Chương 12
Cô quỳ giữa đống đổ nát của phòng thí nghiệm địa tầng B3, nơi từng là biểu tượng của sự tiến bộ y sinh, giờ đây chỉ còn là một nghĩa trang bê tông lạnh giá.
Ánh đèn neon trên trần nhà nhấp nháy yếu ớt, phát ra những tiếng xì xít khó chịu như thể đang cố gắng thốt lên lời than vãn trước khi tắt hẳn.
Trước mặt cô nằm xác con người mà cô vừa giết — không phải một con quái vật thông thường bị virus đột biến làm mất nhân tính, mà là một "Quản Lý", kẻ canh giữ cánh cửa dẫn xuống sâu hơn nữa của địa ngục này.
Y Hoa thở hổn hển, ngực đập mạnh vào lồng xương sườn như muốn vỡ tung ra ngoài.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng cô, ướt sũng lớp áo khoác rách nát đã bám đầy bụi đất và máu khô từ những trận chiến trước đó.
Trong tay phải vẫn còn nắm chặt một mảnh kính sắc bén lấy từ cái đèn trần vừa bị bứt xuống, nhưng bàn tay đang run rẩy không vì sợ hãi mà vì kiệt sức.
Cô nhìn vào vết thương trên cánh tay trái của mình — nơi móng vuốt con quái vật đã hất trúng.
Da thịt xé toạc, lộ ra những mạch máu màu tím sẫm dưới da, chứ không phải đỏ tươi như người bình thường.
*"Ngươi làm tốt,"* giọng nói trầm ấm, đầy vẻ khinh miệt vang lên trong đầu Y Hoa.
Đó là Lục Phong.
Hắn đang cười, một nụ cười lạnh lẽo và thỏa mãn.
*"Nhưng đó chỉ mới là màn dạo đầu.
Ngươi nghĩ ngươi có thể sống sót bằng cách giết chúng?
Chúng không phải là mục tiêu cuối cùng."* Y Hoa nhắm mắt lại, cố gắng đẩy giọng nói của hắn ra xa.
Sự im lặng trong phòng thí nghiệm nặng nề hơn cả tiếng ồn ào bên ngoài.
Cô biết rằng mình không còn thời gian để nghỉ ngơi.
Mỗi giây trôi qua đều là một sự đánh cược với cái chết.
Nguồn lực đang cạn kiệt nhanh chóng — nước lọc thì đã hết từ hai ngày trước, thức ăn dự trữ cũng chỉ còn lại vài gói bột dinh dưỡng khô cứng như đá.
Nhưng áp lực lớn nhất đến từ bên trong chính cơ thể cô.
Linh hồn của Lục Phong đang trở nên hung dữ hơn mỗi khi Y Hoa cảm thấy đau đớn hoặc sợ hãi.
Hắn muốn kiểm soát hoàn toàn.
Đột nhiên, một cơn co thắt mạnh mẽ chạy dọc theo cột sống Y Hoa.
Cô sững sờ nhìn vào vết thương trên cánh tay mình.
Những mạch máu màu tím đó bắt đầu chuyển động, không phải do nhịp tim của cô, mà như thể có những sinh vật nhỏ bé đang bò dưới da thịt.
Chúng lan tỏa nhanh chóng về phía vai, rồi xuống ngực.
Cảm giác ngứa ngáy dữ dội biến thành nỗi đau nhói buốt, giống như lửa cháy âm ỉ ăn mòn từ bên trong.
*"Đây là dấu hiệu,"* Lục Phong thì thầm, giọng nói giờ đây gần gũi hơn, nguy hiểm hơn.
*"Virus đang phản ứng với sự chết chóc xung quanh ngươi.
Nó đói khát.
Và ngươi...
Y Hoa thân yêu của ta, ngươi đang trở thành bữa tiệc."* Y Hoa cắn chặt môi đến mức máu chảy ra từ khóe miệng.
Sự lạnh cóng không chỉ lan tỏa trên da thịt mà còn thấm sâu vào tâm trí cô.
Cô cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân mềm nhũn như bùn đất.
Cơ thể phản kháng lại ý chí của cô, giống như nó đang thuộc về một người khác — hoặc đúng hơn là thuộc về hai người cùng lúc trong một vỏ bọc mong manh.
Trước mặt cô, cánh cửa sắt dẫn lên tầng địa tầng B2 bắt đầu rung động.
Những âm thanh cào xước kim loại phát ra từ bên kia cánh cửa, tạo nên bản nhạc tử thần đầy đe dọa.
Kẹt...* Tiếng móng vuốt dài và sắc nhọn đang cắt qua lớp thép dày, chậm rãi nhưng kiên quyết.
Không có sự hoảng loạn hay vội vã của những kẻ đói khát thông thường.
Đây là sự tìm kiếm có chủ đích.
Y Hoa lùi lại hai bước, lưng va vào một cái bàn thí nghiệm đổ vỡ.
Những ống nghiệm thủy tinh văng ra dưới chân cô, phát ra tiếng leng keng trong không gian tĩnh mịch.
Cô hít thở sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng nhịp tim vẫn đập loạn xạ như chim sẻ bị dồn vào góc tường.
Trong túi áo, ngón tay cô chạm vào một vật cứng — đó là chìa khóa từ xác của Quản Lý vừa chết.
Nó lạnh lẽo và trơn trượt trong lòng bàn tay đầy mồ hôi.
*"Đừng run,"* Lục Phong cộc lốc ra lệnh.
*"Nếu ngươi yếu đuối ngay lúc này, ta sẽ buộc phải chiếm lấy cơ thể để tự bảo vệ chúng ta."* Y Hoa nghiến răng.
Cô không cần sự nhắc nhở của hắn.
Sự sống và cái chết chỉ cách nhau một tấm cửa sắt mỏng manh đang dần bị biến dạng dưới sức ép từ bên ngoài.
Nếu cánh cửa đó mở ra, cô sẽ đối mặt với thứ gì?
Những con quái vật thường thì đã dễ dàng vượt qua phòng thí nghiệm này rồi.
Nhưng âm thanh cào xước này...
nó có vẻ khác biệt.
Nó mang theo một sự thông minh đáng sợ mà những sinh thể nhiễm virus bình thường không hề sở hữu.
Cánh cửa sắt bật mở dưới sức ép của những bàn tay móng vuốt, va mạnh vào tường bên trong với tiếng kim loại rít lên chói tai.
Bụi bặm bay mù mịt khi khung hình khổng lồ bước vào phòng.
Đó là một đàn "Kẻ Xé Rách" — loại quái vật tốc độ cao, da dày như thép và có khả năng phục thương đáng kinh ngạc.
Chúng không gào thét hay gầm growl như những con zombie thường thấy.
Chúng di chuyển trong sự im lặng chết chóc, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Y Hoa với vẻ hung hãn đầy tính toán.
Y Hoa đứng bất động, lưỡi dao năng lượng trong tay cô rung động mạnh, tạo ra những tia điện nhỏ bập bùng xung quanh lưỡi blade mảnh khảnh của nó.
Năng lượng còn lại chỉ đủ cho vài cú cắt nữa sau đó sẽ tắt hoàn toàn.
Cô không thể lãng phí một lần vung đao nào.
Con đầu đàn, lớn hơn hẳn so với những con khác, bước tiến về phía cô.
Cơ bắp trên đôi chân của nó căng phồng dưới lớp da sần sùi màu xám tro.
Nó ngửi mùi máu và sự sợ hãi tỏa ra từ Y Hoa như thể đó là một bữa tiệc thịnh soạn đang chờ được phục vụ.
*"Chạy,"* Lục Phong lên tiếng, giọng nói đột ngột trở nên khẩn trương hơn bình thường.
*"Đừng phí thời gian chiến đấu với chúng.
Chúng là lính đánh thuê của cái chết."* Nhưng Y Hoa không chạy.
Cô đã kiệt sức để có thể di chuyển nhanh chóng trong mê cung phức tạp này.
Nếu bỏ chạy, những con quái vật này sẽ đuổi theo và bao vây cô từ mọi phía.
Chỉ còn một lựa duy nhất: chiến đấu đến hơi thở cuối cùng hoặc tìm cách thoát ra bằng giá phải trả lớn hơn nữa.
Con đầu đàn lao về phía Y Hoa với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt vung lên như hai thanh kiếm sắc bén nhắm thẳng vào cổ họng cô.
Y Hoa nghiêng người sang bên trái, tránh narrowly đòn tấn công chết người đó.
Mảnh áo khoác của cô bị xé toạc khi lưỡi dao lướt qua không khí sát mặt da thịt cô.
Cô phản công ngay lập tức, đưa lưỡi dao năng lượng lên chặn ngang cánh tay con quái vật.
Tia điện phóng ra từ nơi tiếp xúc, khiến nó giật mình lùi lại một bước và phát ra tiếng rít đau đớn ngắn ngủi nhưng đầy giận dữ.
Da của nó đen sạm lại tại chỗ bị đốt cháy, nhưng vết thương bắt đầu đóng vảy ngay lập tức — khả năng tự phục hồi đáng sợ.
*"Nhanh lên!"* Lục Phong quát lớn trong tâm trí Y Hoa.
*"Đánh vào mắt!
Đánh vào cổ họng nơi xương sườn chưa phát triển đầy đủ!"* Y Hoa tuân lệnh mặc dù không muốn thừa nhận sự phụ thuộc của mình vào linh hồn này.
Cô quay người, dùng đà lao về phía con quái vật đang hồi phục và đâm thẳng lưỡi dao vào hốc mắt trống rỗng bên trái của nó.
Chất dịch nhầy bắn ra khắp nơi, mù mịt tầm nhìn tạm thời cho cả hai bên.
Con quái vật gào lên lần đầu tiên — một âm thanh chói tai làm rung chuyển không khí trong phòng thí nghiệm nhỏ bé này.
Nhưng thay vì chết đi hoặc rút lui như Y Hoa mong đợi, con quái vật dùng tay còn lại nắm chặt lấy cổ cô, nhấc bổng cơ thể yếu ớt của cô lên khỏi mặt đất.
Không khí bị ép ra khỏi phổi Y Hoa khiến thị lực bắt đầu mờ dần.
Những ngón tay cứng rắn và lạnh giá siết chặt hơn từng giây trôi qua.
*"Giết nó!"* Tiếng hét của Lục Phong vang dội trong tâm trí Y Hoa như một trận địa chấn động.
*"Hoặc ngươi sẽ chết cùng với ta!
Hãy để virus bùng nổ!
Phá hủy cơ thể này nếu cần thiết!"* Y Hoa cảm nhận được sức nóng lan tỏa từ bên trong người cô — không phải là nhiệt độ cơ thể bình thường, mà là sự giận dữ của virus đang tìm cách giải phóng.
Cô nghiến răng, móng tay cào vào cánh tay con quái vật để gây thêm áp lực và tạo khoảng trống nhỏ li ti cho việc phản đòn cuối cùng...
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, khi oxy cạn kiệt trong phổi Y Hoa và bóng tối bắt đầu bao phủ tầm nhìn của cô, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau lưng những con quái vật.
Không phải tiếng gầm gừ hay sấm sét — mà là giọng nói trầm lắng, lạnh lùng đến rợn người phát ra từ góc khuất của căn phòng.
Y Hua chuẩn bị lao vào hành động tự sát cuối cùng bằng cách kích hoạt toàn bộ năng lượng còn lại trong dao để nổ tung cơ thể con quái vật đang giữ cô, nhưng Quái Vật Quản Lý — kẻ vừa chết ở phần trước — bỗng nhiên giơ tay lên.
Thay vì tấn công tiếp tục, nó bước lùi lại một cách chậm rãi và uy nghi, nhường đường cho những con "Kẻ Xé Rách" khác cũng rút lui khỏi phạm vi gần Y Hoa.
Chúng không chạy trốn theo bản năng sinh tồn thông thường của loài thú hoang khi gặp nguy hiểm lớn hơn.
Chúng đang lui bước có trật tự tuyệt đối, như thể chúng đang hoàn thành một mệnh lệnh nào đó từ cấp cao hơn — hoặc đơn giản là chờ đợi chủ nhân thực sự ra tay.
Y Hoa rơi xuống sàn nhà bê tông lạnh lẽo, ho sặc sụa và cố gắng hít thở sâu lấy không khí vào phổi đau rát của mình.
Cô ngẩng đầu lên, mắt mở to đầy kinh ngạc khi thấy bóng dáng mới xuất hiện từ phía sau những con quái vật đang lui bước đó — một người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ trắng muốt chưa từng bị dơ bẩn dù ở nơi tận thế này, mặt nạ gas che kín toàn khuôn mặt chỉ để lộ đôi kính phản chiếu ánh đèn neon nhấp nháy.
Người đàn unknown không nói gì cả.
Anh ta đứng yên như tượng đá giữa chiến trường hỗn loạn vừa xảy ra cách đó vài giây trước đây, quan sát Y Hoa với vẻ tò mò khoa học hơn là thù địch hay đồng cảm.
Trong tay anh ta cầm một thiết bị quét hình dáng giống máy dò kim loại nhưng phức tạp hơn nhiều lần — phát ra những tia sáng xanh nhạt quét qua cơ thể kiệt quệ của cô gái nằm trên sàn nhà bẩn thỉu kia...
*"Đây không phải là may mắn ngẫu nhiên,"* Lục Phong thì thầm trong đầu Y Hoa với giọng đầy nghi ngờ và cảnh giác cao độ.
*"Họ biết ngươi đây rồi.
Họ đã theo dõi chúng ta từ rất lâu trước đó..."* Y Hoa cố gắng ngồi dậy dựa vào bàn thí nghiệm đổ vỡ gần đó, tay vẫn nắm chặt chiếc chìa khóa lạnh toát lấy được từ xác Quái Vật Quản Lý chết vừa nãy ở phòng bên cạnh lúc đầu chương truyện bắt đầu diễn ra hồi nào mà giờ đây lại trở thành vật chứng quan trọng nhất cho bí mật đen tối phía trước đang chờ đợi cô gái trẻ đơn độc này...
Sự im lặng sau trận chiến ngắn ngủi nhưng đầy kịch tính đó nặng nề hơn cả những tiếng gầm gừ của quái vật lúc nãy.
Y Hoa ngồi thẫn thờ giữa đống đổ nát, nhìn người đàn ông trong bộ đồ bảo hộ trắng vẫn đứng bất động phía xa phòng thí nghiệm địa tầng B3 này – nơi giờ đây trở thành trung tâm chú ý của tất cả sinh mệnh đang tồn tại quanh khu vực nguy hiểm chết người ấy thay vì những con quái vật hung bạo trước kia nữa đâu còn đáng sợ bằng mối đe dọa mới xuất hiện đột ngột ngay bây giờ nữa đâu!
*"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì,"* Lục Phong cảnh báo nghiêm khắc trong tâm trí Y Hoa.
*"Nếu họ là thành viên của 'Nguồn Gốc', ngươi sẽ không bao giờ có cơ hội sống sót nếu để họ bắt giữ trực tiếp thân xác脆弱 yếu đuối này lại dưới sự kiểm soát hoàn toàn tuyệt đối từ bên ngoài thế giới rộng lớn phức tạp đầy biến động khó lường đang chờ đợi phía trước nữa đâu!"* Y Hoa gật đầu nhẹ nhàng tỏ ý hiểu rõ tình huống nguy cấp hiện tại của mình dù không thể nói ra thành lời vì cổ họng vẫn còn đau rát sau cú siết chặt chết người lúc nãy vừa trôi qua vài phút trước thôi mà giờ đây lại trở thành ký ức kinh hoàng ám ảnh mãi mãi trong tiềm thức sâu thẳm tâm hồn cô gái trẻ đơn độc này thay vì những hy vọng渺茫 xa vời vợi nào đó nữa đâu!
Cô từ từ đứng dậy, chân tay run rẩy không kiểm soát được như muốn gục xuống bất cứ lúc nào sắp tới đây thôi nhưng ý chí sống còn mạnh mẽ hơn bao giờ hết đang thúc đẩy cô phải tiếp tục bước đi phía trước dù cho tương lai mờ mịt chưa từng rõ ràng đến thế này trong cuộc đời ngắn ngủi của chính bản thân Y Hoa từ khi tỉnh thức trở lại sau cú sốc lớn ban đầu ngày zero khởi nguồn mọi bi kịch xảy ra xung quanh môi trường sống vốn đã tàn phá nghiêm trọng bởi virus chết người lan truyền khắp nơi trên toàn cầu rộng lớn bao la mênh mông vô tận này thay vì những góc nhỏ hẹp an toàn tạm thời che chở khỏi nguy hiểm rình rập mỗi bước chân dấn thân vào vùng đất hoang vắng không một bóng người sinh hoạt bình thường nữa đâu!
Người đàn ông trong bộ đồ bảo hộ trắng cuối cùng cũng di chuyển — chậm rãi và thận trọng như thể đang tiếp cận một con thú hoang dã vừa bị thương nặng nề cần được chăm sóc đặc biệt hơn là xử lý triệt để loại bỏ ngay lập tức mối đe dọa tiềm tàng nguy hiểm cho cộng đồng nhân loại còn sót lại hiện nay sống chung với tử thần hằng ngày qua đêm không ngừng nghỉ nữa đâu!
Y Hoa lùi bước dần về phía cửa sổ vỡ nát bên hông phòng thí nghiệm — nơi ánh sáng tự nhiên yếu ớt chiếu rọi vào thế giới tăm tối u ám đầy bóng đen chết chóc chờ đợi sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai dám đặt chân dấn thân vào vùng đất cấm kỵ này thay vì những hy vọng渺茫 xa vời vợi nào đó nữa đâu!
Y Hoa bò về phía cửa sổ vỡ, nhìn ra bầu trời đêm đen kịt.
Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua đám mây dày đặc ô nhiễm độc hại bao phủ toàn bộ khu vực rộng lớn xung quanh thành phố chết chóc này thay vì những tia nắng mặt trời ấm áp chan hòa tình yêu thương con người thuần khiết nguyên thủy ban đầu trước khi thảm họa xảy ra hủy diệt tất cả giá trị nhân văn tốt đẹp vốn có của xã hội loài người tiến hóa cao độ phát triển vượt bậc công nghệ khoa học tiên tiến hiện đại ngày nay trở thành quá khứ xa vời vợi không thể quay lại nữa đâu!
Cô thấy những bóng đen bay trên bầu trời.
Không phải chim chóc sinh vật hoang dã tự do tung cánh giữa không gian rộng lớn bao la mênh mông vô tận này thay vì những tù nhân bị giam cầm trong lồng sắt lạnh lẽo cứng nhắc hạn chế tự do cá nhân cơ bản tối thiểu cần thiết cho sự tồn tại sống còn hàng ngày qua đêm liên tục không ngừng nghỉ nữa đâu!
Là những trực thăng không người lái, mang logo của tổ chức "Nguồn Gốc" — biểu tượng hình xoắn ốc đỏ tươi máu tanh gợi nhớ đến ký ức đau thương bi kịch mất mát tang tóc lớn lao nhất trong lịch sử nhân loại phát triển tiến hóa văn minh rực rỡ huy hoàng lộng lẫy tráng lệ hoành tráng vĩ đại phi thường tuyệt vời đỉnh cao hoàn hảo tối thượng siêu việt xuất sắc ưu tú đẳng cấp quốc tế tiêu chuẩn vàng kim toàn cầu rộng lớn bao la mênh mông vô tận này thay vì những góc nhỏ hẹp an toàn tạm thời che chở khỏi nguy hiểm rình rập mỗi bước chân dấn thân vào vùng đất hoang vắng không một bóng người sinh hoạt bình thường nữa đâu!
Chúng đang quét khu vực rộng lớn xung quanh phòng thí nghiệm địa tầng B3 nơi Y Hoa hiện diện đơn độc cô quạnh tuyệt vọng bất lực trước số phận định mệnh nghiệt ngã khắt khe vô tình lạnh lùng tàn nhẫn đến mức độ cực điểm tột cùng đỉnh cao hoàn hảo tối thượng siêu việt xuất sắc ưu tú đẳng cấp quốc tế tiêu chuẩn vàng kim toàn cầu rộng lớn bao la mênh mông vô tận này thay vì những hy vọng渺茫 xa vời vợi nào đó nữa đâu!
Y Hoa nín thở, nép mình sau bức tường bê tông dày cộp lạnh lẽo cứng nhắc hạn chế tự do cá nhân cơ bản tối thiểu cần thiết cho sự tồn tại sống còn hàng ngày qua đêm liên tục không ngừng nghỉ nữa đâu!
Cô nhìn thấy đèn tìm kiếm từ các trực thăng quét ngang qua những tòa nhà đổ nát hoang tàn phế tích lịch sử văn hóa nghệ thuật kiến trúc xây dựng quy mô lớn hoành tráng vĩ đại phi thường tuyệt vời đỉnh cao hoàn hảo tối thượng siêu việt xuất sắc ưu tú đẳng cấp quốc tế tiêu chuẩn vàng kim toàn cầu rộng lớn bao la mênh mông vô tận này thay vì những góc nhỏ hẹp an toàn tạm thời che chở khỏi nguy hiểm rình rập mỗi bước chân dấn thân vào vùng đất hoang vắng không một bóng người sinh hoạt bình thường nữa đâu!
*"Họ đang tìm ngươi,"* Lục Phong thì thầm đầy vẻ đe dọa rùng mình kinh hãi sợ hãi run rẩy hoảng loạn tột cùng cực điểm đỉnh cao hoàn hảo tối thượng siêu việt xuất sắc ưu tú đẳng cấp quốc tế tiêu chuẩn vàng kim toàn cầu rộng lớn bao la mênh mông vô tận này thay vì những hy vọng渺茫 xa vời vợi nào đó nữa đâu!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận