Chương 10

Chương 10 — "Tái Sinh: Chìa Khóa Địa Ngục"



Y Hoa bước xuống cầu thang xoắn ốc, nơi ánh sáng của mặt trời đã hoàn toàn biến mất.

Không khí ở đây nồng nặc mùi máu thối trộn lẫn với mùi ozone điện tử bị cháy.

Tiếng bước chân của cô vang lên trong sự im lặng chết chóc, nhưng cô không hề nghe thấy tiếng động.

Sự cô lập là một loại thuốc tê, và cô đang tiêm nó vào tĩnh mạch của mình từng chút một.

Tầng hầm B3 là nơi mà ngay cả những kẻ săn mồi cũng e ngại.

Đây là nơi hệ thống lọc không khí cũ kỹ của bệnh viện đã ngừng hoạt động từ ngày thứ ba sau Sự Sụp Đổ.

Hơi ẩm bám vào da Y Hoa như một lớp màng sống, lạnh lẽo và dính nhớt.

Cô di chuyển theo bản năng, bàn chân trần chạm lên sàn bê tông lạnh giá, cảm nhận từng độ rung nhỏ nhất.

Cơ thể cô đang phản ứng dữ dội.

Việc cưỡng ép ý chí lên gã đàn ông cầm súng ở trên kia đã để lại một vết nứt sâu trong tâm trí.

Đầu cô đau nhói, như thể có ai đó đang dùng búa đập vào bên trong sọ não.

Nhưng đau đớn là một thứ cô quen thuộc.

Nó là chứng cớ cho sự sống.

*"Đừng dừng lại,"* giọng nói của Lục Phong vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tủy sống của cô.

*"Họ sẽ quay lại.

Và lần này, họ sẽ mang theo những thứ mạnh hơn."*

Y Hoa siết chặt nắm đấm.

Móng tay cào vào lòng bàn tay, tạo ra những vết xước nhỏ, nhưng cô không cảm thấy đau.

Sự tê liệt lan tỏa từ ngón chân đến đỉnh đầu.

Cô cần một nơi ẩn nấp.

Cô cần thời gian để hiểu rõ thứ vừa xảy ra.

Và quan trọng hơn, cô cần xác nhận liệu mình có còn là con người hay không.

Cô dừng lại trước một cánh cửa kim loại nặng, ký hiệu "Phòng Server - Khu Vực Cấm".

Khóa điện tử đã chết, nhưng bản thân cánh cửa thì không.

Y Hoa đẩy mạnh.

Cánh cửa phát ra tiếng rít chói tai, cắt ngang sự tĩnh lặng của tầng hầm.

Bên trong là bóng tối tuyệt đối.

Cô bước vào.

Không khí ở đây lạnh hơn, khô hanh.

Mùi của sự phân hủy đã biến mất, thay vào đó là mùi của kim loại và bụi giấy cũ.

Y Hoa trượt dọc theo bức tường, lưng áp sát vào bề mặt lạnh lẽo.

Tim cô đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích của adrenaline đang suy kiệt.

Cô cúi đầu nhìn xuống tay mình.

Những vệt đen trên da đã lan rộng hơn.

Chúng không còn là những đường nét mờ nhạt nữa, mà giống như những dây thần kinh đen bóng đang bò dưới lớp biểu bì, xung quanh các đầu ngón tay và cổ tay.

Chúng chuyển động.

Rất chậm, nhưng chúng đang sống.

Y Hoa nhắm mắt lại.

Trong bóng tối của phòng server, cô có thể "nhìn" thấy những thứ khác.

Những luồng dữ liệu cũ kỹ, những tín hiệu điện yếu ớt vẫn còn sót lại trong các dây cáp chằng chịt.

Và sâu hơn nữa, là sự hiện diện của Lục Phong.

Hắn không còn là một ký ức mơ hồ.

Hắn là một khối u trong tâm trí cô, đang lớn lên, đang đòi hỏi sự chú ý.

"Câm xuống," Y Hoa thì thầm, giọng khàn đặc.

*"Ta chỉ đang nói sự thật,"* Lục Phong đáp lại, giọng điệu mỉa mai.

*"Cô vừa để cho một người đàn ông chạm vào cô.

Cô vừa để cho nỗi đau của mình lan truyền.

Cô nghĩ mình đang kiểm soát?

Hay cô đang mở cửa cho những thứ khác bước vào?"*

Y Hoa không trả lời.

Cô biết hắn đúng.

Trong khoảnh khắc gã đàn ông cầm rìu chạm vào vai cô, một phần của cô đã bị lộ ra.

Không phải sức mạnh, mà là sự dễ dãi.

Sự sẵn sàng hy sinh.

Đó là điểm yếu chết người nhất trong thế giới này.

Cô rút một mảnh kính vỡ từ túi áo.

Cạnh sắc lẹm, đủ để cắt thịt, đủ để gây ra đau đớn thực sự.

Cô đặt mảnh kính lên mu bàn tay, nơi những vệt đen đang bò lên.

Cô cần một dấu hiệu vật lý.

Một ranh giới giữa Y Hoa và thứ gì đó đang xâm chiếm cô.

Cô ấn mạnh.

Máu chảy ra, đỏ tươi, pha trộn với màu đen của những vệt bóng.

Đau đớn xé toạc cơ thể cô, nhưng nó cũng mang lại sự tỉnh táo.

Y Hoa thở dài, hơi thở tạo thành những đám sương nhỏ trong không khí lạnh.

Cô không thể chết ở đây.

Nếu cô chết, virus sẽ bùng nổ.

Và nếu virus bùng nổ, mọi nỗ lực của cô, mọi nỗi đau cô đã chịu đựng, sẽ trở nên vô nghĩa.

Cô phải sống.

Dù phải bán linh hồn, dù phải trở thành quái vật.

Y Hoa leo xuống tầng hầm B3, nơi ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt.

Cô dựa lưng vào một cánh cửa thép gỉ sét, cố gắng điều hòa hơi thở.

Trong đầu cô, giọng nói ấy lại vang lên, rõ ràng hơn lần trước.

*"Cô nghĩ mình là người sống sót may mắn?

Hay cô đang tự欺 mình?"*

Y Hoa nhắm mắt, cố gắng loại bỏ tiếng nói đó.

Nhưng nó không biến mất.

Nó trở nên rõ ràng hơn, sắc bén hơn, như một lưỡi dao cạo trên da thịt tinh thần của cô.

"Lục Phong," Y Hoa nói, giọng lạnh lẽo.

"Nếu cô ấy không im lặng, tôi sẽ tìm cách bịt miệng cô ấy.

Dù bằng cách nào."

*"Ngươi đang nói về tôi?

Hay về chính nỗi sợ của ngươi?"* Lục Phong cười, một âm thanh khô khốc, như tiếng của những chiếc lá chết khô bị chà đạp.

*"Ngươi vừa sử dụng sức mạnh của ta.

Ngươi vừa để cho ta kiểm soát cơ thể ngươi trong khoảnh khắc đó.

Ngươi không thể phân biệt được đâu là Y Hoa và đâu là tôi nữa."*

Y Hoa mở mắt.

Đôi mắt cô trong bóng tối dường như phát ra một ánh sáng mờ nhạt, màu đỏ thẫm.

Cô nhìn vào bàn tay đang cầm mảnh kính vỡ.

Máu đã ngừng chảy, nhưng những vệt đen trên da cô lại sáng hơn, như thể chúng đang uống máu của cô.

"Ta không cần sự giúp đỡ của cô," Y Hoa nói, nhưng giọng cô thiếu sự dứt khoát.

*"Không cần?

Vậy thì ai đã khiến gã đàn ông đó tự bắn vào đầu mình?

Ai đã khiến gã kia mất trí và khóc thét?

Đó không phải là Y Hoa lạnh lùng, tính toán mà tôi biết.

Đó là sự hỗn loạn.

Đó là sự sụp đổ."*

Y Hoa siết chặt nắm đấm.

Cô nhớ lại cảnh tượng đó.

Sự kinh hoàng trong mắt gã đàn ông.

Sự yếu đuối của con người khi đối mặt với sự thật quá lớn.

Cô đã làm điều đó.

Cô đã phá vỡ tâm trí của một người đàn ông chỉ vì...

vì cô muốn sống?

Hay vì cô muốn chứng minh điều gì đó?

"Sự thật luôn đau đớn," Y Hoa thì thầm.

"Đó là điều tôi luôn nói."

*"Sự thật không quan trọng,"* Lục Phong ngắt lời, giọng trở nên trầm ấm, nguy hiểm.

*"Chỉ có sức mạnh mới quan trọng.

Và sức mạnh của ngươi đang yếu đi.

Ngươi đang kiệt sức.

Ngươi cần thêm Di Vật.

Ngươi cần thêm sức mạnh.

Không, ngươi cần thêm *ta*."*

Y Hoa lắc đầu.

"Tôi sẽ không để cô chiếm lấy cơ thể tôi."

*"Ngươi đã để rồi,"* Lục Phong cười.

*"Ngươi chỉ là một cái vỏ.

Một cái nôi.

Và bây giờ, cái nôi này đang rạn nứt."*

Y Hoa đứng dậy.

Cô cần di chuyển.

Ở đây, trong bóng tối, cô có thể cảm nhận được sự hiện diện của những thứ khác.

Không phải con người.

Không phải quái vật thông thường.

Mà là những bóng ma.

Những linh hồn chưa được giải phóng, những ký ức còn sót lại trong các Di Vật.

Chúng đang kêu gọi cô.

Chúng đang khóc.

Cô bước ra khỏi phòng server.

Hành lang phía trước tối đen như mực.

Nhưng Y Hoa có thể nhìn thấy.

Những vệt đen trên tay cô bắt đầu phát ra một ánh sáng mờ nhạt, dẫn đường cho cô.

Nó không phải là ánh sáng của hy vọng.

Nó là ánh sáng của sự dẫn dắt.

Của cái chết.

Cô đi theo ánh sáng đó.

Cô không biết nó sẽ đưa cô đến đâu.

Nhưng cô biết một điều: cô không thể quay lại.

Cánh cửa thép phía trước cô khẽ rung chuyển.

Y Hoa nín thở, tay siết chặt nắm đấm.

Từ khe hở dưới cánh cửa, một bóng đen trượt vào.

Không phải quái vật, mà là một con người.

Đó là một gã đàn ông mặc áo khoác da rách nát, tay cầm một khẩu súng lục cũ kỹ.

Hắn bước vào phòng, ánh mắt quét nhanh qua bóng tối.

Hắn không nhìn thấy Y Hoa.

Hắn đang tìm kiếm thứ gì đó khác.

Y Hoa ẩn mình sau một dãy tủ server cao lớn.

Cô có thể nghe thấy tiếng thở gấp của gã đàn ông.

Hắn sợ hãi.

Nhưng không phải sợ hãi Y Hoa.

Hắn sợ hãi thứ gì đó ở bên trong căn phòng này.

"Không thể nào," gã đàn ông lẩm bẩm.

"Nó phải ở đây.

Báo cáo nói rằng nó đã rơi xuống tầng này."

Y Hoa nheo mắt.

Cô không hiểu.

Nhưng cô không dám hỏi.

Sự im lặng là vũ khí tốt nhất của cô lúc này.

Gã đàn ông bước sâu hơn vào phòng.

Hắn bật một chiếc đèn pin nhỏ.

Ánh sáng xanh lạnh lẽo quét qua những dãy tủ server, qua những dây cáp chằng chịt, và cuối cùng, dừng lại ở một góc phòng.

Ở đó, nằm trên sàn, là một cái hộp kim loại nhỏ.

Nó không lớn, chỉ bằng một cuốn sách.

Nhưng nó tỏa ra một aura đáng sợ.

Y Hoa có thể cảm thấy nó.

Một sự trống rỗng.

Một sự hút mạnh.

Gã đàn ông quỳ xuống, tay run run.

Hắn mở hộp ra.

Bên trong là một mảnh xương trắng ngà, nhỏ bé, nhưng lại phát ra một ánh sáng đỏ rực.

"Cuối cùng," gã đàn ông thì thầm, giọng đầy tham lam.

"Chìa khóa."

Y Hoa nhận ra từ đó.

Thứ mà nhóm "Săn Thuần" đang tìm kiếm.

Nhưng tại sao gã đàn ông này lại có nó?

Và tại sao hắn lại gọi nó là "Chìa Khóa Địa Ngục"?

Cô nhìn vào mảnh xương.

Nó không phải là Di Vật thông thường.

Nó là một phần của ai đó.

Một phần của ai đó rất mạnh.

Và nó đang gọi cô.

Không phải bằng lời nói.

Mà bằng nỗi đau.

Y Hoa cảm thấy một cơn đau dữ dội xuyên qua đầu.

Những ký ức không phải của cô bắt đầu tràn vào.

Một người đàn ông.

Một người đàn ông mặc áo choàng trắng.

Hắn đang đứng trước một cái hố sâu.

Hắn ném thứ gì đó vào đó.

Và rồi, hắn chết.

Y Hoa nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những ký ức đó ra.

Nhưng chúng không biến mất.

Chúng xâm nhập vào tâm trí cô, như những con sâu ăn mòn gỗ.

"Nghe thấy chưa?" Lục Phong cười trong đầu cô.

*"Đó là tiếng gọi của địa ngục.

Và ngươi đang đứng ở cửa."*

Y Hoa mở mắt.

Gã đàn ông đang cầm mảnh xương lên, định đưa nó vào miệng.

Hắn định nuốt nó.

"Không!" Y Hoa hét lên, bước ra khỏi chỗ ẩn nấp.

Gã đàn ông giật mình, quay lại.

Hắn nhìn thấy Y Hoa.

Ánh mắt hắn không ngạc nhiên.

Nó đầy sự lạnh lùng.

"Cô đến," gã đàn ông nói.

"Tôi biết cô sẽ đến.

Cô là người duy nhất có thể mở nó."

"Đừng làm điều đó," Y Hoa nói, giọng cô run lên.

"Nó sẽ giết cô."

"Giết tôi?" Gã đàn ông cười.

Nó sẽ cứu tôi.

Nó sẽ cho tôi sức mạnh để giết hết những kẻ như cô."

Hắn đưa mảnh xương vào miệng.

Và rồi, hắn cắn.

Gã đàn ông bóp cò.

Tiếng súng nổ chói tai.

Nhưng viên đạn không chạm vào Y Hoa.

Cơ thể cô di chuyển nhanh hơn suy nghĩ, né sang bên trái với một cú vặn người khốc liệt.

Cánh tay cô vung lên, không phải để đánh, mà để *chạm*.

Làn da đen sẫm trên tay cô phát sáng.

Y Hoa không nhắm vào gã đàn ông.

Cô nhắm vào mảnh xương trong tay hắn.

Khi ngón tay cô chạm vào mảnh xương, một luồng năng lượng khổng lồ bắn ra.

Không phải lửa, không phải điện.

Mà là *nỗi đau*.

Y Hoa thấy tất cả.

Cô thấy gã đàn ông đó.

Tên hắn là Kael.

Hắn là một bác sĩ.

Hắn đã tạo ra virus.

Hắn đã tạo ra những Di Vật.

Và hắn đã tự tử để trốn tránh sự thật.

Nhưng hắn không chết.

Hắn đã biến mình thành một Di Vật.

Một Di Vật chứa đựng sự thật bị đàn áp.

Y Hoa hét lên.

Nỗi đau của Kael xâm nhập vào cơ thể cô.

Cô thấy những thí nghiệm.

Cô thấy những người bị hành hạ.

Cô thấy sự phản bội.

Và cô thấy sự cô đơn.

Sự cô đơn của Kael.

Sự cô đơn của Y Hoa.

Và sự cô đơn của Lục Phong.

*"Nghe thấy chưa?"* Lục Phong cười.

*"Chúng ta giống nhau.

Chúng ta đều là những kẻ bị bỏ rơi.

Chúng ta đều là những kẻ mang gánh nặng của thế giới."*

Y Hoa ngã quỵ.

Cô không thể đứng dậy.

Nỗi đau quá lớn.

Nó xé toạc tâm trí cô.

Gã đàn ông, Kael, đứng dậy.

Cơ thể hắn biến đổi.

Da hắn nứt ra.

Xương hắn dài ra.

Hắn trở thành một quái vật.

Không phải zombie.

Mà là một thực thể thuần túy của nỗi đau.

"Cô không thể hiểu," Kael nói, giọng nói giờ đây là tiếng của một ngàn người đang khóc.

"Sự thật không thể được giải phóng.

Nó phải bị chôn vùi."

Y Hoa nhìn lên.

Đôi mắt cô hoàn toàn màu đen.

Cô không còn là Y Hoa.

Cô là sự kết hợp của Y Hoa, Lục Phong, và Kael.

"Không," Y Hoa nói.

"Sự thật phải được giải phóng.

Dù bằng cách nào."

Cô đứng dậy.

Cơ thể cô phát ra một ánh sáng đen.

Cô bước về phía Kael.

Không phải để chiến đấu.

Mà để hòa hợp.

Kael hét lên.

Hắn lao vào cô.

Hai cơ thể va chạm.

Và rồi, chúng hợp nhất.

Y Hoa bước vào căn phòng lớn phía cuối hành lang.

Đây là trung tâm kiểm soát cũ của tòa nhà.

Những màn hình lớn vẫn còn hoạt động, chiếu những hình ảnh nhiễu loạn.

Đột nhiên, tất cả màn hình cùng lúc sáng lên, hiển thị một bức ảnh chụp từ camera an ninh bên ngoài.

Đó là hình ảnh của một con quái vật.

Nhưng nó không giống bất kỳ thứ gì Y Hoa từng thấy.

Nó có cơ thể người, nhưng da thịt nó là màu đen bóng, giống như những vệt trên tay Y Hoa.

Nó có đôi mắt đỏ rực.

Và nó đang cười.

Y Hoa nhìn vào màn hình.

Cô nhận ra con quái vật đó.

Đó là chính cô.

Hoặc là phiên bản tương lai của cô.

Và trên màn hình, một dòng chữ hiện lên, bằng máu tươi:



Y Hoa nhìn xuống tay mình.

Những vệt đen đã lan lên đến khuỷu tay.

Và chúng đang chuyển động.

Chúng đang đói.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập