Chương 6

Hành lang ký túc xá số 4 chìm trong ánh sáng vàng vọt của đèn huỳnh quang cũ kỹ, tiếng rít đều đều như tiếng thở dài của chính tòa nhà.

Đường Tâm Nhàn dựa lưng vào tường lạnh lẽo, ngón tay cô run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì một sự căng thẳng thần kinh đến mức tê liệt.

Màn hình điện thoại nhỏ bé phát ra ánh sáng xanh lạnh, chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của cô, làm nổi bật những quầng thâm dưới mắt – dấu vết của những đêm mất ngủ khi ký ức bị xóa dần dần vỡ ra từng mảnh vụn sắc lẹm.

Cô nhìn vào dòng chữ đã soạn sẵn.

Chỉ bảy chữ.

*"Em cần thời gian."*

Nhưng trong đầu cô, một cơn bão dữ dội đang gầm thét.

Sự thật là cô vừa nhớ lại rằng chính tay cô đã viết mã nguồn cho gói ký ức "Tình yêu Eternity".

Sự thật là cô đã bán đi phần ký ức đau buồn nhất của mình – cái chết của cha cô – để đổi lấy vị trí thực tập sinh tại Mnemosyne, nơi cô có thể tiếp cận hệ thống lõi.

Và sự thật tàn khốc hơn cả là cô đã dùng chính ký ức đó làm mồi nhử, để kích hoạt phản ứng dây chuyền trong não bộ của Lâm Tử Hàn, biến anh từ một người quan sát khách quan thành một kẻ nghiện ngập cảm xúc của cô.

Nếu cô nói ra, Lâm Tử Hàn sẽ nhìn cô không phải với ánh mắt yêu đương, mà như nhìn một quái vật.

Anh sẽ thấy sự thao túng, sự tính toán, và sự giả tạo trong từng nụ cười, từng cái chạm tay mà anh từng trân quý.

Cô không thể để anh phải chịu đựng sự sụp đổ niềm tin đó.

Cô không thể để anh nhận ra rằng tình yêu anh dành cho cô chỉ là một sản phẩm công nghệ, một chuỗi mã nhị phân được cài đặt sẵn.

Nhưng nếu cô im lặng, nếu cô tiếp tục diễn vai người yêu ngây thơ vô tâm, cô sẽ đang xúc phạm trí tuệ và cảm xúc của anh.

Và tệ hơn, cô đang để cho Mnemosyne tiếp tục điều khiển anh, biến anh thành một con rối trong vở kịch mà chính cô đã đạo diễn.

Đường Tâm Nhàn cắn chặt môi cho đến khi vị mặn của máu lan tỏa.

Cô chọn con đường ít tổn thương nhất, nhưng cũng độc hại nhất: sự im lặng có chọn lọc.

Cô nhấn nút "Gửi".

Tiếng *tít* nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch, như tiếng súng hiệu khai hỏa cho một cuộc chiến tâm lý không hồi kết.

Ngay lập tức, điện thoại rung lên.

Một tin nhắn từ Lâm Tử Hàn.

Chỉ một từ: *"Tại sao?"*

Cô không trả lời.

Cô tắt màn hình, đẩy điện thoại vào túi áo khoác, và bước nhanh xuống cầu thang.

Không khí trong hành lang bỗng trở nên ngột ngạt, như thể oxy đang bị rút cạn.

Cô cảm thấy chiếc vòng bạc trên cổ tay nóng lên, một sự rung động nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, nhắc nhở cô rằng Mnemosyne đang quan sát.

Họ muốn xem cô làm gì tiếp theo.

Họ muốn xem liệu cô sẽ chọn bảo vệ anh hay chọn sự thật.

**

Buổi tối hôm đó, mưa rơi xối xả, đánh vào cửa kính phòng ăn ký túc xá tạo nên những vệt nước dài, méo mó.

Tâm Nhàn ngồi một góc, trước một đĩa thức ăn nguội lạnh.

Cô không hề đói.

Cảm giác đầy bụng đến nghẹn thở đến từ sự lo âu.

Lâm Tử Hàn xuất hiện.

Anh ấy không gọi điện, không nhắn tin.

Anh ấy chỉ đơn giản là ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên định.

Trên tay anh là một tách cà phê nóng, hơi nước bay lên, làm mờ đi đôi mắt sâu thẳm của anh.

"Em nói em cần thời gian," Lâm Tử Hàn bắt đầu, giọng nói trầm ấm, nhưng có một sự căng thẳng ngầm ẩn.

"Em nghĩ thời gian có thể giải quyết mọi thứ?

Hay em nghĩ nếu em im lặng đủ lâu, sự thật sẽ tự biến mất?"

Tâm Nhàn nhìn vào tách cà phê.

Hơi nóng lan tỏa, nhưng nó không thể làm ấm đôi tay lạnh cóng của cô.

"Anh không hiểu, Tử Hàn.

Có những điều mà nếu biết, anh sẽ không còn là chính mình."

"Vậy em muốn tôi là ai?" Lâm Tử Hàn nghiêng đầu, ánh mắt anh nhìn thẳng vào tâm hồn cô, như thể muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc im lặng đó.

"Một người yêu mù quáng?

Một nạn nhân của sự thao túng?

Hay một kẻ ngốc nghếch tin vào những ký ức giả tạo?"

Tâm Nhàn run rẩy.

Cô không thể nhìn anh.

Nếu cô nhìn anh, cô sẽ sụp đổ.

"Đừng nói như vậy.

Em không muốn anh nghĩ như vậy."

"Vậy em muốn tôi nghĩ gì?" Lâm Tử Hàn đưa tay ra, muốn chạm vào tay cô, nhưng lại dừng lại giữa chừng.

"Em đẩy tôi ra, Tâm Nhàn.

Em đẩy tôi ra vì em sợ.

Nhưng em sợ điều gì?

Sợ tôi biết em là ai?

Hay sợ tôi biết em đã làm gì?"

Câu hỏi như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô.

Tâm Nhàn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng nói ổn định.

tôi không thể nói.

Nếu tôi nói, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Không chỉ của chúng ta, mà của cả anh nữa."

"Mọi thứ?" Lâm Tử Hàn lặp lại từ đó, ánh mắt anh tối sầm lại.

"Em đang nói về Mnemosyne phải không?

Tôi đã bắt đầu tìm hiểu về công ty này.

Về cách họ thu thập ký ức.

Về cách họ bán nó.

Và tôi tìm thấy một số dữ liệu lạ.

Dữ liệu liên quan đến em."

Tim Tâm Nhàn đập thình thịch.

Cô biết ngày hôm nay sẽ đến, nhưng cô không nghĩ nó sẽ đến nhanh đến vậy.

"Đừng tìm hiểu thêm, Tử Hàn.

Hãy tin em một lần nữa.

Chỉ cần tin rằng em đang cố gắng bảo vệ anh."

"Bảo vệ tôi khỏi chính em?" Lâm Tử Hàn cười, một nụ cười chua chát, đầy đau khổ.

"Em nghĩ tôi yếu đuối đến mức không thể chịu đựng sự thật?

Em nghĩ tôi là một đứa trẻ cần được che chở?

Tâm Nhàn, em đang xúc phạm tôi."

Anh đứng dậy, bỏ lại tách cà phê chưa uống hết.

"Tôi sẽ chờ.

Nhưng tôi sẽ không chờ mãi.

Và tôi sẽ tìm ra sự thật, dù em có ngăn cản hay không."

Khi anh bước đi, bóng dáng anh trong ánh đèn mờ ảo trở nên xa lạ.

Tâm Nhàn nhìn theo, cảm giác trống rỗng lan tỏa trong lòng.

Cô đã làm đúng chưa?

Hay cô vừa đẩy anh vào vòng xoáy nguy hiểm hơn?

***

Đêm đó, Tâm Nhàn không thể ngủ.

Cô ngồi trước máy tính, mở một cửa sổ ẩn trong hệ thống của Mnemosyne.

Đây là lỗi bảo mật duy nhất mà cô còn lại, một lỗ hổng mà cô đã cố tình để lại cho chính mình.

Cô cần biết xem Mnemosyne đang lên kế hoạch gì.

Cô cần biết xem liệu họ đã phát hiện ra sự bất thường trong hành vi của Lâm Tử Hàn chưa.

Màn hình hiển thị một chuỗi mã nhị phân chạy liên tục.

Tâm Nhàn gõ vài phím, truy cập vào hồ sơ của Lâm Tử Hàn.

Dữ liệu hiện ra: *Mức độ phụ thuộc vào gói ký ức 'Tình yêu Eternity': 85%.

Dấu hiệu suy giảm nhận thức: Cao.

Nguy cơ phát hiện sự thật: 12%.*

Con số 12% khiến cô rùng mình.

Nó đang tăng lên.

Mỗi ngày, mỗi lần anh ấy nghi ngờ, mỗi lần anh ấy tìm hiểu, con số đó lại tăng thêm.

Nếu nó vượt quá 50%, hệ thống sẽ kích hoạt cơ chế phòng vệ: xóa ký ức của anh ấy hoàn toàn, và thay thế bằng một phiên bản mới – một phiên bản không có Đường Tâm Nhàn.

Cô không thể để điều đó xảy ra.

Nhưng cô cũng không thể nói ra sự thật.

Cô bị mắc kẹt trong một vòng luẩn quẩn, nơi mọi lựa chọn đều dẫn đến kết cục bi thảm.

Đột nhiên, một thông báo hiện lên trên màn hình.

Không phải từ hệ thống Mnemosyne, mà từ một người dùng ẩn danh.

Nội dung chỉ có một dòng chữ: *"Chào cô, Mã số 001.

Chúng tôi biết cô đang tìm cách giải cứu anh ấy.

Nhưng cô có biết rằng, chính anh ấy mới là người đã bán ký ức của cô không?"*

Tâm Nhàn chết lặng.

Dòng chữ đó treo trên màn hình, như một lời nguyền.

Cô đọc lại nó, cố gắng tìm ra ý nghĩa.

*Chính anh ấy mới là người đã bán ký ức của cô?* Điều đó không thể đúng.

Cô là người đã bán ký ức của mình để vào Mnemosyne.

Cô nhớ rõ cảm giác khi ký hợp đồng, khi nhìn thấy chữ ký của mình trên giấy.

Nhưng nếu...

nếu ký ức đó cũng là giả?

Nếu cả quá trình cô tự nhận là nạn nhân, là người bán, cũng chỉ là một phần của kịch bản?

Cô cảm thấy chóng mặt.

Thế giới xung quanh cô bắt đầu quay tròn.

Những bức tường phòng ký túc xá dường như đang sụp đổ, thay thế bằng những dòng mã nhị nguyên vô tận.

Ai là người thật?

Ai là người giả?

Và tình yêu giữa cô và Lâm Tử Hàn, rốt cuộc là gì?

Cô tắt máy tính, tay run rẩy đến mức không thể cầm nổi.

Cô cần gặp Tôn Oánh.

Cô cần ai đó để xác nhận sự thật.

Nhưng ngay lúc đó, điện thoại cô rung lên.

Một tin nhắn từ Lâm Tử Hàn.

*"Tôi tìm thấy thứ này trong phòng em.

Hãy giải thích."*

Kèm theo tin nhắn là một bức ảnh.

Ảnh chụp một chiếc USB cũ kỹ, nằm dưới gầm giường của Tâm Nhàn.

Chiếc USB mà cô không nhớ mình đã đặt ở đó.

Và trên nhãn dán của nó, có dòng chữ nhỏ xíu: *"Ký ức gốc của Đường Tâm Nhàn.

Không được mở."*

Tâm Nhàn nhìn vào chiếc USB trong tay mình – chiếc USB cô vừa lấy ra từ túi áo khoác, nơi cô không nhớ mình đã nhét nó vào.

Cô nhìn vào màn hình điện thoại, rồi nhìn vào chiếc USB.

Và trong khoảnh khắc đó, cô hiểu ra một điều kinh hoàng.

Cô không chỉ là kẻ kiến tạo.

Cô còn là kẻ bị kiểm soát.

Và bây giờ, kẻ kiểm soát cô đang chơi một trò chơi mới.

Một trò chơi nơi cô phải chọn giữa sự thật tàn khốc và hạnh phúc giả tạo.

Nhưng lần này, cô không còn là người chơi.

Cô là quân cờ.

Và người cầm quân, có lẽ, chính là người cô yêu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập