Chương 3
Nó giống như một loại nước hoa cổ xưa, nồng nàn và chết chóc, kích thích khứu giác vốn đã trở nên quá mức nhạy cảm sau khi Lục Phong nhập vào.
Cô đứng giữa căn kho hàng bỏ hoang, xung quanh là những bóng đen đang nhảy múa trong ánh sáng yếu ớt của ngọn đuốc.
Những con "Rụng Rỉ" — những thứ quái vật từng là con người — đang rượt đuổi những người sống sót còn lại trong nhóm.
Tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên đều đặn, như nhịp đếm của một chiếc đồng hồ báo tử.
Khai đã chết.
Cái chết của anh ta không để lại di chúc, chỉ để lại một vệt máu loang lổ trên sàn bê tông và một sự trống rỗng lạnh lẽo trong tâm trí Y Hoa.
Nhưng sự trống rỗng đó nhanh chóng bị lấp đầy bởi tiếng cười khẩy của Lục Phong.
*"Đừng lãng phí thời gian để thương tiếc,"* giọng nói của hắn vang lên trong đầu cô, sắc lạnh như lưỡi dao cạo.
*"Chúng đang đến.
Nếu em muốn sống, hãy biến chúng thành thức ăn."*
Y Hoa nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.
Không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, mang theo mùi sắt gỉ và nỗi sợ hãi tanh tưởi của những người đồng đội.
Cô mở mắt ra, đôi ngươi đen thẳm không còn chút ánh sáng của con người nữa.
Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ, như vực sâu không đáy.
Cô không chạy.
Chạy nghĩa là thừa nhận mình là con mồi.
Trong thế giới này, kẻ yếu mới phải chạy.
Kẻ mạnh thì chờ đợi.
Một con Rụng Rỉ lao vào từ góc khuất, hàm răng nanh nhọn hoắt cào xé không khí.
Nó nhắm thẳng vào cổ Y Hoa.
Nếu là trước đây, cô sẽ hoảng loạn, sẽ giơ tay che chắn và cầu nguyện.
Nhưng bây giờ, cơ thể cô phản ứng nhanh hơn ý thức.
Cô bước sang bên trái, một cử động nhẹ nhàng nhưng chính xác đến kinh ngạc.
Lưỡi dao găm trong tay cô lóe lên một tia sáng bạc, cắt ngang qua cổ con quái vật.
Máu đen phun ra, bắn lên mặt Y Hoa.
Cô không nháy mắt.
*"Đúng vậy,"* Lục Phong thì thầm, thỏa mãn.
*"Sử dụng sức mạnh của nó.
Đừng chỉ giết nó.
Hãy nuốt chửng nỗi sợ hãi của nó."*
Y Hoa cúi xuống, dùng dao xẻ mở ngực con quái vật.
Bên trong không còn là nội tạng con người, mà là một khối thịt nhầy nhụa, pulsating với những mạch máu đen kịt.
Cô cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, hỗn loạn tràn vào lòng bàn tay khi cô chạm vào nó.
Đó là Di Vật.
Không phải một vật thể rời rạc, mà là bản chất của kẻ chết đang tìm kiếm một chủ nhân mới.
Cô nghiến răng, cưỡng ép bản thân nuốt chửng một mảnh thịt nhỏ từ khối nhầy đó.
Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, kèm theo những hình ảnh mảnh vỡ của ký ức: sự đau đớn, sự tuyệt vọng, và cơn đói khát vô tận.
Cô không nôn ra.
Cô nuốt chửng nó.
Cơn đau xé toạc não bộ, nhưng cô đứng im, chịu đựng.
Mỗi cơn đau là một bước tiến hóa.
Cô đang biến mình thành một cái bẫy, một cái nôi cho sự hủy diệt.
Và khi những con Rụng Rỉ khác tiến lại gần, chúng dường như chần chừ.
Chúng ngửi thấy mùi máu của đồng loại, nhưng cũng ngửi thấy thứ gì đó lớn lao hơn, đáng sợ hơn.
Chúng lùi lại, gầm gừ trong cổ họng, như thể đang tôn kính một vị thần chết chóc.
Y Hoa lau máu trên mặt, ánh mắt quét qua bóng tối.
Cô biết, trận chiến thực sự chưa bắt đầu.
Những con quái vật này chỉ là mồi nhử.
Kẻ săn mồi thực sự luôn ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi con mồi yếu nhất bộc lộ sơ hở.
Và cô vừa mới làm điều đó.
Khi những người sống sót khác rời đi để kiểm tra chu vi, Y Hoa ở lại trong góc khuất của kho hàng.
Cô ngồi xuống, nhìn vào vết thương trên tay mình.
Máu đen đã ngừng chảy, nhưng những mạch máu dưới da đang phát sáng mờ ảo, như những con trùn đất đang bò trong cơ thể cô.
Đó là dấu hiệu của sự đồng hóa.
Cô đang trở thành một phần của virus, và virus đang trở thành một phần của cô.
Cô nhớ lại lời nói của Lưu Phong.
*"Thứ đó sẽ giết chết tất cả chúng ta."* Có lẽ hắn đúng.
Nhưng cũng có lẽ, hắn sai.
Virus không phải là kẻ thù.
Nó là một công cụ.
Và cô là người nắm giữ công cụ đó.
Bên trong tâm trí cô, Lục Phong đang cười.
*"Hắn sợ em.
Hắn sợ sức mạnh của em.
Và vì vậy, hắn sẽ tìm cách loại bỏ em."*
Y Hoa nhắm mắt lại, tập trung vào những ký ức mới vừa thu thập được từ con quái vật.
Những hình ảnh mờ nhạt hiện ra: một căn phòng tối, những chiếc ống nghiệm, và một người đàn ông mặc áo trắng.
Người đàn ông đó đang quan sát một đứa trẻ — chính là cô — trong một cái lồng kính.
Giọng nói của người đàn ông vang lên trong ký ức: *"Nó là chìa khóa.
Nó sẽ mở ra cánh cửa địa ngục."*
Y Hoa mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm.
Cô hiểu rồi.
Cô không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.
Cô là một thí nghiệm.
Virus xuất hiện không phải do sự sụp đổ của thế giới, mà là do chính con người tạo ra.
Và cô là sản phẩm cuối cùng của dự án đó.
Sự thật bị đàn áp bấy lâu nay cuối cùng cũng lộ diện.
Và nó đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào trên cơ thể cô.
Cô không chỉ là bình chứa.
Cô là cái nôi.
Và nếu cô chết, virus sẽ bùng nổ, tiêu diệt toàn bộ nhân loại.
Đó là lý do tại sao cô không thể chết.
Đó là lý do tại sao cô phải sống, dù phải trả giá bằng linh hồn của chính mình.
Cô đứng dậy, lau sạch máu trên tay.
Vết thương trên tay cô đã đóng sẹo, để lại một vết sẹo hình xoắn ốc, giống như biểu tượng của một con rắn đang nuốt đuôi mình.
Đó là dấu hiệu của sự tái sinh.
Và cô đã sẵn sàng cho sự tái sinh đó.
Sáng hôm sau, căn cứ diễn ra buổi họp phân phối lương thực.
Ánh nắng mờ ảo của bầu trời tận thế chiếu xuống những khuôn mặt tiều tụy, mệt mỏi.
Lưu Phong đứng trên bục, phân phát những gói bột mì khan hiếm.
Y Hoa đứng cuối hàng, bình tĩnh, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc.
Khi đến lượt cô, Lưu Phong mỉm cười, đưa cho cô một gói lớn hơn người khác, kèm theo một hộp thức ăn đóng hộp quý giá.
"Cho con," hắn nói, giọng đầy thân thiện.
"Con xứng đáng với nó.
Con đã làm rất tốt hôm qua."
Y Hoa nhận lấy hộp thức ăn, ánh mắt chạm vào mắt Lưu Phong.
Cô không nói gì.
Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy bí ẩn.
Cô biết, đây không phải là sự thưởng thức.
Đây là một cái bẫy.
Và cô sẽ bước vào cái bẫy đó, để rồi phá vỡ nó từ bên trong.
Cô quay đi, bước về phía chỗ ở của mình.
Trong đầu cô, Lục Phong đang cười.
*"Hắn nghĩ hắn đang kiểm soát em.
Nhưng em mới là người nắm giữ chìa khóa.
Và em sẽ dùng nó để mở ra cánh cửa địa ngục."*
Y Hoa nhìn vào hộp thức ăn trong tay.
Bên trong không phải là thức ăn.
Mà là một chiếc chìa khóa nhỏ, bằng kim loại đen, khắc họa hình ảnh một con rắn đang nuốt đuôi mình.
Cô nắm chặt chiếc chìa khóa, cảm thấy sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay.
Cô biết, cuộc chơi mới bắt đầu.
Và lần này, cô sẽ không bao giờ thua.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận