Chương 11

Tiếng kim loại gào thét xé toạc không khí tĩnh lặng của hầm ngầm, một âm thanh chói tai đến mức Y Hoa cảm thấy màng nhĩ mình như sắp vỡ tung.

Những vết nứt trên cánh cửa sắt dày năm centimet lan rộng như mạng nhện đen ngòm, mỗi một tiếng *rắc* nhỏ đều đánh dấu sự sụp đổ của hi vọng mong manh mà cô đang bám víu.

Y Hoa đứng sững người, tay vẫn còn run rẩy sau cú va chạm trước đó, nhưng nỗi sợ hãi không còn là cảm xúc duy nhất chi phối cô.

Thay vào đó, là một sự tĩnh lặng chết chóc, lạnh lẽo như băng giá.

Mảnh vỡ kim loại bay vù qua không khí, cạo nhẹ vào má cô, để lại một vết xước nóng rực.

Máu ấm áp chảy xuống cằm, nhưng Y Hoa không hề chớp mắt.

Cô nhìn vào những kẽ hở ngày càng rộng trên cánh cửa.

Từ phía bên kia, một mùi hương xâm nhập vào.

Không phải mùi thối rữa của xác thối thông thường, mà là mùi của ozone – mùi của sét đánh, của năng lượng bị dồn nén đến cực hạn.

Và dưới lớp mùi hương hóa học ấy là mùi máu tươi, ngọt ngào và tanh tưởi.

*"Chúng đang đến,"* giọng nói của Lục Phong vang lên trong đầu cô, trầm thấp và đầy sự kích thích.

*"Không phải quái vật.

Mà là những kẻ đi săn.

Và ngươi, Y Hoa, là con mồi ngon nhất từ trước đến nay."*

Y Hoa nghiến chặt răng.

Cô không cần phải nghe những lời xúi giục ấy.

Cô cảm nhận được sự hiện diện của chúng qua những rung động trong không khí, qua sự co giật của những sợi dây thần kinh đang dần bị侵蚀 (xâm thực) bởi virus.

Cô lùi lại, lưng tựa vào bức tường bê tông lạnh giá.

Bên cạnh cô, Thương Lan đang cố gắng cầm một vết thương trên cánh tay, ánh mắt hoảng loạn quét qua những bóng đen đang hiện ra từ khe hở.

"Y Hoa, chúng ta phải chạy," Thương Lan thì thầm, giọng cô vỡ oà vì sợ hãi.

"Chúng không thể là...

chúng không thể là người."

Y Hoa quay sang nhìn đồng hành của mình.

Khuôn mặt Thương Lan tái nhợt, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán.

Trong ánh mắt cô gái trẻ ấy, Y Hoa thấy một sự thuần khiết đáng tiếc.

Sự tin tưởng vào lòng tốt, vào sự nhân từ, thứ đã khiến Thương Lan sống sót đến hôm nay, cũng sẽ là thứ giết chết cô ấy trong vài phút tới nếu Y Hoa không can thiệp.

"Đứng yên," Y Hoa ra lệnh, giọng nói lạnh băng, không một chút cảm xúc.

"Nếu ngươi chạy, ngươi sẽ chết.

Và nếu ngươi chết, ngươi sẽ trở thành thức ăn cho chúng."

Thương Lan nín bặt, nhưng cơ thể cô vẫn run rẩy.

Y Hoa quay lại nhìn cánh cửa.

Cánh cửa sắt dày cộp, thứ được thiết kế để chịu đựng áp lực của cả một tầng địa ngục, giờ đây chỉ như một tờ giấy mỏng manh trước sức mạnh đang tích tụ bên kia.


Cánh cửa sắt cuối cùng cũng bị đẩy bật ra.

Không phải do lực đẩy từ bên ngoài, mà là do áp suất bên trong phòng nổ tung.

Một luồng gió đen kịt, mang theo mùi thối rữa của xác chết và ozone, tràn vào phòng như một con sóng tử thần.

Y Hoa nhắm mắt lại trong khoảnh khắc, nhưng cô không cần phải nhìn để biết thứ gì đang bước vào.

Trong bóng tối, đôi mắt vàng rực rỡ, to như quả bóng bay, lóe lên.

Đó là Chúa Tể Bụi Rối – một sinh thể đột biến từ chính xác của những người đã chết trong hầm ngầm này.

Cơ thể nó không còn hình dáng con người.

Nó là một khối thịt và xương cốt bị xé toạc, tái cấu trúc lại bởi virus, với những ngón tay dài như dao sắc và hàm răng nhọn hoắt.

Nhưng đáng sợ hơn cả hình dáng grotesque của nó là sự im lặng.

Nó không gầm gừ.

Nó không la hét.

Nó chỉ đứng đó, quan sát.

Và trong ánh mắt của nó, Y Hoa thấy được một sự nhận thức.

Một sự thông minh đáng sợ.

*"Nó thấy ngươi,"* Lục Phong thì thầm, giọng nói giờ đây không còn là sự kích thích mà là sự cảnh báo.

*"Nó thấy sự yếu đuối trong ngươi.

Nó thấy nỗi sợ hãi của Thương Lan.

Nó thấy sự dằn vặt của Minh."*

Y Hoa mở mắt.

Cô nhìn Thương Lan, người đang cố gắng che chở cho Minh bằng thân thể mỏng manh của mình.

Sự hy sinh vô nghĩa.

Sự yếu đuối tàn nhẫn.

"Minh," Y Hoa gọi tên gã đàn ông.

Minh quay lại, mắt đỏ ngầu vì hoảng loạn.

"Sao?"

"Giết nó," Y Hoa nói, giọng bình thản như đang hỏi thời tiết.

"Hoặc để nó giết ngươi.

Nhưng đừng cản đường tôi."

Minh nhìn Y Hoa, rồi nhìn con quái vật đang bước chậm rãi vào phòng.

Hắn hiểu ra sự thật.

Hắn không thể chiến đấu với thứ này.

Và hắn cũng không thể chiến đấu với Y Hoa nữa.

Sự phản bội của hắn không phải là vì lợi ích, mà là vì sự sợ hãi tột cùng.

Hắn quay lưng lại, chạy vào bóng tối, bỏ lại những đồng đội của mình.

Chúa Tể Bụi Rối phát ra một tiếng hú dài, xé toạc màng nhĩ.

Nó lao về phía Thương Lan.

"Không!" Thương Lan hét lên, nhưng cô không chạy.

Cô đứng đó, hai tay giơ lên như thể muốn cầu xin sự tha thứ từ một vị thần không tồn tại.

Y Hoa không di chuyển.

Cô chỉ nhìn.

Và trong khoảnh khắc đó, khi cái chết treo lơ lửng trên đầu Thương Lan, Y Hoa cảm thấy một sự giải phóng kỳ lạ.

Nỗi đau trong đầu cô, những ký ức của Kael, của Lục Phong, của chính cô, tất cả đều im bặt.

Chỉ còn lại sự trống rỗng.

Và trong sự trống rỗng ấy, là sức mạnh.


Phòng hầm chìm trong bóng tối tạm thời khi ánh đèn chập chờn rồi tắt hẳn.

Chỉ còn ánh sáng tím phát ra từ cơ thể Y Hoa, một thứ ánh sáng không tự nhiên, như thể nó đang ăn mòn chính không gian xung quanh.

Khi ánh sáng tan biến, Y Hoa đứng một mình giữa đống đổ nát.

Tường Phong nằm gọn ghẽ trên sàn, đã biến thành một khối xương khô, không còn dấu vết của máu hay thịt.

Nhưng Y Hoa không nhìn hắn.

Cô nhìn vào tay mình.

Những vệt đen đã không chỉ lan lên đến khuỷu tay.

Chúng giờ đây bao phủ toàn bộ cánh tay cô, và đang di chuyển.

Chúng không còn là những vết bẩn.

Chúng là những sinh thể sống, những con trùn đen đang bò dưới da cô, ăn mòn cơ bắp, xương cốt, và cả linh hồn.

Thương Lan bước về phía cô, nhưng Y Hoa giơ tay lên, ra hiệu dừng lại.

"Đừng lại gần," Y Hoa nói, giọng nói giờ đây có một sự vang vọng kỳ lạ, như thể có nhiều người đang nói từ bên trong cổ họng cô.

"Tôi không còn là con người nữa."

Thương Lan run rẩy.

ngươi vẫn còn đó chứ?

Ngươi vẫn còn Y Hoa chứ?"

Y Hoa nhìn đồng hành của mình.

Trong ánh mắt Thương Lan, cô thấy sự sợ hãi, nhưng cũng thấy sự hy vọng.

Hy vọng rằng Y Hoa vẫn còn là con người.

Hy vọng rằng tình yêu và sự hy sinh có thể cứu rỗi cô.

Nhưng Y Hoa biết sự thật.

Sự thật rằng cô không thể được cứu rỗi.

Cô là Chìa Khóa Địa Ngục.

Và cánh cửa đã mở.

*"Ngươi đã làm tốt,"* Lục Phong cười trong đầu cô, nhưng giọng nói của hắn giờ đây không còn là sự kích thích.

Nó là sự chấp nhận.

*"Bây giờ, chúng ta sẽ đi tiếp.

Đến nơi mà sự thật thực sự bị chôn vùi."*

Y Hoa quay lưng lại, bước ra khỏi phòng hầm.

Cô không nhìn lại Thương Lan.

Cô không nhìn lại những xác chết.

Cô chỉ nhìn về phía trước, vào bóng tối đang chờ đợi.

Và trong bóng tối đó, một bóng đen khác đang đứng chờ.

Một bóng đen cao lớn, mặc áo choàng trắng, với đôi mắt đỏ rực như máu.

Y Hoa dừng lại.

Cô nhận ra bóng đen đó.

Đó không phải là một con quái vật.

Đó là chính cô.

Hoặc là phiên bản tương lai của cô.

Và trên tay cô ấy, là một thanh kiếm làm bằng xương.

"Chào mừng đến với thế giới thực," bóng đen nói, giọng nói trùng khớp hoàn toàn với giọng của Y Hoa.

Y Hoa nhìn xuống tay mình.

Những con trùn đen trên tay cô ngừng di chuyển.

Chúng đang...

Và rồi, Y Hoa hiểu ra.

Cô không phải là người sống sót.

Cô là kẻ đã chết.

Và đây mới là cuộc sống thực sự.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập