây thôi phải không nào các bạn thân mến của tôi hả?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập