Chương 8

Chương 8 — Sự Thật Giá Rối

Đường Tâm Nhàn không chạy theo Lâm Tử Hàn.

Cô đứng yên, nắm chặt chiếc vé xe buýt đã cũ trong tay – vật chứng duy nhất còn sót lại từ cuộc sống trước kia của cô, thứ mà Mnemosyne chưa kịp quét sạch.

Nụ cười đau đớn kia tan biến, thay vào đó là sự tĩnh lặng đáng sợ của một người bị mất tiếng nói.

Cô biết nếu mình đuổi theo, mọi nỗ lực giữ khoảng cách an toàn sẽ sụp đổ.

Không khí trong phòng máy chủ lạnh lẽo, mùi ozone và bụi điện tử bám dính trên da thịt như một lớp vỏ bọc vô hình.

Tim cô đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một sự tỉnh táo tàn khốc.

Cô vừa ký vào bản hợp đồng "Bạn Gái Giả Vờ", biến chính tình yêu của mình thành một công cụ chiến tranh.

Chiếc vé xe buýt nhàu nát trong lòng bàn tay cô, cạnh giấy bạc bạc màu, in hình một tuyến đường đã bị đóng cửa từ năm ngoái.

Đó là con đường cô từng đi cùng cha mình, trước khi Mnemosyne mua lại ký ức đau buồn đó với giá rẻ bèo.

Giờ đây, nó là một di vật, một lời nhắc nhở rằng cuộc sống thật của cô không phải là những ký ức hạnh phúc giả tạo được bán trên kệ.

Cô nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình.

Chữ ký "Đường Tâm Nhàn" trên tờ giấy còn nóng hổi, mực chưa kịp khô hẳn, như một vết thương hở.

Cô đã bán linh hồn mình để mua lấy thời gian.

Nhưng thời gian là thứ xa xỉ nhất mà một kẻ phản bội không thể sở hữu.

Tử Hàn quay lại, ánh mắt anh không còn sự ấm áp của người yêu, mà là sự tính toán của một kẻ săn mồi bị buộc phải hợp tác.

"Về nhà đi, Tâm Nhàn," anh nói, giọng đều đều, không một chút rung động.

"Nhớ quy tắc số một: Đừng bao giờ nhìn thẳng vào mắt tôi khi chúng ta đang ở trước mặt công chúng.

Nó sẽ khiến họ nghi ngờ." Câu nói đó như một nhát dao nhỏ, cứa vào tim cô, nhưng cô không thốt lên lời.

Cô chỉ gật đầu, một cử chỉ vâng lời ngoan ngoãn mà cô đã rèn luyện trong những năm tháng bị xóa ký ức.

Khi cánh cửa đóng sầm lại, tiếng động vang vọng trong căn phòng trống rỗng, như tiếng đóng棺 của một quá khứ không còn tồn tại.


Cánh cửa phòng ngủ bất ngờ mở toạc ra.

Không phải do Tử Hàn, mà do hai nhân viên bảo an của Mnemosyne, mặc đồng phục đen tuyền, đeo thiết bị quét sinh học.

"Phát hiện sóng não bất thường và truy cập dữ liệu trái phép," giọng điện tử lạnh lùng vang lên.

"Xin vui lòng giao nộp thiết bị giải mã và tự nguyện bị giam giữ cho điều tra."

Tâm Nhàn đứng giữa phòng, lưng dựa vào tường.

Tử Hàn đang ngồi trên ghế, mặt mày tái mét, nhưng anh không di chuyển.

Anh nhìn cô, ánh mắt phức tạp – có sự sợ hãi, có sự giận dữ, nhưng sâu thẳm hơn là một sự chấp nhận bi đát.

Anh biết cô đã làm gì.

Anh biết cô đã kích hoạt sóng não để gây nhiễu, một hành động tự sát về mặt tinh thần.

"Tâm Nhàn, đừng," Tử Hàn thì thầm, nhưng giọng anh bị át đi bởi tiếng bước chân nặng nề của bảo an.

Cô không nhìn anh.

Cô chỉ nhìn vào hai kẻ xâm nhập.

Chúng tiến lại gần, tay cầm những thiết bị điện từ, đủ để làm tê liệt cơ thể cô trong vài giây.

Không khí trong phòng ngột ngạt, mùi ozone từ thiết bị quét sinh học nồng nặc.

Tâm Nhàn cảm thấy tim mình đập mạnh đến mức đau nhói.

Cô không thể để họ bắt cô.

Nếu họ bắt cô, họ sẽ lấy đi ký ức gốc, và Tử Hàn sẽ mất đi lá chắn duy nhất.

Cô nắm chặt chiếc vé xe buýt trong tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

Nỗi đau vật lý giúp cô giữ vững lý trí.

Cô nhìn vào đôi mắt của nhân viên bảo an đứng đầu.

Trong khoảnh khắc đó, cô không thấy con người, cô chỉ thấy một cỗ máy, một công cụ của sự kiểm soát.

Và cỗ máy có thể bị hỏng.

Cô bước tới, không lùi lại.

"Anh muốn thiết bị?" cô hỏi, giọng bình thản đến đáng sợ.

"Nó không còn nữa.

Tôi đã phá hủy nó."

Nhân viên bảo an nhíu mày.

"Lời nói dối không có giá trị trong hệ thống của chúng tôi."

"Thì hãy kiểm tra," Tâm Nhàn thách thức.

"Kiểm tra xem trong đầu tôi còn gì ngoài nỗi đau."

Cô nhắm mắt lại, lại một lần nữa, gọi lại ký ức.

Lần này, cô không chỉ gọi lại nỗi đau của cha mình, mà còn gọi lại ký ức về việc cô tự nguyện trở thành "Chìa Khóa".

Ký ức về sự hy sinh, về sự phản bội, về tình yêu bị biến dạng.

Sóng não của cô bùng nổ, mạnh mẽ hơn lần trước, như một tia sét đánh vào hệ thống quét của chúng.

Hai nhân viên bảo an hét lên, ôm đầu, thiết bị trên tay phát ra tiếng rè rè.

Sóng não vượt ngưỡng an toàn!

Nguy cơ sụp đổ tâm lý!"

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tử Hàn đứng dậy.

Anh không chạy.

Anh bước tới, đứng giữa Tâm Nhàn và hai tên bảo an đang vật lộn.

Ánh mắt anh sắc lạnh, nhìn thẳng vào thiết bị của chúng.

"Rút lui," anh ra lệnh, giọng nói vang lên với một quyền uy lạ thường.

"Nếu không, tôi sẽ kích hoạt giao thức tự hủy dữ liệu.

Cả hai chúng tôi sẽ chết, và Mnemosyne sẽ mất đi 'Chìa Khóa' mãi mãi."

Hai tên bảo an chựng lại.

Chúng nhìn nhau, rồi nhìn vào Tử Hàn.

Chúng biết anh nói thật.

Lâm Tử Hàn không bao giờ nói đùa về cái chết.


Giám đốc bước đến, nhặt mảnh vỡ gương rơi xuống sàn – thứ đã vỡ vụn khi hai tên bảo an lao vào phòng.

Cô cầm mảnh vỡ lên, soi vào ánh sáng mờ ảo của đèn hành lang.

Trong đó, hình ảnh phản chiếu của Tâm Nhàn méo mó, biến dạng, như một linh hồn bị xé toạc.

"Ký ức không phải là thứ để sở hữu, Đường Tâm Nhàn," Giám đốc nói, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Nó là thứ để bán.

Và con vừa mới mua lại nó bằng chính mạng sống của mình."

Cô ấy quay sang nhìn Tử Hàn, ánh mắt đầy khinh miệt.

"Lâm Tử Hàn, con nghĩ mình đang chiến đấu?

Con chỉ là một con rối, nhảy múa theo điệu nhạc mà tôi soạn sẵn.

Tình yêu của con, nỗi đau của con, tất cả đều là những con số trong bảng tính của tôi."

Tử Hàn mở miệng, nhưng không một lời nào thốt ra.

Anh nhìn Tâm Nhàn, trong mắt anh là sự tuyệt vọng tột cùng.

Anh biết rằng, từ khoảnh khắc này, họ không còn là nạn nhân.

Họ là những kẻ thí nghiệm, bị nhốt trong một phòng thí nghiệm khổng lồ, nơi ranh giới giữa thật và giả đã bị xóa nhòa hoàn toàn.

Giám đốc bỏ mảnh vỡ gương vào túi áo, quay lưng đi.

"Về nhà đi.

Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu chương mới.

Và lần này, tôi sẽ không cho con cơ hội để im lặng nữa."

Khi cánh cửa đóng lại, chỉ còn lại hai người trong căn phòng tối om.

Tâm Nhàn trượt xuống sàn, ôm lấy đầu, nước mắt rơi xuống.

Cô không biết sự thật mà Giám đốc nói có phải là thật hay không.

Nhưng cô biết một điều chắc chắn: cô không còn là Đường Tâm Nhàn nữa.

Cô là một bí mật, một món hàng, và một vũ khí.

Và trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng bước chân của Tử Hàn tiến lại gần, nhưng lần này, cô không dám mở mắt ra nhìn anh.

Vì cô sợ rằng, trong ánh mắt anh, cô sẽ thấy sự thật tàn khốc nhất: anh cũng đã bán mình, từ rất lâu rồi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập