Chương 2

Cơn đau không đến từ da thịt.

Nó không giống như những vết thương do dao găm hay răng nanh của những con thây ma gây ra, thứ mà Y Hoa đã quen thuộc trong những tháng ngày lang thang dưới lòng đất.

Cơn đau này sâu hơn, độc hại hơn.

Nó bắt đầu từ tủy sống, nơi những ngón tay của Di Vật – thứ cô vừa nuốt chửng trong cơn tuyệt vọng – đang tan chảy.

Một luồng năng lượng đen ngòm, lạnh lẽo như băng hà vĩnh cửu, bùng nổ bên trong bụng cô.

Y Hoa gào thét, nhưng tiếng hét bị nghẹn lại trong cổ họng, biến thành tiếng khò khò đau đớn.

Cô quằn quại trên sàn bê tông ẩm mốc, móng tay cào xé vào những vết nứt trên sàn nhà, cố gắng tìm một điểm tựa cho cơ thể đang bị xé toạc từ bên trong.

*"Nó đang ăn thịt em,"* giọng nói của Lục Phong vang lên trong đầu, không còn sự khinh miệt, mà là một sự tò mò bệnh hoạn.

*"Nhìn đi, Y Hoa.

Nhìn cách ký ức của hắn hòa tan vào máu thịt của em.

Đó không phải là sự tiếp nhận.

Đó là sự xâm lược."*

Y Hoa mở mắt, đôi ngươi đỏ ngầu bởi mạng mạch vỡ.

Trước mặt cô, không gian đang méo mó.

Những bóng tối trong căn hầm dường như sống động, chúng cuộn trào, quấn lấy cổ tay và chân cô như những con rắn đen.

Cô cảm thấy mùi thuốc khử trùng nồng nặc của Lâm Phong, mùi giấy cũ kỹ của cuốn sổ, và nỗi sợ hãi tột cùng khi đối diện với cái chết.

Nhưng sâu hơn nữa, là một cảm giác lạnh lẽo, vô tri, như thể cô đang đứng trên bờ vực của một vực thẳm không đáy.

Cơ thể cô co giật dữ dội.

Da thịt cô trở nên trắng bệch, gần như trong suốt, để lộ những tĩnh mạch xanh thẫm chạy dọc khắp người, như những dòng sông ngầm đang vận chuyển một thứ dịch độc.

Y Hoa biết, nếu cô không kiểm soát được nó, cô sẽ trở thành một con rối, một bình chứa cho ký ức và kỹ năng của người chết.

Cô sẽ mất đi "Y Hoa".

*"Đừng kháng cự,"* Lục Phong thì thầm, giọng đầy cám dỗ.

*"Hãy để nó vào.

Hãy để hắn sống trong em.

Đó là cách duy nhất để em tồn tại."*

Y Hoa nghiến răng, nước mắt chảy ra nhưng ngay lập tức bốc hơi dưới sức nóng của năng lượng bên trong.

Cô không muốn tồn tại như một xác sống có ý thức.

Cô muốn sống, với tư cách là chính mình.

Cô hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt tràn vào phổi, và trong khoảnh khắc đó, cô tập trung toàn bộ ý chí vào một điểm duy nhất: sự cô đơn.

Sự cô đơn tột cùng của một người phải mang theo linh hồn của kẻ thù và ký ức của nạn nhân.

"Ngoài kia," cô nói, giọng khàn đặc, như tiếng ma sát của đá trên đá.

"Không có chỗ cho sự yếu đuối."

Cô ép những luồng năng lượng hỗn loạn vào sâu trong tủy sống, khóa chúng lại bằng một ý chí sắt đá.

Cơn đau giảm dần, thay vào đó là một cảm giác lạnh giá, tĩnh lặng.

Y Hoa đứng dậy, chậm rãi.

Đôi mắt cô giờ đây không còn đỏ ngầu, mà đen thẳm, sâu不见 đáy, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu gần đó.

Cô không còn là con người trước đó.

Cô là một cái bình chứa, và bên trong là một đại dương bão tố.


Khai lao vào, lưỡi kiếm nhắm vào cổ Y Hoa.

Đó là phản xạ sinh tồn của anh, sợ hãi cái lạ, sợ hãi sự thay đổi, và sợ hãi chính mình.

Anh ta không muốn giết Y Hoa, nhưng anh ta cũng không muốn chết.

Trong thế giới này, lòng tốt là một thứ xa xỉ, và sự do dự là cái chết.

Nhưng Y Hoa không né.

Cô đứng im, để lưỡi kiếm chạm nhẹ vào da cổ.

Một giọt máu rỉ ra, đỏ thẫm, rơi xuống sàn bê tông.

Rồi cô lao tới.

Không phải để né tránh, mà để tấn công.

Cô dùng khuỷu tay đánh vào mặt anh ta, đồng thời chân trái đá mạnh vào đầu gối phải của anh.

Khai gào thét, chân anh ta gãy Snap, và anh ta ngã quỵ xuống.

Thanh kiếm rơi ra khỏi tay, lăn xa trên sàn nhà.

Y Hoa không dừng lại.

Cô cúi xuống, nắm lấy cổ Khai, nhấc bổng anh ta lên khỏi mặt đất.

Cơ thể cô dường như đã thay đổi, sức mạnh của cô tăng vọt, như thể cô đang sử dụng năng lượng của chính kẻ thù.

em là ai?" Khai khàn khàn hỏi, tay chân quẫy đạp vô ích.

Y Hoa nhìn vào đôi mắt anh ta, đôi mắt đang dần tối lại.

"Em là cái giá phải trả cho sự sống sót của anh," cô nói, giọng lạnh băng.

"Và em sẽ không để anh làm phiền sự yên bình của em."

Cô siết chặt cổ anh ta.

Xương cổ Khai phát ra tiếng lục tục.

Ánh mắt anh ta mở to, đầy kinh hoàng, trước khi tắt hẳn.

Y Hoa buông tay, để xác anh ta rơi xuống sàn nhà.

Cô không cảm thấy tội lỗi.

Cô chỉ cảm thấy trống rỗng.

Lục Phong cười trong đầu cô, một tiếng cười khinh bỉ.

Em đang học.

Em đang trở nên mạnh mẽ."*

Y Hoa quay đi, không nhìn lại xác chết của Khai.

Cô biết, hành động này sẽ không bao giờ tha thứ cho cô.

Nhưng cô không cần sự tha thứ.

Cô cần sự thật.

Và để có được sự thật, cô phải sẵn sàng giết chết mọi thứ cản đường mình, kể cả những người từng thân thiết.


Bên ngoài nhà kho, tiếng gầm gừ của bầy "Rụng Rỉ" ngày càng gần.

Chúng không còn sợ hãi mùi máu của Khai.

Chúng đã ngửi thấy thứ gì đó khác, thứ gì đó mạnh mẽ hơn, hấp dẫn hơn.

Chúng ngửi thấy mùi của một "Cái Nôi".

Y Hoa đứng dậy, lau máu trên tay.

Cô nhìn ra cửa sổ nhỏ, nơi ánh sáng mờ ảo của bầu trời tận thế chiếu vào.

Cô thấy những bóng đen di chuyển trong bóng tối, những con quái vật đang tụ tập, chờ đợi con mồi của chúng.

Và trong tâm trí cô, giọng nói của Lục Phong vang lên, đầy kích thích.

*"Chúng đang đến.

Hãy chiến đấu, Y Hoa.

Hãy chứng minh rằng em xứng đáng với sức mạnh này."*

Y Hoa mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy sát khí.

Cô rút dao găm từ trong túi áo, lưỡi dao lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo.

"Đến đi," cô nói, giọng vang vọng trong căn hầm tối om.

"Em đã chờ đợi điều này."

Cô bước ra khỏi căn hầm, bước vào bóng tối.

Và phía sau cô, cánh cửa sắt đóng sầm lại, như thể đang khép lại một chương cũ, và mở ra một chương mới, đầy máu và nước mắt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập