Chương 7

Cánh cửa phòng ký túc xá đóng sầm lại, tiếng động như một cú đấm vào không khí tĩnh lặng, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên mà Tâm Nhàn đã cố gắng xây dựng trong suốt những ngày qua.

Cô chưa kịp quay người, chưa kịp thốt ra một lời bào chữa yếu ớt, thì đã bị đẩy mạnh vào góc tường.

Lưng cô va chạm với bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của bức tường sơn trắng, cơn đau nhói lên nhẹ nhưng đủ để đánh thức toàn bộ giác quan.

Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc của Lâm Tử Hàn bao trùm lấy cô, nồng nàn và áp đảo, không còn là mùi hương dịu dàng của những buổi chiều cùng nhau đọc sách nữa, mà trở thành một cái lồng vô hình, giam cầm sự thở của cô.

Ánh mắt Tử Hàn rực lên một thứ lửa giận dữ, nhưng nếu nhìn kỹ, sâu thẳm trong đôi mắt đen nhánh ấy là sự bối rối và nỗi sợ hãi tột cùng.

Anh đứng chắn trước mặt cô, cơ thể căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Giọng anh gằn gằn, từng từ ngữ như những mảnh thủy tinh sắc lẹm: "Giải thích đi!

Tại sao họ lại gọi cô là 'Chìa Khóa'?

Tại sao những người trong Mnemosyne lại sợ cô tiếp cận tôi?"

Tâm Nhàn mở miệng, cổ họng khô khốc.

Cô muốn nói rằng cô không biết, rằng cô cũng là nạn nhân của một trò chơi khốn kiếp, nhưng lời nói tắc nghẹn ở cổ họng.

Sự thật là cô biết.

Cô biết mình là gì.

Nhưng nếu nói ra, cô sẽ tước đoạt đi sự tự do của anh, biến anh thành một con rối trong bàn tay của chính công ty anh ta phục vụ.

Sự im lặng của cô, vốn là lá chắn bảo vệ, giờ đây lại trở thành lưỡi dao cứa vào lòng tin của Tử Hàn.

"Tâm Nhàn?" Tử Hàn gọi tên cô, giọng nói hạ xuống, nhưng sự lạnh lùng trong đó lại càng rõ rệt.

Anh đưa tay lên, định chạm vào vai cô, nhưng lại dừng lại ở giữa không trung, như thể sợ chạm vào một thứ gì đó nguy hiểm.

"Cô đang im lặng.

Lần nào cô im lặng như vậy, đều có điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra.

Đừng khiến tôi phải tin rằng cô đang giấu giếm những điều liên quan đến cha tôi, liên quan đến cái chết của anh ấy."

Tâm Nhàn nhắm mắt lại.

Nước mắt không rơi, nhưng cảm giác tan vỡ bên trong thì dữ dội hơn bất kỳ tiếng khóc nào.

Cô không thể nói dối.

Cô không thể nói rằng cô yêu anh.

Vì nếu cô nói ra, anh sẽ tin.

Và nếu anh tin, anh sẽ tự nguyện bước vào bẫy.

Sự thật tàn khốc nhất là: tình yêu của anh dành cho cô có thể chỉ là một dòng mã được lập trình sẵn, một phần trong "gói ký ức" mà cô vô tình kích hoạt.

"Anh muốn sự thật?" Tâm Nhàn thì thầm, giọng nói vỡ vụn.

"Sự thật có thể giết chết anh, Tử Hàn."

Tử Hàn nhíu mày, vẻ mặt khó chịu trước sự mơ hồ của cô.

Anh rút điện thoại ra, hiển thị lại bức ảnh chiếc USB.

"Chiếc USB này.

Dòng chữ 'Ký ức gốc'.

Nó nghĩa là gì?

Tại sao nó lại ở dưới gầm giường cô, trong khi cô tuyên bố ký ức của mình đã bị xóa sạch?"

Câu hỏi treo lơ lửng, nặng trĩu như chì.

Tâm Nhàn nhìn vào ánh mắt anh, nơi mà sự nghi ngờ đang dần thay thế tình yêu.

Cô hiểu rằng, khoảnh khắc này, khoảng cách giữa họ đã không còn là một bước chân, mà là một vực sâu thẳm.

Cô không đáp lại.

Cô chỉ có thể đứng đó, để sự im lặng nói lên tất cả những điều cô không dám thốt ra.

***

Tử Hàn rời đi, nhưng không phải vì anh đã tin cô.

Anh rời đi để tìm kiếm câu trả lời từ những nguồn khác, những nguồn mà anh tin tưởng hơn là lời nói của một người phụ nữ đang giấu giếm.

Tâm Nhàn thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự an toàn đó là giả tạo.

Cô biết anh sẽ quay lại, và lần này, anh sẽ mang theo những bằng chứng tàn khốc hơn.

Cô không thể ngồi yên.

Cô cần biết sự thật trước khi Tử Hàn tìm ra nó.

Cô cần biết mình thực sự là ai, và cái giá mà cô đã trả để tồn tại trong thế giới này.

Tâm Nhàn khoác áo khoác, bước ra khỏi phòng ký túc xá trong đêm tối.

Cô không gọi Tôn Oánh.

Cô không thể để Tôn Oánh biết thêm bất cứ điều gì, vì bạn thân của cô đang tìm kiếm kẻ giết cha mình, và nếu biết Tâm Nhàn có liên quan đến Mnemosyne, Oánh sẽ nghi ngờ cô ngay lập tức.

Cô phải đơn độc.

Sự đơn độc là thứ duy nhất còn lại cho cô.

Cô lách vào khu vực phụ trợ của trường đại học, nơi chứa phòng máy chủ cũ.

Nơi đây từng là nơi cô làm trợ giảng part-time trước khi ký ức bị xóa.

Cô nhớ rõ từng con đường, từng góc khuất, như thể ký ức cơ thể vẫn còn đó, dù ký ức ý thức đã biến mất.

Phòng máy chủ lạnh giá, tiếng quạt gió rì rào như tiếng thở dài của những cỗ máy già cỗi.

Tâm Nhàn cắm thiết bị giải mã tự chế vào cổng kết nối.

Đó là một món đồ thủ công, được cô ghép từ những mảnh ký ức vụn vỡ mà cô còn giữ lại trong đầu – những cảm xúc, những hình ảnh mơ hồ không thể bị xóa bỏ hoàn toàn.

Thiết bị này không thể hack vào hệ thống trung tâm của Mnemosyne, nhưng nó có thể truy cập vào các dữ liệu lưu trữ cục bộ, những dữ liệu "rác" mà công ty không kịp dọn dẹp.

Màn hình máy tính bật lên, những dòng mã xanh lá cây chạy liên tục.

Tim cô đập thình thịch.

Cô nhập mật khẩu truy cập, một mật khẩu mà cô không nhớ mình đã đặt, nhưng ngón tay cô tự động di chuyển, như thể có một phần ký ức nào đó đang điều khiển cô.

*Access Granted.*

Tâm Nhàn nhìn vào danh sách các file.

Có hàng ngàn hồ sơ, nhưng cô tìm kiếm tên mình.

"Đường Tâm Nhàn".

Kết quả tìm kiếm hiện ra: một file duy nhất, được mã hóa nặng.

Cô dùng thiết bị giải mã của mình để phá vỡ lớp bảo vệ.

File mở ra.

Không phải là hồ sơ sinh viên.

Không phải là hồ sơ y tế.

Đó là một bản ghi âm.

Tâm Nhàn đeo tai nghe.

Tiếng nói của chính cô vang lên, nhưng nó nghe xa lạ, lạnh lùng và đầy quyền lực.

*"Tôi chấp nhận trở thành 'Chìa Khóa'.

Tôi hiểu rằng ký ức của tôi sẽ bị xóa, nhưng tôi cần sự bảo vệ cho người đó.

Tôi cần anh ấy sống trong hạnh phúc, ngay cả khi hạnh phúc đó là giả tạo.

Tôi sẽ mang tội lỗi này một mình."*

Tâm Nhàn tháo tai nghe, tay run rẩy.

Cô tự nguyện?

Cô đã tự nguyện bán ký ức của mình để bảo vệ Tử Hàn?

Nhưng bảo vệ anh khỏi điều gì?

Và tại sao lại cần một chiếc USB chứa "ký ức gốc"?

Cô đọc tiếp các dòng chú thích bên dưới bản ghi âm.

*"Dự án: Tình Yêu Giả Tạo.

Mục tiêu: Lâm Tử Hàn.

Phương pháp: Thao túng cảm xúc thông qua kích hoạt ký ức tiềm ẩn.

Người thực hiện: Đường Tâm Nhàn (với sự hỗ trợ kỹ thuật của Mnemosyne)."*

Thế giới của cô sụp đổ.

Cô không phải là nạn nhân.

Cô là kẻ đồng lõa.

Cô đã sử dụng chính tình yêu của mình như một vũ khí, một công cụ để kiểm soát Tử Hàn, để bảo vệ anh khỏi sự thật rằng cha anh đã chết vì một vụ án liên quan đến Mnemosyne.

Cô đã biến anh thành một con rối hạnh phúc, trong khi cô chịu đựng sự trống rỗng của ký ức bị xóa.

**

Tử Hàn im lặng trong vài giây dài.

Không khí trong phòng máy chủ như bị đông lạnh.

Sau đó, anh rút ra một tờ giấy từ túi áo.

Đó không phải là một bản cáo trạng, cũng không phải là một lá thư chia tay.

Đó là một bản hợp đồng.

"Đây không phải hợp đồng nô lệ," anh nói, giọng khàn khàn.

"Đây là hợp đồng 'Bạn Gái Giả Vờ'.

Tôi sẽ công khai quan hệ với cô.

Nhưng điều kiện là: Cô phải hoàn toàn tuân thủ mọi chỉ dẫn của tôi.

Không được tiếp xúc với bất kỳ ai trong Mnemosyne.

Không được tự ý truy cập vào bất kỳ hệ thống nào.

Và quan trọng nhất: Cô phải giả vờ yêu tôi, như thể tất cả những gì chúng ta trải qua trước đây là thật."

Tâm Nhàn nhìn vào bản hợp đồng, kinh ngạc.

"Anh muốn gì?

Anh đã biết sự thật.

Anh ghét tôi."

"Tôi không ghét cô," Tử Hàn nói, ánh mắt nhìn sâu vào mắt cô.

"Tôi ghét sự thao túng.

Tôi ghét việc mình là một con rối.

Nhưng tôi cũng không muốn chết.

Và tôi không muốn cô chết.

Nếu chúng ta tiếp tục giả vờ là một cặp đôi yêu nhau, Mnemosyne sẽ nghĩ rằng họ vẫn kiểm soát được tôi.

Họ sẽ không hành động.

Chúng ta sẽ có thời gian.

Thời gian để tìm cách phá hủy họ từ bên trong."

Anh đưa bút cho cô.

"Ký đi, Tâm Nhàn.

Ký đi, và chúng ta sẽ sống.

Không ký, và chúng ta sẽ chết trong sự thật."

Tâm Nhàn cầm bút.

Tay cô run rẩy.

Cô hiểu ý định của anh.

Anh đang hy sinh phẩm giá của mình, hy sự tự do của mình, để bảo vệ cô và chính anh.

Anh đang biến tình yêu thật của họ thành một vũ khí, một lá chắn.

Chữ ký của cô run rẩy, nhưng rõ ràng.

"Đường Tâm Nhàn."

Tử Hàn cũng ký tên.

"Lâm Tử Hàn."

Hai chữ ký nằm cạnh nhau, như một lời thề nguyền, như một bản án, và cũng như một hy vọng mong manh.

***

Tử Hàn gấp bản hợp đồng, bỏ vào túi áo.

Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, ánh mắt trở lại vẻ lạnh lùng, xa cách.

"Về nhà đi.

Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu 'cuộc đời mới' của một cặp đôi giả vờ yêu nhau."

Tâm Nhàn đứng dậy, nhìn theo bóng lưng anh.

Cô muốn chạy theo, muốn ôm chầm lấy anh và khóc.

Cô muốn nói rằng cô yêu anh, không phải vì một hợp đồng, không phải vì một nhiệm vụ, mà vì anh là anh.

Nhưng cô không thể.

Cô chỉ có thể đứng đó, im lặng.

Khi cánh cửa đóng lại, cô nhìn xuống chiếc USB trong tay.

Dòng chữ "Ký ức gốc" vẫn còn đó.

Nhưng bây giờ, cô hiểu rằng, ký ức gốc không chỉ là những gì cô đã quên.

Nó là những gì cô đã chọn để quên.

Và có lẽ, sâu thẳm trong ký ức bị xóa đó, còn có một sự thật khác, một sự thật mà ngay cả cô cũng không dám đối mặt.

Cô bỏ chiếc USB vào túi, bước ra khỏi phòng máy chủ.

Bên ngoài, đêm tối bao trùm, nhưng trong tim cô, một ngọn lửa nhỏ đang cháy.

Ngọn lửa của sự bất tuân.

Ngọn lửa của sự thật.

Và trong bóng tối, một chiếc xe đen không biển số đang đậu ở góc khuất, theo dõi từng bước đi của cô.

Kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng của Mạc Vân Khương.

Anh mỉm cười, một nụ cười không có chút tình cảm nào.

"Trò chơi mới bắt đầu," anh thì thầm.

"Và lần này, tôi sẽ không để cho bất kỳ ai thoát."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập