Chương 1

Mùi thối rữa không chỉ là một mùi hương, nó là một thực thể vật lý, nặng nề và dính líu, bám chặt vào phổi của Y Hoa như những ngón tay vô hình đang bóp nghẹt sự sống.

Cô không chạy.

Chạy là hành động của kẻ hoảng loạn, của những con mồi đang cố gắng thoát khỏi cái chết bằng cách đốt cháy năng lượng quý giá.

Y Hoa *lurk* — rình rập.

Mỗi bước chân trần của cô trượt nhẹ trên lớp bê tông vỡ nát, phủ đầy rêu đen ẩm ướt và những vệt máu khô cũ kỹ, đã chuyển sang màu nâu sẫm như gỉ sét.

Không khí trong khu chung cư bị phong tỏa này dày đặc, ngột ngạt, mang theo mùi của xác người phân hủy và mùi chua loét của sự tuyệt vọng bị lên men trong bóng tối.

Cái đói không còn là cảm giác cồn cào trong bụng nữa, nó đã trở thành một sinh vật ký sinh, gặm nhấm từng thớ cơ, từng giọt máu, biến lý trí thành những mảnh vụn sắc lẹm.

Y Hoa liếc nhìn xung quanh.

Những căn hộ với cửa sổ vỡ tan tành giống như những hốc mắt rỗng không, nhìn chằm chằm vào hành lang tối om.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà lọc xuống, chiếu rọi lên những đống đổ nát và xác chết khô héo.

Cô thu hẹp tầm nhìn, tập trung vào từng âm thanh nhỏ nhất: tiếng giót nước nhỏ giọt từ ống nước rỉ, tiếng cào cào của côn trùng trong tường, và quan trọng hơn cả, tiếng thở khò khè, nặng nhọc của thứ gì đó đang潜伏 (ẩn nấp) ở phía trước.

Trong đầu cô, một giọng nói vang lên, lạnh lùng và đầy khinh miệt, như tiếng va chạm của những mảnh kính vỡ.

*"Con đường này là bẫy.

Chúng đang chờ đợi.

Nhưng con quá yếu, Y Hoa.

Con sẽ chết ở đây, và ta sẽ lại phải chờ đợi một vật chủ khác."*

Y Hoa cắn chặt môi cho đến khi vị mặn chát của máu lan ra trong miệng.

Cô không đáp lại.

Sự im lặng của cô là bức tường thành duy nhất ngăn chặn sự điên loạn từ linh hồn đang cộng sinh bên trong.

Cái tên ấy giờ đây không còn là một ký ức đau thương, mà là một lời nguyền, một gánh nặng vĩnh cửu.

Hắn là lý do cô sống, và cũng là lý do cô phải trở nên tàn nhẫn.

Nếu cô chết, rào cản giữa sinh và tử sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Virus không phải là kẻ thù duy nhất; chính cô mới là quả bom hẹn giờ, và linh hồn Lục Phong là ngòi nổ.


Người đàn ông gầm lên, một âm thanh thô ráp, không giống con người, và lao về phía Y Hoa.

Tốc độ của anh ta đáng kinh ngạc, như một bóng ma đen kịt lao về phía cô.

Y Hoa không né tránh theo phản xạ.

Cô chờ đợi.

Khi móng vuốt của quái vật sượt qua áo khoác của cô, xé toạc vải, Y Hoa mới di chuyển.

Cô trượt về phía bên trái, đồng thời vung con dao găm lên.

Không phải để đâm, mà để quẹt.

Lưỡi dao cắt vào cổ tay của quái vật, làm đứt một vài dây thần kinh và mạch máu nhỏ.

Máu đen sẫm phun ra, bắn lên mặt Y Hoa.

Quái vật gầm thét, rút tay lại, đau đớn và tức giận.

Y Hoa không dừng lại.

Cô bước vào khoảng trống mà quái vật vừa để lại, chân phải đạp mạnh vào bụng anh ta.

Sức mạnh của cú đá không lớn, nhưng nó đánh vào điểm yếu.

Quái vật bị đẩy lùi, va vào tường.

Y Hoa lợi dụng khoảnh khắc đó, lao tới, dùng vai hất anh ta ngã xuống sàn.

Cô nhảy lên người anh ta, đè chặt hai tay xuống, con dao găm hướng thẳng vào cổ.

Quái vật giãy giụa, móng vuốt cào vào vai Y Hoa, xé rách da thịt.

Nỗi đau nhói lên, nhưng Y Hoa giữ vững thần trí.

Cô nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của con quái vật, tìm kiếm sự sợ hãi, sự cầu xin.

Nhưng không có gì.

Chỉ có sự thù hận thuần túy.

*"Đâm vào tim,"* Lục Phong thúc giục, giọng nói đầy háo hức.

*"Lấy Di Vật của nó.

Kỹ năng của nó sẽ giúp con sống sót lâu hơn."*

Y Hoa ngần ngại.

Cô không muốn trở thành một cỗ máy giết người.

Nhưng nỗi đau từ vết thương trên vai và tiếng gầm của quái vật đang đè lên cô khiến cô phải đưa ra quyết định.

Cô hạ lưỡi dao xuống.

Nhưng rồi, cô dừng lại.

Trong túi áo sơ mi của quái vật, một vật thể nhỏ bé lóe lên ánh kim dưới ánh sáng mờ.

Một chiếc thẻ cư dân.

Và bên cạnh nó, một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da cũ kỹ.

Y Hoa nhận ra điều gì đó.

Quái vật này, trước khi biến đổi, là một người có tổ chức.

Một người ghi chép lại mọi thứ.

*"Ngốc nghếch!"* Lục Phong quát lên trong đầu.

*"Giết nó đi!"*

Y Hoa phớt lờ.

Cô dùng chân kẹp chặt cổ quái vật, ngăn không cho nó cắn được mình, đồng thời dùng tay còn lại, tay không cầm dao, nhanh chóng móc lấy cuốn sổ và chiếc thẻ từ túi áo.

Quái vật gầm gừ, cố gắng cắn vào tay cô, nhưng Y Hoa đã rút tay ra kịp thời, mang theo chiến lợi phẩm.

Cô đứng dậy, lùi lại, quan sát quái vật đang bò dậy, đầy giận dữ.

Y Hoa không chạy.

Cô nhìn thẳng vào con quái vật, ánh mắt lạnh lùng như băng.

*"Tôi không giết bạn,"* cô nói, giọng đều đều, không chút rung động.

*"Tôi lấy lại thứ thuộc về tôi."*

Quái vật lao tới lần nữa, nhưng Y Hoa đã mở cửa, lao ra ngoài hành lang, đóng sầm cửa lại phía sau lưng.

Tiếng đập cửa dữ dội vang lên, nhưng cánh cửa gỗ dày giữ vững.

Y Hoa thở hổn hển, tim đập thình thịch, nhưng tay cô vẫn nắm chặt cuốn sổ và chiếc thẻ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập